Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
thành osaka
logo

Sau ba ngày hành quân ròng rã, cuối cùng hôm nay đoàn người cũng đã đến được Osaka, trung tâm kinh tế - chính trị của Nhật Bản. Jack không biết được mình nên chờ đợi điều gì ở nơi này. Nhưng nó biết chắc một điều, rằng cũng hệt như Kyoto, cuộc sống tại thành phố này khác xa cái kiểu lúc nào cũng nồng nặc mùi xú uế, đường đầy ổ gà, đầu trộm đuôi cướp, giang hồ lưu manh nhan nhản khắp nơi ở quê nhà Luân Đôn xa xôi của nó.

Osaka đông đúc nhộn nhịp, người dân ai cũng lễ phép cúi chào khi đoàn quân đi qua. Các cửa hàng cũng như nhà cửa đều sạch sẽ đến kinh ngạc. Đường phố rộng rãi, không một dấu vết rác rưởi. Đến không khí cũng rất trong lành.

Nhưng phải nói là dù có giàu trí tưởng tượng đến đâu, Jack cũng không thể ngờ nổi khi tận mắt thấy được thành Osaka.

Lừng lững giữa trời là một tòa tháp to lớn ngoài sức tưởng tượng. Nếu lấy Pháo đài Luân Đôn ra so sánh thì thật đáng hổ thẹn, có nhét vài cái Cung điện Hampton vào chỗ này cũng vừa được ấy chứ. Nổi bật giữa tòa thành là một cái tháp cao chọc trời, toàn bộ tường sơn màu trắng ngà, mái cong vút xếp thành nhiều tầng chồng lên nhau, phần ngói màu xanh, còn được phủ vàng trang trí.

Ra khỏi ngoại ô thành phố, đoàn trường Nhị Thiên cũng gia nhập cùng với các đội quân khác đang trên đường đến thành, đông đến mức lấp đầy cả những con đường lớn. Họ tiến sát khu cổng rào bằng tường đá có xây các pháo đài con và lỗ châu mai ở khắp nơi. Sau đó khung sắt được kéo lên, cánh cửa vĩ đại từ từ mở ra chào đón mọi người vào trong.

Lúc băng qua chiếc cầu gỗ dài bắc ngang khu vực hào đào rất sâu, tai Jack liên tục bị tấn công bởi những tiếng giậm chân của hàng trăm hàng nghìn binh sĩ đang hành quân. Ngoảnh đầu sang bên phải, Jack nhận thấy chu vi lớp phòng thủ bên ngoài phải lên đến hàng dặm đường. Những bức tường kiên cố được đào móng trực tiếp từ dưới hào, tạo cảm giác không gì công phá nổi. Mỗi tảng đá trong kết cấu kiến trúc này đều cao hơn, to hơn cả cơ thể Jack, trọng lượng chắc phải mười khẩu đại bác chập lại mới có thể tạm bằng. Đỉnh lâu đài được xây như xương vẩy rồng, lắp hàng loạt ụ súng nhắm thẳng vào bình nguyên Tennoji ở phía nam. Đoàn tiếp tục đi qua thêm một lớp tường phòng ngự cũng kiên cố không kém, những lớp tường dày hàng vài mét ở đây khiến Jack cực kì ấn tượng.

Qua thêm một lớp cổng nữa, con đường dần mở về phía bên phải, dẫn xuống một khu vực rộng lớn có nhiều tòa nhà được xây dựng kiên cố. Đoàn quân tiếp tục di chuyển thêm một quãng dài như thế nữa, qua một cái cửa kéo và cầu bắc qua hào sâu.

Taro ra hiệu bảo Jack nhìn lên trên. Lúc này từ các lỗ châu mai và lan can phòng hộ phải có đến hàng trăm binh sĩ đang quan sát động tĩnh. Đó là còn chưa kể đến tầng tầng lớp lớp binh sĩ tuần tra, gác cổng, diễn tập, chăm ngựa nữa. Và cũng không thể bỏ qua lực lượng võ sĩ đang tụ họp khắp nơi trong tòa thành, con số ước phải hơn nghìn người.

“Ai nắm giữ được thành Osaka thì cũng đồng nghĩa với khống chế trái tim đất nước này,” anh Taro thì thầm.

Jack chẳng còn gì phải nghi ngờ về điều này, nó còn thấy phấn khởi là đằng khác. Tòa thành dường như bất khả xâm phạm, công khó thủ dễ. Không chừng đoàn quân vẫn còn hi vọng cũng nên.

Khi leo lên những bậc thang và con đường dài loằng ngoằng như mê cung, Jack cũng gần đến giới hạn chịu đựng. May thay cuối cùng mọi người cũng dừng lại tại một khuôn viên có tòa kiến trúc gần giống với Vũ Đức Điện. Thầy Masamoto ra lệnh cho các võ sinh của mình xếp thành hàng chờ trong lúc ông và thầy Hosakawa tiến về phía tòa tháp trung tâm.

Lúc này trông cái tháp đã khá gần, nhưng nếu hành quân theo đoàn, có lẽ vẫn cần thêm mười phút đi bộ. Jack nghĩ nơi nó đang đứng là lớp phòng ngự bên trong tòa thành, chỗ này đủ rộng để chứa được cả một cái thị trấn nho nhỏ. Khung cảnh xung quanh có một khu vườn được chăm chút cẩn thận cùng những chiếc cầu, dòng suối chảy vào hồ nước be bé. Hoa anh đào nở rộ mang đến bóng râm, gần chỗ bọn nó xếp hàng còn có cả một cái giếng nước nữa. Còn có vài lùm mận, nhiều nhà dự trữ gạo, muối, đậu tương và cá khô. Dường như tòa thành này được thiết kế không chỉ nhằm mục đích phòng thủ đơn thuần mà còn có khả năng tự cung cấp lương thực nhằm chống chọi trước mọi chiến dịch tấn công.

Một lát sau, thầy Hosakawa quay lại hô vang hiệu lệnh tập trung. Tiếp ngay sau đó, một đoàn võ sĩ vận áo giáp chỉnh tề hộ tống Lãnh chúa Takatomi cùng ngài Masamoto, vài người tùy tùng, và một cậu bé đi đến.

“Quỳ xuống!” thầy Hosokawa hô vang khẩu hiệu, toàn bộ đoàn trường Nhị Thiên Nhất Lưu nhất loạt khuỵu gối cúi đầu thi lễ.

Lãnh chúa Takatomi bước lên cất giọng nói.

“Xin trân trọng giới thiệu với toàn thể mọi người, đây là ngài Hasegawa Satoshi, người sẽ thừa kế tước vị Đại tướng quân, lãnh đạo tối cao toàn Nhật Bản.”

Cậu bé được vây quanh bởi các cận thần gật đầu xác nhận. Jack đánh liều liếc lên nhìn. Xem ra cái cậu Satoshi này chẳng lớn hơn nó là bao. Nhiều lắm cũng chỉ mười sáu tuổi. Satoshi có làn da nõn nà không chút tì vết, khuôn mặt thon gọn, ria mép chỉ vừa mới lún phún nhú ra. Tóc cậu ta buộc cao và được búi lại theo kiểu truyền thống, trang phục trên người theo kiểu các lãnh chúa có quyền lực. Nhưng điều khiến Jack thấy bất ngờ nhất lại là sợi dây chuyền có mặt Thánh giá trên cổ cậu bé.

“Ta rất vui được chào mừng các võ sinh của ông đến đây, Masamoto,” Satoshi lên tiếng. “Mỗi ngày qua lại càng có thêm nhiều binh sĩ trung thành đổ về đây. Chẳng mấy chốc quân đội của chúng ta sẽ vượt ngưỡng trăm nghìn. Với lực lượng đông đảo như thế này, quân đội của Lãnh chúa Kamakura sẽ dễ dàng bị đập tan cùng với mưu đồ bất chính của ông ta thôi,”

Nói đoạn cậu đưa cặp mắt khoan dung của một người thuộc dòng dõi quý tộc lướt quanh hàng dài các võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Và dừng lại khi nhìn thấy Jack.

“Võ sĩ này là ai?” Satoshi lên tiếng chất vấn, có vẻ bị bất ngờ vì mái đầu vàng hoe của Jack nổi bật giữa rừng tóc đen.

Nó vội cúi đầu thi lễ. “Jack Fletcher xin đợi lệnh.”

Satoshi cười sảng khoái. “Ái chà, kiểu này thì bọn địch có mà sợ vỡ mật. Một võ sĩ người nước ngoài cơ đấy!”

Đoàn tùy tùng của cậu bé cũng tham gia vào tràng cười. Trừ một người. Nhân vật này là một người đàn ông Châu Âu, dáng người cao, gầy gò, có làn da ngăm ngăm cùng mái tóc đen bóng mượt. Lúc nãy Jack không nhận ra được vì ông ta cũng vận bộ trang phục y như các cận thần khác của Satoshi. Ánh mắt ông ta dường như lóe sáng lên khi nhìn thấy nó, nhưng rồi rất nhanh chóng, lại trở về trạng thái điềm tĩnh như trước. Một nụ cười thoáng hiện trên đôi môi mỏng của người này. Ông ta ghé sát thì thầm gì đó vào tai Satoshi và cuộc tuần hành lại được tiếp tục.

Giá mà Jack biết ông ta vừa nói gì. Người đàn ông Châu Âu này rõ ràng có sức ảnh hưởng rất lớn đến Satoshi nên mới được tham gia vào đoàn tùy tùng như thế. Có điều thay vì cảm thấy thoải mái hơn với sự có mặt của một người da trắng khác, bất giác nó lại thấy ruột gan nôn nao khó chịu.

Satoshi gật đầu với thầy Masamoto tỏ vẻ chấp thuận rồi quay bước rời đi, đoàn tùy tùng cùng các võ sĩ mặc giáp hộ vệ cũng nhanh chóng nối đuôi theo. Lãnh chúa Takatomi và thầy Masamoto cùng nhau bước ra vườn bàn bạc công việc, để lại thầy Hosokawa điều hành đám võ sinh.

“Từ giờ chúng ta sẽ đóng trại tại đây,” thầy Hosokawa chỉ tay vào tòa kiến trúc phía sau tuyên bố. “Mọi người vào cất đồ đạc rồi theo thầy đến khu quân trang.”

Bên trong không hề có giường, mà chỉ là một cái sảnh đường rộng lớn trống rỗng được ngăn làm đôi bởi tấm màn giấy lớn. Jack nhập bọn với Yamato và Yori, Akiko thì sang khu bên kia cùng các nữ sinh còn lại. Chọn được một chỗ ở phía góc xa, Jack đặt túi của mình xuống. Nó không mang theo gì nhiều nhặn, chỉ có con búp bê Daruma, thanh đoản kiếm tantō của ninja, chăn dự phòng, và bộ kimono được cho thêm lúc còn ở trường. Riêng cặp song kiếm katana - wakizashi không lúc nào rời khỏi hông nó nữa.

Phải mất một lúc mọi người mới ổn định được vị trí. Sau trận tập kích đẫm máu ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu đêm nọ, sĩ khí các võ sinh vẫn còn rất thấp. Sức công phá từ Kazuki và bè lũ của hắn gây ra còn lớn hơn việc phá hỏng các tòa võ đường nhiều. Tin băng Bọ Cạp làm phản đã len lỏi vào tận cùng tâm can của mọi người. Toàn trường không còn giữ được tinh thần đoàn kết mà chia thành các nhóm nhỏ, các võ sinh nghi kị lẫn nhau, đó là còn chưa kể đến nỗi nhục ghê gớm vẫn còn đè nặng trên cổ họ, một vết nhơ trong lịch sử của Nhị Thiên Nhất Lưu.

“Tớ ngồi đây được chứ?” Takuan lên tiếng hỏi, trông anh chàng có vẻ đã kiệt sức vì chuyến hành quân dài ngày.

“Dĩ nhiên là được,” Jack liền tránh sang cho Takuan ngồi. Trong thời điểm loạn lạc như thế này, nó chẳng còn quan tâm đến vấn đề tranh giành sự chú ý của Akiko nữa. “Cậu thấy sao rồi?”

“Tệ lắm,” Takuan nhăn nhó đáp rồi hạ túi đồ của mình xuống. “Lúc đi đường cái túi này cứ va vào sườn của tớ liên tục...”

“Tất cả tập trung!” giọng thầy Kyuzo hét vang chỗ cửa chính.

Sau khi ra ngoài, cả bọn được dẫn đến một căn phòng rộng lớn có đủ loại áo giáp. Một binh sĩ cục cằn trao cho nó bộ giáp kiểu vẩy bằng da thuộc, hai miếng cầu vai hình chữ nhật, một cái nón sắt có lớp che cổ, một đôi găng tay vừa to vừa nặng, và cuối cùng là một cái mặt nạ bằng sắt xấu xí. Khi đeo vào nó che gần hết nửa khuôn mặt Jack, thiết kế cũng rất kì cục với chiếc mũi to nhọn và một bộ ria đen.

“Đây là cái gì vậy?” Jack hỏi lại.

“Menpo chứ cái gì,” ông ta nóng nảy gầm lên. “Nó giúp che cổ họng cũng như dọa kẻ thù. Mà với cái mặt của mày thì chắc cũng không cần đâu nhỉ!”

Nói đoạn ông ta phá lên cười sằng sặc. “Tiếp!”

Jack nhập bọn cùng mọi người ra sân thử kích cỡ bộ giáp mới của mình. Nhìn qua nhìn lại, nó vẫn chẳng hiểu mình nên bắt đầu từ đâu nữa.

“Cậu có cần tớ giúp gì không?” Akiko hỏi, lúc này cô bé đã trang bị xong cho mình bộ giáp toàn một màu xanh rất ấn tượng.

“Làm sao mà cậu mặc được vào nhanh dữ vậy?”

“Lúc bé tớ vẫn thường giúp bố mặc giáp; cả cái ngày hành quân ra trận Nakasendo nữa. Lần cuối cùng tớ còn được nhìn thấy mặt ông.”

Một nỗi buồn thoáng hiện trên khuôn mặt Akiko. Jack biết cô bé vẫn còn chưa vượt qua được nỗi đau mất cha dù đã rất nhiều năm rồi trôi qua. Có lẽ chính mất mát quá lớn từ thuở nhỏ đã góp phần khiến Akiko hạ quyết tâm trở thành một võ sĩ như vậy. Là chị cả trong gia đình, cô bé tự đặt cho mình trách nhiệm phải gánh vác và giữ gìn danh dự của cả nhà. Jack cũng phần nào hiểu được tâm sự của cô bé. Ba năm rồi, chưa ngày nào nó quên được nỗi thù giết cha. Nhưng lí do nó chọn con đường Võ Sĩ Đạo lại hoàn toàn khác hẳn - nỗi sợ hãi bị Độc Nhãn Long truy sát.

Akiko vòng bộ giáp qua đầu Jack rồi siết chặt lại. Cùng lúc đó, một tràng cười khúc khích vang lên từ phía bên kia sân. Hai đứa quay lại thì thấy Yori đang lọt thỏm trong bộ giáp của mình. Tay cậu không dài quá phần cầu vai là mấy, tấm giáp che ngực thì muốn chạm cả vào đầu gối. Nhưng buồn cười nhất phải kể đến cái mũ bảo vệ. Yori chỉ vừa đặt mũ lên thì toàn bộ phần đầu đều bị che khuất, đến mức cậu bé cứ liên tục sờ soạng như người mù. Thấy vậy, Yamato vội vàng chạy đến giúp bạn.

Yori liền vào xin đổi một cái mũ khác bé hơn, nhưng thật ra cũng vẫn còn rất rộng so với đầu của mình. Mọi người cất giáp vào khu vực tư trang rồi cùng nhau ra khu bếp chờ để được phục vụ bữa ăn. Sau chuyến hành quân dài ngày từ Kyoto đến Osaka, bụng của Jack cũng đang đói cồn cào, nó rất mong sẽ được dùng một bữa ra trò. Nhưng thực đơn hôm nay lại chỉ có vài mẩu cơm nắm và một bát súp cá lõng bông.

Bọn võ sinh cằn nhằn chia thành nhiều nhóm nhỏ ăn chung với nhau. Yori ngồi ngay cạnh Jack ở sân trường, vẻ mặt tỏ ra rất thất vọng. Cậu nhặt cục cơm của mình lên rồi lại đặt xuống, không ăn một tí gì.

“Đành rằng đồ ăn ở đây không so được với Điệp Trùng Đường, nhưng phong cảnh cũng rất ấn tượng mà,” Jack cố động viên bạn.

“Lần này là bọn mình ra trận thật, đúng không?” Yori nhìn chằm chằm vào bát súp thì thầm.

“Đừng lo quá như thế, Yori à,” Akiko an ủi. “Bọn mình không phải ra tiền tuyến đâu.”

“Nếu vậy thì họ đưa áo giáp làm gì?”

“Chắc để dự phòng thôi. Cậu thấy đấy, bọn mình đóng quân ở tận lớp phòng thủ bên trong, rõ ràng là khu vực an toàn bậc nhất rồi còn gì.”

“Thế nếu kẻ địch lọt vào đây thì sao?”

“Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Cậu thấy lớp phòng tuyến bên ngoài rồi đấy. Làm gì có quân đoàn nào có thể lọt qua hai con hào rồi trèo lên lớp tường dày đặc kia được. Thành Osaka là bất khả xâm phạm.”

Đột nhiên, có bốn người lính đến chỗ Jack ra lệnh triệu tập.

“Jack Flecher, chúng tôi được lệnh mời cậu vào trong tháp.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »