
“Thật sự tớ chẳng thấy an tâm một chút nào cả,” Yamato càu nhàu trong lúc siết chặt cây bổng đang cầm bên tay phải.
Con đường duy nhất trong làng Shindo dường như đã bị bỏ hoang từ lâu. Gió cuốn bụi đường thành từng cơn lốc thổi vào những căn nhà cũ nát như thể người ta dựng lên chúng rồi chẳng bao giờ sử dụng. Hôm nay là một ngày nắng ấm, nhưng dường như ánh mặt trời cũng lánh xa ngôi làng này, mọi thứ bên trong chỉ có một màu tối tăm, u uất.
“Chỗ này cứ như là thị trấn ma ấy,” Jack lên tiếng, một cơn ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng nó khi hai con ngựa của bọn chúng đi nước kiệu tiến vào ngôi làng không chút sinh khí.
“Không hẳn đâu,” Akiko thì thầm. “Chúng ta đang bị theo dõi đấy.”
Jack và Yamato nhìn nhau hãi hùng.
“Hả, ai theo dõi cơ?” Yamato hỏi ngay.
“Cô bé đằng kia chẳng hạn,” Akiko đáp, lắc đầu về phía túp lều lá bên phải.
Ẩn đằng sau bóng tối là một khuôn mặt bẩn thỉu với cặp mắt mở to lộ rõ vẻ khiếp sợ, cô bé nhanh chóng lủi ra phía sau. Akiko bèn tiến về phía túp lều, được vài bước thì phải quay lại nhìn vì thấy Jack và Yamato có vẻ như không muốn bước theo.
“Này, không phải hai người sợ một đứa bé tí xíu đấy chứ?”
Xấu hổ vì là con trai mà còn không can đảm bằng một cô gái, hai đứa bèn vội vàng bẽn lẽn bước tới.
Akiko tiến đến trước cánh cửa tối tăm cất tiếng hỏi, “Xin lỗi, có ai ở đây không?”
Phía trong có tiếng thở yếu ớt như của một con chó con đang hấp hối. Bất thình lình, một gương mặt gầy trơ xương xuất hiện ngay trước cửa.
“Làm ơn để chúng tôi yên,” người đàn ông thều thào. “Chúng tôi chẳng còn gì cho các người nữa đâu.”
Cô bé mà Akiko gặp lúc nãy cũng đang nấp sau chân người đàn ông, cặp mắt nhìn chằm chằm vào mái tóc vàng của Jack. Jack mỉm cười với cô bé.
“Xin lỗi đã làm phiền mọi người, nhưng bọn cháu không có ý xấu đâu ạ,” Akiko trấn an.
“Dân làng ở đây đâu hết rồi?” Yamato thắc mắc.
“Họ đi hết rồi. Các người cũng nên đi cả đi.”
Nói đoạn người đàn ông kéo tay định đóng cánh cửa lều ọp ẹp của mình lại.
“Làm ơn, bọn cháu cần tìm một người có tên là Kunitome,” Jack nài nỉ.
Người đàn ông nhìn về phía Jack như thể vừa mới nhận ra sự hiện diện của nó. Khuôn mặt ông ta không chút biến sắc, chứng tỏ trước đây người này đã từng trải qua nhiều sự kiện kinh hãi hơn sự xuất hiện của một người ngoại quốc gấp nhiều lần.
Rồi ông ta khịt mũi vẻ khinh bỉ.
“Con quỷ đó! Hắn ta chết lâu rồi!”
“Sao cơ? Chuyện gì đã xảy ra?” Jack hỏi ngay. “Ai đã giết Kunitome?”
Người đàn ông thở dài, có vẻ đã yếu đến mức nói chuyện thôi cũng đủ làm kiệt sức.
“Tự sát, bằng chính thanh kiếm do mình làm ra,” ông tiếp tục nói. “Hắn chính là nguồn căn cho tình cảnh chết chóc của ngôi làng này. Lão thợ rèn đó vừa là ân điển, vừa là kẻ bị nguyền rủa của làng Shindo. Tài năng của hắn đã thu hút mọi người từ khắp nơi đổ về, kéo theo đó là tiền tài cho ngôi làng xa xôi hẻo lánh của chúng tôi. Nhưng hắn ta không phải người tử tế, làm ra toàn những thứ vũ khí bị ma ám, mang đến đây đủ thứ cặn bã xấu xa. Nhìn xem, dù giờ đây hắn đã chết, không còn ai lui tới chỗ này nữa, vậy mà linh hồn của hắn vẫn lởn vởn mang u ám đến cho ngôi làng này. Các người cũng đi mau đi, đừng đến một nơi bị nguyền rủa.”
“Thế tại sao ông vẫn chưa rời đi?” Yamato dùng tay chặn cánh cửa lại khi người đàn ông định kéo vào một lần nữa.
“Tôi muốn đi, nhưng các người cũng nghe thấy rồi chứ?” ông ta đáp, ý chỉ hơi thở yếu ớt bên trong lều. “Mẹ tôi đấy. Chúng tôi buộc phải ở lại chốn chết chóc này cho đến khi bà ấy tắt thở. Giờ thì các người đi đi.”
Nói xong ông ta đóng sập cửa lại trước mặt bọn Jack.
Cả ba đứa đưa mắt nhìn nhau, không khỏi hãi hùng với câu chuyện vừa nghe được.
“Thôi, đến đây là đường cùng rồi,” Yamato thở phào lên tiếng, lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. “Còn nán lại làm gì nữa, mau mau quay về trước khi chú Kuma biết chuyện thì hơn.”
“Khoan đã,” Jack vừa nói vừa bước về phía ngược lại với Yamato. “Chúng ta còn chưa đến chỗ đền Thần Long mà tên Orochi nhắc đến. Nhìn xem, nhất định là chỗ này rồi.”
Phía cuối con đường làng là một ngôi đền to lớn trông khá rợn người được dựng trên một gò đất nung, màu son xanh đỏ của nó đã phai và bong thành từng mảng. Phía trên trần đã không còn ngói, hai con rồng chạm trổ công phu cũng rơi xuống từ lâu, giờ nằm lăn lóc trên đất. Cánh cửa lớn dẫn vào đền mở rộng như thể mời chào người ta đến với một ngôi cổ mộ vậy.
“Này này, không phải cậu định vào đó thật đấy chứ?” Yamato khiếp vía vội tìm kiếm sự ủng hộ của Akiko. “Trông nó như thể sắp đổ sập đến nơi rồi ấy!”
Akiko cười gượng tỏ ý xin lỗi cậu bé rồi bước theo Jack lên thềm đá đã sờn.
Bên trong là khoảng không gian tĩnh mịch như thể nơi này chưa từng có dù chỉ là một tia nắng chiếu đến. Khuôn viên khu đền từa tựa một cái hang sâu tăm tối và ẩm thấp. Thay vì mùi nhang khói nghi ngút thường thấy ở những nơi khác, chỗ này lại đặc một mùi ẩm mốc tanh tưởi.
Jack bước qua lối đi dẫn đến chính điện.
Và nó được một phen khiếp vía khi nhìn thấy hai pho tượng cơ bắp cuồn cuộn, dung nhan đáng sợ chắn trái chắn phải. Một vị há mồm nhe răng cầm cây gậy khổng lồ, vị còn lại ngậm chặt miệng vung gươm to không kém.
Jack loạng choạng vấp phải Akiko.
“Đừng sợ, tượng Nhị Thiên Kim Cương Vương đấy mà,” cô bé cười lớn. “Họ chỉ là thần hộ vệ thôi.”
“Hộ vệ gì mà khiếp vậy!” Jack nhăn mặt, nó vẫn còn chưa hết hãi hùng vì ngoại hình của hai pho tượng gỗ to lớn.
Dù vậy, nó vẫn theo bước Akiko tiến vào chính điện, dọc hai bên đường còn nhiều tượng thần linh to nhỏ nữa, cuối cùng mới đến chỗ tượng Phật phủ đầy bụi. “Thế bọn họ hộ vệ cho ai vậy?”
“Đương nhiên là Đức Phật rồi. Pho bên phải là Mật Tích Thiên Vương. Ông ấy đại diện cho uy lực. Vị còn lại là Na La Di Thiên Vương, đại diện cho sức mạnh,” Akiko vừa diễn giải vừa hướng Jack về từng pho tượng. “Cậu có thấy vị bên phải há to miệng còn vị bên trái khép chặt miệng lại không? Khẩu hình của họ chính là hai âm “A” Và “Hồng”, âm tự đầu tiên và cuối cùng trong tiếng Phạn. Trong Phật giáo, hai người họ cũng tượng trưng cho tất cả tri thức.”
“Thôi thôi, nói chuyện tôn giáo đến đây là được rồi,” Yamato chen ngang. “Chỗ này chả có ma nào cả. Rõ là mất thời gian mà. Dù gì cái ông Kunitome đó cũng đã tự sát rồi, chúng ta chẳng còn tí manh mối nào nữa. Có chần chừ cũng chẳng tìm thấy Độc Nhãn Long ở đây đâu, nhanh về thôi nào.”
Đúng lúc Yamato quay lưng định bước đi, bất ngờ một tiếng động vang lên từ sau pho tượng Phật khiến cả bọn điếng người.
“Ông ta không tự sát!” bóng người xuất hiện từ trong bóng tối lên tiếng.
Cả ba đứa đều quay lại trong tư thế sẵn sàng phòng vệ. Trước mặt chúng là một bà lão bị gù vận bộ trang phục dài và khuôn mặt được che bởi một chiếc mạng che mặt đang từ từ bước ra.
“Xin lỗi cụ,” Akiko lễ phép nói. “Bọn cháu không cố ý làm gián đoạn cụ tụng kinh đâu ạ.”
“Tụng kinh!” bà rít lên. “Từ lâu ta đã chẳng còn tin vào Thần Phật nữa rồi. Chính là ta đang ngủ thì bị bọn chuột nhắt các ngươi vào quấy rầy.”
“Ơ, thì bọn tôi cũng đang định đi đây,” Yamato bực mình, cậu bé lùi lại một bước, có ý muốn tránh xa mụ đàn bà che mặt cộc cằn kia.
Thế nhưng Jack vẫn đứng yên tại chỗ, “Bà vừa nói gì về ông Kunitome cơ?”
“Này nhóc, hình như mày không phải dân ở đây phải không?” bà lão gắt gỏng. Khịt khịt mũi mấy cái, dường như bà ta đang đánh hơi một mùi hương gì đó. “Mày là một thằng ngoại quốc!”
Jack chẳng để tâm đến lời sỉ nhục của bà ta. “Bà vừa nói ông thợ rèn không tự sát?”
“Không. Làm gì có chuyện.”
“Thế chuyện gì đã xảy ra? “
Bà lão chìa bàn tay xương xẩu của mình ra, nước da của bà ta tái nhợt như một cái xác chết. Tuy mụ không nói gì nhưng thông điệp đã quá rõ ràng. Akiko hiểu ý lấy từ trong áo ra vài đồng xu rồi thả vào bàn tay đang chờ đợi của bà lão một đồng. Bà ta nhanh chóng giấu luôn phần thưởng của mình vào trong.
“Hắn không tự sát, nhưng đúng là đã chết dưới chính lưỡi kiếm của mình.”
“Ý bà là sao?” Jack vội hỏi.
“Kunitome được ủy quyền đúc một thanh kiếm thật đặc biệt, từ một nhân vật cũng vô cùng đặc biệt,” mụ vừa giải thích vừa vuốt các ngón tay dọc theo thanh kiếm gỗ của bức tượng gần đó. “Thanh kiếm ấy có tên là Hắc Vân Kiếm, bởi nó được hoàn thành trong một đêm giông tố bão bùng. Đó là thanh kiếm hoàn mĩ nhất hắn ta từng rèn được, sắc bén hơn, chết chóc hơn bất kì thanh kiếm nào trên đời này. Nó cũng chính là thanh kiếm cuối cùng hắn ta rèn ra được.”
Nói đoạn bà lão lết lại gần phía Jack.
“Cái đêm vị khách đến để thử thanh kiếm mình đặt hàng, Kunitome đã cho người chuẩn bị sẵn bốn tên tội phạm bị trói chặt. Hắc Vân Kiếm chém vào xương thịt chúng như thể sắt chém vào bùn vậy. Giá mà bọn bây nghe thấy tiếng chúng la hét.”
Mụ chìa ra một ngón tay trơ xương quét qua cổ Jack khiến nó rùng cả mình.
“Vị khách khoái trá tới nỗi quyết định lia một nhát cắt phăng luôn đầu Kunitome bằng chính thanh kiếm hắn vừa làm ra.”
“Sao ông ta lại làm vậy?” Jack thắc mắc, nó nuốt nước bọt hãi hùng.
“Vì nó muốn đảm bảo rằng Kunitome sẽ không bao giờ làm ra thanh kiếm nào đánh bại được Hắc Vân Kiếm chứ sao. Có điều sau khi Kunitome chết, dường như một phần linh hồn điên dại của hắn đã nhập vào thanh kiếm. Đêm đó, cứ như thể quỷ thần ra tay điều khiển, cơn bão đã quét sạch mọi thứ, tàn phá hết tất cả, con người, của cải, cả ngôi đền. Chỉ trong nháy mắt, ngôi làng trở thành bình địa.”
“Thế rốt cuộc vị khách đó là ai?” Akiko cất tiếng hỏi.
Người đàn bà ngẩng đầu lên, tuy không thể nhìn thấy khuôn mặt bà ta do đã bị lớp mạng che mất, nhưng Jack dám cá là mụ ấy đang cười.
“Độc Nhãn Long chứ ai. Chẳng phải bọn bây muốn tìm nó sao.”
Bà ta lại tiến sát thì thầm vào tai Jack, “Mày muốn biết nó đang ở đâu, đúng không?”
“Đúng vậy,” Jack buột miệng.
Mụ đàn bà lại chìa bàn tay xương xẩu của mình ra như lần trước, và Akiko lại thả một đồng tiền vào lòng bàn tay tái nhợt của bà ta.
“Hắn đang ở đâu?” Jack hỏi ngay, nó không còn giữ được bình tĩnh nữa.
Mụ liền kéo Jack sát lại rồi rít lên, “Ngay sau chúng mày đấy thôi!”
Cả ba đứa giật bắn mình quay ngoắt lại, trước mặt chúng là một con mắt khổng lồ màu xanh lục.
Mụ đàn bà phá lên cười sằng sặc trước sự kinh hãi tột độ của ba đứa. Thật ra đó chỉ là mắt của một con rồng lớn được chạm trổ phía lối đi. Đầu con rồng đang hướng về phía chúng, chiếc lưỡi dài thè ra khỏi cái miệng được quết son màu đỏ.
“Vui quá nhỉ,” Yamato nóng máu, đoạn hạ thấp giọng cảnh giác. “Làm quái gì có ai ở đây.”
“Giờ thì không... nhưng biết đâu được,” bà cụ ngắt lời. “Độc Nhãn Long luôn ở sau lưng, rình mò con mồi từ trong bóng tối chết chóc.”
“Mình đi thôi,” Yamato nói lớn. “Bà già này điên rồi!”
Lần này Jack buộc phải đồng ý, nó cũng quay đầu định bước đi.
“Thế bọn bây có muốn biết thật ra Độc Nhãn Long là người như thế nào không?” tiếng mụ đàn bà vang lên từ phía sau.
Jack sững ngay lại.
“Mày có muốn biết không?” bà ta tiếp tục nhử, bàn tay đã ngửa, các ngón tay ngoắc ngoắc như thể một con cua bị lật ngược.
Jack liếc nhìn Akiko. Yamato lắc đầu nguầy nguậy khi thấy cô bé lại thả một đồng tiền vào bàn tay của mụ già tham lam.
“Tụi mày cũng biết tò mò học hỏi đấy chứ. Yên tâm đi, sẽ không phải thất vọng đâu,” mụ cười lớn, nhanh chóng thả đồng xu vào tấm áo chùng bẩn thỉu của mình. “Độc Nhãn Long chính là vị võ sĩ bị lưu đày năm xưa, Hattori Tatsuo.”
“Nói tào lao!” Yamato cắt ngang. “Hattori Tatsuo đã bỏ mạng trong trận chiến Nakasendo rồi!”
“Ê, thằng nhãi ranh!” mụ đàn bà rít lên trước mặt Yamato. “Chúng mày trả tiền để tao kể chuyện, và tao đang làm việc đó đây. Hattori Tatsuo sinh ra và lớn lên tại lâu đài Yamagata vào một mùa hè năm Tị. Ngày còn nhỏ, nó bị hỏng một con mắt vì bệnh đậu mùa, và đã chính tay giật phần con mắt bị hỏng ra khỏi hộp sọ của mình!”
Akiko rùng mình kinh hãi khi nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ đó.
“Bởi vì nó đã trở thành kẻ chột nên chính bà mẹ đẻ của nó cũng cho rằng nó không xứng đáng trở thành nhân vật kế tục cho dòng họ Hattori. Thế là bà ta bắt đầu xem em trai nó như người thừa kế đích thực. Bà ta còn bỏ thuốc độc vào bữa tối của nó, thế mà nó vẫn sống sót một cách thần kì, có điều dường như nó ngày càng trở nên điên loạn, còn con mắt duy nhất chuyển thành màu xanh ngọc bích.”
Yamato liên tục lắc đầu ra hiệu với Jack rằng bà già này phát rồ rồi.
“Sau đó Tatsuo đã chính tay giết em trai mình để trừ đi vật cản. Mới mười sáu tuổi, nó theo cha tham gia trận đánh đầu tiên. Cũng trong lần đấy cha nó bị chết trận, những người biết chuyện đồn đại rằng chính Tatsuo đã ra tay hạ sát cha mình. Mới đôi tám, nó đã là người đứng đầu cả một đại gia tộc. Nhưng Tatsuo là đứa đầy tham vọng, tham vọng của nó là trở thành lãnh chúa toàn vùng phía bắc Nhật Bản. Có điều, nó phải trả thù người mẹ đã phản bội nó trước đây cái đã.”
“Và?” Akiko buột miệng, mặc dù cô bé không nghĩ mình sẽ không thích câu trả lời một chút nào.
“Ô, thử nghĩ xem? Nó đã móc sống cả hai con mắt của bà ta ra!” người đàn bà rít răng kèn kẹt.
“Thôi đủ rồi!” Yamato điên tiết khi nhìn thấy Akiko run rẩy với hình ảnh mà người đàn bà gù vừa mô tả. “Mấy chuyện này thì có liên quan gì đến thân thế Độc Nhãn Long.”
Bà ta liền trỏ ngón tay xương xẩu về phía Yamato mà đung đưa.
“Đừng có vội! Tao đã kể xong đâu. Vẫn còn nhiều, nhiều nữa. Trên chiến trường, Tatsuo bắt đầu gây dựng tên tuổi như một võ sĩ bạo lực và hung tợn. Ít lâu sau, nó trở thành lãnh chúa thống lĩnh toàn vùng phía bắc đảo Honshu. Trong chuỗi chiến dịch ấy, nó sinh được một đứa con trai, từ đó mang tham vọng chiếm trọn cả cái nước này cho người kế tục của mình. Quân đội của nó chinh Nam phạt Bắc, đánh đâu thắng đó, quét sạch mọi thứ cản đường ...”
“Cho đến khi bị đập tan ở trận Nakasendo,” Yamato nói xen vào.
“Không sai. Trận chiến kéo dài những mấy ngày mấy đêm. Cuối cùng liên quân Trung Nam do các Lãnh chúa Hasegawa, Takatomi và Kamakura đã đánh thắng đoàn quân bất bại của Tatsuo danh tiếng lẫy lừng.” Nói đến đây bà ta nhổ toẹt xuống mặt đất một cái. “Cái tên Kamakura chết tiệt đó, chỉ vì hắn giữa chừng làm phản mà Tatsuo mới bị thua. Toàn quân diệt vong. Vì che chắn cho nó mà đứa con trai duy nhất cũng bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của một trong các cận vệ của Takatomi, ngay trước mặt Tatsuo. Thế mà bất chấp tất cả, nó vẫn chiến đấu cho đến giây phút cuối cùng.”
“Này, từ đầu tôi đã nói rồi còn gì, Hattori Tatsuo đã bỏ mạng trong trận chiến đó,” Yamato khẳng định. “Hắn ta không thể trở thành Độc Nhãn Long được.”
“Không, nó vẫn sống và chạy thoát đến vùng núi Iga này. Bị truy kích quyết liệt, Tatsuo buộc phải tìm chỗ ẩn náu. Ít ra lần này nó đã gặp may và được một gia tộc ninja cho nương nhờ. Chính tại đây nó được học những kĩ năng Nhẫn Thuật, và trở thành Độc Nhãn Long, ninja đáng sợ nhất mọi thời đại.”
Không hiểu sao trong giọng kể của bà ta có gì đó rất đỗi tự hào.
“Làm sao bà biết được những điều này?” Jack chất vấn. “Trước giờ thậm chí một manh mối về thân phận của hắn cũng không ai biết được cơ mà.”
“Chẳng qua là do chưa có ai hỏi mụ già này cả,” bà ta đáp, đoạn kéo chiếc mạng che mặt xuống để lộ khuôn mặt nhăn nhúm... cùng hai hốc mắt trống rỗng.