Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
kết cục
logo

Bình minh đến mang theo ánh mặt trời xuyên qua bầu trời đầy khói, ánh nắng nhuộm mây thành một màu đỏ nhạt. Một bầu không khí tang thương bao trùm trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Những người sống sót lẳng lặng chăm sóc vết thương của mình, cũng như cố cứu vớt những gì còn sót lại trong đống đổ nát của các khu võ đường.

Jack mở đường vào trong đống đổ nát mà mới một ngày trước còn là chốn nghỉ ngơi của các võ sinh. Cũng như toàn bộ khu Sư Tử Đường, phòng của nó đã hoàn toàn bị thiêu rụi, cả thanh kiếm gỗ, chậu cây kiểng và quần áo dự phòng đều đã làm mồi cho lửa. Lần đầu tiên trong đời nó cảm thấy may mà Độc Nhãn Long đã cướp cuốn hải đồ đi rồi, chứ nếu không bây giờ món kỉ vật cha để lại cũng chỉ còn là tro bụi mà thôi. Jack chính thức chỉ còn lại hai thứ tài sản, bộ kimono đang mặc trên người, và cặp song kiếm thầy Masamoto tặng.

Ngồi xổm xuống quan sát, Jack tìm thấy chiếc hộp tư trang của nó đã cháy đen, bên trong có chứa thứ mà trước đây đã từng là một bức tranh vẽ tay của em gái nó.

Hình ảnh về gia đình nó thời còn ở Anh Quốc. Tất cả đã hết. Jack buồn bã thả mẩu giấy đen thui xuống đống tro tàn bên dưới.

Nó chẳng còn dù chỉ là một tia cơ hội được trở về bên Jess nữa. Ít nhất là trong thời buổi một cuộc nội chiến đang đe dọa toàn bộ Nhật Bản như thế này. Thật ra, giờ đây việc bị ngăn trở về với quê hương chỉ là một phần nhỏ lí do mà thôi. Sự thật là trường Nhị Thiên Nhất Lưu đã bị kẻ địch tấn công, và với tư cách là một võ sĩ, nó có trách nhiệm phải bảo vệ danh dự cho nơi này. Với một người đã thề sẽ theo con đường Võ Sĩ Đạo như nó, lòng trung thành với thầy Masamoto và với bạn bè còn quan trọng hơn giấc mơ trở về nhà gấp nhiều lần.

Cái tráp đựng bức tranh cũng đã bị lửa thiêu làm cho hỏng hẳn. Jack vừa vứt nó xuống đất thì nghe có tiếng loảng xoảng bên trong. Nó lại cầm trở lên và tìm được viên ngọc Akiko tặng ngày trước. Kì lạ thay, món quà này vẫn không hề hấn gì sau trận hỏa hoạn. Jack nở nụ cười mệt nhọc rồi cất báu vật trong lần đai lưng của mình. Viên ngọc này đại diện cho tất cả những điều tốt đẹp ở nơi đây, và sẽ nhắc nhở nó vì sao mình phải bảo vệ mảnh đất này.

Nó vừa định bước ra thì chợt thấy một tia sáng kim loại. Bới tung đống đổ nát lên, Jack tìm được thanh đoản kiếm ngày trước lấy từ xác tên ninja trong rừng tre. Lớp vỏ bên ngoài đã bị ngọn lửa làm cho nứt gãy, nhưng lưỡi dao lại chẳng hề hấn gì, nếu không muốn nói là càng được tôi luyện sắc bén hơn trước. Jack nhìn ngón tay rỉ máu của mình, ắt hẳn là trong lúc bới móc, nó đã vô tình chạm phải thanh quỷ kiếm đó rồi. Nghĩ vậy. Jack thật cẩn thận giắt nó trở vào trong đai lưng.

“Jack ơi!” Yori hối hả chạy đến.

Jack từ từ đứng dậy đón cậu bạn của mình. Toàn thân nó ê ẩm, cơ bắp đau nhức rã rời, cái cổ vẫn còn đau sau màn bị treo lên hồi tối. Nhưng nó cũng là một trong những đứa gặp may, vì ít ra vẫn còn đi lại được.

Yori, vẫn còn nguyên khuôn mặt bị ám khói và vệt nước mắt đã khô, đang cầm trên tay một vật tròn được gói bằng vải.

“Trả cho cậu này,” cậu bé nói giọng đầy tự hào.

Jack mở ra thì thấy đó chính là con búp bê Daruma của mình. “Lúc đó nó nằm ngay trên tấm kimono đã dùng để gói vũ khí ấy,” Yori bắt đầu giải thích. “Tớ biết nó chứa đựng điều ước rất có ý nghĩa với cậu nên quyết định gói vào cùng với những thứ khác luôn.”

“Cảm ơn cậu,” Jack vui vẻ vỗ vai Yori. “Nhưng tớ không tin con búp bênnày có thể ban được điều ước đâu. Cũng đã ba năm rồi còn gì.”

“Điều ước đó nhất định sẽ trở thành sự thật. Cậu đừng bỏ cuộc như thế, Jack à.”

Nói đoạn cậu bé ngước mắt nhìn nó vẻ nài nỉ. Đến lúc này Jack mới nhận ra cậu bạn của mình thật ra cũng đang ở trong trạng thái rất tệ hại. Cuộc tập kích bất ngờ cùng với những trận chiến tàn khốc đã khiến Yori thật sự bị sốc nặng, gần như sắp kiệt quệ đến nơi. Hơn lúc nào hết, cậu đang cần Jack trấn an.

“Dù sao bọn mình cũng đã sống sót vượt qua còn gì?” Jack mỉm cười với Yori. “Chính cậu là người đã cứu mạng tớ. Lúc còn sống mẹ tớ vẫn thường bảo, Nơi nào có bạn bèr nơi đó còn hi vọng. Và cậu là một người bạn đáng quý của tớ, Yori ạ.”

Cảm động bởi những lời lẽ thật lòng của Jack, Yori bèn cúi đầu thi lễ. “Cảm ơn cậu. Tớ rất tự hào vì điều đó.”

Bước ra sân trường, hai đứa bắt gặp một nhóm các võ sinh trường Liễu Sinh Lưu đang bị võ sư đến từ trường Cát Cương Lưu canh giữ. Một vài đứa vẫn tỏ ra hung hãn, nhưng hầu hết đều đã tâm phục khẩu phục. Nobu và Hiroto cũng bị giam chung với số tù binh, trông mặt hai đứa lộ rõ vẻ nhục nhã. Jack tìm mãi chẳng thấy bóng dáng Kazuki đâu, vậy là hắn đã lợi dụng lúc tình hình lộn xộn mà trốn thoát. Lúc này thông tin về việc thủ lĩnh băng Bọ Cạp phản bội nhà trường đã lan rộng khắp các võ sinh. Thầy Masamoto cũng vô cùng điên tiết khi biết sự thật về trò dối trá của cha con nhà Kazuki, và thề sẽ bắt ông Oda trả giá đắt vì việc này. Thầy cũng đã cử người đi truy bắt Kazuki nhưng xem ra hắn đã cao chạy xa bay rồi.

Bên cạnh chỗ cổng chính, người ta đã gom xác những người tử trận của cả hai phe ra ngoài, chuẩn bị đem đi hỏa thiêu ở các đền thờ địa phương. Akiko cũng đang đứng ở đó.

“Cậu cứ đi trước đi, lát tớ đuổi theo ngay,” Jack nói với Yori.

Cậu bạn nhỏ nhắn của nó gật đầu hiểu ý rồi bước về phía Điệp Trùng Đường.

Lúc Jack đến nơi, Akiko mới ngẩng đầu dậy, mắt cô bé đỏ ngầu vì thương cảm.

“Tuy tớ không ưa Moriko, nhưng cô ta không đáng để phải chết như thế này.”

Nói đoạn cô bé lại nhìn cái xác vô hồn của Moriko bên dưới.

“Là do lỗi của tớ cả,” Akiko nức nở, giọng cô bé đã hơi lạc đi.

“Không đúng,” Jack nhấn mạnh, cố không đưa mắt nhìn cái xác đã cháy xém kia. “Làm sao cậu biết tòa nhà đó sẽ đổ sập xuống được. Hơn nữa, nếu cậu không bắn mũi tên gỗ đó trước thì Moriko đã giết sạch cả bọn chúng ta rồi.”

“Vậy ra đây là chiến tranh sao?” Akiko buồn rầu chỉ tay dọc theo hàng dài các thi thể. “Chẳng có bài học nào chuẩn bị cho chúng ta về những thứ này cả.”

Jack hiểu ý cô bé. Bọn chúng đã quá tập trung vào việc luyện tập mà chẳng bao giờ nghĩ đến những cái tất yếu sẽ kéo theo - như chính tay lấy đi một mạng người chẳng hạn. Thế rồi chiến tranh đến đã cuốn tất cả vào vòng xoáy của nó. Kể từ ngày hôm nay, bọn chúng sẽ buộc phải đối mặt với mọi việc, và chịu trách nhiệm như một võ sĩ thực thụ.

“Tớ còn nhớ cậu từng nói từ samurai còn có nghĩa là “phục vụ”,” Jack lên tiếng. “Chúng ta có trách nhiệm phục vụ cho Thiên Hoàng, lãnh chúa, và gia tộc của mình. Đúng là đã có lúc tớ không thể hiểu được điều này. Nhưng giờ tớ đã rõ. Với tư cách là một võ sĩ, chúng ta phải chấp nhận giết, hoặc bị giết, tất cả nhằm bảo vệ cho những người chúng ta trân trọng và yêu thương.”

“Cậu nói đúng,” Akiko thở dài. “Nhưng nó vẫn chẳng làm tớ thấy khá hơn chút nào cả.”

“Đúng là vậy, nhưng nó đáng để chúng ta chiến đấu bảo vệ.”

Cùng với những lời này, Jack nhận ra rằng nó đã sẵn sàng hi sinh tính mạng cho Nhật Bản, cho những người mà nó yêu thương.

Bên trong Sư Tử Đường, các võ sinh bị thương được ngồi trên những chiếc bàn sạch sẽ để thầy Yamada và thầy Kano kiểm tra cứu chữa. Các võ sư khác cùng thầy Masamoto và ngài Yoshioka hội đàm ở Phượng Hoàng Đường.

“Cứ chờ đến lúc bố mẹ nghe thấy chuyện này mà xem!” Taro cao giọng lúc Jack và Akiko đến nhập bọn cùng bạn bè của mình.

Lúc này, anh ấy đang đứng ngay cạnh em trai của mình. Saburo gục người xuống bàn, vai bịt bông băng kín mít nhưng vẫn có những vệt máu loang.

“Đừng vậy mà, anh Taro,” Jack vội nói đỡ cho bạn mình. “Cậu ấy đã cố gắng hết sức rồi còn gì.”

“Ấy, em hiểu lầm anh rồi. Ý anh là lần này thế nào nó cũng trở thành anh hùng trong mắt cả nhà. Saburo của chúng ta đã hi sinh thân mình bảo vệ cho một võ sĩ khác cơ đấy!”

Nghe vậy Saburo cũng toét miệng cười tự hào: “Và tớ còn được tặng cho một cái sẹo chiến trận quá oách nữa chứ!”

“Yên lặng nghỉ ngơi đi nào,” Kiku khuyên nhủ trong lúc lau sơ mặt rồi đưa nước cho nó uống.

“Thế mọi người đã điều tra được chuyện gì đang xảy ra chưa?” Yori cất tiếng hỏi.

Yamato gật đầu. “Một học sinh của trường Cát Cương Lưu đã kể với tớ rằng trong đêm qua đã diễn ra hàng loạt cuộc tấn công bất ngờ tương tự ở khắp nơi trong thành phố. Lãnh chúa Kamakura chính thức làm phản rồi.”

“Thế sao trường Cát Cương Lưu lại quyết định giúp đỡ chúng ta?” Jack hỏi ngay.

“Ngài Yoshioka rất trung thành với Lãnh chúa Takatomi,” Taro am tường giải thích. “Ông ấy đã quyết định đặt quyền lợi của chủ mình lên trước mọi khúc mắc với thầy Masamoto. Rất có thể lần viện trợ này cũng là do Lãnh chúa Takatomi ra lệnh. Hơn nữa, với hành động lần này, ông ấy cũng khôi phục được danh tiếng đánh mất trong các trận đụng độ năm nào rồi.”

Cánh cửa giấy cạnh bàn lớn bất ngờ mở ra, thầy Masamoto dẫn đầu đoàn người tiến vào, hai bên là các vị võ sư của mình. Toàn thể võ sinh lập tức dừng mọi việc riêng, khuỵu gối thi lễ. Thầy Masamoto cũng ngồi vào vị trí của mình ở chính giữa bục, ông đặt kiếm sang bên rồi nghiêm nghị nhìn các học sinh bên dưới. Đường sẹo dài trên khuôn mặt đỏ rực lên vì giận dữ, mắt phải của ông cũng có thêm một vết cắt hãy còn mới. Thầy Hosokawa đứng ngay phía sau cũng đang phải nẹp bắp tay để trị thương. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm cả sảnh đường.

“CHIẾN TRANH đã chính thức bắt đầu,” thầy Masamoto công bố.

Vẫn chưa hoàn hồn sau trận chiến ác liệt, các võ sinh chỉ còn biết mở to mắt sững sờ trước những lời vừa tuyên bố. Yori lo lắng nhìn Jack, cơn ác mộng tồi tệ nhất của cậu bé đã trở thành sự thật.

“Lãnh chúa Kamakura không còn đơn thuần tấn công những người nước ngoài và người theo đạo Ki-tô nữa. ông ta điên cuồng uy hiếp bất kì lãnh chúa nào dám tỏ ý kháng cự, bất chấp họ có cho người nước ngoài nương nhờ hay không. Trong đêm qua, ông ta đã tổ chức các cuộc tấn công hàng loạt khắp nước Nhật. Thành phố Nagaya đã thất thủ, toàn bộ khu vực từ đường Tokaido trở về mạn bắc đều đã nằm trong sự kiểm soát của Lãnh chúa Kamakura. Hiện nay quân đội miền bắc đã bắt đầu công cuộc nam tiến.”

“Chúng ta cũng nhận được tin báo rằng các võ sĩ trung thành với Hội Đồng và ngài Hasegawa Satoshi, Đại Tướng Quân tương lai của Nhật Bản, sẽ cùng nhau hội quân tại tòa thành Osaka. Chúng ta sẽ dùng nơi này làm bàn đạp tiêu diệt những kẻ phản loạn. Trường Nhị Thiên Nhất Lưu cũng được lệnh từ lãnh chúa Takatomi phải xuất phát ngay trong hôm nay.”

Phải đến giữa trưa, công tác chuẩn bị mới được thực hiện xong. Ngựa được lắp yên cương, quân lương đầy đủ, trang phục chỉnh tề. Không phải tất cả võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu đều lên đường. Các em nhỏ mới vào năm đầu được gửi trả về cho gia đình, còn những người bị thương trong trận chiến đêm qua cũng tạm thời ở lại chờ đến khi bình phục. Số lành lặn có thể ra trận đều đã vào đội hình hàng ngũ chỉnh tề ngoài sân chính, chờ lệnh của thầy Masamoto để xuất phát.

“Mọi người cố lên nhé,” Saburo gượng đau cúi người chúc bạn mình lên đường may mắn. Dù Kiku kịch liệt phản đối, thằng nhóc vẫn kiên quyết ra tiễn cho bằng được.

Kiku, người tình nguyện ở lại hậu phương chăm sóc cho những võ sinh bị thương, cũng gạt nước mắt cúi đầu chào. Akiko, Yamato và Yori gập người đáp lễ. Saburo liếc nhìn Jack rồi kéo nó lại ôm một cái khá gượng gạo. Tuy vẫn nhăn nhó vì vết thương ở vai nhưng miệng mồm thì cứ liến thoắng, “Nhớ đừng có cao ngạo. Không được liều lĩnh. Phải cẩn thận bọn ninja. Ăn uống cho đủ chất vào...”

“Tớ cũng sẽ nhớ cậu nhiều lắm, Saburo à,” Jack bày tỏ chân thành. Xong lại nhanh chóng toét miệng cười, “Giờ làm gì còn ai đỡ tên cho tớ nữa đâu!”

Saburo bật cười vui vẻ. Xong xuôi nó lui lại, nụ cười chợt tắt ngấm nhường chỗ cho nỗi buồn miên man. “Nhớ bảo trọng đó, bạn hữu.”

“QUYẾT CHIẾN VÀ QUYẾT THẮNG!” thầy Hosokawa hô to báo hiệu đã đến giờ hành quân đi Osaka.

Hành lí sẵn sàng trên vai. Jack tự hỏi không biết liệu nó còn cơ hội quay về nơi này nữa không. Nó đưa mắt nhìn lại một lượt tòa kiến trúc to lớn Vũ Đức Điện, nơi nó đã phải nhận thất bại đầu tiên, cũng như thường xuyên phải làm bị bông cho thầy Kyuzo biểu diễn; Điệp Trùng Đường, nơi nó được thử món gan lươn nướng, ăn tiệc mừng năm mới; Nam Thiền Viên, khu vực yêu thích mỗi lần nó cần thư giãn hay suy nghĩ một mình, cũng như nơi nó được hướng dẫn những bài học Cung Thuật vỡ lòng của cô Yosa; Đại Phật Đường, nơi có những giờ học với các câu đố không thể giải đáp của thầy Yamada, đồng thời cũng là nơi vị võ tăng hướng dẫn nó chiêu thức bươm bướm Điệp Trùng Cước lợi hại; và cuối cùng là đống tro tàn của Sư Tử Đường, nơi có thể xem như là nhà của nó trong suốt ba năm qua.

Jack nhớ lại cảm giác phấn khởi của ngày đầu tiên nó đặt chân đến đây. Choáng ngợp trước khả năng của các võ sinh khác. Nó còn nhớ đã từng nằm dài trên tấm đệm trong căn phòng ngủ bé tí của mình, cảm tưởng như lạc vào xứ xở ngoài hành tinh, trở thành con mồi của tên ninja một mắt, tưởng tượng mình chẳng khác gì một con cừu non đang chờ ngày bị người ta hành quyết.

Cảm giác của lần xung trận này cũng từa tựa như vậy. Có khác chăng là lần này nó đã biết cách chiến đấu mà thôi. Lúc bước chân vào trường Nhị Thiên Nhất Lưu, Jack là một thằng nhóc người Anh bị chìm tàu nên dạt vào, giờ đến khi rời khỏi nơi đây, nó đã trưởng thành như một võ sĩ được đào tạo bài bản.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »