
“Tớ thề nó chính là cuốn từ điển đó đấy,” Jack nói trong lúc cùng Akiko và Yamato thảo luận giữa bầu trời đầy sao ngay tại khu vườn trước chỗ chúng đóng quân.
Sau khi Jack quay về, ba đứa đã lẻn ra khỏi khu nhà và chọn một chỗ vắng vẻ để nói chuyện. Đêm nay trời không trăng, âm thanh duy nhất cũng chỉ là tiếng dòng chảy nho nhỏ dưới chân chúng mà thôi. Từ đây nhìn ra vẫn có thể thấy được những chiếc lồng đèn chỗ tháp trung tâm và bóng binh sĩ tuần tra vòng quanh các bức tường.
“Cậu chỉ nhìn thoáng qua thôi mà,” Akiko nói. “Tại sao lại dám chắc như vậy chứ?”
“Gì chứ cái bìa đó thì tớ không bao giờ có thể nhầm lẫn được. Nó giống y hệt cuốn hải đồ của cha tớ mà.”
“Thế nếu đây chỉ là một quyển từ điển khác do các tu sĩ dưới quyền của Cha Bobadillo soạn ra thì sao?”
“Không đâu, Cha Lucius khẳng định thứ này trên đời chỉ có một mà thôi.”
“Vậy cũng có thể Độc Nhãn Long đã vứt nó đi sau khi biết mình ăn cắp nhầm, rồi ông ấy chỉ tình cờ lấy được thì sao,” cô bé tiếp tục gợi ý.
“Nếu thế thì tại sao Cha Bobadillo không nói thẳng ra?” Jack phản bác. “Rõ ràng ông ta không hề bận tâm đến việc cuốn từ điển bị đánh cắp chính là vì bản thân đã cầm nó trong tay rồi! Có khi bản hải đồ của tớ cũng đang ở chỗ nhân vật này luôn ây chứ.”
“Đừng có hồ đồ!” Yamato la lên. “Đừng bảo ý cậu là người đã thuê tên Độc Nhãn Long đến ăn cắp hải đồ và ám sát cậu chính là cố vấn tôn giáo và cận thần chủ chốt của ngài Hasegawa Satoshi đấy nhé?”
“Đúng thế thật mà,” Jack dứt khoát khẳng định.
“Nhưng ông ấy là một tu sĩ cơ mà. Chẳng phải ăn cắp và giết người là chống lại các nguyên tắc cơ bản nhất của tôn giáo hay sao? Tớ biết Hội Thánh Dòng Tên là kẻ thù của Anh Quốc, nhưng bây giờ ông ấy vẫn đang thuộc về phe mình. Đó là còn chưa kể đến việc đã rộng lượng đảm bảo một con đường về lại quê hương cho cậu nữa. Tớ thấy Cha Bobadillo này cũng từ bi hỉ xả đấy chứ có gian tà như cậu mô tả đâu?”
Jack mệt mỏi thở dài. Với nó chuyện này đã quá rõ ràng rồi. “Cậu còn nhớ trước lúc lâm chung, Cha Lucius đã xin tớ tha lỗi, rằng ông ấy có nghĩa vụ phải kể chuyện đó ra, nhưng thật sự không biết việc làm của mình có gây hại cho tớ không? Nhất định việc ông ấy đề cập ở đây chính là cuốn hải đồ và cha bề trên Bobadillo đấy.”
Akiko lặng lẽ quan sát bầu trời đêm, ánh sáng từ các vì sao dường như cũng đang lấp lánh trong đôi mắt cô bé. “Nhưng cậu không thể khép một cận thần của ngài Satoshi vào tội ăn cắp và thuê sát thủ chỉ bằng những lời nói suông được. Chúng ta cần phải có bằng chứng. Bây giờ việc nên làm trước tiên là xác định xem quyển sách đó có thật là từ điển Nhật - Bồ của cha Lucius hay không…”
“Này này, chị đang nghĩ cái gì vậy?” Yamato cắt ngang, giọng đầy lo lắng với diễn tiến của câu chuyện. “Bộ định công khai xông đến cái tòa tháp đầy lính canh đó rồi bình tĩnh bước vào phòng ông ta mượn sách chắc?”
Akiko mỉm cười. “Chính xác là vậy đó.”
Cũng phải hơn một tuần sau, ba đứa mới có cơ hội lẻn vào trong. Tối hôm đó là một buổi luyện kiếm tự do. Tính cho đến thời điểm này, các võ sư của trường Nhị Thiên Nhất Lưu vẫn liên tục huấn luyện đám võ sinh của mình về đội hình tác chiến, cũng như làm quen với việc đánh nhau khi mặc giáp trên người. Các buổi tập đều vô cùng gian khổ bởi việc chúng có giữ được mạng hay không sẽ phụ thuộc rất lớn vào quá trình tập luyện này.
Mỗi ngày trôi qua lại càng có thêm nhiều binh sĩ trung thành với ngài Satoshi vào thành. Họ mang theo tin về các trận chiến diễn ra rải rác khắp Nhật Bản, cũng như Lãnh chúa Kamakura đang thống lĩnh quân đội khổng lồ của ông ta tràn về Osaka. Điều làm Jack kinh ngạc nhất chính là số lượng người nước ngoài và người Nhật cải đạo đang tị nạn trong khu tường thành. Cuộc thánh chiến do Lãnh chúa Kamakura phát động đã đẩy họ vào chỗ phải tìm đến nương nhờ ngài Satoshi. Lẽ ra sự hiện diện của người châu Âu phải khiến Jack thấy an tâm hơn mới đúng, nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ không có một ai trong số họ là người Anh hay Hà Lan cả. Trừ một vài người lái buôn thuộc các quốc gia khác ra, hầu hết đều là các tu sĩ dòng Tên người Bồ Đào Nha, hay thầy dòng Tây Ban Nha.
“Thật là điên khùng mà,” Yamato rít lên trên đường bước tới chỗ những cánh cổng đầu tiên. “Cha tớ mà biết chắc ông ấy từ luôn thằng con này quá.”
Lúc này cả cậu lẫn Akiko đều vận bộ giáp với đầy đủ bộ phận, kể cả mặt nạ che mặt, đóng giả làm lính dẫn Jack đi trên con đường hẹp hướng vào sân sau.
“Cứ bước như thể chúng ta thật sự có nhiệm vụ phải vào trong và đừng có đứng lại đấy nhé,” Akiko nhắc nhở.
Một người lính cầm giáo bước ra chặn đường.
Nhưng trước khi anh ta kịp lên tiếng, Akiko đã ra lệnh, “Mau mở cổng ra!”
Người đàn ông có vẻ hơi chần chừ khi nghe thấy giọng nữ bên trong tấm mặt nạ.
“Nhanh lên! Có biết cậu bé này là khách quý của Cha Bobadillo không!”
Giọng cô bé uy quyền đến mức người lính ngay lập tức quay về thông báo rồi cùng với những binh sĩ khác kéo cửa lên, đứng thành hàng cúi gục mặt khi ba đứa bước qua.
“Đấy, tớ đã bảo là không sao mà,” Akiko hoan hỉ. “Ashigaru luôn phải tuân lệnh của samurai. Họ không có quyền chất vấn chúng ta.”
Cả bọn băng qua sân hướng đến khu vực cổng chính dẫn vào tháp trung tâm. Hai người võ sĩ bước ra chặn ngay chúng lại. Jack nhận ra tình hình lần này nguy cấp hơn nhiều, lính canh ở đây không phải chỉ là những tay quân sĩ cấp thấp như lúc nãy.
“Mật hiệu là gì,” người bên phải lên tiếng hỏi.
Yamato nói với họ câu trả lời Jack đã nghe những người lính hôm nọ nói.
“Mật hiệu này cũ rồi,” vị võ sĩ đáp.
Yamato đứng sững sờ, ấp úng chẳng biết phải làm sao. Người võ sĩ còn lại lấy tay cầm vào kiếm chuẩn bị thủ thế. Jack đổ mồ hôi ròng ròng. Đành rằng nếu bị phát hiện, cũng không đến nỗi gây ra xung đột, nhưng chúng cũng khó lòng thoát khỏi bị xử phạt rất nặng.
“Rõ là bực mình mà!” Akiko la lối than phiền rồi kéo mặt nạ của mình ra. “Chắc Saburo muốn chơi khăm bọn mình nên cố tình đưa mật hiệu cũ rồi.”
Hai người lính canh lập tức tròn mắt sững sờ khi nhận ra võ sĩ trong bộ giáp lại là một cô gái còn rất trẻ. Jack và Yamato đưa mắt nhìn nhau lo lắng, hai đứa cũng hoang mang không kém gì bọn họ.
“Thế nào chúng ta cũng thành trò hề trước mặt toàn trường cho xem!” Cô bé hướng về phía Yamato bực tức nói. “Nhiệm vụ đầu tiên dưới chỉ thị của Lãnh chúa Takatomi đơn giản chỉ là dẫn người đến gặp Cha Bobadillo thôi mà cũng làm không xong nữa thì có chết không cơ chứ!”
Một người trong số lính canh mỉm cười thông cảm với nỗi khổ của cô bé. Thấy vậy Akiko liền quay về phía anh ta nhìn với ánh mắt long lanh năn nỉ. “Làm ơn cho bọn em qua đi mà. Tuần rồi cậu ta cũng được dẫn vào tháp một lần rồi đấy thôi. Đừng nói là mấy anh quên khuôn mặt này rồi nha?”
Nói đoạn cô bé làm bộ nhăn nhó khịt mũi rồi chỉ vào mặt Jack khiến hai người lính cũng phải bật cười. Bản thân Jack chẳng mấy hứng thú với trò này, nó tự hỏi không biết cô bé có nghĩ về mình như vậy thật hay không nữa.
Nói đoạn cô bé rũ cặp lông mi ngây thơ nhìn vị võ sĩ. “Nếu làm hỏng một việc như thế này thì bọn em xấu hổ chết mất.”
Có vẻ anh ta cũng không kháng cự lại được cặp mắt này nên bèn quay sang nhìn mặt Jack gật gù xác nhận.
“Thôi được rồi, lên tầng năm đi. Nhưng nhớ trên nữa là khu vực do cận vệ của ngài Satoshi gác và họ không có biết thông cảm là gì đâu đấy nhé.”
“Cảm ơn các anh,” cô bé nói rồi đeo mặt nạ vào cúi đầu thi lễ.
Ba đứa bước vào trong tòa tháp, tháo dép rồi bắt đầu leo thang lên phía trên, Yamato dẫn đường đi trước.
“Này, tớ có làm cậu buồn gì không đấy?” Akiko ghé sát tai Jack thì thầm nói.
“Không, làm gì có,” Jack nhanh chóng đáp, cố giấu bộ mặt đang ửng hồng của mình.
“Giờ thì đi đâu nữa?” Yamato lên tiếng hỏi khi cả bọn đã đặt chân đến tầng năm.
“Ừm... rẽ trái,” Jack ấp úng vì ngại thằng bạn nhìn thấy khuôn mặt của nó lúc này.
Lúc cả bọn cùng đi theo hành lang chính dẫn đến thư phòng của Cha Bobadillo thì một vài lính canh băng qua chúng. Jack cứ tưởng lần này bị bắt là cái chắc rồi nhưng không hiểu sao họ chẳng nói năng gì mà cứ thế xuống cầu thang luôn. Ngoài một vài lính canh mà bọn nó gặp ra thì hôm nay tháp trung tâm hoàn toàn vắng vẻ.
“Thế nếu ông ấy đang ở trong phòng thì sao đây?” Yamato lo lắng.
“Chỉ có một cách để biết hôi,” Akiko ra hiệu bảo hai đứa chờ ngoài hành lang.
Cô bé gõ cửa. Không có ai trả lời.
Akiko bèn vẫy tay cho Jack và Yamato quay trở lại.
“Bọn tớ sẽ đứng đây gác,” cô bé nói với Jack. “Nếu có chuyện gì sẽ báo động cho cậu biết ngay.”
Jack gật đầu đồng ý rồi nhanh chóng lẻn vào thư phòng của Cha Bobadillo. Cái cảm giác giống như vừa bị lọt vào một thế giới khác lại ám ảnh Jack. Như thể chỉ trong một bước chân, nó đã vượt từ Á sang Âu vậy.
Vài tia nắng chiều lọt qua cánh cửa sổ khép kín càng làm cho căn phòng này trở nên bí ẩn lạ kì. Jack nhanh chóng tiến đến chỗ chồng sách tìm quyển từ điển. Nó dễ dàng nhận ra lớp bìa da đã sờn do mở ra ghi chép nhiều lần, cũng như vết sứt dưới mép lúc bị rơi xuống ngày trước. Jack mở trang đầu ra, mọi nghi ngờ của nó đều đă được sáng tỏ. Rõ ràng tên của Cha Lucius đã được viết bằng mực đen nổi bật trên trang giấy.
Jack đã có bằng chứng mà nó cần. Vị tu sĩ Bobadillo này chính là nhân vật đứng đằng sau lưng Độc Nhãn Long. Nếu không thì làm sao ông ta có quyển từ điển trong tay, cũng như hoàn toàn không quan tâm gì đến nó? Bất giác Jack thấy lạnh cả sống lưng, rất có thể thầy tu dòng Tên này cũng đang nắm giữ cuốn hải đồ của nó trong tay nữa. Ngọn lửa căm hờn dần xâm chiếm cơ thể Jack. Nếu Cha Bobadillo là người đã thuê Độc Nhãn Long giết cha nó, thì tội lỗi của ông ta càng đáng giết hơn tên sát thủ gấp nhiều lần.
Tay Jack vô tình chạm phải cây đoản kiếm giắt trong đai lưng. Nó nắm chặt thanh quỷ kiếm tới mức tay không còn hột máu. Khát khao báo thù rửa hận chảy tràn trong huyết quản.
“Các người đang làm gì ở đây?” một giọng nói vang lên từ bên ngoài.
Jack giật bắn cả mình, vội vàng cất cuốn từ điển trở vào kệ. Bọn chúng đã bị phát hiện.
“Dạ, đứng gác thưa ngài,” Yamato hồi hộp đáp.
“Nhầm tầng rồi. Ta bảo xuống tầng bốn gác cửa cho khách mời của Cha Bobadillo cơ mà.”
“Dạ...” Akiko lên tiếng.
“Thôi đừng lằng nhằng nữa. Mau theo ta!”
“Vâng!” Akiko và Yamato đồng thanh hô lớn rồi bước theo người kia đi mất.
Jack vội buông cây đoản kiếm trên tay ra. Nó cần phải suy nghĩ thật sáng suốt. Trả thù lúc này không phải là chọn lựa tốt. Cha Bobadillo đã tạo dựng được mối quan hệ với những người quá quyền uy, và cũng không thể loại trừ nó chỉ hiểu lầm ông ta nữa. Ưu tiên cao nhất vẫn phải là tìm cuốn hải đồ. Jack nghĩ rất có thể vật mình cần tìm lại đang nằm ngay trong căn phòng nhỏ này. Nó lục lọi những cuốn sách khác trong kệ nhưng chẳng được gì. Liếc nhìn về phía bàn, nó nhận ra cái rương gỗ dựng ở góc tường.
Nó nhanh chóng tiến đến rút đoản kiếm ra cẩn thận đặt phần đầu nhọn vào trong chiếc khóa và vặn. Ngày trước lúc Jess đánh mất chìa mở cái rương đựng đồ ở nhà, chính cha Jack đã chỉ cho nó cách mở những loại khóa như thế. Nhưng cái ở trong phòng Cha Lucius khó hơn thế nhiều nên mãi mà nó vẫn chưa được. Jack tuột tay làm rớt kiếm. Trong lúc thử lại, nó bất giác cảm thấy như đang bị ai theo dõi. Nhìn xung quanh, Jack phát hiện một cặp mắt đen đang nhìn thẳng vào phía nó, nhưng rất may đó chỉ là bức chân dung của Thánh Ignatius mà thôi.
Đột nhiên cái khóa mở ra, Jack nhanh chóng giật luôn nó ra khỏi rương rồi kéo phần nắp khá nặng nề lên, đưa mắt nhìn vào trong. Nó thấy khá nhiều giấy tờ, tiền bạc, đá quý, một tấm áo khoác và ba quyển sách. Jack vội vàng kiểm tra, chúng không phải vật nó cần tìm. Jack lại tiếp tục xới cái rương lên. Liệu Cha Bobadillo còn có thể cất giữ cuốn hải đồ ở đâu nữa? Ông ta có giao nó cho người khác giải mã không? Mà biết đâu tên Độc Nhãn Long sau khi biết được giá trị của món hàng đã quyết định giữ lại làm của riêng rồi cũng nên. May mắn là dù tâm trí nó đang rối bời như mớ bòng bong trong những câu hỏi như vậy, Jack vẫn kịp nhận ra có tiếng chân người bước ở hành lang. Họ dừng lại ngay cửa thư phòng.
“Gửi lời cảm ơn đến Lãnh chúa Yukimura hộ tôi nhé,” một giọng nhơn nhớt vang lên.
Giọng của Cha Bobadillo.
Jack hoàn toàn bị mắc kẹt. Nó vội vàng cất những vật dụng bên trong vào rương rồi đóng khóa trở lại hớt hải nhìn xung quanh. Chẳng có chỗ nào để mà nấp nữa.
Thế rồi nó thấy một tia sáng phát ra từ bức tường đối diện. Hóa ra đây chỉ là một cánh cửa giấy được ngụy trang thành tường gỗ mà thôi. Nó vừa kịp chui vào thì vị tu sĩ cũng mở cửa phòng ra.
Bên trong là một dạng phòng thờ được trang trí theo lối Nhật Bản với sàn nhà lót chiếu tatami và tường trang trí bằng giấy dán. May thay, ngoại trừ một cái bục và thánh giá làm bằng gỗ ra thì căn phòng này hoàn toàn trống rỗng, ngay sau lưng Jack là cánh cổng ngụy trang khéo léo thông ra thư phòng Cha Bobadillo, còn phía bên phải là một cái cửa kéo dẫn ra hành lang chính.
Jack nghe tiếng vị tu sĩ mở cửa bước vào nên bèn đánh liều nín thở kéo nhẹ tấm cửa giấy ghé mắt nhìn sang. Cùng đi với Cha Bobadillo còn có một người nữa.
“Mọi chuyện vẫn suôn sẻ chứ, thưa cha bề trên?” người đàn ông nhỏ con gốc Bồ Đào Nha oang oang nói.
Ông ta vận bộ áo chùng của các tu sĩ dòng Tên, sở hữu một cái đầu hói, cặp mắt màu nâu đậm và cái mũi rõ là to.
Cha Bobadillo gật đầu. “Nguy cơ từ cuộc chiến tranh đã khiến mọi người lung lạc. Ta nghĩ sẽ thuyết phục được toàn bộ các lãnh chúa cải đạo trước cả khi mọi việc kết thúc ấy chứ.”
“Nếu được vậy thì khi đến thiên đường, Thượng Đế sẽ thưởng rất hậu cho công lao của cha.”
“Sớm hơn được thế thì tốt,” Cha Bobadillo nở một nụ cười gượng gạo. “Nên nhớ, rất có thể ta sẽ mang được cả một đất nước về cho Ngài đấy.”
Nói đoạn ông ta trở về chiếc ghế của mình rồi mời vị tu sĩ nhỏ con ngồi vào cái còn lại.
“Nhưng vẫn còn một cái gai trong mắt không nhổ không được.”
“Ủa, tôi tưởng cha đã nói chuyện với thằng nhóc đó rồi cơ mà.”
“Cha Rodriguez à, ngày nào cái thằng dị giáo Anh Quốc đó còn ở đây thì vẫn sẽ gây nguy hiểm đến nhiệm vụ của chúng ta. Nhất định phải tìm cách loại bỏ nó ngay thôi.”
“Ý cha là giết thằng bé sao?” Cha Rodiguez tròn xoe mắt nói. “Lạy Chúa lòng lành!”
“Tất nhiên là không rồi, tôi đâu muốn bị đày xuống địa ngục,” Cha Bobadillo nói giọng tàn nhẫn. “Nhưng nó chết đi thì càng tốt.”
“Một thằng nhóc thì có thể gây hại được gì đến chúng ta?”
“Có chứ, cái hại lớn lắm. Nên nhớ tôi luôn nói về Nhà Thờ như một thể thống nhất cả về quan niệm lẫn niềm tin. Chúng ta tuyệt đối không được để ngài Satoshi phát hiện ra vẫn có những rạn nứt bên trong lòng Ki-tô giáo. Đặt trường hợp thằng nhóc nói huỵch toẹt cả ra, rất có thể đại tướng quân tương lai sẽ không còn tin tưởng chúng ta, không còn tin tưởng vào Chúa nữa. Nói cách khác, Jack Fletcher có thể hủy hoại toàn bộ công trình Hội Thánh đã gây dựng trên đất Nhật Bản này.”
“Vậy cha định làm thế nào?” Cha Rodriguez hỏi giọng bất an. “Nếu nó mà đột ngột biến mất, ngài Masamoto sẽ không chịu để yên đâu.”
“Dĩ nhiên chúng ta cần phải tìm một lí do hợp lí cho việc đó,” Cha Bobadillo vừa đáp vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. “Một việc đủ nghiêm trọng để nó ngay lập tức bị đuổi khỏi đây. Mà thật ra, rất có thể chính cuộc chiến này sẽ giải quyết được vấn đề cho chúng ta thôi. Nên nhớ, đây là thời điểm nguy hiểm nhất đối với một võ sĩ...”
Bỗng nhiên, ông ta nhìn chằm chằm vào chồng sách. Jack cũng quan sát và ngay lập tức rủa thầm vì sự ngu xuẩn của mình. Trong lúc vội vàng nó đã đặt quyển từ điển vào nhầm vị trí. Cha Bobadillo liên tục đảo mắt quan sát khắp phòng. Một lúc sau ông rời khỏi ghế bước đến chỗ cái rương kiểm tra ổ khóa. Từ chỗ ẩn nấp của mình, Jack cũng dễ dàng nhận ra vết cắt rất sâu mà cây đoản kiếm đã để lại lúc nó vô tình trượt tay nữa.
“Có chuyện gì vậy, thưa cha bề trên?” Cha Rodriguez hỏi.
Im lặng không đáp, Cha Bobadillo chậm rãi đứng dậy bước về phía bức chân dung trên tường. Ông ta quan sát hồi lâu, có vẻ như đang nghĩ ngợi điều gì, rồi bất thình lình, quay ngoắt vào căn phòng thờ bí mật.
Jack quay người định chạy. Nhưng nó biết mình khó lòng đến chỗ cái cửa giấy kịp lúc.
“Thưa cha!” bất chợt có người kéo mạnh cửa phòng Cha Bobadillo la lớn.
“Sao, có chuyện gì?” vị tu sĩ hỏi ngay, ông ta đã đến gần đến độ Jack tưởng như ông đang đứng ngay cạnh nó vậy.
“Kẻ địch đã đến rồi! Vừa có tin quân đội của Lãnh chúa Kamakura đã lọt vào tầm ngắm. Ngài Satoshi ra lệnh mời cha lên đài quan sát ngay ạ.”
“Nếu thế thì chúng ta không nên để ngài ấy phải đợi lâu,” Cha Rodriguez nói xen vào.
Jack nghe tiếng cánh cửa thư phòng mở ra rồi đóng chặt lại, kéo theo tiếng bước chân xa dần vào dãy hành lang. Jack vẫn đứng yên tại chỗ, tim đập thình thịch như muốn rớt ra đến nơi.
Kẻ địch không chỉ có ở ngoài kia mà cả ngay bên trong tòa thành này nữa.