Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4444 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
viên ngọc trai
logo

“Nhanh lên Jack!” Akiko giục. “Trời sắp sáng rồi đấy.”

Cô bé thúc chú ngựa của mình tăng tốc vọt lên trên. Con ngựa này Jack từng được thấy một lần vào buổi sáng hôm tàu Alexandria dạt vào khu cảng này tránh bão. Lúc đó trời cũng vừa tờ mờ sáng, Akiko đang cầu nguyện tại ngôi đền bảo vệ bờ biển, cùng chỗ với nơi chiếc tàu của nó neo lại. Jack còn nhớ mình vừa nhìn thấy con ngựa thì đã bị cô gái tóc đen mượt có làn da trắng như tuyết hớp hồn. Có thể nói Akiko là ấn tượng mạnh mẽ đầu tiên của nó về vùng đất Nhật Bản.

“Cái thứ này chẳng chịu nghe lời tớ gì cả,” Jack càu nhàu, lúng túng xoay xở trên lưng chú ngựa con màu nâu của mình. “Cứ thử đưa cho tớ một chiếc tàu mà xem!”

Trên bờ biển, Jack ghì chặt dây cương cố men theo đuôi ngựa Akiko. Mãi mà nó vẫn chưa bắt được nhịp với con ngựa của mình. Từ bé Jack đã được nuôi dạy như một thủy thủ chứ chưa bao giờ học cách cưỡi ngựa cả. Kí ức gần giống nhất của nó đối với việc này có lẽ là cảm giác khi đứng trên phần đuôi lắc lư trong cơn bão của tàu Alexandria.

“Mới đây cậu đã ngồi trên lưng ngựa suốt chuyến hành trình từ Kyoto về Toba rồi đấy thôi,” Akiko nhắc lại.

“Thì đúng, nhưng lúc đó còn có chú Kuma nữa. Mà đấy! Chính tớ đã làm chú ấy bị ngã trật cả khớp vai, còn bản thân trầy trụa khắp lưng còn gì!”

Akiko không khỏi phì cười trước bản mặt nhăn nhó khó khăn của Jack lúc này. “Thôi đừng lo, cũng sắp đến nơi rồi mà.”

Hai đứa vòng qua một khu đất, Akiko xuống ngựa rồi nhanh chóng quay sang giúp Jack tiếp đất.

Đã hơn một tháng kể từ ngày cả ba đứa về Toba. Nhờ được mẹ chăm sóc ân cần nên Akiko đã hoàn toàn bình phục. Dù lần trở lại này là ngoài ý muốn nhưng quãng thời gian được ở bên mẹ và em trai đã khiến Akiko thật sự thấy hạnh phúc. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm mai, Jack thấy gương mặt cô bé tươi tắn hơn, ánh mắt tràn đầy một nguồn năng lượng mới.

Còn về phần Jack, nó không dám chắc. Giờ này bình minh vẫn còn chưa lên, có điều Akiko cứ nài nỉ nó cùng đến ngắm mặt trời mọc ở Meoto Iwa, rìa đất ở mũi cảng Toba. Yamato đã khéo léo từ chối để tạo không gian riêng cho bọn nó, và hẹn gặp lại hai đứa vào lúc luyện kiếm buổi sáng.

Jack theo Akiko bước xuống một mũi đá. Cô bé chọn một hòn đá tương đối phẳng rồi ngồi bắt chéo chân trong tư thế nửa kiết già, chờ đợi những tia nắng đầu tiên xuất hiện.

Jack hít thở bầu không khí mằn mặn xung quanh, mùi hương của biển nhanh chóng khiến nó nhớ lại những ngày còn ở trên tàu Alexandria. Nó thật sự nhớ biển, nhớ cảm giác đứng trên boong tàu, nghe tiếng buồm phần phật trong gió, và nhất là khao khát được cầm bánh lái hướng về cố hương Anh Quốc. Jack ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang hửng sáng, nó thấy sao Bắc Đẩu vẫn tỏa sáng rực rỡ nơi xa xăm.

“Gì thế?” Akiko hỏi khi thấy Jack cứ chăm chú nhìn về phía chân trời.

Nó chỉ tay về phía trước rồi đáp. “Đi về phía đó sẽ đến Anh Quốc.”

Trước cặp mắt xanh biếc đầy mong mỏi của Jack, Akiko chỉ biết mỉm cười buồn bã.

“Rồi sẽ đến ngày đó thôi mà,” cô bé nói, đoạn ra hiệu cho Jack đến ngồi cạnh mình, “nhưng cậu cũng nên tận hưởng quãng thời gian ở đây nữa chứ, phải không?”

Jack cúi nhìn Akiko. Có lẽ cô bé nói đúng. Lúc nào nó cũng rồ lên với ý tưởng muốn về nhà nên thường bỏ sót những điều tốt đẹp ở đất nước này. Từ nét điềm đạm trong cuộc sống hàng ngày của một võ sĩ, cảm xúc hưng phấn khi cầm kiếm trong tay, hương vị tao nhã của từng miếng sushi hay vẻ đẹp thanh tú của hoa anh đào, hai năm ở Nhật đã đem lại cho nó nhiều ấn tượng hơn cả tuổi thơ sống tại Anh Quốc. Hơn nữa, một khi đã lên đường ra đi, nó sẽ nhớ những đứa bạn ở nơi này nhiều lắm - Yamato, Yori, Saburo và nhất là Akiko.

Nghĩ vậy, nó cũng mỉm cười rồi ngồi cạnh cô bé chờ bình minh lên.

“Đến rồi kìa,” Akiko thì thầm, cô bé hít một hơi thật sâu khi tia nắng vàng óng đầu tiên xuất hiện ở đường chân trời.

Ngoài đại dương, mặt trời đang nhô lên từ sau hai mô đá đen sừng sững tạo thành những vệt đen kịt giữa bầu trời đỏ thẫm. Đỉnh của chúng được nối lại bởi sợi dây thừng cỡ lớn, phía trên mô to hơn còn có một cái cổng nho nhỏ.

“Những thứ này là gì thế?” Jack hỏi trước cảnh tượng kì vĩ trước mắt.

“Phu phụ thạch đấy,” Akiko đáp. “Hòn vợ, hòn chồng. Rất đẹp đúng không? Còn ngọn núi xa tít kia là Phú Sĩ sơn.”

Jack đưa mắt nhìn theo, xa xa phía bên trái của chân trời là một ngọn núi đỉnh phủ đầy tuyết trắng mờ ảo trong sương sớm. Mặc dù quan sát từ đây trông ngọn núi chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng ở nơi cách xa thế này mà vẫn có thể thấy được, đủ biết kích cỡ thực của nó vĩ đại đến thế nào.

Lúc mặt trời lên cao, hai đứa ngưng buổi thiền của mình. Akiko ghé qua viếng ngôi đền Thần Đạo gần đó. Ngày mới đến trường Nhị Thiên Nhất Lưu, Jack không tài nào hiểu được phong cách đa tôn giáo của người Nhật.

Họ vừa theo Phật Giáo lại vừa theo Thần Đạo, tín ngưỡng vốn thờ phụng rất nhiều những vị thần linh mà họ tin rằng có thể tồn tại trong bất kì vật thể nào.

Ở Anh Quốc, Jack lớn lên trong một gia đình Ki-tô Giáo, nhưng mọi người chỉ tuân theo lời dạy của đạo Tin Lành và phủ nhận niềm tin Thiên Chúa. Cha nó từng giải thích rằng đó chính là nguồn gốc của những tranh chấp liên miên trong lịch sử châu Âu. Sự phân hóa này cũng đẩy hai quốc gia thuần Thiên Chúa là Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha vào thế đối đầu với nước Anh Tin Lành. Sự ganh đua này kéo dài cho đến tận những vùng biển Tân Thế Giới, và đó cũng là lí do vì sao cuốn hải đồ lại có giá trị to lớn đến vậy. Chỉ cần quốc gia nào nắm giữ được những thông tin chỉ dẫn có độ chính xác cao trong đó thì cán cân quyền lực cũng như tôn giáo sẽ nghiêng hẳn về phía họ.

Vậy mà ở đất Nhật này, hai tôn giáo tưởng chừng chẳng có gì tương đồng lại có thể chung sống hòa bình được với nhau.

Cũng nhờ có tư tưởng cộng sinh và hòa hợp của đạo Phật mà Jack mới có thể vừa luyện theo những nghi lễ cần thiết trong con đường võ học, vừa trung thành với niềm tin Cơ Đốc.

Nói đúng ra nó cũng không có nhiều lựa chọn trong việc này. Giữa lúc làn sóng bài trừ ngoại quốc đang lên đến đỉnh điểm, Jack cần phải mềm mỏng hết mức có thể, luôn cố gắng tỏ ra mong muốn tiếp thu tinh hoa văn hóa Nhật Bản. Để sinh tồn, nó cần phải trở thành một võ sĩ cả về phần thể xác lẫn linh hồn.

Jack cúi đầu thi lễ trước đền thờ, nhẩm thầm một lời cầu nguyện cho cha mẹ nó đang ở trên thiên đường, cầu mong cho đứa em đang cách xa nửa vòng Trái Đất được an toàn. Mong rằng lời cầu nguyện của nó sẽ theo những con sóng ngoài khơi đến được cái đích cần tới.

Akiko và Jack dắt ngựa tản bộ dọc theo bờ biển hướng về Toba.

“Cảm ơn cậu nhiều lắm,” Jack cất tiếng, thật lòng nó rất vui vì đã có được quãng thời gian yên tĩnh thư giãn với Akiko.

“Tớ biết là cậu sẽ thích mà,” cô bé đáp lại với nụ cười ấm áp trên môi.

Jack gật đầu. Bình minh của ngày mới đã giúp nó gột rửa sạch tâm trí, từ đó ngộ ra được nhiều điều. Nó là một thủy thủ, điều này đã ăn sâu vào huyết quản từ lâu rồi. Nhưng nó cũng là một võ sĩ nữa.

Lúc hai đứa trèo lên ngọn đồi nhìn xuống mặt biển trong vắt, đột nhiên Akiko dừng bước, đặt tay mình lên trán.

“Cậu thấy không khỏe à?” Jack hỏi.

“Không sao, tớ chỉ thấy hơi choáng thôi.” Cô bé đáp. “Chắc do hít khí biển ấy mà.”

“Có khi cậu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục đấy. Thôi ngồi xuống nghỉ một lát đi,” Jack đề nghị, nói đoạn nó dắt luôn hai chú ngựa ra buộc ở gốc cây rồi quay lại ngồi xuống mỏm đá cạnh Akiko.

“Nên nhớ việc cậu còn sống đã là một kì tích rồi,” Jack nhận định, trong đầu nó lại hiện ra hình ảnh Akiko suýt nữa mất mạng dưới tay ả kunoichi do Độc Nhãn Long phái tới ám sát nó để hắn rảnh tay cướp cuốn hải đồ. Cô ta sử dụng độc trâm như một loại vũ khí. Lần đó Akiko bị đâm một nhát vào cổ bất tỉnh nhân sự. Theo lẽ thường, cô bé khó mà sống sót nổi.

Đây chỉ là một trong số rất nhiều những bí ẩn xoay quanh Akiko. Chẳng hạn như kĩ năng leo trèo khéo léo đến kinh ngạc mà cô bé đã thể hiện khi giúp Jack lấy lại bức tranh hay sức chịu đựng bền bỉ khác thường dưới chân thác nước chảy cuồn cuộn trong thử thách Tam Tố. Phải chăng giờ là lúc thích hợp để nó trực tiếp nói ra những thắc mắc đó?

“Lúc cậu còn mê man, tớ có nghe loáng thoáng thầy Yamada và thầy Kano đề cập đến “Độc Thuật”, một trong những kĩ năng đặc biệt của ninja. Họ cho rằng hẳn cậu đã được một cao nhân hướng dẫn cách thức kháng lại các loại độc tố, có phải đó là lí do mà cậu vẫn giữ được tính mạng không?”

Akiko nhặt một hòn đá ném ra xa, ánh mắt cô bé dõi theo viên đá văng lên không trung rồi rơi xuống biển.

“Không phải điều gì ghê gớm đến vậy đâu,” cô bé phủ nhận. “Từ bé tớ đã luôn gặp may rồi mà. Cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tớ cùng với mấy người phụ nữ đi mò ngọc trai chứ? Trong những buổi như vậy tớ bị sứa biển chích nhiều đến không biết bao nhiêu mà kể. Cá biệt còn có cả vết cắn của cá nóc nữa cơ, mà cậu biết chúng độc thế nào rồi đấy. Sau đó tớ ốm mất mấy ngày trời, nhưng rồi cũng bình phục được. Chắc cơ thể tớ có sức đề kháng tự nhiên tốt hơn bình thường chăng.”

Câu trả lời này nghe rất có lí, nhưng nó không giải thích được những bí ẩn khác. “Thế còn lần...”

Jack còn chưa kịp nói hết câu, Akiko đã đứng dậy tháo dải dây lưng của mình. Nó há hốc mồm kinh ngạc. Một cô gái Nhật Bản truyền thống sẽ không bao giờ cởi đai lưng trước mặt người khác cả. Có điều, Akiko đúng là rất khác xa so với những người bình thường khác. Cô bé sinh ra trong một gia đình võ sĩ đạo cao quý, lẽ tự nhiên sẽ không bao giờ tiếp xúc với đẳng cấp bần hàn như những người thợ lặn mò trai vì như vậy là không xứng đáng với phẩm giá của một tiểu thư. Về việc này, Akiko từng nói rằng cô bé yêu sự tự do của đại dương. Vì đó là nơi duy nhất cô được giải tỏa khỏi lối sinh hoạt khuôn phép ngày thường.

“Nhắc đến lặn, cũng lâu rồi tớ chưa đi bơi,” Akiko tuyên bố.

Chợt cô nhận thấy Jack đang nhìn chằm chằm vào mình.

“Không được nhìn lén đâu nha,” Akiko cười, ra hiệu cho Jack quay lưng lại rồi trao cho nó chiếc kimono đang mặc. Chỉnh trang lại y phục lót bên trong, cô bé phóng mình khỏi mỏm đá xuống mặt nước.

Jack nhổm người ngay ra phía rìa đá nhưng cũng chỉ kịp nhìn thấy chỗ bọt biển bị bắn tung lên sau cú tiếp nước của Akiko. Ánh mắt nó dõi theo một chiếc bóng lướt trong lòng nước, nếu không biết rõ đấy là ai, có khi nó đã nhầm thành nàng tiên cá rồi.

Có điều, mãi một lúc rất lâu sau mà Akiko vẫn chưa trồi lên lấy hơi khiến Jack bắt đầu thấy phập phồng lo lắng, nó tự hỏi liệu có điều gì bất trắc xảy ra không. Đúng lúc đó, hệt như một chú hải cẩu, cô bé đã xuất hiện ở tận bờ cát phía bên kia. Lấy hơi xong Akiko lại tiếp tục bơi ra chỗ cửa biển rồi ra hiệu bảo Jack đi tới. Jack tháo dây buộc ngựa rồi nhanh chóng dắt chúng đi đến chỗ Akiko.

Lúc nó đến nơi, người Akiko đã gần khô hết nên Jack đưa luôn cho cô bé chiếc kimono. Rồi nó quay lưng lại, từ tốn chờ cô bé mặc lại y phục.

“Cậu quay lại được rồi đấy.”

Jack quay người lại và thấy Akiko đang chìa tay ra với nó. Trên tay cô bé là một chiếc vỏ bầu dục khá to.

“Con hàu đấy. Tớ tìm thấy nó dưới một tảng đá khá sâu,” cô bé giải thích, nói đoạn đặt luôn lên tay Jack. “Nào, cậu mở thử xem có gì bên trong không!”

Jack đón lấy chiếc vỏ rồi dùng thanh kiếm ngắn tantō vẫn giữ bên mình ra cạy. Động tác này khiến lưỡi kiếm bị bật lên và lại cứa vào ngón tay Jack một nhát nữa. Nó vội vàng cất ngay kiếm vào vỏ, e sợ thanh kiếm có thể gây thêm rắc rối cho nó.

Akiko kêu lên một tiếng kinh ngạc khi Jack mở chiếc vỏ ra. Bên trong là một viên ngọc đen tuyền rất đẹp, trông hệt như màu mắt Akiko vậy.

“Hiếm lắm đấy nhé,” cô bé nói. “Đây là lần đầu tiên tớ thấy một viên ngọc đen hoàn hảo đến nhường này luôn đó.”

Jack cầm lên định đưa cho Akiko.

“Không,” cô bé từ chối rồi bắt nó khép viên ngọc quý vào trong tay. “Cứ xem như đây là quà tớ tặng cậu đi.”

Jack định lên tiếng cảm on, nhưng nó đã không kịp làm việc đó.

“Hai đứa đây rồi!”, anh Taka - vị võ sĩ bảo vệ cho ngôi nhà của cô Hiroko gọi to trong lúc phi ngựa xuống chỗ bãi biển bọn chúng đang đứng. “Về nhanh đi. Ngài Masamoto sắp đến rồi đấy!”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang