Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
võ sĩ đạo
logo

“Một võ sĩ đánh mất danh dự sẽ phải thực hiện seppuku!” ngài Masamoto lớn tiếng tuyên bố lời định tội của Jack trước mặt nó.

Vị võ sư ngồi uy nghi trên chiếc bục cao ở phòng khách nhà cô Hiroko, mặt đỏ ửng như ngọn núi lửa sẵn sàng phun trào bất cứ lúc nào. Đã hơn hai tháng rồi mà dường như cơn giận của ông vẫn chưa hề nguôi bớt, vết sẹo dài bên nửa mặt trái lại càng phập phồng, cặp mắt nhìn như tóe lửa.

Jack sợ hãi nhìn cha đỡ đầu của mình. Trước đây nó đã từng được Akiko giải thích về thuật ngữ seppuku rồi, nhưng đứng trước cơn thịnh nộ của ngài Masamoto, nó chẳng còn nhớ gì nổi nữa. Tuy vậy, Jack vẫn hiểu đây không phải là một điều tốt. Nó liếc về phía Akiko chờ đợi một lời giải thích, nhưng cô bé vẫn cúi gằm mặt xuống đất, cả Yamato cũng vậy.

“Seppuku là một nghi thức tự sát dành cho võ sĩ,” ngài Masamoto lên tiếng khi thấy khuôn mặt hoang mang của Jack. “Đây được xem là hành động thể hiện lòng dũng cảm của một võ sĩ khi anh ta bị đánh bại hoặc cảm thấy hổ thẹn. Cái chết sẽ rửa sạch mọi nỗi nhục, và người võ sĩ sẽ giữ được danh tiết của mình mãi mãi.”

Jack đã hiểu. Lần này nó đã làm cái việc đáng xấu hổ nhất mà một võ sĩ có thể làm. Không kể cho thầy Masamoto về cuốn hải đồ, nó đã phá vỡ tinh thần Võ Sĩ Đạo, không giữ được bảy đức tính tối quan trọng: nghĩa, dũng, nhân, lễ, chân, danh, trung. Hành động này không chỉ khiến nó mất đi lòng tin của người cha đỡ đầu mà còn kéo theo rất nhiều những hệ lụy nghiêm trọng nữa.

Đó là còn chưa kể đến việc Jack đã không hoàn thành được nghĩa vụ của một người võ sĩ dưới trướng lãnh chúa của mình. Giấu cuốn hải đồ vào tòa thành của ngài Takatomi, nó đã đem hiểm nguy đến cho chính người mà nó, cũng như thầy Masamoto, có trách nhiệm bảo vệ.

Không hề cảnh báo trước, ngài Masamoto rút luôn thanh đoản kiếm wakizashi giắt bên hông ra. Lưỡi kiếm sắc bén tỏa ánh thép xanh dễ sợ.

“Seppuku là một cái chết vô cùng đau đớn và đáng sợ. Đầu tiên phải tự dùng kiếm rạch ngang bụng...”

Jack rùng mình kinh hãi. Nó chợt nhớ lại lời mà Cha Lucius, vị tu sĩ dòng Tên quá cố từng dạy tiếng Nhật cho nó đã nói trước khi tắt thở: “Chỉ một bước sai lầm thôi, ngươi sẽ bị phân thây thành tám mảnh.”

Lần này nó đã đi quá giới hạn, và sắp phải trả giá cho hành động nông nổi của mình.

Tất cả những bài khổ luyện gian nan vất vả, tất cả những ước mơ, hoài bão giờ đây chẳng còn chút ý nghĩa gì nữa. Nó sẽ không bao giờ được gặp lại em gái. Nó sẽ bỏ xác tại đất Nhật xa xôi.

“... rồi ngay trong lúc đau đớn đó, bị người khác chém bay đầu!”

“Chuyện này không liên can đến họ!” Jack hốt hoảng buột miệng khi chợt nghĩ đến tình cảnh hai đứa bạn. Liệu họ có bị bắt mổ bụng cùng nó không? “Việc này hoàn toàn là do lỗi của con. Chính con đã bắt họ phải giữ bí mật rồi ra tay tương trợ. Kế hoạch giấu cuốn hải đồ vào tòa thành cũng là một tay con làm. Xin đừng trừng phạt Akiko và Yamato, họ không có tội gì cả!”

“Khá khen cho lòng trung thành với bạn bè của con, nhưng đây là chuyện ta đã quyết định rồi.”

“Vậy thì con sẽ đi khỏi đây,” Jack van xin, cúi sát đến mức gần như bò ra đất. “Con sẽ không bao giờ làm phiền đến cha nữa.”

“Con không được phép đi,” ngài Masamoto lạnh lùng đáp. “Con thừa biết chuyện đi lại một mình là vô cùng nguy hiểm. Hơn nữa giờ cả hai ta đều đã nhận thức được Độc Nhãn Long rất muốn lấy mạng con - một lần và mãi mãi. Bên cạnh đó, ta là cha đỡ đầu của con, và phải chịu trách nhiệm cho đến khi con đủ tuổi trưởng thành. Ta không muốn con đi, mà muốn con quay lại trường.”

“D... dạ?” Jack lắp bắp, nó ngóc đầu lên, tròn mắt nhìn vị võ sư.

Lạ lùng thay, ông đang nhìn nó cười sảng khoái, vết sẹo dài trên mặt cũng vì thế mà nhăn nhúm cả lại.

“Vừa rồi chỉ là một trò đùa thôi Jack ạ,” ông vừa đáp vừa tra kiếm vào vỏ sau khi đã kết thúc tràng cười khùng khục của mình. “Con không cần phải mổ bụng, và ta cũng sẽ không lấy đầu con. Tội của con chưa đáng để bị xử phạt như thế.”

“Nhưng con đã không giữ được tinh thần Võ Sĩ Đạo chân chính,” Jack nói, nó vẫn chưa hết sợ hãi trước trò đùa khủng khiếp của người cha đỡ đầu.

“Không, đúng là con đã phạm nhiều sai lầm thật đấy, nhưng con luôn giữ vững tinh thần của một võ sĩ.”

Nói đoạn ông lại ngồi xuống chiếc bục của mình. Đến lúc này Jack mới dám cho phép phổi của nó được hít thở trở lại. Vị võ sư cầm tách trà ở bàn bên đưa lên nhấp một ngụm.

“Thầy Yamada đã ra mặt xin cho con, và ông ấy đã thuyết phục được ta đồng ý với quan điểm rằng, dù những quyết định của con là rất nông nổi, nhưng nó được đưa ra dựa trên lòng tôn kính và quan tâm sâu sắc của con đối với ta. Hơn nữa, trong suốt quá trình đó cả ba đứa còn thể hiện được tình bạn cao đẹp, lòng trung thành sâu sắc cũng như khí tiết của người võ sĩ, dù liên tục phải đối đầu với những cao thủ thượng thừa.”

“Vậy nghĩa là cha cho phép cả ba đứa bọn con được quay về trường ạ?” Yamato rụt rè hỏi, đến giờ cậu bé mới dám nhấc đầu lên khỏi tấm chiếu tatami lót sàn.

“Dĩ nhiên là con phải quay lại đó rồi!” ngài Masamoto cáu kỉnh đáp. “Ta quyết định như vậy là để chứng minh cho toàn trường thấy rằng ba đứa đã phải chịu hình phạt thích đáng. Chuyện các con đã làm là không thể nào chấp nhận được. Làm ảnh hưởng đến an nguy của Lãnh chúa Takatomi đương nhiên đồng nghĩa với việc bị đuổi học - hoặc còn bị trừng phạt nặng hơn thế nhiều.”

Nói đến đây, ông dừng lại nhìn thẳng vào mắt cả ba đứa để nhấn mạnh tầm quan trọng của vấn đề mình đang nói.

“Dẫu vậy, tinh thần dũng cảm của các con vẫn rất đáng được ghi nhận. Can đảm, liều lĩnh, quyết tâm - những đức tính ta luôn muốn những võ sinh theo học trường Nhị Thiên Nhất Lưu có được. Lãnh chúa Takatomi cũng đã tỏ ra vô cùng độ lượng khi quyết định đem công lao ba đứa lập được trước đây ra làm căn cứ xá tội cho các con lần này.”

Nói đoạn ông vỗ mạnh tay, cánh cửa giấy dẫn vào phòng khách lập tức mở rộng. Ba võ sĩ cận vệ bước vào tay cầm theo vũ khí. Họ đặt trước mặt chúng cây cung dài bằng tre và chiếc bao đựng các mũi tên mà phần đuôi được làm bằng lông diều hâu của Akiko. Rồi lần lượt là cặp kiếm nhị trường daishō của Jack và Yamato, thứ vũ khí thể hiện địa vị cũng như danh dự của một người võ sĩ.

“Ta khôi phục tước vị võ sĩ, cũng như quyền được sử dụng vũ khí cho các con,” ngài Masamoto tuyên bố, ra hiệu cho lũ trẻ cầm vũ khí của mình.

Biết ơn sâu sắc trước ân điển này, cả ba đứa đều cúi sát đầu thi lễ.

Jack đưa tay nhấc cặp kiếm của mình lên. Nó cảm thấy thật sự nhẹ nhõm khi lại được cầm vào phần bao kiếm mát lạnh phủ sơn đen tuyền, nổi bật lên với hình một con phượng hoàng màu vàng gần cán. Đó chính là gia huy của gia tộc Masamoto, hơn nữa cặp kiếm bao gồm hai thanh một dài một ngắn này vốn thuộc sở hữu của thầy Masamoto. Phải nói là Jack đang cực kì vui sướng khi lấy lại phần thưởng mà nó đã được ban tặng sau khi chiến thắng trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí năm nào.

Nó rút thanh trưởng kiếm katana một đoạn chỉ vừa đủ để kiểm tra phần thân. Khắc sâu vào lưỡi kiếm sáng bóng là một cái tên.

Shizu.

Jack mỉm cười. Cặp trường - đoản kiếm của thầy Masamoto là do chính tay người thợ rèn danh tiếng nhất Nhật Bản luyện thành. Đến giờ Jack mới biết sự tích về nhân vật này, cũng như cảm nhận được sâu sắc tinh thần cao quý ẩn tàng bên trong - trái ngược hoàn toàn với thanh đoản kiếm tantō bị nguyền rủa của tên ninja mà nó giữ bên mình ít lâu nay.

“Cảm ơn cha đã tha thứ cho bọn con,” Jack vừa nói vừa cúi đầu thi lễ thêm lần nữa.

Vị võ sư gật đầu ghi nhận lòng thành khẩn của nó, ông khoát tay ra hiệu muốn ba đứa ra ngoài. Jack bèn đứng dậy giắt hai thanh kiếm vào đai lưng. Đó là một cảm giác tuyệt vời. Nó không ngờ mình còn có ngày được đặt chân trở về trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Nó sẽ lại được phép tham gia tập luyện cho đến khi hoàn thành khóa học. Jack tự nhủ sẽ tận dụng hết tất cả những gì mình có để học hỏi và luyện tập, đặng còn chuẩn bị cho lần đụng độ không thể tránh khỏi tiếp theo với Độc Nhãn Long.

Khi bước đến chỗ cánh cửa, Jack chần chừ trong giây lát rồi quyết định quay lại phía cha đỡ đầu của mình.

“Chuyện gì vậy Jack?” ông lên tiếng hỏi.

Jack liếc nhìn Yamato. Dù cậu bé khăng khăng khẳng định rằng Hattori Tatsuo đã chết, nhưng biết đâu những lời bà lão hôm nọ nói là có thật, và người này chính là Độc Nhãn Long của ngày hôm nay thì sao. Thầy Masamoto cũng đã ra lệnh bắt chúng phải kể tất cả những thông tin thu thập được về cho ông hay. Nếu biết được thân phận thật sự của Độc Nhãn Long, không biết chừng ông còn lần ra được tung tích của hắn.

“Trên chuyến đi về Toba lần này, bọn con đã gặp một bà cụ, bà ta khẳng định mình biết rõ thân phận thật sự của Độc Nhãn Long.”

Nghe đến đây, thầy Masamoto đặt tách trà đang cầm trên tay xuống rồi nhìn Jack ra vẻ hứng thú. Yamato lắc đầu quầy quậy ra hiệu cho nó dừng ngay câu chuyện.

“Thế rồi sao? Bà ta nói hắn là ai?” vị võ sư cất tiếng hỏi.

“Hattori Tatsuo. Bà ta nói chắc như đinh đóng cột rằng hắn không chết ở trận Nakasendo như mọi người đã nghĩ.”

Ngài Masamoto nhìn Jack thêm một lúc rồi bắt đầu cười lớn.

“Đó chỉ là trò hù dọa con nít thôi, Jack à. Cựu lãnh chúa toàn vùng Honshu, Hattori Tatsuo đội mồ sống dậy ấy à? Con bị bà lão ấy lừa rồi. Ta không phủ nhận người ta vẫn thường đồn đại những câu chuyện xung quanh sự xuất hiện của Tatsuo sau trận chiến, nhưng hầu hết là vô căn cứ, hoàn toàn không đáng tin.”

“Tại sao lại thế ạ?” Jack hỏi.

“Vì chính tay ta đã chặt đầu ông ta.”

Jack khẽ gật đầu, cuối cùng cũng đành phải chấp nhận sự thật. Manh mối duy nhất của nó đã hoàn toàn bị cắt đứt. Nói cách khác, giờ đây nó chỉ có thể ngồi chờ tên Độc Nhãn Long trở lại tìm mình.

“Độc Nhãn Long không phải là ma,” vị võ sư tiếp tục, cái tên Độc Nhãn Long rõ ràng khiến cho giọng nói của ông có chút gì đó hằn học. “Tàn độc, xấu xa, hèn hạ thì đúng, nhưng suy cho cùng, hắn chỉ là một tên sát thủ đâm thuê chém mướn không hơn không kém. Mà nhân chuyện nhắc tới hắn, ta đã cho người đi dò la tin tức về cuốn hải đồ của con.”

Jack ngước nhìn lên đầy hi vọng.

“Rất tiếc phải nói với con rằng chưa một ai bắt gặp, hay thậm chí là nghe nhắc tới nó. Tên ninja cũng đã lâu không xuất hiện, có lẽ chúng đang chuẩn bị cho một nhiệm vụ mới. Nhưng với tầm quan trọng của cuốn hải đồ, chẳng chóng thì chày hắn cũng tự mò đến thôi. Nếu có thêm tin tức gì ta sẽ kể lại cho con ngay.”

“Vâng ạ, cảm ơn cha,” Jack đáp, nó cúi gằm mặt xuống để giấu đi nỗi thất vọng tràn trề.

“Trong thời gian này con phải thật cẩn trọng. Nếu Độc Nhãn Long thật sự không thể giải mã được nó, đối tượng đầu tiên hắn tìm đến sẽ là con. Hãy chuẩn bị sẵn sàng. Đây cũng là lí do vì sao mà ngay khi chúng ta trở về Kyoto vào tháng tới để dự lễ khai môn Ưng Điểu Đường, ta sẽ giới thiệu cho con một võ sư mới. Và ta dám chắc con sẽ dùng từ khủng khiếp để mô tả về người này.”

“Là ai thế ạ?” Jack vội hỏi, thầm e sợ nhân vật vừa được nhắc đến này cũng nhỏ nhen như thầy Kyuzo, vị võ sư môn Thể Thuật ở trường.

“Ta!” thầy Masamoto cười lớn. “Đã đến lúc truyền lại tuyệt kĩ Nhị Thiên cho con rồi.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »