
“K achi guri?” mặt Yori như sáng bừng lên dưới ánh sáng của đêm trăng rằm.
Cậu bé cầm đĩa đậu nhỏ màu nâu của mình ra khoe Jack, lúc này đang ngồi trên cây cầu gỗ giữa vườn trà quan sát đám cá chép vàng bơi lội tung tăng bên dưới.
“Kachi guri là một loại hạt dẻ phơi khô,” Yori vừa giải thích vừa bốc một hạt cho vào miệng. “Nhưng Kachi cũng có nghĩ là chiến thắng nữa. Ngài Satoshi cho dùng món này trong buổi tiệc đêm nay thì có nghĩa là chúng ta đã thắng rồi Jack ơi! Thắng mà chưa phải chiến đấu trận nào!”
Jack nở nụ cười ấm áp với cậu bạn đang vô cùng hào hứng của mình. Nó cũng bốc một hạt kachi guri dùng thử, món này đúng là có vị ngọt ngào như chiến thắng vậy.
Đã một tuần trôi qua kể từ khi hai phe đình chiến. Lãnh chúa Kamakura phái người mang đến bức thư thừa nhận rằng mình đã hoàn toàn thất bại trong nỗ lực vây hãm thành Osaka, đồng thời tỏ ra ăn năn, hứa sẽ đảm bảo an toàn cho mọi người trong thành, chấm dứt cuộc bạo loạn, và ngừng mọi hoạt động chống phá người nước ngoài lại. Ông ta còn dùng đến kappan, dấu vân tay bằng máu để kí dưới bức thư, điều này đồng nghĩa với một lời hứa thiêng liêng và được đảm bảo bằng danh dự.
Có thể nói diễn biến bất ngờ này đã khiến mọi người trong thành sửng sốt. Nhất là thầy Masamoto, người đến giờ vẫn không tin kẻ địch lại có thể dễ dàng đầu hàng đến như vậy trong khi giao tranh chỉ mới diễn ra có vài tuần. Với bản tính cẩn trọng, ông đã hạ lệnh yêu cầu các võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu vẫn phải luyện tập như bình thường.
Thế nhưng dường như lần này Lãnh chúa Kamakura đã nói thật. Ngay hôm sau khi cho người gửi thư đến, ông ta hạ lệnh cho quân đội của mình nhổ trại rút dần về hướng Edo. Hiển nhiên người vui nhất chính là lực lượng phòng thủ trong thành, họ còn chưa giao tranh trực tiếp mà quân địch đã tự động rút lui rồi.
Để tưởng thưởng cho lòng trung thành của những binh sĩ đã tập trung bảo vệ mình, ngài Satoshi đã hạ lệnh cung cấp thêm rượu thịt cho họ. Riêng các lãnh chúa và võ sĩ đã về đây sau lời hiệu triệu thì được mời dự một buổi dạ tiệc ngắm trăng trong vườn trà. Lời mời này cũng có giá trị với cả những võ sinh của trường Nhị Thiên Nhất Lưu, những người mà ngài Satoshi thấy rất có cảm tình, vì cũng có tuổi đời gần bằng với mình.
Ngài đích thân ra đón các lãnh chúa rồi cùng họ đi thuyền ra phòng trà tọa lạc giữa khu vườn. Những vị khách còn lại được tự do thưởng ngoạn khắp khu vực xung quanh, ai ai cũng phấn khởi chuyện trò, tận hưởng bầu trời quang mây lấp lánh ánh sao như những viên kim cương.
Lẽ dĩ nhiên Cha Bobadillo cũng có mặt để tận dụng cơ hội truyền bá tôn giáo cho các nhân vật chủ chốt của Hội Đồng Chấp Chính. Thỉnh thoảng ông ta lại nheo mắt nhìn về phía Jack, nhưng nó luôn tìm cách né tránh và giữ khoảng cách với nhân vật này.
Từ chỗ Jack và Yori nhìn ra mặt hồ bầu dục xa xa là nơi Takuan cùng nhóm võ sinh hâm mộ cậu ngồi thưởng nguyệt, vẫn như thường lệ, hai bên cậu ta là Akiko và Emi, bọn họ có vẻ đặc biệt thích thú với bóng trăng phản chiếu trên lòng hồ. Vẻ đẹp thiên nhiên tuyệt mĩ khiến Takuan cao hứng, anh chàng lập tức xuất khẩu thành một bài haiku phục vụ những người xung quanh.
“Cậu có biết trên mặt trăng còn có một chú thỏ ngọc sinh sống không?” Yori ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao nói. “Nếu nhìn kĩ bề mặt của mặt trăng, cậu sẽ thấy nó đang làm bánh dẻo đấy.”
Một tràng pháo tay vang lên từ chỗ hồ nước. Jack nghe thấy tiếng Akiko cười dịu dàng, và thay vì ngắm trăng, nó cứ chằm chằm nhìn về hướng cô bé.
“Đấy, cậu thấy chưa!” Yori hào hứng chỉ tay khoe hình ảnh mờ ảo của một chú thỏ nào đó trên mặt trăng.
“Bây giờ tớ xin phép được làm một bài thơ tặng toàn thể mọi người,” Takuan tuyên bố, chất giọng trong trẻo của anh chàng vang vọng trong đêm tối. “Akiko, cho tớ vinh dự được lấy cậu làm cảm hứng nhé.”
Mọi người hào hứng cổ vũ còn Akiko cúi đầu thi lễ với Takuan.
Yori kéo tay áo Jack. “Cậu nhìn kìa, kia là cán chày của thỏ ngọc đấy.”
“Tớ thấy cậu cuồng quá rồi đấy nhé,” Jack bực tức giật mạnh tay đi. “Ai chả biết trên đó có hình chú cuội, thỏ ngọc ở đâu ra!”
Bất ngờ trước thái độ cộc cằn của Jack, Yori liền lùi ra phía sau, ánh mắt tổn thương thấy rõ. Jack lập tức nhận ra mình vừa xử sự quá đáng nên vội vàng cúi đầu xin lỗi rồi một mình đi ra chỗ giếng nước.
Trong lúc mọi người vui vẻ ăn mừng thì nó ngồi trên miệng giếng buồn bã nhìn về phía cánh cửa mở rộng. Tại sao nó lại nổi nóng với Yori như thế chứ? Đến giờ phút này, Jack cũng không thể phủ nhận được chính khoảng cách ngày một rút ngắn giữa Takuan và Akiko đã khiến nó vô cùng khó chịu. Càng nhìn Akiko dành thời gian bên cạnh người thứ ba, Jack lại càng thêm thấm thía cô bé quan trọng với nó nhường nào. Nó không muốn đánh mất người bạn thân thương nhất vào tay kẻ khác.
Sự có mặt của Cha Bobadillo cũng là một phần nguyên nhân. Nó thấy đặc biệt bất an khi phải ở chung một địa điểm với nhân vật này. Đã xác định trăm phần trăm mối nghi ngờ xoay quanh quyển từ điển, Jack đồng thời cho rằng vị tu sĩ này là đồng lõa của Độc Nhãn Long, cũng như chính là kẻ chủ mưu giấu mặt đằng sau vụ thảm sát cha nó.
Chiến tranh đã kết thúc, nhất định Cha Bobadillo sẽ hối thúc nó thực hiện kế hoạch lên đường về Anh Quốc dưới sự sắp đặt của ông ta. Nhưng làm sao Jack có thể tin tưởng con người này được. Chắc chắn ông ta sẽ tìm cách hãm hại nó - hoặc nhốt vào nhà lao nào đó ở Bồ Đào Nha; hoặc cho nó lên một con tàu chìm; mà cũng có thể sẽ liên hệ Độc Nhãn Long đến tra tấn rồi hạ sát không chừng.
Dù trong lòng Jack vẫn luôn căm phẫn cái thái độ định kiến cũng như những trò xấu xa của Kazuki, nhưng nó cũng phải đồng ý với nhận định rằng có nhiều người nước ngoài đến đây với dã tâm thôn tính Nhật Bản. Chẳng hạn như ngay lúc này đây, Cha Bobadillo đang tìm cách dụ dỗ các lãnh chúa dự tiệc, luồn cúi, nịnh nọt bằng những lời có cánh để tạo dựng lòng tin. Sự kết hợp của một tu sĩ dòng Tên cuồng đạo với cá tính gian xảo độc ác, nhân vật này thật sự không tầm thường chút nào.
Những vấn đề chính trị này nằm ngoài tầm kiểm soát của Jack. Một thằng nhóc người nước ngoài như nó mà nói, chắc chắn chẳng ai thèm nghe. Xem ra bây giờ đòn tấn công mạnh mẽ nhất có thể thực hiện đối với Cha Bobadillo chỉ có thể là tìm cách đoạt lại cuốn hải đồ mà thôi. Vì người cha đã khuất, nó không thể để công trình cả cuộc đời của ông lọt vào tay con người xấu xa như vậy được.
Nhưng liệu ông ta đã giấu hải đồ đi đâu? Màn đột nhập vào thư phòng của vị tu sĩ hôm nọ chỉ thu về được thành quả ít ỏi xoay quanh cuốn từ điển mà thôi. Jack dám chắc cuốn hải đồ của nó hiện đang nằm trong tay Cha Bobadillo. Nhân vật đứng đầu Hội Thánh Dòng Tên tại Nhật này vẫn luôn âm thầm theo dõi Jack, và nó cũng không dại gì quay lại phòng ông ta lần nữa.
Yori thò đầu qua cửa rụt rè hỏi. “Tớ vào trong được chứ?”
Jack gật đầu mời cậu bé đến ngồi bên cạnh. Nhìn chằm chằm xuống sàn, nó cố gắng soạn ra một câu xin lỗi đàng hoàng để nói với cậu bạn của mình.
“Nhà giếng này được gọi là Kim Thủy Tỉnh,” Yori lên tiếng xua tan bầu không khí ngột ngạt. Nói đoạn cậu bé nhìn vào miệng giếng rồi tiếp tục, “Nước ở đây được lấy từ đường ống thông ra con hào nội thành, sau này, nhằm mục đích tăng cường độ ngọt, cha ngài Satoshi đã cho người đổ vàng xuống giếng.”
Jack nhìn xuống dưới. Thứ duy nhất nó thấy được chỉ là ánh trăng phản chiếu trên mặt nước trong vắt mà thôi.
“Làm gì có thỏi vàng nào đâu,” Jack đáp, không khỏi cảm kích vì Yori đã chủ động mở lời. “Nhưng con thỏ ngọc của cậu quả là có thật. Tớ xin lỗi vì tự nhiên lại nổi khùng như thế nhé.”
“Đừng lo,” Yori mỉm cười với nó. “Tớ biết đó là con cọp trong cậu nói chứ không phải là cậu.”
“Ý cậu là sao?” Jack không hiểu ý.
“Thì ánh mắt cậu lúc Takuan dùng Akiko làm nàng thơ đã quá rõ ràng rồi còn gì.”
“Chuyện này chẳng liên quan gì cả,” Jack lẩm bẩm rồi lại nhìn về phía Takuan và đội quân người hâm mộ của anh chàng. Lúc này cả hội đang đi diễu hành quanh vườn, Emi còn khoác cả vào tay Takuan.
Yori mỉm cười láu lỉnh. “Sao cậu không đưa bài haiku của mình cho Akiko đi? Tớ đảm bảo cậu ấy nhất định sẽ thích mà.”
“Bài haiku của tớ?” Jack nhíu mày vẻ khó hiểu. “Nhưng nó đã cháy rụi cùng Sư Tử Đường rồi còn đâu?”
“Cậu nhầm rồi,” Yori vừa nói vừa lấy từ tay áo kimono ra một mảnh giấy nhàu nát. “Tớ thấy nó nằm cùng con búp bê Daruma của cậu nên đã giắt luôn vào đai lưng.”
“Thật tình tớ chẳng hiểu nổi cậu nữa rồi,” Jack mở to mắt kinh ngạc nhìn Yori. “Lúc đó trường đang bị kẻ địch tấn công, Sư Tử Đường bốc cháy, thế mà cậu còn lo cứu bài thơ của tớ là sao!”
“Cậu nhớ thầy Yamada đã từng nói gì không? Chúng ta có nghĩa vụ tìm cho mình lí tưởng chiến đấu. Bài haiku của cậu chính là lí tưởng đó. Vậy nên, nghe tới, cậu có trách nhiệm trao bài thơ này cho Akiko.”
Jack lặng người trước câu nói của Yori.
Cậu bé thở dài rồi nhảy khỏi miệng giếng kéo tay Jack ra vườn.
“Đi nào,” Yori giục khi thấy Akiko tách nhóm một mình bước đến hàng anh đào cạnh đó.
Jack thấy Yori dúi vào tay nó mảnh giấy rồi đẩy về phía Akiko. Nó lững thững bước qua cây cầu theo cô bé đến chỗ hàng cây, tay cầm bài haiku. Quay lại phía sau, Jack còn thấy Yori đang mỉm cười gật đầu động viên nó.
Akiko chọn một góc yên tĩnh bên mạn tường thành rồi ngồi xuống ghế đá. Khu vực này không có ai, lại khá tối, nhưng cũng nhờ vậy mà từ đây nhìn lên lại có thể dễ dàng quan sát bầu trời đêm hơn. Cô bé lặng lẽ ngước mắt nhìn lên vầng trăng. Jack vẫn đứng từ xa. Nấp mình trong bóng tối, nó cố thu hết can đảm tiếp cận Akiko.
“Tôi đã bảo là không tin thằng cha Kamakura này được mà,” một giọng nói bất ngờ vang lên.
Giật mình, Jack lủi luôn vào lùm cây phía sau trốn, đúng lúc đó, ba vị lãnh chúa cũng bước qua. Nó nhận ra người vừa lên tiếng không ai khác là Lãnh chúa Takatomi, cha của Emi.
“Tất cả chỉ là một cái bẫy, chúng ta tự chui đầu vào rọ cả lũ rồi.”
“Vâng,” một giọng khác có vẻ nghiêm trọng. “Tình báo của tôi cũng vừa báo về là quân của ông ta chỉ cắm trại cách đây một ngày đường mà thôi. Rõ ràng chẳng có ý gì muốn rút lui cả.”
“Nhưng Lãnh chúa Kamakura đã cắn máu in vào thư hàng, ông ta không thể lật lọng,” vị lãnh chúa thứ ba góp lời.
“Đúng,” Lãnh chúa Takatomi đáp, “nhưng anh cũng biết chuyện ông ta vẫn để lại đây một tiểu đoàn ngày đêm ra sức phá hoại tường phòng hộ và lấp hào phòng thủ chứ. Họ lập luận rằng đã có hòa ước rồi nên việc gì mà phải phòng thủ nữa!”
“Ơ, nhưng chẳng phải cuối cùng họ cũng rút đi rồi sao? Tôi thấy bên ngoài người ta đang gấp rút tu sửa mọi thứ đấy thôi?”
“Đó mới chính là vấn đề đấy,” cha Emi thở dài ngao ngán. “Hành động ra lệnh cho binh sĩ tu sửa tường thành của ngài Satoshi chính là điều lãnh chúa Kamakura mong muốn...”
Lúc này họ đã đi khá xa nên Jack phải nhổm người lên mới nghe thấy được.
“... bọn chúng sẽ lấy cớ rằng phe mình không tuân thủ tinh thần hiệp đình... Nhất định ông ta sẽ tuyên bố tái chiến, lần này có lợi hơn hẳn vì tường thành Osaka đã bị suy yếu rất nhiều rồi...”
Jack không thể tưởng tượng nổi điều nó vừa nghe thấy nữa. Nếu cha Emi đoán đúng thì rất có thể những ngày an bình vừa qua chỉ là khoảng lặng trước cơn bão lớn mà thôi.
“Ồ, cậu Jack, cậu đang do thám đấy à?” một giọng nói rít lên bên tai Jack.
Jack giật bắn mình rơi cả tờ giấy viết thơ xuống đất. Nó xoay người lại thì đập ngay vào mắt chính là khuôn mặt đểu giả của Cha Bobadillo.
“Đ... đâu có,” Jack cố tìm cách chống chế.
“Tôi thấy giống quá đi chứ còn gì nữa,” vị tu sĩ vừa nói vừa nắm chặt cổ áo kimono của Jack. “Trốn trong lùm cây, nghe lén người khác nói chuyện. Hình như cậu có thói quen xía mũi vào việc của người ta thì phải?”
Nói đoạn ông ta nhìn trừng trừng vào mắt Jack hòng tìm kiếm một tia nhìn tội lỗi bên trong. Jack chỉ biết lắc đầu quầy quậy.
“Ở đất nước này, do thám là tội chết đấy, cậu biết chứ?” Cha Bobadillo tiếp tục uy hiếp, cố tình nhấn mạnh vào từ chết hòng làm lung lạc Jack. Một nụ cười nhạt hiện ra trên khuôn mặt ông ta. “Có lẽ tôi sẽ phải báo lại chuyện này thôi.”
Jack biết nó khó mà thoát tội. Ông ta sẽ dùng việc này làm lí do để trừ khử, hoặc chí ít cũng tống cổ nó ra khỏi đây. Một thằng nhóc đối chất với cận thần của đại tướng quân tương lai, không quá khó để nhận ra ai sẽ là người thắng cuộc.
“Jack!” một giọng nói vui vẻ vang lên.
Sự việc này lập tức khiến nụ cười trên mặt Cha Bobadillo tắt ngấm. Nhìn qua vai ông ta, Jack mơ hồ nhận thấy Takuan đang rẽ cây tiến đến chỗ họ, bỏ lại những người hâm mộ của mình vẫn đang ngắm cá ở cây cầu.
“Thì ra cậu ở đây!” anh chàng reo lên. “Làm nãy giờ bọn tớ tìm mãi chẳng thấy đâu. Cảm ơn cha đã giúp bọn con tìm cậu ấy nhé. Jack chơi trốn tìm giỏi quá đi mất!”
Cha Bobadillo đưa mắt nhìn Takuan vẻ nghi hoặc, rồi lại trừng trừng nhìn đến Jack.
“Không có gì,” ông ta lầm bầm rồi thả cổ áo của Jack ra.
Nói đoạn đi thẳng về hướng phòng trà.
“Cảm ơn cậu,” Jack thở phào nhẹ nhõm.
“Vị tu sĩ ấy định làm gì vậy? Lúc nãy tớ thấy ông ta theo dõi tới đây, rồi trông cậu lúng túng ra mặt”
“Không có gì đâu,” Jack đáp chiếu lệ để tránh kéo Takuan vào vòng rắc rối. “Chỉ là một chút xung đột tôn giáo ấy mà.”
Takuan gật đầu ra vẻ cảm thông. “Thế ra chơi cùng bọn tớ đi. Nãy giờ chẳng thấy cậu tham gia gì cả à.”
Jack liếc nhìn ra góc khuất ban nãy, Akiko vẫn ngồi một mình trong bóng tối. Nhưng có lẽ nó sẽ phải để dành bài thơ lại một dịp khác rồi.
“Ủa, gì thế này?” Takuan cúi xuống nhặt mẩu giấy dưới chân Jack. “Một bài haiku!”
Jack vội đưa tay giật lại.
Nhưng Takuan quá nhanh. Anh chàng dễ dàng cầm tờ giấy giơ cao tránh ra khỏi tầm với của nó rồi cao giọng đọc:
“Trong khu vườn của tớ,
Anh đào và hồng hoa,
vẫn đang cùng nở rộ.”
“Bài thơ này là của cậu phải không?” Takuan hỏi Jack. “Trả nó cho tớ đi,” Jack nói giọng xấu hổ.
“Bài haiku tuyệt thật đấy! Thế mà trước giờ tớ lại chẳng nhận ra tài làm thơ của cậu.”
“Cậu lại nói quá rồi... nó có đáng gì so với các tác phẩm của cậu đâu.”
“Không đâu, khẳng định đấy. Hẳn là cậu đã phải rất...”
Bổng nhiên Takuan dừng lại không nói tiếp nữa. Anh chàng vô tình nhìn thấy Akiko đang ngồi trên ghế đá. Đưa mắt nhìn cô bé, rồi bài haiku, và cuối cùng là Jack, một nụ cười thấu hiểu nở trên khuôn mặt tuấn tú của Takuan.
“Anh đào? Hồng hoa? Là cậu và Akiko đúng không?”
“Cái đó...” Jack yếu ớt phản kháng. Nó thấy xấu hổ tới cùng cực. Nhất định Takuan sẽ đem chuyện này ra châm chọc trước mặt mọi người. Việc này sẽ còn kinh khủng hơn cả khi bị Cha Bobadillo túm cổ lúc nãy nữa.
“Tớ thật có lỗi với cậu,” Takuan cúi người, đoạn gửi trả lại bài haiku cho Jack. “Mong cậu tha thứ cho sự ngu muội của tớ. Tớ không biết cậu lại dành tình cảm mạnh mẽ như vậy cho Akiko. Nếu biết thì tớ đã không tỏ ra mê mẩn cô ấy đến thế rồi. Quả là một việc làm đáng hổ thẹn. Chắc cậu phải ghét bỏ tớ lắm.”
“Không, không đâu, cậu hiểu lầm rồi...” Jack nhấn mạnh, bây giờ nó đã hiểu Takuan không chỉ là một người lịch thiệp mà còn rất ngay thẳng nữa. “Bọn tớ chỉ là bạn bè thôi mà.”
“Chỉ là bạn bè?” Takuan nhíu mày ngạc nhiên. “Trước giờ cô ấy cũng toàn nói về cậu trước mặt tớ thôi.”
“Thật không?” Jack bất giác thấy tim đập rộn ràng.
“Tớ nghĩ cậu nên trao ngay cho Akiko bài haik-k-k...”
Takuan đổ gục vào tay Jack, vẻ mặt tím tái như đang bị ngạt thở.
Trên cổ anh ta, một chiếc độc châm của ninja đã cắm sâu tự lúc nào.