Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
khu vườn của ông uekiya
logo

Jack đưa tay chạm vào mũi tên cắm sâu trên thân cây anh đào.

Chỉ mới chạm tay vào phần đuôi tên bằng lông đã bị mòn đi vì thời gian mà nó đã cảm thấy một cơn ớn lạnh khắp người, dù bây giờ đang là giữa mùa hè oi ả. Thật không tin nổi là mũi tên vẫn còn đây, vẫn đang cắm sâu vào lớp vỏ dày ngay trước mặt Jack dù đã bao năm trôi qua. Đích đến của mũi tên lẽ ra phải là tên sát thủ Độc Nhãn Long, nhưng lần đó hắn đã tẩu thoát, cũng như tất cả những lần sau đó.

“Ngài Masamoto đã yêu cầu lão không được động đến nó.”

Jack quay lại, trước mặt nó là ông Uekiya, người làm vườn già đang chăm bón một bụi hồng gần đó. Ông lão già cả gầy guộc trông hệt như một gốc đại thụ lâu đời. Nhân vật này, cũng như khu vườn của ông, là một phần trong những mảng kí ức tươi đẹp về Toba, khu cảng nhỏ đã cưu mang khi nó mới chân ướt chân ráo dạt vào Nhật Bản.

Mặc dù lần này bọn nó trở về đây trong tư thế của những kẻ mắc lỗi đầy tủi nhục nhưng Jack vẫn nhận được sự đón tiếp nồng hậu từ cô Hiroko. Mẹ của Akiko vẫn tình cảm như quãng thời gian nửa năm nó đã từng ở đây.

Sau khi gặp và nghe câu chuyện khủng khiếp từ miệng bà lão ở đền Thần Long, Jack, Akiko và Yamato liền rời khỏi Shindo, và ngay hôm sau lên đường đến Toba. Họ đi khá chậm vì vết thương của chú Kuma vẫn chưa bình phục, hơn nữa thời tiết quá nóng bức làm cho chuyến đi càng thêm phần gian nan. Lúc đến nơi, chính cô Hiroko đã cho người chuẩn bị nước cho cả đoàn tắm gội, gột rửa sạch lớp bụi bẩn sau chuyến hành trình. Yamato là người vào tắm đầu tiên, Akiko đang trình bày đầu đuôi câu chuyện với mẹ của mình nên Jack tranh thủ ra vườn thư giãn.

Ông lão làm vườn toét miệng cười ấm áp, rõ ràng ông rất vui mừng khi lại thấy thằng nhóc Jack xuất hiện trong khu vườn của mình.

“Thế ngài Masamoto có nói lí do vì sao lại muốn ông không động đến nó không ạ?” Jack rời tay khỏi mũi tên rồi hỏi.

“Để nhắc nhở rằng chúng ta phải luôn đề cao cảnh giác.”

Nụ cười của ông Uekiya nhạt dần đi, đoạn ông nhẹ nhàng cắt một đóa hồng đưa cho Jack. “Còn bụi hồng này, lão trồng để tưởng nhớ đến Chiro.”

Jack không dám nhìn vào mắt ông cụ làm vườn nữa.

Nó nhớ lại cái đêm mà Độc Nhãn Long tìm đến đây hòng cướp cuốn hải đồ từ tay nó. Đó là lần đầu tiên Jack được tận mắt chứng kiến kĩ năng chiến đấu của Akiko. Có thể nói sau hai năm tôi luyện tại trường Nhị Thiên Nhất Lưu, giờ đây cô bé còn tiến xa hơn thế nhiều. Chiro thì khác, cô ấy không phải là một võ sĩ mà chỉ là người hầu gái của cô Hiroko. Lần tấn công đó đã cướp đi mạng sống của Chiro, cũng như làm trọng thương anh Taka, vị samurai bảo vệ ngôi nhà.

Lần quay lại này cũng khiến Jack được an tâm phần nào khi anh Taka đã hoàn toàn bình phục, thương tích để lại chỉ còn là một vết sẹo dài chạy dọc qua bụng, thứ giờ đây được người võ sĩ xem như chiến lợi phẩm của mình. Có điều, nỗi hối hận và tiếc thương về Chiro thì không bao giờ có thể vơi được.

“Mừng cậu về nhà, Jack,” ông Uekiya nở nụ cười gượng với nó rồi lại tiếp tục công việc chăm sóc bụi hồng của mình.

“Cảm ơn ông ạ,” Jack đáp rồi ngả người xuống bóng râm mát rượi của cây anh đào. “Đúng là sau quãng thời gian dài ở Kyoto, lần này quay lại đây cháu có cảm giác như được về nhà vậy. Cháu cũng không nhớ là khu vườn của ông lại tuyệt vời đến thế.”

“Sao lại thế được?” ông lão làm vườn nhướn mày vẻ ngạc nhiên. “Cậu vẫn luôn mang theo một phần của nó bên mình mà?”

“Ý ông là chậu bonsai của cháu ấy ạ?” Jack hỏi lại, ý chỉ gốc anh đào nhỏ xíu mà ông Uekiya đã tặng vào ngày nó khởi hành đến trường Nhị Thiên.

“Dĩ nhiên rồi, nó được chiết từ chính cái cây mà cậu đang nằm đấy thôi. Đừng nói là nó chết rồi nhé?”

“Không đâu, sao lại có chuyện đó được ạ,” Jack đáp ngay, “có điều sau chuyến đi vừa rồi, có lẽ cháu cần chăm sóc đặc biệt cho nó.”

Vì không biết lần này phải ở lại Toba trong bao lâu nên Jack quyết định mang theo cả gốc cây cảnh cùng cái chậu và toàn bộ vật dụng cá nhân của mình đi cùng.

“Cái đó để lão lo cho,” ông cụ người làm vườn già cả đặt con dao tỉa cây xuống rồi nói. “Có điều, lúc trao nó cho cậu, lão cũng không nghĩ sẽ có ngày được nhìn thấy nó lần nữa đâu. Bonsai rất khó chăm sóc. Có khi trong huyết quản của cậu cũng tồn tại một chút Nhật Bản cũng nên.”

Khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông nở một nụ cười méo mó, người làm vườn già cúi chào nó rồi bước qua chiếc cầu nhỏ bắc ngang mặt hồ xanh biếc điểm xuyết những bông hoa huệ màu hồng. Ông lão tiếp tục bước đi trên con đường rải sỏi dẫn vào tòa nhà, bỏ lại Jack miên man với dòng suy nghĩ.

Jack đã từng trải qua nhiều giờ hạnh phúc và may mắn dưới gốc cây anh đào này. Lần đầu tiên là lần chờ cho cánh tay bị gãy trong vụ Độc Nhãn Long tấn công tàu Alexandria lành lại; rồi lần nó ngồi nghiên cứu cuốn hải đồ của cha; và thú vị hơn cả là được Akiko dạy tiếng Nhật cùng những phong tục, lễ nghi của vùng đất mới. Giờ lại ngồi đây, Jack có cảm tưởng như nó đang ở trên một khu đất thiêng liêng nhiều kỉ niệm.

Nhưng đây không phải là nhà của nó.

Anh Quốc mới là nhà của nó. Đã bốn năm ròng trôi qua, hai năm trong số đó là quãng thời gian dài lênh đênh trên biển, mảng kí ức về tuổi thơ giờ đây đã mờ nhạt đi nhiều. Sợi dây duy nhất còn gắn kết nó về lại cố hương chỉ là trái tim, đứa em gái Jess, cuốn hải đồ - thứ đã bị đánh cắp - và mẩu giấy bên trong.

Jack lại mở chiếc hộp cá nhân giắt trong đai lưng, cẩn thận rút ra tấm giấy cũ nát. Đây là bức tranh Jess đã đưa cho cha ngày hai cha con Jack lên đường đến Nhật. Như một thói quen, Jack lần ngón tay theo đường viền hình vẽ người cha quá cố, rồi đến đứa em gái trong bộ áo váy mùa hè rộng thùng thình đang nắm tay thằng anh có phần thân được vẽ bằng một nét sổ thẳng là nó, cuối cùng là mẹ với đôi cánh thiên thần. Đưa tay quệt nước mắt, Jack lẩm nhẩm cầu nguyện cho em gái. Con bé chỉ có thể nương nhờ vào mỗi bà hàng xóm già cả, lại mang nhiều bệnh tật làm người bảo hộ. Jack rất lo cho tương lai không nơi nương tựa của con bé. Nó nhất định phải tìm đường trở về Anh Quốc.

Vậy mà số phận đã chôn chặt nó ở lại nơi đây. Được ngài Masamoto nhận nuôi, người cha bảo hộ của nó nói ông có trách nhiệm đối với an nguy của Jack, ít nhất là cho đến ngày nó được mười sáu tuổi, và được công nhận là “đã lớn”. Hơn nữa, chuyến hành trình đến cảng Nagasaki, nơi những con tàu buôn ngoại quốc dừng chân trên đất Nhật cũng chất chứa vô vàn nguy cơ, đặc biệt là khi Lãnh chúa Kamakura, nhân vật cầm quyền toàn vùng Edo, đã ra lệnh bài trừ ngoại quốc và những người Cơ Đốc giáo.

Đó là còn chưa kể đến việc tính mạng Jack luôn bị đe dọa bởi tên ninja khét tiếng Độc Nhãn Long. Nó cũng không thể rời khỏi đây một khi chưa lấy lại được cuốn hải đồ của cha. Đó là vật sở hữu của nó, cũng là chiếc chìa khóa cho tương lai của nó và Jess sau này. Nó phải lấy lại được cuốn hải đồ trước khi bí mật bị giải mã. Kẻ bị săn lùng trước kia giờ lại đóng vai kẻ đi săn. Nó phải truy tìm bằng được tung tích của Độc Nhãn Long.

Bà mẹ mù lòa của Độc Nhãn Long đã cười khẩy trước ý tưởng đi tìm con trai bà ta của nó. Bà ta nói Độc Nhãn Long giống như một cơn gió, di chuyển theo mùa, và không bao giờ dừng chân tại một nơi đến lần thứ hai. Dù chúng đã đem tiền ra nhử, bà ta vẫn nhất quyết không chịu tiết lộ nơi ẩn náu của con trai. Mà Yamato cũng không nghĩ bà ta biết được điều này. Cậu vẫn cho rằng bà lão chỉ bịa ra câu chuyện hòng lừa bịp và móc tiền bọn chúng.

“Bức tranh đẹp đấy,” Yamato lên tiếng, cậu bé đi vòng qua gốc cây anh đào, sạch sẽ thơm tho sau khi tắm xong. “Phải bức Akiko lấy về từ trên cây không?”

“Ừ, chính nó,” Jack lẩm bẩm, hơi bất ngờ trước sự xuất hiện bất thình lình của cậu bạn.

Nó đã chìm quá sâu trong dòng suy nghĩ, đến nỗi Yamato tiến lại gần cũng không nhận ra. Jack cẩn thận cuộn tấm giấy da lại rồi cất vào trong hộp cá nhân. Kể từ lần bị Kazuki - kẻ thù không đội trời chung trong trường - giật tấm giấy ra khỏi tay và ném lên cành phong giữa hồ nước đến giờ. Jack luôn cẩn trọng giữ gìn tấm giấy thật kĩ lưỡng. May mà lần đó Akiko đã giúp nó lấy lại được. Đến giờ Jack vẫn chưa hết kinh ngạc với kĩ năng leo trèo khéo léo của cô bé.

“Tớ nghĩ bọn mình nên tiếp tục các bài tập, phòng khi cha cho phép chúng ta trở lại trường,” Yamato đề nghị.

Jack ngước nhìn vẻ ngạc nhiên. Rõ ràng tắm gội thoải mái không chỉ rửa sạch cơ thể Yamato mà còn cả tâm trí của cậu bé nữa. Jack thầm nghĩ đây có thể là suy nghĩ tích cực nhất của Yamato kể từ hôm đó đến giờ. Nó biết Yamato rất kính sợ cha mình. Thầy Masamoto vốn là một người nghiêm khắc. Hơn nữa, sau cái chết của anh trai Tenno, Yamato luôn khao khát được cha cậu ghi nhận.

Có lẽ Akiko và Yamato vẫn còn cơ hội được nhận trở lại trường Nhị Thiên Nhất Lưu chứ Jack chẳng còn chút hi vọng nào.

“Cũng giống như hồi trước vậy. Còn nhớ lúc chúng ta luyện kiếm gỗ ở đây không?” Yamato vui vẻ chỉ về hướng mảnh đất đằng sau ngôi nhà.

Jack gật đầu.

“Và lần nào anh ấy cũng cho anh đo ván!” Một giọng be bé cất lên.

Jack quay ngoắt lại. Nó thấy một cậu bé đang phóng như bay qua cây cầu gỗ về phía chúng.

“Jiro’” Jack reo lên khi thằng nhóc nhảy vào vòng tay nó.

Ngoài Akiko, thì Jiro - em trai cô bé - là người bầu bạn duy nhất trong những ngày đầu tiên Jack đặt chân đến Nhật Bản. Thời gian đó, Yamato không xem Jack là bạn. Và Jiro cũng không sai khi nói những giờ luyện kiếm cùng nhau chỉ là cái cớ để cậu ta cho nó ăn đòn. Dù sao cũng nhờ phương pháp huấn luyện khắt khe của Yamato mà Jack đã nắm vững căn cơ kiếm thuật, từ đó được thầy Masamoto cho đến luyện võ tại trường Nhị Thiên Nhất Lưu.

“Ái chà, em lớn quá rồi nha,” Jack bình phẩm sau khi quan sát thằng nhóc đang cười toe toét.

“Chứ sao, em còn cầm được kiếm rồi cơ!” Jiro nói giọng tự tin.

“Thật không?” Jack nhíu mày hỏi lại. “Dám thách đấu với anh không, nhóc tì?”

“Chơi luôn,” Jiro chống nạnh đáp.

“Một trận tỉ thí!” Yamato cố tình ra vẻ trang trọng. “Lần này cậu hết đường lui rồi Jack. Tớ sẽ làm trọng tài. Jiro, em lấy kiếm đi.”

Hào hứng trước một trận đấu kiếm, Jiro phóng như bay đi lấy thanh kiếm gỗ của mình. Cảnh tượng này khiến Jack không khỏi liên tưởng đến cảm xúc của nó khi lần đầu tiên bước vào con đường võ sĩ đạo. Viễn cảnh được trở thành một samurai không chỉ làm cho Jack thấy hào hứng, mà đó còn là tia hi vọng của nó. Chỉ có võ thuật mới có thể giúp nó có cơ hội tồn tại. Kể cả là đánh bại Độc Nhãn Long - kẻ thù giết cha mình.

“Yamato này,” Jack cất tiếng hỏi trong lúc chờ Jiro quay trở lại, “tại sao cậu cứ khẳng định bà lão ở đền Thần Long nói dối? Nhỡ đâu Hattori Tatsuo đã sống sót sau trận tử chiến và sau này trở thành Độc Nhãn Long thật thì sao?”

Yamato trợn tròn mắt, rõ ràng tỏ ra khó chịu vì đến tận bây giờ Jack vẫn chưa chịu từ bỏ cái ý tưởng điên rồ. “Rõ ràng đó là một mụ điên. Bà ta chỉ muốn giỡn mặt chúng ta thôi. Tatsuo đã chết trong trận chiến Nakasendo cách đây mười năm rồi.”

“Sao cậu dám chắc là như thế?”

“Tớ biết chắc chắn vì bố tớ là cận vệ của Lãnh chúa Takatomi trong trận chiến đó. Ông ấy kể lại rằng đã tận mắt nhìn Tatsuo đầu rơi khỏi cổ.”

Jack sững sờ trong vài giây. Nó chưa kịp hỏi gì thêm thì Jiro đã quay trở lại với thanh kiếm gỗ trong tay. Thế là bọn chúng bắt đầu màn đánh tập trải khắp cả xung quanh khu vườn. Jack không tin toàn bộ câu chuyện bà lão kể là dối trá. Trong đó nhất định phải chứa đựng vài phần sự thật. Nhưng biết đâu được, cũng có thể bà ta chỉ tưởng tượng ra câu chuyện đó, như nhóc Jiro đang tưởng tượng bạn đấu tập của nó là một tên ninja vậy.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »