Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4461 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
ưng điểu đường
logo

“HỠI CÁC VÕ SĨ TRẺ!”, giọng thầy Masamoto âm vang khắp khu vực sân trong của Nhị Thiên Nhất Lưu.

Toàn trường im phăng phắc, mọi người đều hào hứng dự lễ khai trương Ưng Điểu Đường.

Lúc này thầy Masamato đang đứng ngay dưới mái hiên của tòa kiến trúc tinh xảo bằng gỗ, ngay cạnh ông là các võ sư khác trong trường, Lãnh chúa Takatomi, và một vị tu sĩ Thần đạo.

Về kích thước, Ưng Điểu Đường chỉ to bằng khoảng phân nửa Vũ Đức Điện, cả hai khu kiến trúc này trông hòa hợp với nhau tựa như một cặp song kiếm các võ sĩ thường đeo bên mình vậy. Toàn bộ khu nhà có kết cấu bằng gỗ bách đen, phần mái được chống đỡ bởi tám cây cột hàng ngang và sáu cây hàng dọc, bên trên lợp tôn màu đỏ nhạt. Điểm nhấn cho toàn bộ cảnh quan là phần viền họa tiết tráng men có khắc gia huy hình một chú hạc.

“Hôm nay, trường chúng ta vinh dự được tiếp đón Lãnh chúa Takatomi đến thăm,” ông bắt đầu giới thiệu, ngay sau đó cúi chào tỏ lòng tôn kính đối với vị lãnh chúa của mình, “người đã rất hào phóng tài trợ toàn bộ võ đường mới này cho trường Nhị Thiên Nhất Lưu.”

Một tràng pháo tay rất to nổi lên khi nhân vật vừa được nhắc đến bước tới phía trước.

Hôm nay ngài Takatomi vận một bộ lễ phục rất đẹp. Tấm gia huy hình hạc nổi bật trên chiếc áo được dệt từ lớp vải màu trắng bạc. Ông đưa tay trái vuốt vuốt bộ ria mỏng, tay phải buông thõng trước thanh kiếm đeo bên cái bụng tròn to của mình. Hôm trước khi diễn ra buổi lễ này, Jack đã đến gặp ông để chính thức đưa ra lời xin lỗi về việc đã giấu cuốn hải đồ vào tòa thành. Tuy Lãnh chúa Takatomi chấp thuận tha thứ nhưng mối thân tình trước đây giữa hai người đã hoàn toàn biến mất. Jack biết chính tay nó đã phá hỏng mối quan hệ ấy. Nó khó có cơ hội quay trở lại thành Nijo lần nữa.

“Ta luôn đánh giá rất cao những đóng góp của Masamoto cũng như của trường Nhị Thiên Nhất Lưu trong những năm qua, và lấy làm tự hào khi được dự buổi lễ khai trương Ưng Điểu Đường. Mong rằng nó sẽ mang lại luồng gió mới, trở thành ánh sáng đưa đường trong đêm tối.”

Trái với tính cách vui vẻ và khiếu hài hước thường ngày, hôm nay vị Lãnh chúa lại tỏ ra đạo mạo trong từng cử chỉ, lời nói. Lãnh chúa Takatomi gật đầu ra hiệu cho vị tu sĩ Thần đạo bắt đầu thực hiện nghi lễ tôn giáo.

Vị tu sĩ vận bộ lễ phục truyền thống màu trắng, đầu đội mũ đen thóp cao bắt đầu bước ra chính điện, nơi người ta đã dựng sẵn một cái bục bao quanh bởi một sợi thừng mỏng cùng bốn thân cây tre. Giữa bục có sẵn một nhánh cây thường xanh [2] được trang trí bằng các sợi giấy xung quanh.

Jack tò mò quan sát vị tu sĩ niệm một câu chú gì đó rồi thắp nhang lên.

“Bắt đầu làm lễ chưa vậy Jack?” một giọng thì thầm rất nhỏ vang lên từ bên phải nó.

Nó nhìn xuống và thấy thằng bạn Yori của mình. Cậu bé này tuy có tấm lòng bao la rộng lớn, nhưng thể xác thì không được như vậy. Phải đứng sau các võ sinh to lớn khác, Yori chẳng thể nhìn thấy điều gì đang diễn ra phía trước cả.

“Chắc là rồi đó,” Jack đáp. “Tớ thấy ông tu sĩ đang vừa rải muối vừa phất cái cây gỗ về phía bục làm lễ.”

“À, vật bằng gỗ đó là mộc bài của ông ấy đấy mà,” Yori vui vẻ giải thích. “Đây là nghi thức trừ tà cho tòa nhà. Tiếp theo ông ấy sẽ thực hiện dâng lễ vật lên các thần linh, mời họ đến nơi này.”

“Để làm gì cơ?” Jack thắc mắc.

“Người Nhật cho rằng các thần linh sẽ ban phúc cho võ đường, mang đến may mắn, thịnh vượng đời đời về sau.”

Jack tiếp tục quan sát vị đạo sĩ gọi Lãnh chúa Takatomi đến rồi đưa cho ông một nhánh thường xanh nhỏ. Xong xuôi vị lãnh chúa quay người về phía bục làm lễ, cẩn thật đặt nhánh cây phép lên chiếc kệ gỗ thấp nhất bên trong. Chiếu theo phong tục, ông quỳ xuống lạy thi lễ hai lần, vỗ tay hai cái rồi lại lạy thêm một lần nữa.

Nghi thức dâng lễ đã xong, vị đạo sĩ tiến hành tiễn các thần linh rồi tưới nước trước sảnh điện. Toàn trường im phăng phắc, cánh cổng chính dẫn vào Ưng Điểu Đường đã được mở ra.

Sao lúc nãy Lãnh chúa Takatomi lại nói Ưng Điểu Đường là ánh sáng đưa đường trong đêm tối vậy nhỉ?” Kiku, cô bạn thân nhỏ nhắn có cặp mắt màu nâu nhạt và mái tóc màu nâu sậm của Akiko lên tiếng hỏi.

“Tớ cũng không biết nữa, có điều nói như vậy trong một buổi lễ khai trương thì có phần hơi khác thường,” Akiko đáp trong lúc cả bọn cởi giày tiến vào phần nội thất khá to phía trong Ưng Điểu Đường.

Mọi người cùng tập trung tại góc võ đường, sàn nhà được lót bằng gỗ bóng loáng. Võ đường trống rỗng, chỉ kê một vài cái bàn nhỏ. Ngay cạnh tường là một điện thờ nho nhỏ, sau này, các học viên phải đến đây thi lễ trước khi bắt đầu các bài tập của mình. Ngoài ra, hầu như không có đồ nội thất trang trí nào đáng kể.

Bên trên, đập ngay vào mắt mọi người là trần nhà được sơn thành hình một con diều hâu đang tung cánh, giương vuốt sẵn sàng quặp lấy con mồi. Mỗi chi tiết đều được gia công rất tỉ mỉ, toát lên vẻ mạnh mẽ của con mãnh điểu. Đứng từ phía dưới, Jack chợt nhận ra thiết kế này một phần chính là để nhắc nhở các võ sinh phải luôn ở trong tư thế săn mồi, nếu không muốn bị săn ngược trở lại.

“Có thể ông ấy nhận định sắp tới sẽ có chiến tranh xảy ra chăng,” Jack gợi ý.

Năm vừa rồi, Jack vô tình nghe từ miệng Kazuki - kẻ thù số một trong trường của nó, nói rằng hiện nay Lãnh chúa Kamakura, vị lãnh chúa vùng Edo, đang ra sức chuẩn bị cho một cuộc tấn công tổng lực vào những người theo đạo Ki-tô tại Nhật Bản. Từ đó đến nay, đúng là đã có nhiều cuộc bài trừ và tấn công nhắm đến các đối tượng này, nhưng phong trào vẫn chưa thật sự lan rộng đến mức bùng nổ.

“Cũng có thể lắm,” Yamato đồng tình. “Các cậu biết lãnh chúa là như thế nào rồi đấy, họ luôn tìm cách tranh giành, cướp đoạt đất sắc phong của nhau.”

“Nhưng Hội đồng Chấp Chính đã giữ được hòa bình suốt mười năm rồi còn gì,” Kiku lên tiếng. “Từ sau trận chiến Nakasendo đến giờ vẫn chưa có cuộc xung đột nào xảy ra cả. Thế tại sao lại là thời điểm này cơ chứ?”

“Hoặc cũng có thể điều ngài Takatomi muốn đề cập đến chẳng qua chỉ là những bài tập chúng ta sẽ phải học ở đây?” Yori góp lời, mắt cậu bé vẫn còn đang mở to kinh hãi trước ý nghĩ một cuộc chiến có thể xảy ra.

“Thế rốt cuộc chúng ta sẽ học gì ở Ưng Điểu Đường nhỉ?” Saburo, cậu chàng vui tính có khuôn mặt tròn mũm mĩm cùng cặp lông mày to bản lên tiếng. “Tớ chẳng thấy trong này để vũ khí gì cả. Với lại các cậu nghĩ ai sẽ phụ trách chỗ này?”

“Theo tớ, đó sẽ là một võ sư mới,” Akiko đáp, ra hiệu về phía người phụ nữ cao và gầy đang nói chuyện với thầy Masamoto. Mắt người phụ nữ này có màu nâu thẫm, tuy ấm áp nhưng hiển hiện một nỗi buồn sâu sắc. Nhưng đặc điểm ấn tượng nhất phải nói đến mái tóc dài chấm hông trắng xóa một màu như tuyết.

“Cô ấy là ai vậy?” Saburo hỏi ngay.

“Nakamura Oiko,” giọng Kiku lộ rõ sự kinh ngạc. “Có lần tớ đã nghe cha kể về người phụ nữ này. Cô ấy là nữ chiến binh danh tiếng trong trận Nakasendo. Sau khi chồng chết, mái tóc của Nakamura Oiko đã bạc trắng chỉ sau một đêm, thế nhưng cô vẫn lãnh đạo binh đoàn của ông ấy lập được nhiều chiến công hiển hách. Một huyền thoại trong nghệ thuật sử dụng Naginata.”

“Naginata?” Jack nhắc lại.

“Naginata - Thế Đao là một loại vũ khí có cán dài bằng gỗ và lưỡi đao cong vút lên phía trên,” Yamato diễn giải.

“Nhưng nó là vũ khí dành cho đàn bà,” Saburo có phần khinh miệt.

“Còn phải xem cậu đối phó với nó như thế nào đã nhé,” Akiko ngắt lời Saburo, rõ ràng không hài lòng trước nhận định vừa rồi của cậu bạn. “Thế Đao được phụ nữ sử dụng nhiều hơn chẳng qua là vì nó có tầm sát thương dài hơn kiếm, điều này cho phép họ đương đầu với những đối thủ có thân hình to lớn hơn,”

Cô bé liếc nhìn một cái đầy ẩn ý vào cái bụng căng tròn của Saburo làm cậu chàng bất giác đưa tay lên như muốn bảo vệ cho cái bao tử của mình, miệng ấp úng cố tìm ra lời đối đáp thích hợp.

“Còn người đứng cạnh cô Nakamura là ai thế?” Yori hỏi nhanh, sợ rằng cuộc nói chuyện này nếu còn tiếp tục sẽ dễ trở thành một trận võ mồm.

Thế là cả bọn lại nhìn về phía một chàng trai tóc búi theo kiểu truyền thống khá đẹp trai. Trông có vẻ anh ta lớn hơn chúng một vài tuổi, dáng người rất thư sinh. Từ người này toát lên phong thái lãng tử quý tộc. Anh ta im lặng đứng phía sau cô Nakamura, vẻ mặt hoàn toàn điềm tĩnh trước môi trường mới xung quanh.

“Takuan, con trai cô ấy đấy,” một giọng nói vang lên từ phía sau.

Jack vừa quay lại, thấy ngay Emi, cô con gái xinh xắn có dáng người mảnh mai, mái tóc dài đen nhánh cùng đôi môi đỏ thắm như nụ hồng của Lãnh chúa Takatomi. Đứng hai bên cô bé vẫn là Cho và Kai, hai nàng này dường như đã bị anh chàng mới đến kia hớp hồn.

“Sức khỏe cậu sao rồi Emi?” Jack cúi chào rồi hỏi.

Lần cuối cùng Jack thấy Emi là khi cô bé bị bất tỉnh ngay sau đòn chặt cổ của nữ sát thủ Sasori.

“Bình thường,” cô bé lạnh lùng đáp, “có điều cũng phải mất một tuần mới lành lặn lại được.”

“Thứ lỗi cho tớ,” Jack lẩm bẩm.

“Lỗi này có là gì so với việc báo hại người đã đối đãi tử tế với mình đâu.”

Jack không biết phải nói gì. Nó không nghĩ Emi sẽ lạnh nhạt với mình đến vậy. Trước giờ nó vẫn xem cô bé là bạn. Emi ném về phía Jack cái nhìn lạnh lẽo rồi quay gót bước về phía Takuan.

“Xem ra cậu không còn là người hùng ưa thích của cô nàng nữa rồi,” Saburo tếu táo nói vào tai Jack.

“Cảm ơn lời nhắc,” Jack vừa nói vừa thúc mạnh vào bụng Saburo một cái.

“Này này, chính cậu mới là người khiến cô con gái cưng của lãnh chúa suýt mất mạng chứ không phải tớ đâu nhé!” Saburo vừa xoa bụng vừa càu nhàu.

“Thôi được rồi! Dù sao Jack cũng đã gửi lời tạ lỗi chính thức đến gia đình ngài ấy rồi còn gì,” Yamato lên tiếng nói đỡ cho Jack khi thấy ánh mắt xấu hổ của bạn. “Có điều đúng là anh chàng mới đến kia tạo được ấn tượng ghê gớm thật.”

Jack nhìn quanh và bắt đầu nhận ra hầu hết mọi ánh mắt của các nữ sinh trong trường đều đang đổ dồn về phía Takuan, nhiều người trong số họ còn thì thầm to nhỏ rồi đưa tay lên che miệng cười khúc khích. Lúc này Takuan đang trò truyện cùng Emi, bất giác anh ta nhìn về phía bọn Jack, và nhìn thấy Akiko đang đứng ngay phía sau. Anh chàng bèn nở một nụ cười tươi rồi gật đầu ra hiệu mời cô bé cùng trò chuyện. Akiko gật đầu đáp lễ, mặt ửng hồng vì đột nhiên lại trở thành trung tâm chú ý.

vẫn chưa hết đau lòng với thái độ lạnh lùng của Emi, Jack thấy ngạc nhiên khi nó lại có thể khó chịu với hành động này của anh chàng mới đến vậy. “Anh ta trông giống văn sĩ hơn là võ sĩ thì có,” Jack bình phẩm. “Một người như vậy thì đến trường võ thuật làm gì?”

Akiko cau có nhìn Jack. “Để luyện tập cùng chúng ta chứ gì.”

“Cùng chúng ta ấy á?” Jack hỏi vặn.

“Đúng vậy, và dựa vào tiếng tăm của mẹ cậu ấy thôi cũng đủ biết người này không chỉ đơn giản là một thanh niên nho nhã rồi. Chúng ta nên đến chào hỏi thì hơn.”

Jack đành phải lết bước theo chân Akiko, Kiku cùng Yori đến chỗ Takuan.

“Ố ồ, thằng ngoại quốc đã trở lại rồi đấy à!” một giọng nói khiêu khích quen thuộc vang lên.

Jack rên thầm. Ngay ngày đầu tiên trở lại trường Nhị Thiên Nhất Lưu nó đã phải chạm mặt với kẻ nó muốn tránh xa nhất.

Đối thủ không đội trời chung của Jack hùng hổ bước đến, vẫn tự cao tự đại như ngày nào. Bộ tóc của hắn vừa mới được húi ngắn, trên mình vận bộ kimomo màu đen có gia huy mặt trời đỏ phía sau, chỉ nhìn vẻ ngoài thôi cũng đủ toát lên dáng vẻ của người có dòng dõi bà con với Hoàng tộc. Cặp mắt đen trừng trừng nhìn Jack như thể sự hiện diện của nó là một sự xúc phạm đến hắn.

Đi cùng Kazuki là những thành viên chủ chốt khác của Băng Bọ Cạp: Nobu, một thằng nhóc có thân hình vạm vỡ, luôn ước mơ được trở thành võ sĩ đô vật; Goro là tên nhóc hung tợn với cặp mắt sâu và ti hí; và Hiroto, một đứa khác có thân hình gầy như que củi, giọng nói lại cao chót vót. Người duy nhất còn thiếu là Moriko, nữ võ sinh có hàm răng nhuộm đen của ngôi trường kình địch Liễu Sinh Lưu. Băng này được thành lập chính là để chuẩn bị cho cuộc thánh chiến của Lãnh chúa Kamakura, nhân vật luôn phản đối sự hiện diện của người ngoại quốc trên đất Nhật. Và vì Jack là người nước ngoài duy nhất ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, lẽ dĩ nhiên nó cũng chính là mục tiêu quan trọng nhất của bọn nhóc này.

“Vậy mà bọn tao cứ tưởng mày bị đem đi luộc, thui hay nướng rồi chứ!” Kazuki bắt đầu.

Jack miễn cưỡng ngoảnh lại. Nó đã hạ quyết tâm không để Kazuki và băng đảng của hắn đạt được mục đích.

“Xùy xùy, biến đi Kazuki,” Jack đáp. “Chuyện này cũ xì rồi.”

“Ồ thế à?” Kazuki tiếp tục khiêu khích. “Thế mà mới đây tao lại nhận được thông tin Lãnh chúa Kamakura đang treo thưởng xứng đáng cho bất kì ai có công thanh lọc bọn sâu mọt Ki-tô giáo. Mày biết đấy Yamato, mấy thằng ngoại quốc đến đây chủ yếu là để gieo rắc thứ tôn giáo xấu xa của bọn chúng. Chúng luôn ra sức dụ dỗ những võ sĩ chân chính hòng lôi kéo họ đứng về phía chúng, từ đó lật đổ triều đình, xưng bá Nhật Bản.”

“Nếu vậy tại sao Lãnh chúa Takatomi lại cải sang Thiên Chúa giáo?” Yamato bước ra chắn ngang giữa Băng Bọ Cạp và Jack. “Ông ấy trung thành với triều đình, và cũng không phải hạng người có thể dễ dàng lừa gạt đuợc.”

“Đó chẳng qua là vì ông ta chưa nhận thức được mưu đồ của bọn chúng,” Kazuki nhỏ giọng đáp. “May mắn là vẫn còn có Lãnh chúa Kamakura, người đã sáng suốt ban bố luật lệnh bài trừ bọn Ki-tô, cũng như quét sạch đám ngoại quốc ra khỏi nước Nhật này!”

“Có thể ở Edo có cái luật đó thật, nhưng chỗ này là Kyoto, không phải địa bàn của gia tộc Kamakura,” Yamato nóng máu. “Rồi đấy, biến đi!”

Kazuki càng bước đến gần hơn.

“Tao không muốn cãi nhau với mày Yamato ạ. Đây là chuyện giữa tao và thằng ngoại quốc, khôn hồn đừng có xen vào làm gì.”

Yamato vẫn đứng tại chỗ trừng mắt nhìn Kazuki.

“Mày thách thức Jack cũng chính là thách thức tao.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »