
N hật Bản, tháng Sáu năm 1613
Tên sát thủ lướt qua các mái nhà êm ru như một cái bóng.
Giấu mình trong bóng đêm, hắn lặng lẽ băng qua con hào, trèo lên dãy tường bao quanh sân rồi lẻn vào bên trong khu nội thành. Mục tiêu của hắn là tòa nội điện - tòa tháp tám tầng được canh phòng cẩn mật ngự giữa trung tâm của một tòa thành kiên cố được cho là bất khả xâm phạm.
Qua mặt các samurai canh gác bên ngoài thành chỉ là chuyện dễ như bỡn với hắn. Giữa một buổi tối oi bức ngột ngạt thế này, những tên lính canh còn đang mải lo cằn nhằn về sự khó chịu của thời tiết hơn là an nguy của vị lãnh chúa. Hơn nữa, niềm tin mù quáng vào một tòa thành bất khả xâm phạm đã khiến họ buông lỏng nghĩa vụ của mình - nghĩ rằng chẳng kẻ nào dám cả gan xâm nhập một tòa pháo thủ kiên cố đến vậy.
Với tên ninja sát thủ, phần khó nhằn nhất có lẽ là làm sao để vào được khu bên trong tháp canh. Lính hộ vệ của lãnh chúa chắc chắn sẽ không chủ quan lơ là nhiệm vụ. Tên ninja đã tiến sát phần mái của dãy thành bên ngoài. Hắn chỉ phải băng qua khoảng sân trống tiến vào khu nền lát đá của tòa nội điện.
Tên ninja thả người xuống từ trên mái. Lẩn vào trong hàng cây mận và anh đào, hắn lẻn qua khu vườn trà đạo có cái hồ hình bầu dục để tiến vào căn nhà giếng ở trung tâm tòa thành. Ngay khi nghe thấy tiếng chân một samurai đi tuần đêm đến gần, tên sát thủ lập tức hụp người chui vào bên trong.
Sau khi vị võ sĩ đã đi khỏi, tên sát thủ nhanh nhẹn phóng đến tòa tháp canh. Như một con tắc kè đen tuyền, hắn thoăn thoắt trèo lên mặt dốc dựng đứng của tòa tháp không chút khó khăn. Đến tầng thứ tư, tên ninja nhanh chóng lẻn vào qua một khung cửa sổ để hở.
Vào được bên trong, tên sát thủ biết chính xác nơi hắn cần phải đến. Bước đi êm ru trên dãy hành lang tối om, hắn bỏ qua vài căn phòng với cánh cửa giấy rồi rẽ phải, tiến vào một cầu thang gỗ. Ngay lúc hắn chuẩn bị trèo lên, bất thình lình một lính gác xuất hiện từ phía trên cầu thang.
Như một làn khói, tên ninja lập tức hòa mình vào bóng tối, bộ trang phục ninja tuyền một màu đen giúp hắn gần như trở nên vô hình. Hắn lặng lẽ rút thanh đoản kiếm tantō, sẵn sàng cắt họng tên lính canh.
Không hề nhận ra cái chết đang cận kề, người lính gác bước xuống rồi đi thẳng qua. Không muốn tạo ra sự xáo trộn không cần thiết có thể để lộ sự hiện diện của mình bên trong tòa tháp canh, tên ninja để cho tay lính gác đi qua mà không động thủ. Ngay khi tay lính gác rẽ vào một góc khuất, tên sát thủ liền tra kiếm trở lại bao rồi trèo lên cầu thang đến dãy hành lang phía trên.
Qua cánh cửa giấy mỏng manh trước mặt, hắn thấy từ bên trong căn phòng hắt ra thứ ánh sáng mờ ảo của hai cây nến. Hé cánh cửa sang bên, hắn ghé mắt nhìn qua khe hẹp. Một người đàn ông đang quỳ trước điện thờ chăm chú khấn vái. Xung quanh không hề có bóng dáng một samurai nào.
Tên sát thủ lẻn vào.
Sau khi tiếp cận được đối phương, tên ninja móc từ trong túi vải giắt trên đai lưng ra một vật hình chữ nhật được bọc kín bằng vải dầu màu đen. Hắn đặt vật này xuống sàn cạnh người đàn ông đang cầu nguyện rồi cúi đầu thi lễ.
“Đến đúng lúc lắm,” người đàn ông gầm gừ trong cổ họng.
Không hề quay lại, ông ta cầm vật bên cạnh lên rồi mở ra, để lộ một cuốn sách bọc bìa da đã sờn cũ.
“Hải đồ!” ông ta rít lên, tay mân mê tấm bìa da, mở từng trang xem xét các mẩu bản đồ hàng hải, các đoạn ghi chép hải trình, các biểu tượng đánh dấu thủy triều, thông tin về cách xác định phương hướng và thiên văn. “Cuối cùng thứ đáng ra thuộc về ta cũng đã trở về với ta. Của cải trên thế gian này đang nằm cả trong tay ta. Đất Mẹ rồi sẽ thống trị mọi hoạt động trên biển cả, tạ ơn Chúa đã ban ơn cho chúng con.”
Nói đoạn người đàn ông đặt cuốn hải đồ lên bệ thờ. “Thế còn thằng nhóc thì sao?” ông ta hỏi, vẫn quay lưng lại với tên sát thủ. “Nó chết chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Sao lại chưa? Chúng ta đã thỏa thuận rất rõ ràng rồi cơ mà.”
“Ông biết đấy, thằng nhóc đó được Masamoto huấn luyện theo con đường Võ Sĩ Đạo,” tên ninja giải thích. “Đến giờ nó đã khá tiến bộ, và dường như cũng có chút... tài năng nữa.”
“Tài năng? Ý anh là một thằng nhãi như nó có khả năng đánh bại được cả Độc Nhãn Long danh tiếng lẫy lừng sao?”
Con mắt màu xanh ngọc duy nhất của Độc Nhãn Long lóe lên hiểm độc, rõ ràng khó chịu trước lời nhạo báng của người đàn ông. Hắn đã tính trước việc sẽ lấy đầu “thằng nhóc” kia, nhưng vì chưa nhận được phần trả công cho nhiệm vụ lấy về cuốn hải đồ nên thú vui đó xem ra sẽ phải bị trì hoãn.
“Vì anh là kẻ giỏi nhất, tàn bạo nhất nên tôi mới thuê anh,” người đàn ông tiếp tục. “Nói xem, có phải tôi đã nhìn lầm anh rồi không hả Độc Nhãn Long? Tại sao đến giờ này thằng nhãi đó còn chưa chết?”
“Bởi vì có thể ông vẫn còn cần đến nó.”
Người đàn ông quay lại, khuôn mặt ông ta vẫn ẩn trong bóng tối.
“Thằng Jack Fletcher thì có gì để ta cần?”
“Bản hải đồ đã bị mã hóa. Chỉ có nó mới biết chìa khóa giải mã.”
“Sao anh lại biết chuyện này?” người đàn ông chất vấn, giọng ông ta có phần cảnh giác. “Anh đã thử tự giải mã cuốn sổ đó à?”
“Dĩ nhiên,” tên ninja trả lời. “Sau lần lấy nhầm cuốn từ điển Bồ Đào Nha, tôi nghĩ tốt nhất là nên kiểm tra nội dung bên trong trước cho chắc chắn trước khi giao lại cho ông.”
“Vậy anh có giải mã được không?” người đàn ông hỏi.
“Chỉ một phần thôi. Cách kết hợp lạ thường giữa tiếng Anh và tiếng Bồ Đào Nha khiến cho quá trình giải mã phức tạp hơn dự kiến.”
“Không thành vấn đề. Cũng chẳng có gì to tát,” người đàn ông nói, rõ ràng đang hài lòng khi biết nội dung cuốn sổ vẫn chưa bị tiết lộ. “Trong nhà lao hiện đang giam giữ một tên thầy tu người Pháp. Hắn là một nhà toán học và sử dụng tốt cả hai ngôn ngữ. Chỉ cần hứa hẹn thả tự do là hắn sẽ ra sức giải mã thôi.”
“Vậy còn thằng nhãi ngoại quốc?” Độc Nhãn Long hỏi.
“Một khi mật mã đã giải xong, hãy kết thúc nhiệm vụ của mình,” người đàn ông ra lệnh, đoạn quay người lại quỳ trước điện thờ lần nữa. “Bằng cách giết nó.”