Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
hãm thành
logo

Liên tục là những phát đại bác bắn vào tường thành Osaka. Màn pháo kích đã kéo dài những ba ngày trời. Âm thanh đì đùng như sấm chớp cùng mùi cay xè của thuốc súng tràn ngập trong không khí. Một màn khói lơ lửng phía trên bình nguyên Tennoji như sương mù buổi sớm che mờ khu vực đóng quân khổng lồ của Lãnh chúa Kamakura. Những trại lính nối đuôi nhau dài phải đến hàng dặm trông cứ như một thành phố nhỏ vậy. Theo ước tính của thầy Masamoto, có lẽ phải đến hơn hai trăm nghìn quân mã đang bao vây phía bên ngoài tòa thành.

Jack cùng các võ sinh khác đứng trên đài quan sát. Nó thật sự sửng sốt trước hỏa lực mạnh mẽ của kẻ địch. Lãnh chúa Kamakura đã tập hợp những khẩu đại bác đó từ đâu? Thành Osaka thực chất không chứa vũ khí hạng nặng nên cho đến thời điểm này quân đội của ngài Satoshi vẫn chịu trận chưa phản kích. Jack nghĩ nếu đây mà là một con thuyền thì chắc đã bị đánh sập hàng nghìn lần rồi cũng nên. Thế mà lớp tường dày cộp kiên cố bao quanh dường như vẫn chẳng hề hấn gì dù đang phải hứng hết phát bắn này đến phát bắn khác.

Mỗi đợt dừng súng để lên đạn, Lãnh chúa Kamakura lại hạ lệnh cho quân lính tấn công vào cửa thành. Nhưng lần nào họ cũng bị đánh bật ra. Xe bắn đá bên trong vẫn liên tục thả đạn lửa chặn đường tiến quân của kị binh, những trận mưa tên khiến bộ binh chết như rạ. Những ai vượt qua được lại phải đối mặt với tường hào rất sâu, hầu hết đều bỏ mạng khi tìm cách bơi qua hoặc xây đường mở lối. Những người đến được chỗ tường cũng chẳng leo lên nổi khi lính canh liên tục đón họ bằng cung tên và hỏa mai, có kẻ còn vỡ đầu vì trúng đá thả xuống từ bên trên.

Cho đến lúc này, thành Osaka vẫn đứng vững với danh hiệu bất khả xâm phạm của mình.

Lãnh chúa Kamakura chỉ còn duy nhất lựa chọn hãm thành mà thôi.

“Liệu chúng ta sẽ cầm cự được trong bao lâu?” Yori run rẩy nhìn qua tường thành hỏi.

“Vài tháng, thậm chí là một năm,” anh Taro, người cũng chỉnh tề trong bộ áo giáp bảo vệ như toàn bộ võ sinh khác của trường lên tiếng đáp.

“Nhưng làm sao có đủ lương thực đến tận lúc đó được?” Jack hỏi. Mặc dù trong thành có rất nhiều kho lương, nhưng một trăm ngàn cái miệng vây vào ăn, e là chẳng chịu được mấy nỗi.

“Em lo gì. Mấy tấm tatami trong thành cũng đều làm bằng rễ thực vật đấy thôi. Nếu tình hình xấu đi chúng ta hoàn toàn có thể ăn chúng mà.”

Taro nhoẻn miệng cười với Jack, nhưng nhìn vào cặp mắt đầy nghiêm túc của anh lúc này, nó biết đây không phải chỉ là một lời nói đùa.

“Cũng mong là không đến nỗi như thế,” Takuan lên tiếng. Anh chàng đang đứng ngay giữa Emi và Akiko, có vẻ vẫn gặp rắc rối với cái be sườn bị rạn của mình. “Biết đâu Lãnh chúa Kamakura sẽ nản chí vì công mãi không được và bỏ cuộc thì sao.”

“Nhưng quân đội của ông ấy đông gấp đôi chúng ta đấy!” Yori rít lên rồi thụp ngay đầu xuống khi một phát đại bác rơi trúng tòa tháp gần đó.

“Lợi thế này chỉ có thể phát huy tác dụng khi chiến đấu trực tiếp với nhau thôi,” anh Taro đáp, vẫn giữ bình tĩnh bất chấp tiếng nổ lớn vừa rồi. “Mà một khi tường thành còn trụ vững, việc gì chúng ta phải tự chui đầu vào chỗ chết.”

“Nghe nói Lãnh chúa Kamakura cũng bắt đầu nôn nóng rồi đấy,” Emi nói. “Hôm qua cha tớ bảo ông ta đã cho người gửi thư chiêu dụ Lãnh chúa Yukimura và hứa sẽ trao thưởng cả tỉnh Shinano cơ! Dĩ nhiên lời đề nghị này đã bị từ chối thẳng thừng.”

“Ủa, Shinano vốn là địa hạt của cha Kazuki cơ mà?” Takuan hỏi ngay.

“Đúng rồi,” Emi hớn hở cười. “Vậy mới nói là ông ta nôn nóng lắm rồi.”

“Nói thật thì mất đất cũng còn quá hời cho cái gia đình phản trắc đó rồi đấy. Cứ để tớ gặp lại thằng Kazuki đó mà xem,” Yamato nheo mắt căm phẫn.

Jack cũng tự hỏi không biết chuyện gì đã xảy ra với tên địch thủ không đội trời chung của mình. Dù ngày đó thầy Masamoto đã cử người đi truy bắt, nhưng cho đến giờ tung tích của tên phản bội vẫn còn là một bí ẩn. Tuy hành động đáng xấu hổ của hắn đã không còn gây xôn xao như trước nữa nhưng nó vẫn cứ lởn vởn trong đầu các võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu như một cái dằm đâm sâu vào da thịt.

“Tất cả tập trung!” thầy Hosokawa leo lên đài quan sát hô to. “Có lệnh triệu tập các trò về ngay doanh trại của mình.”

Toàn bộ các võ sinh đứng thành đội ngũ chờ trong sân, mỗi hàng đều được dẫn đầu bởi một vị võ sư.

Thầy Masamoto đứng ngay trước mặt chúng, nghiêm nghị bắt đầu nói.

“Ta cho gọi các trò để bàn bạc một vấn đề vô cùng hệ trọng.”

Jack lo lắng đưa mắt nhìn Akiko và Yamato. Hay là vụ đột nhập hôm nọ bị bại lộ rồi? Lần đó may nhờ có sự xuất hiện đột ngột của quân đội Lãnh chúa Kamakura mà ba đứa mới trốn được về doanh trại mà không ai hay biết. Nhưng Cha Bobadillo vẫn là một mối hiểm họa khôn lường. Vị tu sĩ biết đã có kẻ đột nhập vào thư phòng của mình, và Jack biết chắc người ông ta nghi ngờ nhất không ai khác chính là nó. Rất có thể ông ta sẽ sử dụng chuyện này làm cái cớ đuổi nó đi như để khử cái gai trong mắt luôn. Cha Bobadillo đã nói chuyện với thầy Masamoto về vấn đề này chưa nhỉ?

“Với việc quân địch đã ở ngay bên cạnh, nguy cơ phải xông pha chiến trận là vô cùng to lớn.”

Đứng bên cạnh, Jack thấy Yori đang run lên bần bật.

“Chúng ta phải chiến đấu như một khối thống nhất,” vị võ sư tuyên bố, ông di chuyển xung quanh hàng ngũ các võ sinh, tay nắm chặt thanh katana của mình.

“Hết mình vì tập thể, tin tưởng lẫn nhau - bằng cả mạng sống của mình.”

Ông dừng lại ngay trước hàng của Jack, hít một hơi thật sâu như thể đang cố gắng kiểm soát cảm xúc. Jack bắt đầu toát mồ hôi hột, lần này nó gặp rắc rối lớn rồi.

“Hành động phản bội của một trong chúng ta đã khiến sĩ khí toàn trường Nhị Thiên Nhất Lưu lung lay dữ dội.”

Jack thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra cuộc tập trung hôm nay chỉ xoay quanh vấn đề của Kazuki mà thôi.

“Đây là tình trạng rất nguy hiểm, đặc biệt là với những chiến binh đang chuẩn bị xung trận. Thầy Yamada, xin thầy hãy dùng tri thức thông tuệ của mình đả thông tư tưởng cho bọn trẻ.”

Vị thiền sư bèn chống gậy tiến lên phía trước bắt đầu buổi trò chuyện.

“Cây táo nào cũng có một vài quả táo thối, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc toàn bộ cái cây đó đều xấu.” Ông vừa nói vừa lần sờ phần đầu bộ ria mép màu muối tiêu của mình, không hiểu sao thầy nói bằng chất giọng rất êm tai mà lại vẫn nghe được rõ ràng giữa bãi chiến trường. “Chính những thử thách như thế này sẽ càng củng cố thêm cho sức mạnh tập thể của chúng ta.”

“Cho thầy mượn bao tên của con một lát nhé?” thầy Yamada bước đến chỗ Akiko nói.

Dù khuôn mặt lộ rõ vẻ hoang mang nhưng Akiko cũng nhanh chóng cởi ra trao cho vị thiền sư. Thầy Yamada lấy ra một mũi tên đưa cho Yamato.

“Bẻ gãy nó cho thầy.”

Yamato chớp mắt không hiểu, nhưng thầy Yamada chỉ gật đầu ý bảo nó cứ làm theo lệnh. Mọi người nhìn Yamato nhận mũi tên từ tay vị thiền sư, và dễ dàng bẻ gãy nó làm hai đoạn.

Thầy Yamada lại lấy thêm ba mũi tên nữa đặt vào tay cậu bé.

“Giờ con hãy bẻ cùng lúc cả ba mũi tên này cho thầy.”

Cầm cán tên trong tay, Yamato đưa mắt nhìn Akiko như muốn tạ tội sắp phải hủy hoại thêm những mũi tên đuôi diều hâu mà cô bé rất quý. Cậu bé dồn lực bẻ nhưng ba mũi tên vẫn không gãy - kể cả khi dùng cả đầu gối đè vào cũng vậy. Yamato tiếp tục dùng đủ mọi cách mà vẫn không sao thành công. Thầy Yamada bèn ra hiệu bảo cậu ngừng tay.

“Mỗi người chúng ta cũng như một mũi tên vậy. Tuy nguy hiểm nhưng lại rất mỏng manh,” thầy vừa giải thích vừa trả bao tên cho Akiko.

Nói đoạn cầm ba mũi tên lúc nãy giơ lên cao.

“Nhưng nếu biết cách đoàn kết giúp đỡ nhau thì không gì có thể chế ngự được. Hãy nhớ lời thầy, hỡi các võ sinh của trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Giữ vững niềm tin vào con đường võ sĩ đạo, mỗi người trong số các con đều thuộc về một thể thống nhất.”

“VÂNG, THƯA THẦY!” các võ sinh gầm lên, ngọn lửa trung thành bừng cháy trong tim họ. “NHỊ THIÊN NHẤT LƯU VẠN TUẾ, VẠN VẠN TUẾ!”

Tiếng thét của họ vang vọng khắp các bức tường thành, trận hỏa kích của quân địch liền đột nhiên im bặt.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »