
“Thật là điên hết chỗ nói mà!” Yamato càu nhàu, không thèm đả động đến tách trà Akiko vừa mới rót cho cậu. “Suýt chút nữa là cậu bỏ mạng rồi đấy biết không!”
“Nhưng mà ít ra chúng ta cũng xác định được vị trí tên Độc Nhãn Long ở đâu rồi còn gì,” Jack chống chế. “Hắn đang ở gần Shindo, chỗ đó cách đây có nửa ngày đường thôi. Đến nước này rồi, không thể bỏ cuộc được.”
Nói đoạn nó đưa mắt nhìn Akiko vẻ van lơn. Cô bé nhấp một ngụm trà rồi đặt chiếc cốc xuống định nói, nhưng Yamato đã cướp lời xen vào trước.
“Chúng ta chỉ biết mỗi tên một ngôi làng với cái đền vớ vẩn gì đấy. Bộ cậu tưởng cứ tự nhiên xông đến là sẽ thấy bọn Độc Nhãn Long đang nhâm nhi ăn bánh uống trà như chúng ta đây chắc? Hơn nữa lão Orochi đó là một tên bợm chính hiệu, có đến tám chín phần trong lời nói của hắn là dối trá rồi. Lần này may lắm mới lấy lại được viên ngọc cho Akiko rồi còn gì nữa.”
“Nhưng dù sao đây cũng là một tia hi vọng,” Jack vẫn khăng khăng với ý tưởng của mình. “Rõ ràng định mệnh đã sắp đặt cho chúng ta gặp người buôn trà hôm nọ. Thần linh muốn chúng ta tìm thấy Orochi. Kể cả chuyện đám ninja tấn công rồi Orochi bỏ mạng, tất cả chỉ càng chứng minh rằng chúng ta đang đi đúng hướng.”
“Không được! Lần trước chúng ta đã gây ra quá nhiều rắc rối cho cha rồi. Không thể làm liều thêm lần nào nữa. Ông ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho hành động đó đâu. Bọn mình sẽ vĩnh viễn không còn được đặt dù chỉ một bước chân vào trường Nhị Thiên Nhất Lưu ấy chứ!”
Yamato đơn phương chấm dứt cuộc nói chuyện bằng cách xoay lưng về phía Jack. Từ hướng cậu bé nhìn ra là rặng núi đối diện hẻm đá dẫn vào quán trà chỗ chúng đang tá túc. Tọa lạc trên đỉnh đồi sát ngay cạnh đường mòn Tokaido, quán trà Kameyama là một địa điểm có phong cảnh đặc biệt ấn tượng, thu hút đông đảo du khách đến từ Kyoto. Sau một ngày hè rực rỡ, giờ là lúc những người đi đường tụ tập ngắm cảnh hoàng hôn buông xuống trên rặng núi đầy nét thi vị này.
Jack cáu kỉnh ngồi nghịch thanh đoản kiếm của tên sát thủ tự sát hôm qua, nước thép xanh hầu như chỉ bị mỗi vệt máu khô từ ngón tay của nó làm vấy bẩn. Sau khi kẻ địch tự sát bằng viên thuốc trong tráp, Jack quyết định giữ lại thanh kiếm này. Dù sao đây cũng là thứ vũ khí duy nhất nó có trong tay kể từ ngày bị đuổi khỏi trường Nhị Thiên Nhất Lưu.
Jack không oán trách quyết định của thầy Masamoto. Giờ nó cũng phần nào hiểu ngày trước mình đã ngu ngốc đến dường nào khi không đem tất cả sự thật ra kể với người duy nhất có thể giúp mình bảo vệ cuốn hải đồ khỏi sự truy tìm của tên Độc Nhãn Long. Quyết định đó một phần là vì nó không muốn ngài Masamoto bị liên lụy, phần khác vì trước lúc tắt thở, người cha quá cố của Jack đã tin tưởng giao nó trông chừng cuốn hải đồ, cũng như bắt nó thề không được tiết lộ bí mật này cho ai khác. Trách nhiệm của nó là phải đảm bảo rằng hải đồ sẽ không bị rơi vào tay kẻ xấu. Tại thời điểm đó, Jack chưa xác định được ai là người mà nó có thể tin tưởng giao lại một vật quan trọng đến vậy. Vì thế mà nó chỉ còn giải pháp cuối cùng là đem giấu trong tòa thành của ngài Takatomi.
Cuốn hải đồ vừa là kỉ vật duy nhất còn sót lại trên đời của cha nó, vừa là chiếc chìa khóa quyết định vận mệnh sau này nó có trở về quê hương được hay không. Đó cũng chính là lí do mà Jack buộc phải dùng mọi cách để có thể bảo vệ hải đồ. Nếu có một ngày nó đến được cảng Nagasaki, hi vọng rằng kinh nghiệm đi biển ngày trước và những hiểu biết về định hướng sẽ giúp nó có được một chân trong chuyến tàu trở về Anh Quốc, nơi mà Jess, đứa em gái thân yêu bé bỏng của nó vẫn ngày đêm mong chờ.
Jack những mong em gái được an toàn. Cô đơn một mình không nơi nương tựa, thật ra số phận của Jess cũng bấp bênh chả kém gì nó. Tuy nhiên cuốn hải đồ có thể giúp mang lại cho Jack địa vị của một hoa tiêu cừ khôi, giống như cha nó trước khi bị tên sát thủ máu lạnh Độc Nhãn Long ra tay giết hại. Nếu được vậy, nó hoàn toàn có khả năng chăm lo cho cuộc sống của cả hai anh em.
Thanh đoản kiếm chết chóc trong tay Jack như đang rung lên cùng với hình ảnh tên Độc Nhãn Long siết cổ cha nó. Ngọn lửa hận thù bùng lên trong tâm trí Jack. Tất cả những gì nó yêu thương nhất, quý trọng nhất đều đã bị tên sát thủ ấy cướp mất - người cha, cuốn hải đồ, và suýt chút nữa là cả tính mạng Akiko.
Ngày Jack và cha cùng thủy thủ đoàn người Hà Lan giăng buồm khởi hành trên chiếc tàu Alexandria nhiều năm trước, trong đầu họ chỉ có duy nhất một viễn cảnh huy hoàng rực rỡ là sẽ phát hiện ra những vùng đất mới, làm ăn lớn một chuyến rồi trở về trong vinh quang như những người hùng. Chưa lúc nào, dù chỉ là khoảnh khắc, cái suy nghĩ sẽ phải lưu lạc một thân một mình nơi đất khách quê người hay việc luyện tập để trở thành võ sĩ và phải chịu đựng một cuộc sống lúc nào cũng nơm nóp lo âu hiển hiện trong tâm trí còn non dại của Jack.
Và bây giờ cuộc sống đó còn trở nên tệ hại hơn thế.
“Từ đâu mà cậu có thanh gươm đó?” ông chủ quán trà cất tiếng hỏi trong lúc thu dọn khay trà, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Jack.
“Cháu thấy nó... trong một khu rừng ạ,” Jack buột miệng trước câu hỏi bất ngờ.
Ông lão đưa cặp mắt ti hí dò xét Jack với vẻ nghi hoặc. Rõ ràng ông ấy không tin nó.
“Cậu có biết đây là thứ gì không?” ông lão tiếp tục chất vấn trong lúc ánh mắt dò xét vẫn không rời khỏi mặt nó, dường như cố tránh phải nhìn vào thanh kiếm lần nữa.
“Dạ, một thanh đoản kiếm...”
“Đúng, nhưng không phải là một thanh đoản kiếm thông thường...” ông lão cúi sát lại hạ thấp giọng, không phải để tỏ ra tôn kính mà vì sợ hãi. “Nó là sản phẩm của lò rèn Kunitome.”
“Bọn cháu biết mà,” Yamato xen vào, rõ là không hài lòng với sự tò mò thái quá của ông lão. “Nó được ghi ngay trên lưỡi kiếm chứ đâu.”
“Biết thế mà các cô cậu vẫn còn giữ nó?”
“Thế sao lại không được?” Jack hỏi vặn, bắt đầu khó chịu với hành vi kì lạ của ông lão.
“Vậy là cậu không hiểu rồi. Những thanh kiếm mà Kunitome làm ra đều được gọi là quỷ kiếm. Đó không phải là thứ một võ sĩ chân chính nên giữ bên mình,” ông lão quay về phía Yamato giải thích. “Lò rèn của Kunitome rất nổi tiếng trong vùng này, ông ta sống ở ngôi làng Shindo cách đây hơn hai dặm đường về phía tây.”
Ngay khi nghe đến cái tên Shindo, Jack liền đưa mắt nhìn Akiko và Yamato. Khuôn mặt hai đứa lúc này cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc chẳng kém gì nó. Đây không thể chỉ là chuyện trùng hợp thông thường được.
“Kunitome là một người cực kì hung tợn, đầu óc ông ấy không bình thường, đôi lúc còn gần như điên dại,” chủ quán tiếp tục diễn giải. “Người ta nói rằng tất cả các đặc tính ấy đều hiển hiện trong những thanh gươm ông ấy làm ra. Đó là một thứ xấu xa, khát máu. Nó thôi thúc, giục giã chủ nhân đi giết người!”
Jack liếc nhìn xuống thanh đoản kiếm. Trông nó không khác gì một lưỡi dao bình thường, nhưng đúng là lúc nãy Jack cảm nhận rất rõ nó rung lên khi luồng suy nghĩ rửa thù báo hận cho cái chết của cha vụt thoáng qua tâm trí nó.
“Cảm ơn ông đã quan tâm,” Akiko nở một nụ cười gượng, “nhưng bọn cháu đâu phải con nít đâu, việc gì ông phải hù dọa như thế.”
“Tôi không hù dọa các cô các cậu, mà là lời cảnh báo nghiêm túc đấy.”
Nói đoạn ông lão hạ chiếc khay xuống sàn.
“Nếu nghe qua câu chuyện này, chắc chắn các cô cậu sẽ tin lời tôi thôi.”
Akiko bèn gật đầu lịch thiệp đồng ý nghe ông lão kể chuyện. Ông ta liền lập tức ngồi quỳ xuống ngay cạnh chỗ ba đứa.
“Thời trai trẻ, Kunitome là môn sinh của ngài Shizu, thợ rèn kiếm vĩ đại nhất thuộc trường phái Soshu danh tiếng. Sau nhiều năm theo học, Kunitome quyết định thách đấu với thầy để xem kiếm của ai làm ra có chất lượng tốt hơn. Hai người làm việc ngày đêm. Cuối cùng Kunitome rèn được một thanh kiếm tuyệt hảo, gọi là Vạn Hàn Dạ Kiếm. Còn thanh của ngài Shizu có tên là Nhu Thủ Tiên Kiếm. Làm xong, hai người quyết định đem ra so tài.”
“Nội dung tỉ thí sẽ là đặt thanh kiếm giữa dòng nước, hướng phần lưỡi kiếm đón dòng chảy. Để cho công bằng, hai thầy trò đã mời vị sư trụ trì gần đấy đến làm giám khảo. Thanh kiếm của Kunitome được đem ra thử trước. Nó cắt đứt tất cả những thứ chẳng may trôi đến - lá mục, hoa sen, tôm cá, thậm chí cả luồng không khí thổi qua. Ấn tượng với thành phẩm của người học trò, ngài Shizu sau đó cũng hạ thanh kiếm của mình xuống dòng chảy rồi khoan thai đứng chờ.”
“Nó chẳng cắt bất kì thứ gì. Cả những chiếc lá mục rỗng cũng không; hoa sen chạm nhẹ lên lưỡi kiếm rồi trôi qua; tôm cá còn trườn hẳn lên rồi bơi qua nó; không khí lướt nhẹ trên mặt kiếm.”
“Vậy thì kiếm của cái ông Kunitome đó tốt hơn hẳn rồi còn gì,” Yamato cắt ngang câu chuyện.
“Không! Vị đại sư làm giám khảo hôm đó đã tuyên bố phần thắng thuộc về thanh kiếm của ngài Shizu. Đương nhiên Kunitome không hài lòng với quyết định đó. Nhà sư đã giải đáp như thế này. Thanh kiếm đầu tiên đương nhiên là một thứ vũ khí vô cùng lợi hại. Nhưng nó quá khát máu, quá tàn bạo, chẳng cần phân biệt phải trái đúng sai, cứ cắt được là cắt. Đại sư nói “Thanh kiếm này có thể cắt đứt đầu người chẳng khác gì cắt một cánh bướm.” Còn kiếm của ngài Shizu thì khác, nó hoàn toàn vượt trội về đẳng cấp, chỉ cắt những gì buộc phải cắt và vô hại trước những sinh linh vô tội. Nó thể hiện rõ tinh thần võ học cao thượng, tôn quý của một người võ sĩ chân chính.”
“Chính vì thế mà người ta còn cho rằng những thanh kiếm do Kunitome rèn nên, một khi đã được rút ra khỏi bao thì nhất định máu phải đổ, nếu không được như ý, chúng có thể khiến người cầm kiếm trong tay tự làm đau, hoặc lấy đi mạng sống của chính mình.”
Jack nhìn ngón tay bị thương của mình, rồi đảo mắt liếc thanh đoản kiếm vẫn còn vết máu khô của nó bên trên. Có khi việc ông lão vừa kể là thật cũng nên.
“Hãy nhớ lấy. Đó là một thanh kiếm yêu tà. Nó sẽ nguyền rủa và biến người sở hữu trở thành con quỷ khát máu.”
“Này, ông lo phục vụ hay là lo ngồi đó tán dóc thế hả?” vị võ sĩ ngồi bàn bên cạnh bực mình lên tiếng.
“Vâng vâng,” chủ quán vội cúi đầu tạ lỗi. “Đến ngay, đến ngay.”
Nói đoạn ông cầm khay đứng lên.
“Nghe tôi, thấy nó ở đâu thì cứ trả về chỗ đó đi.”
Nói rồi, chủ quán đứng dậy cúi chào và bước đi, bỏ lại ba đứa trẻ ngồi trầm ngâm trong dòng suy nghĩ. Cả bọn đều nhìn chằm chằm vào thanh đoản kiếm như thể bị hút vào vòng xoáy do nó tạo ra vậy.
“Đấy, đã bảo rồi mà!” Jack hào hứng phá vỡ sự yên lặng. “Nhất định đây chính là định mệnh. Chúng ta phải tìm đến ngôi làng Shindo. Thanh kiếm này có cùng nguồn gốc với nơi Orochi đã đề cập trước khi chết. Điều này có nghĩa là bọn sát thủ hôm qua cũng xuất thân từ đây.”
“Bộ cậu không nghe ông chủ quán nói gì à?” Yamato hỏi lại, cặp mắt nâu sẫm của cậu bé lộ rõ vẻ kinh ngạc trước thái độ mừng rỡ của Jack lúc này. “Đây là một thanh kiếm bị nguyền rủa.”
“Cái đó mà cậu cũng tin được à?” Jack nói gạt đi, mặc dù chính bản thân nó cũng không dám tin chắc vào lời mình vừa nói nữa.
“Ờ, thế mà chuyện phải tìm đến Shindo thì cậu lại khăng khăng là định mệnh cơ đấy.”
“Chuyện đó khác, chuyện này khác,” Jack chống chế, đoạn tra thanh kiếm vào vỏ rồi giắt lên đai lưng đeo bên hông. “Bảo một thanh kiếm có thể khiến chủ của nó tự sát thì thật là hoang đường. Còn chuyện đến Shindo quá rõ ràng là thiên mệnh. Chúng ta phải tiếp tục đi theo con đường Long Đạo - truy tìm tung tích lũ ninja. Tớ nói đúng chứ, Akiko?”
Akiko không đáp vội, cô bé tỉ mẩn dùng tay vuốt lại các nếp gấp trên tấm áo kimono bằng lụa màu trắng ngà của mình trong lúc suy nghĩ thật kĩ càng. Jack đã dùng chính những lời cô bé thì thầm với nó vào ngày vừa tỉnh dậy sau khi bị trúng độc. Nhất định nó có chủ ý muốn Akiko đứng về phía mình, dù chuyến đi này thật sự ẩn chứa quá nhiều rủi ro.
“Có lẽ bọn mình nên đi,” Akiko lên tiếng. “Thầy Masamoto đã nhấn mạnh chúng ta phải kể tất cả những gì biết được về Độc Nhãn Long cho thầy ấy. Điều này gồm cả các manh mối chúng ta có thể phát hiện ra. Hãy nghĩ xem, thầy sẽ hài lòng như thế nào khi biết được vị trí đại bản doanh của chúng. Nếu may mắn, chúng ta còn có thể đoạt lại được cuốn hải đồ của Jack nữa.”
“Sao tự nhiên chị lại hào hứng với việc truy tìm bọn chúng quá vậy chị Akiko?” Yamato quay về phía cô bé hỏi vặn. “Nên nhớ lần gần đây nhất chúng ta đồng ý làm theo ý kiến của Jack, chị đã suýt mất mạng đấy nhé.”
“Điều em vừa nói chỉ càng làm nổi rõ lên lí do chị muốn tìm thấy chúng thôi. Hơn nữa, chính em là người đã đề ra kế hoạch bẫy Độc Nhãn Long còn gì? Em còn nói đó là cơ hội nghìn năm có một để trả mối thù bọn chúng sát hại anh Tenno, khôi phục danh dự cho gia tộc đấy thôi.”
“Ừ thì...” Yamato ấp úng, “nhưng mà... đó là trước khi chúng ta bị phát hiện, rồi bị tống cổ ra khỏi trường. Nếu lần này còn tự ý truy bắt Độc Nhãn Long như thế, cha nhất định sẽ không bao giờ tha thứ đâu.”
“Mục đích của chúng ta không phải là truy bắt hắn,” Akiko giải thích. “Mà là dò la xem hắn ta đang ẩn nấp ở đâu, từ đó về báo lại với cha em.”
“Em vẫn nghĩ đây không phải là ý kiến hay. Còn nhớ tay ninja áo đen đã cứu Jack hôm qua chứ? Nghĩ mà xem, có phải chuyện này rất mờ ám không.” Yamato nhìn thẳng vào mắt hai đứa. “Chẳng lẽ hai người không ngờ rằng tất cả những manh mối chúng ta dò la được, chẳng qua cũng chỉ là cái bẫy do Độc Nhãn Long bày sẵn hay sao? Rất có thể hắn ta đang âm mưu dẫn dụ chúng ta vào tròng đấy.”
Ý tưởng hoàn toàn có thể là sự thật này ngay lập tức khiến bầu không khí trở nên u ám. Thế rồi Akiko lên tiếng phủ nhận.
“Ninja không chỉ đối đầu với samurai. Bọn họ cũng rất hay gây chiến với nhau nữa. Có khi nguời áo đen đó là một nhân vật thuộc thế lực đối đầu với hai ninja áo xanh, và đây là địa bàn của họ. Không biết chừng ngay lúc đó do em kịp thời xuất hiện nên Jack mới không bị mất mạng thôi.”
Biểu cảm trên mặt Yamato rõ là vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục.
“Nếu không đi đến đó thì chúng ta làm gì bây giờ?” Jack tiếp tục. “Với cái vai của chú Kuma thì chắc phải vài ngày nữa chúng ta mới khởi hành đi Toba được ấy chứ.”
“Đúng đấy,” Akiko đồng ý. “Nếu đi ngựa, từ đây đến Shindo rồi quay về cũng chỉ mất tối đa một ngày. Em có thể cho Jack đi cùng ngựa. Chú Kuma sẽ không nghi ngại việc chúng ta đến thăm một ngôi đền gần đây đâu.”
Yamato vẫn im lặng không nói gì, cậu bé quay đầu nhìn lên bầu trời tuyệt đẹp của buổi hoàng hôn. Quán trà lúc chiều tà thật tĩnh lặng, mặt trời khuất dần sau rặng núi. Những tia nắng cuối ngày hất lên bầu trời tạo thành một khung cảnh tựa như chiếc kimono bằng lụa tơ tằm đang rũ xuống thung lũng mờ ảo bên dưới.
Đến khi tia nắng cuối cùng sắp tắt, Jack quyết định thuyết phục bạn mình thêm một lần nữa.
“Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta có thể tìm ra Độc Nhãn Long trước khi hắn làm điều ngược lại đấy.”
“Nhưng hắn còn quay lại chỗ chúng ta để làm gì. Hải đồ đã lấy được rồi còn đâu,” Yamato đáp trả.
“Hải đồ đã được mã hóa rất cẩn thận. Chỉ có tớ mới biết cách đọc nó thôi,” Jack tiết lộ. “Một khi Độc Nhãn Long nhận ra điều này. Nhất định hắn sẽ đi tìm tớ.”
Jack biết tên sát thủ đã mời một cao nhân người Trung Quốc giúp hắn giải mã, nhưng nó không tin ông ta có thể làm việc với những ngôn ngữ xa lạ một cách dễ dàng được. Sẽ cần có thời gian. Câu hỏi đặt ra ở đây là: mất bao lâu?
Với tính cách của Độc Nhãn Long, rất có thể hắn sẽ không giữ được bình tĩnh mà tìm thẳng đến chỗ Jack.