
Jack lao ra khỏi chỗ ẩn náu vừa kịp tránh được thứ ám khí lợi hại bay đến từ cả hai phía.
Khom người thật thấp, Jack luồn lách giữa những thân cây. Nó nghe thấy vài tiếng phi tiêu lao tới cắm vào bụi tre ngay phía sau.
Nhưng nó không hề quay lại nhìn.
Muốn sống, nó chỉ còn cách chạy thật nhanh.
Được một quãng, Jack bắt đầu giảm tốc quan sát địa thế xung quanh. Nó cũng không dám chắc, nhưng dường như hai tên ninja đã bị bỏ lại phía sau. Nghĩ vậy, Jack vội vàng quay đầu về hướng ngôi làng, lo lắng Akiko cũng đang gặp nguy hiểm.
Bất chợt một tên ninja nhảy xổ xuống ngay trước mặt nó nhanh nhẹn như một con báo đốm.
Jack liền giơ thứ vũ khí tạm bợ bằng tre của mình lên phòng vệ.
Tên ninja từ từ giơ cả hai tay lên.
Nhưng không phải hắn ta có ý định đầu hàng. Cả hai tay tên ninja đều trang bị thứ vũ khí sắc nhọn rất lợi hại. Shuko, găng tay sắt của ninja là công cụ dùng để leo trèo, đồng thời cũng là thứ vũ khí chết chóc, bốn móc gai mỗi bên găng thừa sức móc xuyên da thịt, xé nát mọi kẻ địch cản đường.
Jack không hề chần chừ, nó lập tức tung đòn phủ đầu.
Tên ninja còn không thèm chớp mắt trước thanh tre đang lao thẳng xuống đầu hắn.
Mới chỉ vung được nửa chừng, cánh tay Jack bị chững ngay lại.
Liếc mắt nhìn lên, nó thấy thanh gươm tự chế của mình đã bị mắc kẹt khi va phải những thân cây vắt ngang phía trên. Thứ vũ khí cùn và dài như thế này càng trở nên vô ích khi ở trong vùng có địa hình phức tạp như rừng núi.
Tên ninja rít lên. Nhanh như cắt, hắn vung quyền nhắm thẳng vào hai cánh tay chưa kịp phòng bị của Jack mà lao tới. Đau đớn vì bị tám mũi sắt nhọn rạch vào da thịt, Jack buộc phải buông ngay thanh tre ra.
Cố nhịn đau, nó tung một cú đá vào ngực tên sát thủ.
Bị bất ngờ trước một thằng nhóc có thể tung ra một cước nhanh và mạnh mẽ đến vậy, tên ninja lãnh trọn cả cú đá khiến hắn bị văng tới tận bụi tre phía sau. Liền sau đó Jack tung ngay một cú đá chéo từ bên hông nhưng tên ninja đã kịp nhảy phóc lên bám vào thân tre rồi thoăn thoắt trèo như một con khỉ.
Nhớ lại quãng thời gian tung hoành trên buồm tàu Alexandria, Jack cũng nắm lấy thân tre, coi chúng như thể cột buồm mà nhanh chóng trèo lên đuổi sát theo tên sát thủ. Jack tiếp tục truy đuổi kẻ địch đến tận ngọn cây khiến tên này không khỏi bất ngờ trước kĩ năng leo trèo thiện nghệ của nó. Không còn cách nào khác, tên sát thủ phóng đi.
Jack cũng nhảy từ cây này sang cây khác truy bắt hắn.
Tre phía trên còn non và rất dẻo. Vận dụng điều này, Jack cố tình uốn ngọn tre về phía kẻ địch, cùng lúc tung cước khiến hắn lãnh trọn một cú đá trực diện vào dạ dày. Trúng đòn, tên ninja bị mất đà rơi xuyên qua tán lá xuống đất.
Tên sát thủ nằm yên bất động, toàn thân duỗi thẳng, một chân bị vặn ngược đến mức bất thường. Đến lúc này Jack mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nó bắt đầu trượt trở xuống. Đúng lúc đó, tên ninja thứ hai bất ngờ xuất hiện từ bên dưới, tuốt gươm tấn công. Jack nghe thấy âm thanh thân tre nơi nó đang bám vào bị chém gãy.
Jack mất thăng bằng lao thẳng xuống mặt đất, tiếng gió cứ rít vù vù bên tai nó. Nó cố vùng vẫy với tay vớ lấy bất cứ thứ gì có thể ngăn cản cú rơi chí mạng. May mắn, nó tóm được một thân cây khác, nhưng ngọn tre này còn quá non nên không chịu nổi sức nặng của Jack và trĩu xuống. Cuối cùng cây tre non không chịu nổi nữa và gãy rời khiến Jack gần như rơi tự do từ cự li hơn năm mét.
Chấn động quá mạnh khiến Jack gần như ngộp thở khi bị rớt bịch xuống mặt đất.
Trong lúc nằm bất động vì choáng váng, nó nghe tiếng một thứ gì đó cũng đáp xuống gần đó.
Gượng nhìn về phía sau, Jack nhận ra tên ninja trong bộ đồ màu xanh đang áp sát, găng tay sắc nhọn giơ lên sẵn sàng xes nát từng thớ thịt trên lưng nó. Jack bò lết bằng cả bốn chi, cố gắng tìm lối thoát trong tuyệt vọng. Tên sát thủ xông tới tấn công.
Jack cố hết sức gượng dậy, loạng choạng bổ nhào vào bụi cây. Nó biết cơ hội sống sót của mình rất mỏng manh. Mọi hi vọng hoàn toàn chấm dứt khi lúc này lại có một tên sát thủ thứ ba nhảy xuống chắn ngay đường thoát thân của Jack.
Nhân vật bí ẩn này mặc bộ shinobi shozoku màu đen.
Trong giây lát, không ai dám cử động.
Tên sát thủ áo đen đạp vào ngực Jack khiến nó bật ngửa ra sau. Đúng lúc đó, một chiếc phi tiêu cũng cắm phập vào bụi tre ngay vị trí nó vừa đứng.
Jack chưa kịp định thần để suy xét xem điều gì vừa xảy ra, ninja áo đen đã tung đòn tiếp theo. Lần này là một cú quét chân làm Jack ngã úp lưng xuống nền đất, vừa kịp giúp nó tránh khỏi đòn đâm trực diện bằng găng sắt của tên sát thủ áo xanh. Lẽ ra cú đâm đó đã chọc thủng phổi nó rồi.
Tên ninja áo xanh rít lên điên tiết trong lúc nhìn chòng chọc vào nhân vật áo đen đầy căm tức. Hắn lao lên tấn công bằng găng sắt nhưng dễ dàng bị người kia gạt đỡ rồi phản kích lại bằng một đòn chặt tay nhanh như cắt nhắm vào yết hầu. Chiêu này khiến ninja áo xanh bị ngạt thở và buộc phải lùi về phía sau. Tên ninja áo xanh lại điên cuồng lao lên tấn công. Lần này ninja áo đen không hề nao núng mà ngược lại, hắn từ tốn rút thanh đoản kiếm tantō ra quét một đường rất ngọt qua ngực đối phương. Sững người trước phần ngực áo ướt đẫm máu tươi, tên ninja áo xanh hoảng hốt lùi lại rồi bỏ chạy vào trong rừng tre.
Xong xuôi, ninja áo đen quay về phía Jack, thanh gươm vẫn lăm lăm trong tay.
Jack mở to mắt trừng trừng kinh hãi.
“Jack ơi!” một tiếng gọi vang đến.
Tên ninja áo đen không chút nao núng.
Hắn vẩy máu ra khỏi lưỡi kiếm rồi nhảy phắt lên thân tre, nhanh như gió lẩn vào các tán cây rồi mất hút.
Phải vài giây sau Yamato mới xuất hiện. Cậu bé băng qua bụi tre đến chỗ Jack đang nằm sóng soài trên đất với hai cánh tay đầy máu, gương mặt nửa sợ hãi, nửa hoang mang, tò mò.
“Cậu không sao chứ?” Yamato hỏi với cây gậy bổng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. “Lúc tớ đến thì Orochi đã tắt thở từ lâu. Có chuyện gì xảy ra ở đó vậy?”
“Bọn tớ bị một nhóm ninja tấn công, chính chúng đã giết hắn,” Jack đáp, không khỏi nhăn nhó với vô số vết thương lớn nhỏ khắp người, tuy không đến nỗi quá sâu nhưng thật sự rất đau đớn. “Sau đó chúng tiếp tục tấn công tớ, rồi... tự nhiên một ninja khác xuất hiện cứu tớ.”
“Cứu? Đầu cậu có bị làm sao không đấy?” Yamato ngạc nhiên hỏi trong lúc giúp Jack đứng dậy. “Bọn ninja là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta mà.”
“Nhưng đúng là thế mà. Người này đã giúp tớ thoát chết không chỉ một, mà những hai lần.”
“Chậc, lần đầu mới nghe đến chuyện ninja làm vệ sĩ cho samurai!” Yamato nói đùa. “Chưa biết căn nguyên thế nào, nhưng lần này số cậu may lắm mới được thế đấy.”
“Ừ, thế theo cậu thì động cơ của người này là gì?”
“Ai biết, mà thôi, tụi mình nên quay lại chỗ Akiko thì hơn, biết đâu bọn sát thủ vẫn còn lởn vởn quanh đấy.”
“Khoan, để tớ xem xét tên này cái đã,” Jack vừa đáp vừa tiến lại chỗ tên ninja bị ngã xuống từ trên cao ban nãy.
“Thế còn Akiko thì sao?”
“Không mất nhiều thời gian đâu. Hơn nữa cô ấy thừa sức tự bảo vệ, đâu cần chúng ta phải lo.” Cả hai đứa đều hiểu rõ điều đó nhưng lúc này Akiko vẫn còn yếu do mới hồi phục sau khi bị trúng độc nên chúng cần phải hành động gấp rút.
“Thế cậu định tìm gì?” Yamato hỏi.
“Không biết nữa,” Jack đáp trong lúc luồn tay lục lọi bộ đồ của tên sát thủ. “Được gì hay nấy thôi.”
Yamato dáo dác nhìn quanh lo lắng, cậu vẫn sợ sẽ có lực lượng chi viện đến truy sát. Một lát sau, Jack ra hiệu cho Yamato lại gần.
“Nhìn này.” Jack kéo tay tên ninja lên. “Thiếu một ngón tay.” Nói đoạn nó lột cả mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt người này. Một dòng máu tươi tràn ra từ khóe miệng hắn ta.
“Thì sao?” Yamato thắc mắc.
“Cậu không nhớ à? Hắn là một trong hai người khách đã vào quán sau chúng ta. Hèn gì lúc đó Orochi lật đật bỏ chạy. Chắc hắn biết đây là người được cử đến truy sát mình rồi.”
Jack tiếp tục lần mò tìm kiếm. Lần này nó tìm thấy một đoạn thừng dài đính vào đai lưng dùng để trèo tường, năm cái phi tiêu, một túi chông sắt dùng để rải, và một chiếc hộp bên trong đựng vài viên thuốc cùng một loại hợp chất gì đó, ngoài ra bên hông hắn có giắt một thanh đoản kiếm tantō.
Jack rút thanh kiếm ra và bị lưỡi kiếm cứa vào ngón cái khiến nó phải rít lên.
“Cẩn thận chứ Jack!” Yamato hoảng hốt. “Mấy thứ này dễ có độc lắm đó.”
“Cảm ơn lời nhắc nhở của cậu,” Jack đáp giọng dứt khoát rồi đưa tay lên miệng hút máu từ vết thương nhổ ra.
Thanh gươm tỏa ra thứ ánh sáng chết chóc giữa khu rừng u ám, trên lưỡi có khắc một vài Hán tự.
“Mấy chữ này là gì vậy?” Jack hỏi, dù ngày nào cũng được Akiko kèm cặp nhưng thật ra vốn từ vựng chữ Hán của nó vẫn còn rất hạn chế.
“Kunitome!” tên ninja gầm gừ, hắn ta đã hồi tỉnh trở lại và đang lợi dụng thời cơ bóp chặt cổ Jack. “Tên nghệ nhân đã làm ra thanh gươm này.”
Jack há hốc miệng vì ngạt, tên sát thủ bóp chặt cổ nó khiến yết hầu nó bị tê liệt hoàn toàn. Không hề đề phòng việc kẻ địch có thể hồi tỉnh trở lại nên khi bị tấn công bất ngờ nó chỉ còn biết bấu vào tay hắn vùng vẫy, đầu óc nó giờ rỗng tuếch không còn chút bài học võ thuật nào nữa cả.
Yamato vội lao đến đá vào be sườn tên sát thủ nhưng hắn không chịu buông tay. Lúc này khuôn mặt Jack bắt đầu đỏ bừng lên, mắt mũi trợn ngược. Yamato liền vung luôn chiếc bổng đang cầm trên tay phang mạnh vào cái chân bị gãy của tên ninja. Lần này, hắn không chịu nổi nên đã buộc phải buông Jack ra mà la lối đau đớn. Rất nhanh chóng, Yamato kéo luôn Jack ra khỏi tầm tấn công của kẻ địch.
“Chúng bay tự xưng là võ sĩ mà lại đi ăn cắp,” tên sát thủ run rẩy nguyền rủa. “Thật không biết nhục!”
“Bọn tôi không ăn cắp mà chỉ đang dò la manh mối thôi,” Jack khục khặc nói trong lúc gượng đứng dậy. “Bọn tôi muốn biết ông là ai và Độc Nhãn Long hiện đang trốn ở đâu.”
Tên ninja phát ra một tiếng cười khan khiến máu càng ùa ra từ trong miệng hắn.
“Tụi mình bắt tên này làm tù binh, giao về thành Ueno đi Jack,” Yamato đề nghị. Cậu không thoải mái lắm với việc chất vấn một tên ninja ngay giữa rừng thế này. Thật không khác gì dồn một con thú bị thương vào chỗ chân tường cả. “Họ sẽ biết cách khai thác thông tin từ hắn.”
“Khoan đã,” Jack vặn lại. “Biết đâu hắn chịu đánh đổi thông tin về Độc Nhãn Long để cứu lấy cái mạng mình thì sao?”
“Không tên võ sĩ nào có quyền phán xét số mạng của ta,” tên ninja giận dữ, hắn lấy vội từ trong chiếc hộp giắt ở đai lưng ra một viên thuốc sẫm màu.
Cho luôn viên thuốc vào miệng, hắn cắn mạnh nó ra khiến cho chất độc nhanh chóng phát tán, bọt mép bắt đầu trào ra ngoài miệng.
“Nhóc con, không ai có thể tìm thấy Độc Nhãn Long,” hắn thều thào yếu ớt. “Và cũng không ai có thể thoát khỏi bàn tay ngài ấy...”