
“ĐÂY MÀ LÀ MỘT SAMURAI SAO!”
Vị chúa đảo Masamoto đã không còn kìm được cơn phẫn nộ bốc cao lên nữa.
Lúc phát hiện ra Jack cùng ba đứa còn lại ở trong phòng khách, ông vẫn tỏ ra hết sức tỉnh táo. Ông vẫn bình tĩnh sắp xếp một nhóm truy tìm tên Độc Nhãn Long cũng như cắt cử thêm người bảo vệ lãnh chúa. Ông vẫn rất kiềm chế khi tổ chức cho các học viên khác an toàn trở về trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Ông thậm chí vẫn còn có thể điềm tĩnh lắng nghe Jack giải thích vụ việc và lí do vì sao nó giấu cuốn hải đồ trong tòa thành của vị lãnh chúa.
Nhưng giờ thì ông đã phải gầm lên giận dữ trước kẻ đang phủ phục dưới nền sàn Phượng Hoàng Đường. Cơ thể Jack run lên theo từng lời trút xuống như sấm sét, mỗi câu từ như lưỡi kiếm katana chém vào người nó.
“Ngươi dám lấy bạn bè ra để thí mạng, hủy hoại lòng tin của ta, hơn nữa còn dám cả gan mang nguy hiểm đến đe dọa tính mạng của lãnh chúa, tất cả chỉ vì lợi ích cho cuốn hải đồ của cha ngươi!”
Masamoto trừng mắt nhìn Jack, không lời lẽ nào có thể tả thấu nỗi giận dữ ông đã phải chất chứa trong lòng. Từng giây im lặng trôi qua trong bầu không khí sục sôi lửa giận, vết sẹo trên mặt ông càng lúc càng trở nên đỏ hơn.
“Tội nói dối của ngươi ta có thể tha, nhưng ngươi dám biến tòa thành của lãnh chúa trở thành mục tiêu cho bọn ninja! Hỏi xem làm sao mà ta bỏ qua chuyện này được hả?” ông nói mà như thì thầm trong hơi thở, như thể sợ rằng nếu tiếp tục gầm lên ông sẽ không kìm được mà xuống tay với nó. “Vậy mà ta tưởng người đã hiểu được chân lí của một samurai. Nghĩa vụ của ngươi là phục vụ ta và lãnh chúa. Ngươi đã phá vỡ quy tắc của tinh thần Võ Sĩ Đạo! Lòng trung thành của ngươi ở đâu? Lễ nghĩa của ngươi để đâu? Chẳng lẽ sự bảo hộ của ta vẫn chưa đủ chứng minh cho ngươi biết rằng ta đáng được tin tưởng hay sao?”
Trên đôi mắt của ông ứa ra những giọt nước. Dường như ý nghĩ rằng Jack không tin ông, và có thể là cũng chẳng kính trọng gì ông đã khiến cho vị samurai vĩ đại ấy cảm thấy đau buồn nhất.
“BIẾN RA KHỎI TẦM MẮT TA!”
Jack ngồi trên cành cây thông già trong góc Nam Thiền Viên. Giấu mình trong bóng tối, nó chán nản đá vào chiếc nạng gỗ đỡ tán cây khiến cho cành lá càng lúc càng rung lên.
Ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, nó ước gì trời sao ấy có thể phân tán tư tưởng nó, nhưng rồi những ngôi sao cũng chẳng khiến nó thấy thoải mái hơn mà ngược lại, bầu trời ấy chỉ càng khiến nó nhận ra mình cô đơn và lạc lõng biết chừng nào. Nhật Bản đang dần bước vào thời kì căng thẳng, những kẻ ngoại quốc như nó không còn được chào đón ở đây nữa. Không chỉ bị tách rời khỏi đất nước mình đang sống, thậm chí nó còn tự li gián với người duy nhất bảo vệ mình. Jack đã biến vị chúa đảo Masamoto thành kẻ thù của nó.
Nó chẳng còn chỗ nào để chạy trốn nữa.
Cuối cùng thì Độc Nhãn Long cũng đã có được cuốn hải đồ.
Jack nguyền rủa sự ngu ngốc của bản thân. Nó đúng là đồ thất bại.
Không còn cuốn hải đồ, nó đã không giữ được kí ức của cha.
Không còn kỉ vật duy nhất của gia đình, thứ giúp nó trở về quê hương để xây dựng một tương lai mới, nó đã không giữ được lời hứa với Jess.
Không thể bảo vệ bạn bè, nó đã khiến họ phải thất vọng.
Jack đã mất tất cả những gì quý giá nhất của mình.
Gục đầu vào hai bàn tay, từng tiếng thổn thức khiến cả cơ thể nó như rạn nứt, Jack tự hỏi liệu nó có nên rời trường ngay bây giờ, hay đợi đến sáng.
“Con chưa mất hết tất cả đâu chàng samurai trẻ ạ. Đừng tuyệt vọng.”
Jack ngước nhìn lên với đôi mắt nhòe nước. Nó còn không nghe thấy âm thanh bước chân vị sư già đến gần.
Thầy Yamada tựa người lên chiếc gậy tre, đôi mắt ông trìu mến nhìn Jack trong lúc ngón tay gầy guộc của ông trầm ngâm vân vê chỏm râu dài thưa thớt.
“Chỉ là một cơn bão vừa càn quét trong đêm, vậy thôi, ông nói, chất giọng trầm ấm dịu dàng cất lên như đang tìm đến để xoa dịu nỗi đau thương của nó. “Rồi sẽ đến lúc cơn giận của ngài lắng xuống, rồi ngài sẽ lại xem con là một samurai như trước giờ vẫn vậy. Tất cả rồi sẽ được tha thứ.”
“Làm sao có thể như thế được ạ? Con đã phản bội ông ấy mà,” Jack rền rĩ, cụm từ ấy cứa vào tim nó sắc lẹm đến ứa máu. “Con đã không tôn trọng ông ấy. Phá vỡ lòng tin của ông ấy. Đi ngược lại với tinh thần Võ Sĩ Đạo mà ông ấy luôn tôn thờ.”
“Jack à, con vừa biểu lộ ra tinh thần Võ Sĩ Đạo đấy thôi.”
Vị thiền sư già nua đặt một tay lên cánh tay Jack rồi vỗ nhẹ. “Đi với ta,” nói rồi ông dẫn Jack thoát ra khỏi bóng tối của cây thông già để đến với vầng sáng mờ nhạt từ ánh trăng đang sắp đến ngày rằm. “Tản bộ sẽ giúp đầu óc con tỉnh táo hơn.”
Jack thẫn thờ theo sau vị thiền sư như một cái bóng. Nó có cảm giác như thể mình đang không hiện hữu, nhưng vẫn nghe theo những lời khuyên nhủ từ vị thầy.
“Nói dối ngài Masamoto về cuốn hải đồ là hành động mà chính ta cũng không thể tha thứ, nhưng con đã chứng minh được sự trung thực khi tự mình thú nhận hết với ngài,” vị thiền sư mở lời trong lúc gạt nhẹ một viên sỏi ra khỏi đường đi bằng chiếc gậy tre. “Không may là con đã chọn tòa thành của lãnh chúa để làm nơi cất giấu cuốn hải đồ quý giá. Con đã không suy nghĩ kĩ lưỡng về những hậu quả của quyết định này.”
Jack lắc đầu.
“Tuy nhiên, ta biết rất rõ rằng quyết định đó của con không hề xuất phát từ bất cứ ý niệm xấu xa nào muốn làm tổn hại đến lãnh chúa. Chính sự trung thành và mong muốn tôn trọng cuộc sống của người cha bảo hộ đã làm con tin rằng nói dối sẽ không có hại bằng sự thật, và tòa thành sẽ an toàn hơn ở trường. Mặc dù sai lầm trong quyết định ấy nhưng con đã hết lòng cố gắng bảo vệ ngài và thực hiện nghĩa vụ của mình. Nhất định rồi ngài Masamoto sẽ hiểu ra được điều đó.”
Lúc này hai người đã tiến đến gần một trong những tảng đá lớn được đặt trong vườn, thầy Yamada liền đưa tay ra xoa bề mặt trơn nhẵn của nó.
“Con cũng là một đứa bướng bỉnh và ương ngạnh như hòn đá này vậy Jack à. Sự cả gan và liều lĩnh trong các kế hoạch cũng như niềm tin chắc chắn vào khả năng đối phó với mọi việc của con thật giống như ngài Masamoto lúc còn trẻ vậy. Hồi ấy ngài cũng là một người độc lập và cứng rắn.”
Thầy Yamada nhìn thẳng vào Jack khiến nó càng thấy khó đáp lại.
“Và đó là lí do vì sao cảm xúc của ông ấy lại thể hiện mạnh mẽ đến thế. Bởi ngài thấy bản thân mình đang hiện hữu trong con người con. Ngài nổi nóng không phải vì giận mà vì sợ. Sợ sẽ mất đi một đứa con nữa trong tay tên Độc Nhãn Long xảo quyệt.”
Thầy Yamada dẫn Jack ra khỏi khu vườn rồi băng qua khoảng sân vắng lặng trong trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Mỗi viên đá cuội như phản chiếu lại ánh trăng khiến cả khoảng sân vuông vức như biến thành mặt biển, mỗi bước chân của hai thầy trò như đang tách sóng tiến lại về phía Đại Phật Đường.
“Con tin rằng mình vừa phá vỡ tinh thần Võ Sĩ Đạo chăng?”
Jack gật đầu, nó chán nản đến không còn muốn nói.
“Thế thì con nhầm rồi Jack à. Những gì con đạt được tối qua, mỗi khoảnh khắc chạm trán với tên ninja đó đều đã chứng minh con là một samurai thực thụ. Sự dũng cảm dám đối mặt với hiểm nguy ấy là điều đáng được khen thưởng. Cùng với tình cảm con dành cho bạn bè thì lòng nhân nghĩa mà con thể hiện với mọi người đã gắn kết các con lại với nhau, chính nó đã bảo vệ con. Đó là thứ đã giúp con chiến đấu vượt lên nghịch cảnh. Là nguyên tắc đạo đức đáng được vinh danh. Cốt lõi của tinh thần Võ Sĩ Đạo.”
Hai thầy trò bước từng bước lên bậc thềm đá hướng tới Đại Phật Đường. Trái tim nó dần cảm thấy nhẹ nhõm hơn dưới những lời chỉ dạy thông thái của ông. Mỗi bước đi như một lời tạ lỗi của nó trước những lần thất bại.
“Con đã luôn làm theo những gì mà con nghĩ là đúng. Nghĩa cũng chính là đức tính đầu tiên của Võ Sĩ Đạo. Tấm lòng hào hiệp ấy là thứ mà Độc Nhãn Long mãi mãi không thể nào tước đi của con. Chỉ cần con còn giữ được nó, hắn sẽ không bao giờ thắng cuộc.”
“Nhưng con đã vừa mắc phải một lỗi lầm không thể tha thứ,” Jack vẫn khăng khăng, “mà con cũng chẳng chuộc lại được.”
“Không có thứ gì gọi là lỗi lầm ở đây cả chàng samurai trẻ ạ.”
Thầy Yamada đẩy Jack vào trong Vũ Đức Điện, nơi có bức tượng Phật tổ bằng đồng lừng lững tọa lạc trong tư thế im lặng cầu nguyện, xung quanh là một hàng nến sáng bập bùng và một nén hương đang cháy, đốm đỏ lập lòe đầu nén hương. Chiếc chuông chùa treo bất động trên đầu tượng Phật như một vầng hào quang huy hoàng thoát tục. Jack thầm hỏi liệu một trăm linh tám tiếng chuông ấy có đủ để hóa giải cho những tội lỗi của nó trong đôi mắt Đức Phật kia, mặc dù trước tiên nó cần phải tự thú với Chúa đã.
“Thất bại là mẹ thành công,” thầy Yamada giải thích, đoạn cúi đầu trước tượng Phật. “Miễn là con còn nhận ra được chúng, chúng sẽ giúp con có thêm những bài học về cuộc sống. Mỗi khi mắc sai lầm, nó sẽ chỉ cho con biết thêm một điều mới mẻ về mình. Nhưng hãy nhớ rằng, chỉ khi nào con không còn nỗ lực cố gắng nữa thì khi ấy mới là thất bại. Điều quan trọng là phải có được sự dũng cảm để tiếp tục bước đi.”
Jack cúi đầu cầu nguyện mong được Đức Phật và Chúa phù hộ trong trạng thái tuyệt vọng.
Thầy Yamada ra hiệu cho Jack vào trong căn phòng phía bên cánh gà của Vũ Đức Điện.
“Giờ con có thể gặp cô bé rồi đấy.”
Căn phòng nhỏ được thắp sáng bằng nhiều ngọn nến. Jack cúi đầu lầm lụi vào trong, mùi hương nồng của cây ngải đắng và mùi thoang thoảng của tinh dầu nhựa thơm quyện lẫn trong bầu không khí xung quanh nó.
Akiko đang nằm trên một tấm đệm dày, người cô bé vận một một bộ kimono bằng lụa mềm màu kem và vàng nâu với hoa văn là các cây tre màu xanh nhạt được thêu tinh tế.
Jack lặng lẽ lại gần quỳ gối xuống bên cạnh.
Trông cô có vẻ đã chìm vào giấc ngủ. Nó nhẹ nhàng đặt bàn tay Akiko vào tay nó. Tay cô bé thật lạnh.
“Giấc mộng đầu tiên của cậu đúng là điềm báo cho bọn mình nhỉ,” Akiko thì thầm, giọng cô khàn khàn nhưng chứa đựng trong đó cả sự kiên cường.
“Cậu may mắn lắm mới còn sống đấy,” Jack đáp lại, nó trìu mến xiết nhẹ bàn tay cô bé.
“Núi Phú Sĩ, chim ưng, lá cà tím,” cô bật cười yếu ớt. “Thầy Yamada nói đúng, chúng đã mang lại biết bao điều may mắn. Còn gì phải đòi hỏi hơn nữa đây?”
Một lời giải thích, Jack nghĩ thầm, tuy nhiên nó đã không đả động gì đến điều đó. Giờ không phải là lúc để dò hỏi về lí do kì diệu đã giúp cô bé còn sống.
Jack đã nghe lỏm cuộc đối thoại giữa thầy Yamada và thầy Kano khi hai người bọn họ đặt cô bé vào trong Đại Phật Đường để dưỡng thương chờ hồi phục. Cuộc thảo luận ấy xoay quanh chủ đề Độc Thuật của trường phái ninja. Cả hai vị thầy đều đi đến thống nhất rằng đã có người giúp cô tạo dựng khả năng đề kháng trước các loại chất độc của ninja. Jack ngờ rằng vị sư trong Long An Tự chính là người đã nhúng tay vào việc này. Nó hồi tưởng lại Akiko đã có vẻ đổ bệnh vào dịp năm mới, sau đó cô bé đã nói với Kiku rằng có thể do mình uống quá nhiều rượu nên đã tới thẳng chỗ vị sư nhờ giúp đỡ. Liệu có phải đó là lúc cơ thể cô đang trong quá trình xây dựng hệ miễn dịch với độc tố? Akiko vẫn còn quá nhiều điều cần một lời giải thích, nhưng ngay lúc này Jack chỉ thấy mừng vì cô bé vẫn còn sống.
“Akiko à, cho tớ xin lỗi. Lẽ ra tớ nên nghe cậu. Dù thầy Yamada có nói gì đi nữa thì đó vẫn là sai lầm ngu ngốc của tớ khi không -”
“Không phải lỗi của cậu đâu mà Jack,” cô bé cắt ngang bằng một ngón tay khẽ đặt lên môi nó. “Sai lầm duy nhất ở đây là Độc Nhãn Long đã để cho cậu sống.”
Akiko ra hiệu cho nó lại gần rồi kéo khuôn mặt nó xuống gần cô hơn nữa.
Má hai đứa chạm vào nhau. Jack cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô bé chạm vào da nó. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nó thấy lòng mình thanh thản, yên bình trong vòng tay của cô.
Akiko thì thầm vào tai Jack, “Cậu phải lấy lại cuốn hải đồ. Hãy đi theo Long Đạo.”