
Nhớ lại lời giáo huấn về nguyên lí cơ bản nhất của tuyệt kĩ Nhị Thiên - dùng mọi phương pháp, vũ khí, miễn giành được thắng lợi - Jack bèn âm thầm rút thanh đoản kiếm tantō giắt sau đai lưng ra.
“Như mi vẫn thường nói,” Jack lên tiếng lúc Độc Nhãn Long đang nhơn nhơn đắc ý, “Đừng bao giờ chần chừ.”
Nói đoạn nó xả luôn thanh quỷ kiếm vào chân tên ninja.
Hắn ta loạng choạng lùi ra sau gào lên, vừa đau đớn vừa hoang mang tột độ.
Jack nhảy phắt dậy, tay cầm chắc con dao. Thế nhưng Độc Nhãn Long hồi phục nhanh ngoài sức tưởng tượng, thoáng chốc thanh Hắc Vân Kiếm đã chói lóa như sấm đánh tới cổ nó.
Đột nhiên bức tường ngay bên phải hai người trúng quả pháo kích nổ tung tóe. Bức tranh võ sĩ đi săn hoàn toàn bị hủy diệt, từng mảng tường bốc lửa ngùn ngụt bắn ra khắp nơi, Jack và Độc Nhãn Long cũng văng luôn ra đất.
Jack rơi xuống chỗ ban công đổ nát, từng lớp vàng lá lả tả tung bay như tuyết xung quanh. Đầu nó đau nhức dữ dội, hoàn toàn mất phương hướng. Nó xoay người nhìn xuống mặt đất cách đó tám tầng lầu. Bọn lính Xích Quỷ đang ùa lên đông như kiến khắp sân tháp, bất giác Jack cảm thấy một con buồn nôn dữ dội khiến cơ thể nó suýt nữa tự lọt luôn ra ngoài.
Nó xoay người ngay lại cố thở dốc lấy hơi, vẫn nắm chắc thanh đoản kiếm trong tay.
Ngay bên trái nó là Độc Nhãn Long, dường như đã bất tỉnh nhân sự.
Nó bò ngay đến chỗ hắn.
“Giờ thì ngươi mới chính là người hết đường thoát,” Jack vừa nói vừa giơ thanh kiếm ngắn chuẩn bị ra đòn kết liễu.
Nó sắp trả được mối thù giết cha.
Chấm dứt cơn ác mộng.
Giết chết kẻ tử thù.
Thanh quỷ kiếm trong tay nó cũng rung lên như thể nhịp đập của tim vậy.
Cái tên được khắc bên trên lấp lánh giữa ánh lửa bập bùng càng thêm thôi thúc.
Kunitome. Giết. Giết. Giết đi!
Sâu thẳm trong hồi ức, Jack nhớ đến lời răn đe của ông chủ quán trà năm nào.
Nó sẽ nguyền rủa và biến người sở hữu trở thành những con quỷ khát máu.
Nó đã hiểu.
Cảm giác đó quả thật quá choáng ngợp.
Nó giơ cao thanh đoản kiếm lên quá đầu.
Bỗng dưng nó nhớ đến thầy Yamada. Vào cái đêm Jack quyết định đi theo con đường võ sĩ đạo, vị thiền sư đã giải thích cho nó những điều cốt lõi nhất, rằng như thế nào mới được gọi là một samurai đích thực.
Võ sĩ đạo không phải là con đường tàn phá và giết chóc, mà dạy ta cách nuôi dưỡng, bảo vệ sự sống.
Jack biết dù Độc Nhãn Long là kẻ thù đã gây ra bao nhiêu nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần cho mình, nhưng điều đó không có nghĩa là nó nên để lòng thù hận che mờ lí trí.
Nó không phải là một tên sát nhân như hắn ta.
Hơn nữa, tha mạng cho Độc Nhãn Long còn đem lại cơ may giải cứu một người khác. Em trai út của Akiko, Kiyoshi.
“ĐỪNG!” đúng lúc nó thu kiếm về thì một tiếng hét vang lên.
Jack vứt thanh quỷ kiếm ra khỏi ban công xuống màn đêm bên dưới rồi quay lại, nó thấy Akiko đang đứng ngay cầu thang.
“Tớ cứ tưởng cậu định giết hắn chứ,” cô bé vừa nói vừa băng qua khu phòng hội nghị đổ nát tiến về phía nó.
Jack cứ để tên Độc Nhãn Long nằm đó rồi chạy ra chỗ Akiko, chưa lúc nào thấy mừng vì được nhìn thấy khuôn mặt cô bé như bây giờ. “Tớ cũng suýt ra tay rồi đấy chứ,” nó đáp, đầu óc đã hoàn toàn loại trừ được tà khí do thanh quỷ kiếm tiêm nhiễm. “Nhưng hắn sẽ có ích cho cậu nếu còn sống hơn là đã chết.”
“Cậu không sao chứ?” Akiko lo lắng lắng hỏi, cô bé không khỏi tròn mắt kinh ngạc trước bộ dạng tàn tạ của nó lúc này.
Jack cúi xuống nhìn. Bộ giáp trên người nó đã cháy xém, tro bụi bám khắp nơi, chỗ môi bị dính cú đấm của tên Xích Quỷ sừng vàng sứt một mảng, tay trái phỏng nặng, tóc te tua tơi tả, người khác nhìn vào không khéo còn tưởng nó là xác chết biết đi không chừng.
“Cũng không có gì trầm trọng đâu.” Jack đáp trong lúc cô bé kiểm tra tay nó.
“Vừa nãy thấy Cha Bobadillo nằm chết trong phòng, tớ thấy lo quá nên... COI CHỪNG!”
Vừa hét lên, cô bé đẩy luôn Jack ngã xuống sàn.
Rồi bị ai đó kéo mạnh chân trượt qua ban công.
Jack nghe tiếng Akiko hét lên lúc cô bé rơi xuống.
“Tao hết kiên nhẫn nổi nữa rồi, ngoại quốc,” Độc Nhãn Long rít lên. “Đưa hải đồ đây, tao sẽ trả nó cho mày.”
Lúc này hắn ta đang cầm một chiếc kaginawa với phần dây đầu móc quấn quanh cơ thể Akiko. Sức nặng từ cô bé khiến đoạn thừng bắt đầu bị tước ra.
Jack đưa mắt nhìn thanh đoản kiếm nằm trên đống gạch vụn giữa vị trí của nó và tên sát thủ.
“Khôn hồn thì đừng có giở trò,” Độc Nhãn Long vừa nói vừa cố tình thả cho đoạn dây tuột xuống một chút để hù dọa. “Mày mà bước một bước tao thả nó xuống đó ngay đấy.”
Không còn lựa chọn nào khác. Jack đành mở túi lấy hải đồ ra.
“Nhanh lên,” tên ninja toét cái miệng méo mó tạo thành một điệu cười tàn độc. “Tao sắp tuột tay rồi.”
Jack giao bản hải đồ cho hắn rồi yêu cầu, “Đưa dây cho ta.”
“Được thôi,” Độc Nhãn Long đáp, rồi thả tay ra.
“KHÔNG!” Jack hét lên, lao ra chụp lấy đoạn dây kaginawa đang nhanh chóng tuột xuống bên dưới.
Nó kịp chụp lại nhưng đoạn dây vẫn cứ tuột dần ra khỏi các ngón tay, cắt sâu lòng bàn tay nó. Jack mím môi chịu đau, lúc còn leo cột buồm trên tàu Alexandria, nó đã phải trải qua những màn kéo dây còn trượt nhanh hơn thế này rồi.
Dồn hết nguồn sức mạnh còn lại, nó hãm tốc rồi từ từ cũng dừng đà trượt xuống của sợi dây lại được. Loáng thoáng có tiếng Akiko hét lên. ít ra Jack cũng có thể an tâm rằng cô bé vẫn còn sống.
Jack nhanh chóng tựa mình vào cột trụ ban công rồi tìm cách đưa Akiko về vị trị an toàn. Nó cố gắng kéo từng đoạn thừng một, kiệt sức, tay nó lại run lên khiến sợi dây suýt chút nữa đã tuột trở lại.
“Khá khen cho một thằng nhóc con, nhưng cuối cùng cũng chẳng để làm gì cả,” Độc Nhãn Long đứng phía trên nói vọng xuống, một tay hắn cầm cuốn hải đồ, tay còn lại giữ chặt thanh Hắc Vân Kiếm.
“Ông đã có thứ mình cần rồi!” Jack kiệt sức thở không ra hơi. “Giờ lại còn muốn gì nữa đây?”
“Báo thù,” tên sát thủ khinh khỉnh đáp rồi giơ cao kiếm. “Sao nào, muốn chết trước không? Hay là để tao chặt dây cho mày nhìn thấy con bé ra đi?”
Đột nhiên một cây bổng gỗ phóng đến đập mạnh vào ót tên ninja. Loạng choạng vì trúng phải đòn đau, Độc Nhãn Long làm rơi luôn bản hải đồ. Hắn văng phải phần tay vịn của ban công rồi lộn nhào cắm đầu rơi xuống cùng với thanh Hắc Vân Kiếm.
Yamato, lúc này đã được băng bó gọn ghẽ, lết đến chỗ Jack. “Chắc thầy Kano cũng phải đồng ý đây là tình huống không còn sự lựa chọn nào khác nhỉ!” cậu bé cười tươi, đoạn cúi xuống nhặt cây bổng lên.
Nói đoạn quay ngoắt vẻ hớt hải. “Akiko đâu rồi?”
Đã quá mệt mỏi để lên tiếng, Jack chỉ gật đầu nhìn xuống rồi lại kéo sợi thừng lên.
Yamato lo lắng quan sát bên dưới. “Thấy rồi! Akiko đang...”
Một bàn tay đeo găng hiện ra từ trong bóng tối tóm lấy cổ họng Yamato. Cậu bé cố gắng bám chặt thành lan can vẫy vùng tránh bị Độc Nhãn Long kéo xuống dưới. Jack tung một cú đá về phía ngực tên ninja. Nhưng hành động này khiến sợi thừng trên tay Jack tuột hẳn một đoạn, gần như đã căng ra hết sức. Đòn tấn công vừa rồi không đủ mạnh để đẩy ngã Độc Nhăn Long, nhưng cũng khiến hắn buộc phải thả Yamato ra.
Đã thoát khỏi nguy hiểm, Yamato vội vàng nắm chặt cây bổng chuẩn bị chiến đấu. Độc Nhãn Long tung người qua lan can hạ xuống ngay trước mặt. Hắn ta cố tình nhắm vào bên bị thương của Yamato tung ra một cước cực mạnh. May mà cậu kịp giơ bổng chặn ngay lại. Không chút chần chừ, Độc Nhãn Long tiếp tục xoay người đá móc vào đầu Yamato. Cũng như lần trước, Yamato lại bình tĩnh dùng gậy cản cú đá của hắn.
Thuận đà, Yamato xoay bổng nhắm vào đầu tên ninja. Nhưng hắn dễ dàng thụp xuống, rồi lại lánh người trách đòn bổ gậy nối theo sau.
Jack chỉ biết trơ mắt nhìn Yamato anh dũng chiến đấu, Yamato liên tục vung gậy đập loạn xạ. Nhưng Độc Nhãn Long cứ hết tránh rồi lại né, rõ ràng có ý chờ đợi sơ hở từ đối phương.
Yamato phóng gậy đâm tới ngực Độc Nhãn Long. Thời cơ đã đến, hắn tránh sang bên chụp lấy gậy rồi đạp mạnh vào be sườn cậu bé. Yamato đổ gục xuống sàn, máu từ vết thương tái phát ùa ra qua lớp bông băng.
Nhưng cậu vẫn chưa chịu đầu hàng.
Mà ngược lại còn thu gậy về khóa cổ tay Độc Nhãn Long, vừa hô to vừa đẩy hắn về phía thành ban công. Lưng tên sát thủ đập mạnh vào khu vực rào chắn đã lung lay khiến nó đổ luôn xuống dưới.
Yamato bắt đầu điên cuồng đập vào đầu, vào vai tên ninja bằng chiếc bổng của mình. Hắn cố gắng gạt đỡ, nhưng không sao thoát nổi những đòn tấn công dồn dập khắp mọi phía.
“Mi đã giết chết anh trai ta!” Yamato vừa hét vừa đập, cơn giận dữ cùng đau đớn thể xác càng tăng thêm sức mạnh cho cậu.
Độc Nhãn Long bị dồn bay ra khỏi ban công, nhưng hắn vẫn kịp nắm cổ chân Yamato kéo cậu bé tuột xuống theo mình. Một âm thanh khô khốc vang lên khi thanh bổng mắc kẹt vào giữa hai bên rào chắn gãy nát. Vết rạn gãy xuất hiện khắp thân gậy.
“JACK!” Yamato vừa cố bám trụ vừa cầu cứu.
Nhưng tình thế này đã đẩy Jack vào chỗ tiến thoái lưỡng nan.
Nó chỉ có thể cứu được một.
Chứ không thể giúp cả hai.