Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4650 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
cha bobadillo
logo

Jack được dẫn theo lối đi hẹp tới cánh cửa gỗ viền thép rất to có lính canh cầm giáo đứng gác. Cánh cửa mở ra cho phép hai người lính cùng Jack tiến vào khu vườn có hàng mận và anh đào rất đẹp hai bên. Lúc này tháp trung tâm đã ở rất gần, Jack phải nghiêng người mới có thể nhìn lên được tầng trên cùng của nó.

Tiếp tục bước qua vườn trà có hồ nước nhỏ hình bầu dục và một giếng nước, cuối cùng họ cũng đến được cổng tháp. Vừa đến trước cánh cửa kiên cố dẫn vào khu chính điện bằng đá khổng lồ, mấy người dẫn Jack lập tức bị lính canh chặn lại dò xét, tay lăm lăm vũ khí trong trạng thái sẵn sàng. Rõ ràng Hội Đồng Chấp Chính đã hạ lệnh phải bảo vệ tối đa cho an nguy của ngài Satoshi. Jack cũng nhận thấy khu vực bên ngoài luôn có người đi vòng quanh tuần tra. Người chỉ huy trong số ba võ sĩ đưa đường nói ám hiệu gì đấy, cuối cùng cánh cửa cũng mở ra.

Vừa vào trong, bọn họ lập tức tháo dép ra để một bên, Jack cũng bắt chước làm theo. Khu nội điện bằng gỗ này khá tối, phải mất vài giây mắt Jack mới có thể quen dần. Jack nhận thấy ở một bên là khu vực nhà kho chứa đủ thứ súng đạn, hỏa mai và cả giáo mác nữa. Vốn tưởng rằng sẽ nhanh chóng được đưa lên một cái cầu thang dẫn vào chính điện, Jack thật không ngờ khu tầng hầm này lại có đến những ba lớp. Sau khi vượt qua vài cái cầu thang gỗ, họ gặp thêm rất nhiều lính canh và các phòng ốc khác, phải đến tầng thứ tư mới có cái cửa sổ đầu tiên.

Chỗ này cao đến mức tưởng như mặt trời cũng bị hạ thấp xuống, Jack có thể phóng tầm mắt nhìn xa ra hàng dặm đường đến bình nguyên Tennoji. Phía dưới là ba lớp tường hào phòng hộ của tòa thành, cũng như thị trấn xa xa kéo dài đến tận khu hải cảng dẫn ra biển. Jack cảm thấy đại dương đang ở thật gần mà lại cũng thật xa, như thể đang muốn trêu ngươi lòng người vậy. Có khi sau ngày cuộc chiến này kết thúc, nó lại có thể tìm được ở đây một chiếc tàu dẫn ra Nagasaki, từ đó khởi hành về Anh Quốc cũng nên.

Ba người dẫn đường đột nhiên đứng ngay lại trước cánh cửa gỗ trên tầng năm. Khu vực này không thấy có lính canh nên Jack chẳng biết bên trong có chứa gì nữa. Từ đầu đến giờ, những võ sĩ này chẳng hề nói với Jack nửa lời. Nó còn chẳng biết là mình đang bị dẫn độ hay là được dẫn đến gặp ngài đại tướng quân tương lai nữa. Chợt nó thấy cảm giác ruột gan nôn nao khi cánh cửa dần kéo ra.

“Chào mừng cậu đến với thư phòng của tôi,” một giọng nói nhơn nhớt tựa hắc ín vang lên.

Trước mặt nó là người đàn ông châu Âu trong đoàn tùy tùng của ngài Satoshi ban nãy, mái tóc bóng bẩy của ông ta lại càng sáng bóng hơn dưới ánh đèn dầu. Lúc này ông ta đã thay bộ trang phục Nhật Bản ra, thay vào đó là tấm áo thầy tu đặc trưng của các giáo sĩ dòng Tên Bồ Đào Nha. Jack không khỏi sợ hãi khi biết một trong những người quyền lực nhất nơi này lại thuộc về quốc gia thù địch của quê nhà.

Nó bước vào trong và ngay lập tức cảm thấy như bị mất phương hướng, kiểu như vừa bước trở về phía bên kia thế giới vậy. Căn phòng được bài trí hoàn toàn theo phong cách châu Âu. Những bức tường và cả trần nhà đều được làm từ gỗ. Nội thất nổi bật nhất chính là một cái bàn rất to bằng gỗ sồi được trạm trổ rất khéo. Trên mặt bàn có hai ngọn nến và một cái bình đựng nước. Vị tu sĩ đang ngồi trên chiếc ghế có đệm trang trí hoa văn phổ biến ở châu Âu. Jack nhận thấy trong góc phòng còn có một cái rương gỗ sơn đen có khóa an toàn. Bức tường phía trên được trang trí bằng một bức tranh sơn dầu chân dung Thánh Ignatisu, người sáng lập Hội Thánh Dòng Tên; và cuối cùng là rất nhiều những cuốn sách dày cộp gáy bọc da. Mọi thứ đều phi Nhật Bản đến mức bất giác Jack thấy nhớ nhà kinh khủng.

“Mời cậu ngồi,” vị tu sĩ lên tiếng sau khi cánh cửa đã đóng lại.

Jack liền khuỵu gối quỳ xuống theo thói quen.

“Trên ghế cơ mà,” ông ta nói rồi bực tức vẫy tay vào chiếc ghế dựa bằng gỗ đặt ngay sau lưng Jack. “Xem ra cậu chẳng còn nhớ mình là ai nữa rồi. Mà thôi cũng chẳng trách được, ở với mấy người Nhật này không sớm thì muộn cũng sẽ phát điên thôi. Đó cũng là một phần lí do tôi nằng nặc thiết kế căn phòng này theo đúng lối kiến trúc Bồ Đào Nha cho bằng được. Một chốn trú ẩn an toàn khỏi những lề thói, lễ nghi, cũng như phong tục ngột ngạt của cái đất nước này.”

Jack bèn ngồi lên ghế, vẫn chưa hết sững sờ về cách bài trí nội thất trong căn phòng này.

“Cậu có hiểu tôi đang nói gì không đấy?” vị tu sĩ chậm rãi nhấn mạnh từng từ như thể Jack là một thằng ngu không bằng. “Hay là thích nói chuyện bằng tiếng... Anh hơn?”

Jack giật mình phòng bị ngay lập tức. Mặc dù bề ngoài tỏ ra thân thiện, nhưng vẫn có một điều gì đó rất nham hiểm và quỷ quyệt trong cách hành xử của người đàn ông này. Jack chưa hề kể cho vị tu sĩ mình đến từ đâu, vậy mà ông ta đã tường tận thân thế của nó rồi. Dù đã bao năm trời xa quê hương, và cực kì nhớ âm thanh của tiếng Anh, nhưng nó không thể để ông ta xem mình như một thằng đần thế này được.

“Ông cứ dùng tiếng Nhật đi. Mà nếu muốn, thì tiếng Bồ Đào Nha cũng được,” Jack đáp, trước đây mẹ nó - một giáo viên - đã từng dạy nó biết thứ ngôn ngữ này rồi.

Vị tu sĩ cười nhạt. “Mừng rằng cậu cũng là người có ăn học tử tế. Tôi lại cứ sợ mình gặp phải một thằng thủy thủ ngu dốt bình thường chứ. Nhưng thôi, cứ dùng Anh ngữ đi. Chắc cậu cũng nhớ tiếng mẹ đẻ của mình lắm nhỉ.”

“Tôi là Cha Diego Bobadillo, tu sĩ Hội Thánh Dòng Tên, người bảo hộ Giáo hội cũng như lãnh đạo công cuộc truyền giáo tại Nhật Bản., Ngoài ra, tôi còn giữ chức cố vấn cho ngài Hasegawa Satoshi.”

Jack nhận ra đây chính là người mà lúc còn ở Toba, Cha Lucius, vị tu sĩ dòng Tên lúc trước từng nhờ nó chuyển cuốn từ điển Nhật - Bồ tận tay.

“Xin lỗi, nhưng tôi cũng rất muốn gặp ông,” Jack cắt ngang. “Tôi là người quen của Cha Lucius.”

Vị tu sĩ khẽ nhíu mày, ngoài ra không có biểu hiện gì tỏ vẻ ngạc nhiên với thông tin nó vừa đưa ra cả. Có lẽ Cha Lucius đã báo cáo về cuộc gặp gỡ này từ trước rồi.

“Trước lúc qua đời, ông ấy đã nhờ tôi trao đến tay ông một cuốn từ điển. Nhưng rất tiếc là nó đã bị đánh cắp mất rồi.”

“Đáng tiếc thật, nhưng cậu đừng quá bận tâm về việc đó nữa,” vị tu sĩ xua tay nói.

Jack vừa thấy nhẹ nhõm mà cũng vừa bất ngờ với thái độ của ông ta. “Nhưng cuốn từ điển đó là công trình cả cuộc đời của Cha Lucius. Ông ấy đã mất hơn mười năm mới hoàn thành, bản duy nhất tồn tại trên thế giới...”

“Mất rồi thì cũng vậy thôi.”

“Tên ninja Độc Nhãn Long chính là thủ phạm đã đánh cắp.”

“Tôi chưa nghe thấy cái tên này bao giờ cả,” vị tu sĩ nhíu mày đáp. “Mà một tên ninja thì ăn trộm từ điển nước ngoài về để làm gì?”

“Thứ hắn muốn không phải quyển từ điển, mà thật ra là...”

Jack ngậm ngay miệng lại. Vị tu sĩ này thật gian manh, ông ta đã cố tình gài bẫy nó. Chính vì trao đổi bằng thứ tiếng mẹ đẻ quen thuộc mà Jack đã trở nên lơ đễnh không phòng bị. Suýt chút nữa nó đã tiết lộ nhiều hơn những gì nên nói rồi.

“Sao cậu không nói tiếp đi,” cha Bobadillo chất vấn.

Jack chợt nghĩ có khi người đàn ông quyền lực này lại có thể mở một cuộc điều tra chính thống truy tìm Độc Nhãn Long và tạo ra cơ hội cho nó đoạt hải đồ về thì sao.

“Hắn muốn... lấy mạng tôi,” Jack tùy cơ ứng biến. “Nhưng Cha Lucius đã từng nói quyển từ điển của ông ấy rất quan trọng cho công cuộc truyền giáo của các vị. Chẳng lẽ ông thật sự không muốn lấy nó về từ tay tên ninja đó sao?”

“Bộ cậu quên việc chúng ta đang phải đối mặt với một cuộc chiến tranh à,” Cha Bobadillo nói giọng mỉa mai. “Một quyển từ điển lúc này phỏng có ích gì. Chính cậu mới là điều đáng lo.”

“Ý ông là sao?”

“Nếu tôi không nhầm thì Cha Lucius đã thất bại trong việc thuyết phục cậu về lại con đường đúng đắn rồi, đúng không?”

Jack đáp ngay: “Nhưng tôi đã đi trên con đường đó từ lâu rồi.”

Cha Bobadillo thở dài nói: “Thôi được rồi, chúng ta ở đây không phải để bàn chuyện từ ngữ hay niềm tin. Tôi cũng đã nói với ngài Satoshi về bản tính phản trắc của bọn Anh Quốc các cậu rồi.”

Nói đoạn ông ta giơ tay ý bảo Jack đừng liều mạng chen ngang vào.

“Nghe đây, chẳng qua nhờ có danh phận con đỡ đầu của Masamoto nên sự hiện diện của cậu trong tòa thành này mới được chấp thuận thôi. Sau khi quân đội của ngài Satoshi dành thắng lợi trong trận chiến này, Hội Thánh Dòng Tên sẽ chính thức trở thành Quốc giáo của Nhật Bản, lúc đó những kẻ dị giáo như cậu sẽ không bao giờ được phép đặt chân đến nơi này nữa. Nhớ đấy.”

Jack tự hỏi tại sao vị tu sĩ này lại có thể dám chắc về một vấn đề lớn đến như vậy, nhưng rồi nó chợt nhớ đến chiếc dây chuyền có mặt Thánh giá trên cổ Satoshi. Nhất định Cha Bobadillo đã thuyết phục được vị đại tướng quân tương lai kia cải đạo và trở thành cố vấn tôn giáo của cậu ta rồi.

“Sống sót một mình được ở Nhật Bản đến tận giờ này thì hẳn nhiên cậu cũng không phải là một tay tầm thường, Jack Fletcher nhỉ.”

Nói đoạn vị tu sĩ chắp tay trên mặt bàn tiếp tục vấn đề. “Là một người Anh theo đạo Tin Lành, cậu là kẻ thù số một của Bồ Đào Nha cũng như Hội Thánh chúng tôi. Nhưng tuổi đời của cậu cũng còn quá trẻ, lại sẵn sàng chiến đấu phục vụ cho ngài Satoshi nên tôi mới đưa ra lời đề nghị này. Nếu chịu ngoan ngoãn hợp tác thì sau khi trận chiến này kết thúc tôi sẽ đích thân sắp đặt cho cậu một con đường trở về quê hương. Hẳn là cậu cũng rất khao khát điều này, đúng không?”

Jack ngay lập tức bị cuốn vào dòng suy nghĩ. Nó vừa được người ta mở ra cánh cửa dẫn đến điều mình luôn khao khát suốt ba năm qua. Nhưng người này lại là một giáo sĩ dòng Tên người Bồ Đào Nha, kẻ thù số một của Anh Quốc khiến nó không khỏi chột dạ. “Làm sao tôi biết mình có thể tin tưởng ông?”

“Nhân danh Chúa, tôi xin thề sẽ chuẩn bị thuyền và viết thư tay có đóng dấu để đảm bảo cậu sẽ an toàn tuyệt đối xuyên suốt chuyến hành trình.”

Jack đành tạm chấp thuận lời đề nghị của vị tu sĩ.

“Rất tốt. Cứ vậy mà làm nhé. Cậu phải giữ kín chuyện chúng ta gặp riêng này, cũng như tuyệt đối không đề cập đến vấn đề xung đột tôn giáo hay chính trị trước mặt ngài Satoshi và các tùy tùng, rõ chứ? Được rồi, cậu đi đi.”

Vẫn chưa hết thẫn thờ, Jack chậm chạp đứng dậy cúi đầu chào rồi quay mình trở ra. Trong khoảng khắc chào vị tu sĩ, ánh mắt nó liếc ngang qua chỗ kệ sách và chợt nhận thấy một điều rất không bình thường.

Nó mở to mắt nhìn kĩ lại. Trong chồng sách dày bọc da, có một quyển Kinh Thánh, vài bài thuyết pháp, và nằm giữa hai thứ này chính là quyển từ điển của cha Lucius.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang