Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
chiếc nạng
logo

Âm thanh từng nhịp bơm máu dộng thình thình trong tai Jack. Tim nó đập mạnh, phổi khao khát dưỡng khí. Nhưng nó không thể ngừng lại nữa rồi.

Jack xộc thẳng vào rừng tre. Nó liên tục phải luồn cúi giữa mê cung của hằng hà sa số thân và lá cây màu xanh hơi ngả vàng.

“Tên đó đâu rồi?” một giọng lớn tiếng vang lên từ phía sau.

Jack cố phóng mình thật nhanh bất chấp cơ bắp nó phản đối dữ dội. Nó không được phép bỏ cuộc.

Kể từ cái ngày định mệnh mà tàu Alexandria bị bọn ninja đánh chìm khiến Jack phải trôi dạt đến đảo quốc Nhật xa xôi, nó đã luôn phải chịu cảnh bị tên sát thủ Độc Nhãn Long truy bắt khắp nơi cho đến khi cướp được cuốn hải đồ từ người cha quá cố.

Lần này, đến lượt nó đóng vai kẻ đuổi theo, truy lùng những tên ninja kia nhằm lấy lại hải đồ.

“Hình như hắn thoát mất rồi!” giọng nói thứ hai vang lên đầy vẻ chán chường.

Jack bèn giảm tốc. Nó điên cuồng đảo mắt nhìn quanh. Thật vậy, tên trộm đã hoàn toàn biến mất giữa những lùm cây rậm rạp.

Yamato và Akiko đuổi kịp Jack. Akiko phải ngồi thụp xuống nghỉ ngơi, cô bé vẫn chưa hoàn toàn bình phục, và việc phải chạy như thế này thật sự là quá sức. Nước da trắng ngần của cô giờ đã trở nên tái nhợt, cặp mắt lá liễu cũng xuất hiện những quầng thâm.

Jack thấy hối hận. Nó chính là nguyên nhân khiến cho tình trạng sức khỏe của Akiko yếu đi như vậy, dù cô bé không hề trách nó nửa lời. Vì muốn bảo vệ hải đồ, Jack đã lén giấu cuốn sổ trong lâu đài của lãnh chúa vùng Kyoto, ngài Takatomi. Nó cứ tưởng đó phải là nơi an toàn nhất, nhưng nào có phải vậy. Độc Nhãn Long đã đột nhập thành công, Akiko suýt mất mạng vì bảo vệ nó, còn mạng sống của Lãnh chúa Takatomi bị đe dọa nghiêm trọng.

“Thế quái nào mà hắn lại thoát được nhỉ?” Yamato lên tiếng, cậu bé vẫn phải dựa vào cây bổng thở dốc vì mệt. “Hắn bị què cơ mà!”

“Có lẽ hắn giở trò gì đó,” Jack đáp, vẫn cố đưa mắt tìm kiếm dấu hiệu khả nghi. “Hoặc đã lén chạy ngược hướng chúng ta rồi.”

Jack biết Yamato cũng quyết tâm truy đuổi tên ninja không kém gì nó bởi bốn năm trước, anh trai cậu cũng đã phải bỏ mạng dưới tay bè lũ Độc Nhãn Long.

“Không ngờ tên đó lại cuỗm luôn viên ngọc của chị Akiko nữa chứ!”, vừa nói Yamato vừa trút giận vào bụi tre gần đó, cậu chàng ngay lập tức tru lên đau đớn vì đá trúng phải phần thân cứng như đá của lùm cây.

Akiko thở dài, đưa mắt nhìn cậu em họ nóng tính của mình. “Thôi đừng bận tâm quá,” vừa nói cô bé vừa đưa tay sửa lại chỗ dây buộc tóc bị lỏng ra sau cuộc truy bắt vừa rồi, “cũng không đến mức quý hiếm lắm đâu.”

“Cái đó chưa nói làm gì, vấn đề là hắn lấy viên ngọc mà có đưa ra thông tin gì cho chúng ta đâu.”

Jack cũng có cùng suy nghĩ này. Vốn dĩ đó là lí do khiến bọn chúng phải tất tả đuổi theo đến tận chân dãy núi Iga. Sau vụ náo loạn làm nguy hiểm đến tính mạng của Lãnh chúa Takatomi, chúng đã bị trục xuất khỏi trường và phải về nhà mẹ Akiko ở Toba nương nhờ cho đến khi có phán quyết cuối cùng. Chẳng may trên đường đi, chú Kuma, vị võ sĩ dẫn đường cho bọn nó bị trật khớp vai do ngã ngựa, nên cả đoàn phải dừng lại ở vùng Kameyama chờ đến lúc ông bình phục. Tại đây, chúng nghe một người bán dạo kể rằng gần đây có tay Orochi nào đấy vẫn thường khoe mẽ hắn ta là chỗ quen biết với Độc Nhãn Long khét tiếng. Làng Kabuto nơi tên này đang sinh sống cũng không xa lắm, thế là cả bọn quyết định đến tìm.

Jack những mong có thể thông qua tay Orochi này tìm ra hang ổ của tên Độc Nhãn Long, từ đó báo cho thầy Masamoto Takeshi, cha của Yamato biết. Như vậy nó vừa có cơ hội lấy lại bản hải đồ bị đánh cắp, vừa có hi vọng cả bọn được thầy tha thứ và cho phép trở lại trường Nhị Thiên Nhất Lưu để tiếp tục con đường võ học còn dang dở.

Làng Kabuto xem ra chỉ là những ngôi nhà nhỏ dựng rải rác ven con đường mòn, nổi bật nhất cũng chỉ có quán rượu ọp ẹp mà những người lữ khách đi từ hướng đường chính Tokaido đến thị trấn Ueno thỉnh thoảng dừng chân.

Chính ở cái quán đó Jack đã gặp tên Orochi.

Lúc bọn chúng bước vào, không khí trong quán trở nên im lặng khác thường do ngoại hình của Jack dễ khiến người khác phải chú ý, nhất là ở những vùng cách xa Kyoto, nơi chẳng mấy khi thấy bóng dáng người ngoại quốc nào. Mái tóc dày vàng óng cùng cặp mắt xanh biếc của Jack đã cuốn hút ánh nhìn của những người dân bản địa tóc đen mắt đen ở đây. Vấn đề lại càng nghiêm trọng hơn khi nó tuy mới chỉ mười bốn tuổi nhưng sức vóc vượt xa những người Nhật vốn tương đối nhỏ con. Thành thử họ thường tỏ ra e dè, sợ sệt, nhất là khi nó ăn mặc chẳng khác gì một võ sĩ thứ thiệt.

Jack liếc nhìn quanh. Quán rượu này trông giống một ổ cờ bạc hơn là chốn dừng chân nghỉ ngơi của những người lữ khách. Bàn ghế thấp tè, lại vương vãi đầy rượu, rõ ràng chỉ có thể là nơi tổ chức những màn tài xỉu [1] hay sát phạt mà thôi. Lúc này trong quán có vài người ăn mặc như thương khách, võ sĩ, cũng có cả nông dân, tất cả đều e dè nhìn về phía bọn chúng. Lúc Akiko bước vào, lập tức có những tiếng xầm xì tán tụng phát ra, cũng do đó mà Jack nhận thấy trong quán chỉ có duy nhất cô phục vụ đang đứng trong góc với vẻ mặt lo lắng là nữ mà thôi.

Ba đứa bèn tiến đến quầy, mọi ánh mắt đều dõi theo bọn chúng.

“Xin hỏi,” Yamato nói với ông chủ quán có dáng người đậm, hai cánh tay cuồn cuộn bắp thịt. “Chú có biết người đàn ông tên Orochi sống ở đâu không ạ?”

Chủ quán buông một tiếng càu nhàu rồi hất đầu ra hiệu về phía chiếc bàn khuất trong góc quán. Đó là một vị trí âm u được thắp sáng bằng một ngọn nến nhỏ, chỉ có một người đang ngồi, sau lưng ông ta là một chiếc nạng bằng gỗ.

“Chúng ta nói chuyện một lát được chứ?” vừa nói Yamato vừa bước đến cùng Jack và Akiko.

“Còn xem ai là người trả tiền đã,” người đàn ông cất giọng khò khè. Ông ta nhìn cả bọn từ đầu đến chân, rõ ràng đang tự hỏi vì sao một cậu trai mang vẻ dòng dõi quý tộc, một cô tiểu thư xinh đẹp và một tay ngoại quốc lại có việc gì ở chốn quán xá xập xệ này.

“Chúng tôi,” Yamato đáp và cúi đầu xác nhận.

“Thế thì mời đến đây. Cả tên ngoại quốc nữa.”

Jack bỏ ngoài tai câu nói đầy vẻ xúc phạm của hắn. Người đàn ông này là manh mối duy nhất của chúng lúc này. Hơn nữa, cứ ra vẻ mình chẳng hiểu gì về tiếng Nhật có lẽ sẽ tốt hơn cho cả bọn.

Orochi đưa cánh tay trái dị dạng của mình về phía chủ quán ra hiệu mang rượu đến. Khi thấy người đàn ông gọi rượu và cả ba người khách lạ đã an vị cùng với hắn, những người khác cũng bắt đầu trở lại với công việc chuyện trò và bài bạc của mình.

Jack, Akiko cùng Yamato ngồi khoanh chân bên chiếc bàn thấp, đối diện với người đàn ông. Cô phục vụ mang đến bình rượu to và một cái cốc nhỏ. Cô ta nhận tiền từ tay Yamato rồi nhanh chóng lui về.

“Thứ lỗi cho tôi vì kiểu ngồi thô lỗ này nhé,” Orochi vừa nói với Akiko bằng một giọng khò khè vừa chỉ cái chân bẩn thỉu buông thõng trên đệm của mình. “Không phải có ý sỗ sàng gì, nhưng tôi sinh ra đã tật nguyền rồi.”

“Không sao,” cô bé đáp, đoạn rót rượu cho Orochi. Phong tục là khi trong bàn có sự hiện diện của phụ nữ thì họ sẽ là người tiếp rượu.

Dùng cánh tay lành lặn nâng cốc rượu lên, Orochi nốc cạn một hơi. Akiko tiếp tục rót đầy cốc.

“Chúng tôi muốn biết,” Akiko bắt đầu câu chuyện một cách nhỏ nhẹ trong lúc Orochi đưa tay vớ lấy cốc rượu, “về chỗ ẩn náu của Độc Nhãn Long.”

Orochi có chút chần chừ khi nghe đến cái tên Độc Nhãn Long, nhưng rồi hắn cũng cầm cái cốc lên nốc cạn.

“Rượu gì tởm bỏ mẹ!” hắn ta càu nhàu, vừa ho sặc sụa vừa đấm bình bịch vào ngực. “Cái đó, muốn biết thì sẽ tốn kém đấy nhé.”

Dứt câu, Orochi ném về phía Yamato ánh nhìn đầy ẩn ý, Akiko tiếp tục rót rượu. Biết rõ đối phương muốn gì, Yamato gật đầu ra hiệu với Akiko. Cô bé bèn lấy ra một viên ngọc trai màu trắng sữa khá to từ tay áo kimono của mình đặt lên bàn trước mặt Orochi.

“Nhiêu đây chắc là rồi đấy,” Yamato khẳng định.

Thấy viên ngọc, ánh mắt tên bợm lập tức sáng lên, hắn vội vàng đảo mắt nhìn quanh để chắc chắn rằng nãy giờ không ai trong quán đang để ý nghe ngóng. Sau khi đã thỏa mãn quan sát, từ miệng Orochi nở ra một nụ cười méo mó chẳng khác gì cánh tay dị dạng khủng khiếp của gã.

Hắn đưa tay ra định lấy viên ngọc trai.

Yamato lập tức tóm chặt cổ tay người đàn ông lại.

“Tiền trao rồi nhưng cháo đã múc đâu,” Yamato thận trọng.

“À, dĩ nhiên rồi,” Orochi thu tay lại đáp. Hắn tiếp tục thì thầm với giọng rất bé, “Các vị nên đến chỗ làng...”

Bất chợt có tiếng chuông vang lên từ phía cửa quán, hai người khách mới đang đẩy cửa bước vào. Orochi liền ngưng nói, hắn quan sát những người này bước đến bàn cạnh quầy. Jack nhận thấy trên một bàn tay của người đang gọi chủ quán bị thiếu mất một ngón.

“Ông nói tiếp đi chứ?” Yamato nôn nóng.

Orochi có vẻ phân tâm trong giây lát, rồi rất nhanh chóng, mọi sự tập trung chú ý của hắn lại đổ dồn vào viên ngọc.

“À... chờ tôi một chút nhé? Mót quá,” hắn ta vừa nói vừa với tay lấy chiếc nạng. “Mỗi lần đi lại mất thời gian lắm nên có nhu cầu là phải đi ngay. Mong các vị thông cảm.”

Lúc đứng dậy, Orochi loạng choạng va vào chiếc bàn làm bình rượu đổ vung vãi.

“Đấy, cái chân càng lúc càng yếu,” hắn lầm bầm, cũng là để giải thích. “Tôi sẽ quay lại ngay thôi. Ê phục vụ, ra dọn bàn đi chứ!”

Nói đoạn, Orochi tập tễnh bước về phía cửa sau. Cô nữ phục vụ nhanh chóng bước đến lau dọn mớ hỗn độn. Đến lúc này Jack mới chợt nhận ra một thứ đã bốc hơi.

“Viên ngọc đâu?”

Cả bọn hớt hải cúi xuống tìm quanh sàn, rồi nhìn nhau đầy hoảng hốt. Tên bợm đã lấy đi từ nãy rồi.

Ba đứa vội vã chạy ra chỗ cửa sau.

Chẳng thấy tên Orochi đâu cả. Akiko chỉ kịp bắt gặp chuyển động của một bóng đen di chuyển vào rừng tre phía sau quán. Kì lạ thay, bọn chúng còn chưa kịp đến bìa rừng, bóng đen đó đã lủi sâu vào trong rồi. Thế là cả bọn cứ đuổi mãi, đuổi mãi... cho đến khi chẳng còn thấy bóng dáng của tên trộm nữa.

“Có tiếng gì đó thì phải?” Akiko lên tiếng cắt ngang trong lúc Jack vẫn đang cố tìm quanh.

“Tiếng gì cơ?” Jack hỏi lại.

“Suỵt, nghe đi!”

Cả bọn liền im lặng.

Chỉ có thứ âm thanh êm ả tựa như tiếng sóng vỗ vào bờ của những tán lá trên cao. Chốc chốc mới có thêm tiếng thân cây cọ vào nhau, ngoài ra Jack thấy chẳng còn gì khác lạ cả.

“Đấy, nghe thấy không?” cô bé khăng khăng, đoạn thì thầm với nó, “Nín thở xem nào.”

Ba đứa bèn ngậm chặt miệng nhìn nhau.

Sao lại vẫn có tiếng người đang thở.

Những bài khổ luyện cùng thầy Kano, vị võ sư Bổng Thuật mù lòa của trường Nhị Thiên Nhất Lưu một lần nữa lại phát huy tác dụng. Jack dễ dàng phát hiện âm thanh phát ra từ đâu. Nó thận trọng tiến về hướng đó.

Bất ngờ Orochi xuất hiện từ một vị trí chỉ cách chỗ nó đang đứng có vài bước. Hóa ra hắn vẫn lẩn trốn ngay gần bọn nó nãy giờ.

“Đứng lại!” Jack hét lớn, tiếng hét của nó làm con chim đậu trên ngọn tre phải giật mình vỗ cánh.

“Hai người cứ đi đi!” Akiko nói vọng theo, cô bé không còn đủ sức mà chạy nữa. “Đồ đạc để tớ trông.”

Yamato bèn vứt hành lí xuống rồi phóng theo. Jack vẫn cố chạy hết sức từ nãy nhưng bóng tên bợm cứ lẩn khuất trong những bụi cây rậm rạp.

Nhưng lần này đã khác, nó nhanh chóng xác định được vị trí tên Orochi lẩn vào. Ngay khi Jack tới được vị trí nơi gã biến mất thì đột ngột chân nó dẫm hụt phải một vùng dốc dựng đứng khiến nó ngã lộn nhào xuống dưới.

Sau khi đã đứng dậy được, Jack thấy nó đang đứng trước một con đường mòn trong rừng. Vài giây sau, Yamato cũng đuổi kịp đến nơi, nhờ tiếng la cảnh báo của Jack ban nãy nên cậu không bị trượt ngã như nó.

“Hắn đâu rồi?” Yamato vội hỏi.

“Ai mà biết. Tớ lo tiếp đất còn chưa xong!” vừa phủi đám lá khô trên tóc, nó vừa bực bội trả lời.

“Thôi được rồi, cậu cứ đuổi theo hướng này, tớ lo phía ngược lại,” Yamato đề nghị. “Nếu thấy hắn thì la lên nhé.”

Nói đoạn cậu phóng vụt đi.

Jack cũng định làm vậy thì bất chợt nghe có tiếng loạt xoạt. Nó nhanh chóng quay ngoắt lại.

“Ta biết mi đang ở đây,” Jack tuyên bố.

Lúc này Orochi xuất hiện ngay dưới mặt đất, hắn từ từ dùng nạng đứng dậy.

“Ô! Ra là cậu hiểu tiếng Nhật. Thế thì may quá.”

Hắn cúi đầu ra vẻ đáng thương rồi tập tễnh bước về phía nó.

“Chắc cậu không nỡ làm đau một người tàn tật như tôi đâu nhỉ?” tên bợm khẩn cầu, hắn đưa cánh tay phải khòng khèo của mình ra vẻ đầu hàng.

“Mi không tàn tật!” Jack khẳng định sau khi quan sát tên bợm thật kĩ. “Lúc ở trong quán tay trái của mi mới dị dạng cơ mà?”

Một nụ cười méo mó hiện ra trên khuôn mặt Orochi.

“Ờ. Nhưng cũng đủ để qua mặt bọn mày đấy chứ?” vừa nói hắn vừa duỗi chân đứng thẳng dậy, đồng thời thả lỏng cánh tay đã cố tình co rút cho khòng khèo.

Nhanh như cắt, Orochi rút thanh thép nhọn giấu trong chiếc nạng ra.

Phóng về hướng ngực Jack.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »