Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4888 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54
báo thù

❊ ❊ ❊

logo

Một quả pháo kích xé gió trong không trung mang quả cầu lửa xẹt qua khu ban công khiến da Jack suýt nữa cháy xém. Nếu là một ngày khác chắc hẳn nơi này sẽ rất thích hợp để ngắm cảnh. Từ tầng trên cùng của tòa tháp, người ta có thể phóng tầm mắt vượt xa thành phố bên dưới, qua cả bình nguyên Tennoji đến đại dương xa thẳm ngoài kia.

Nhưng đêm nay lại khác, thứ duy nhất đập vào mắt Jack là cảnh hoang tàn đổ nát. Lửa tràn ngập các khu tường thành, xác người chết ngổn ngang. Quân địch đông như kiến, liên tục nã đại bác, đạn hỏa mai vào tháp. Bọn lính Xích Quỷ đã vượt qua được lớp phòng ngự cuối cùng tiến vào khu sân trong chính điện. Một màn hỗn chiến nổ ra, những người lính trung thành của Satoshi lần lượt ngã xuống.

Ngược lại, căn phòng hội nghị bí mật trên tầng tám lại hoàn toàn tĩnh lặng. Nơi đây được thắp sáng bởi những ngọn đèn dầu thanh nhã, kết cấu hoàn toàn bằng vàng miếng và viền gỗ mun. Một bức tranh vẽ các võ sĩ đang săn bắn, tọa thiền, uống trà, toát lên cuộc sống của giai cấp quyền uy nhất Nhật Bản.

Lúc Jack băng qua phòng Satoshi, nó nhận ra vị đại tướng quân tương lai cùng các tùy tùng thân cận của mình đều đã chết. Không hề có dấu hiện giằng co, nhưng lớp tatami lót sàn thấm đẫm máu tươi, bên cạnh mỗi người là một thanh đoản kiếm wakizashi. Thì ra nhận thấy lực lượng của mình đã thất bại, ngài Satoshi quyết định thực hiện nghi thức mổ bụng seppuku để ra đi trong danh dự. Những người tùy tùy trung thành cũng chọn cách tự ra tay mổ bụng mình để theo hầu chúa công ở thế giới bên kia.

“Mày hết đường thoát rồi,” Độc Nhãn Long lên tiếng sau khi bước vào phòng hội nghị. “Đưa hải đồ đây.”

“Đừng hòng!” Jack vừa nói vừa giấu vào trong giáp.

“Mau đưa nó đây! Tao không muốn Lãnh chúa Kamakura phải chờ lâu đâu!”

“Nhưng nếu mi đúng là Tatsuo,” Jack thách thức, “thì tại sao còn giúp đỡ Lãnh chúa Kamakura chứ? Chẳng phải chính ông ta đã phản bội mi ở trận Nakasendo sao?”

“Đó là một quyết định khiến ông ta vô cùng hối tiếc,” Độc Nhãn Long hạ giọng. “Và ông ta đã chuộc lỗi bằng cách phát động cuộc chiến này cho tao.”

“Cho mi?” Jack há hốc mồm kinh ngạc. “Ông ta vốn viện cớ muốn quét sạch người nước ngoài và Thiên Chúa giáo ra khỏi Nhật Bản đấy chứ.”

“Với ông ta thì là vậy,” Độc Nhãn long đáp. “Còn với tao thì đây là một cuộc báo thù.”

“Báo thù ai cơ?”

“Masamoto,” tên sát thủ hằn học ra mặt khi phải nhắc đến cái tên này.

“Bộ ông điên rồi chắc!” Jack không thể tin vào điều mình đang nghe thấy nữa. “Kéo cả đất nước vào một cuộc nội chiến chỉ vì động cơ trả thù cá nhân thôi sao?”

“HẮN ĐÃ GIẾT CHẾT CON TRAI TAO!” Độc Nhãn Long gầm lên, con mắt lạnh lùng thường thấy của hắn cũng đã phải biểu lộ cảm xúc mãnh liệt.

“Và ông cũng đã giết lại một đứa con của ông ấy rồi!” Jack nói vặn lại.

“Mạng đổi mạng,” tên ninja dần lấy lại bình tĩnh. “Nhưng như vậy còn quá nhẹ. Chúa công, gia đình, trường Nhị Thiên, kể cả con đường võ sĩ đạo của hắn ta đều đáng bị hủy hoại. Tao sẽ không giết Masamoto, tao muốn hắn phải gánh chịu cùng một nỗi đau dày vò suốt bao năm qua. Hắn sẽ phải sống phần đời còn lại trong đau khổ, nuối tiếc. Phải vậy mới gọi là báo thù.”

Bây giờ Jack mới thật sự thấm thìa bài học thầy Yamada đã dạy nó ở Nam Thiền Viên hai năm về trước, rằng thù hằn chỉ làm hại chính bản thân. Con người đang đứng trước mặt nó giờ đây đă chẳng còn lại gì - ngoài thù hận.

“Đưa bản hải đồ cho tao,” Độc Nhãn Long tiếp tục.

“Không đời nào!” Jack bắt đầu rút kiếm.

Nó quyết định thủ thế. Dù gì cũng không còn đường ẩn nấp hay tẩu thoát. Đúng như lời tên sát thủ nói, đây sẽ là trận chiến cuối cùng, giữa nó và kẻ thù giết cha.

“Tao không muốn đôi co với mày, ngoại quốc,” tên ninja bất ngờ thay đổi thái độ. “Thật ra tao còn thấy có cảm tình với mày nữa. Chọn đi, nếu giao cuốn hải đồ, tao sẽ tha cho mày một con đường sống.”

Dù miệng nói thế nhưng tay Độc Nhãn Long vẫn tuốt thanh đao nhẫn giả sau lưng thủ thế.

Kuro Kumo.

Hắc Vân Kiếm. Món vũ khí lợi hại nhất, và cũng là cuối cùng của thợ rèn Kunitome. Lưỡi thép lấp lánh trong ánh lửa, đường viền gọn sóng tựa mây đen vần vũ.

“Đề nghị cuối cùng,” hắn ta gầm gừ. “Theo tao, tao sẽ dạy nhẫn thuật cho mày.”

“Ta không muốn trở thành sát thủ như mi!” Jack chế giễu, suýt nữa nó đã phì cười trước cái ý tưởng này. “Mi mới chính là kẻ sát nhân chứ không phải thầy Masamoto. Chính mi đã giết hại cha ta. Kẻ thù của ta.”

“Được thôi,” Độc Nhãn Long lạnh lùng đáp.

Nhanh như cắt, hắn vung Hắc Vân Kiếm chém mạnh xuống.

Jack rút cả cặp trường đoản nhị kiếm ra vừa kịp ngăn đường kiếm của tên sát thủ xả nó ra làm hai đoạn. Trong ánh lửa bập bùng, cái tên khắc sâu trong hai thanh kiếm lấp lóe thách thức Hắc Vân Kiếm.

Shizu.

Độc Nhãn Long tức tối đạp mạnh vào ngực Jack khiến nó văng ngược ra phía sau đập cả vào thành ban công. Bên dưới, cuộc chiến vẫn diễn ra khốc liệt, còn trên này, Độc Nhãn Long đang lầm lũi tiến tới, tay xoay tròn thanh đao trên tay sẵn sàng cắt cổ nó bất cứ lúc nào.

Jack gạt đòn tấn cồng bằng thanh trường kiếm rồi vận dụng luôn sức bật vung một đòn chém vào đầu Độc Nhãn Long. Hắn hụp xuống tránh, cùng lúc tung đòn đá quét vào ngay mắt cá khiến Jack ngã bịch xuống sàn. Tên sát thủ nhảy lên không trung. Jack xoay ngay người vừa kịp tránh đòn đâm xuyên ngực của hắn. Hắc Vân Kiếm dễ dàng chọc thủng lớp gỗ dày bên dưới tựa như bùn lầy vậy.

Jack bật tung mình đứng dậy phản kích. Nó vung đoản kiếm cắt ngang rồi đồng thời dùng trường kiếm bổ dọc xuống. Độc Nhãn Long bật nhảy ra sau tránh đòn. Jack liên tục tấn công, tên sát thủ rơi vào thế phòng ngự, phải liên tục chống chọi các đòn thế liên miên bất tuyệt của tuyệt kĩ Nhị Thiên mà lùi dần về phía sau. Suýt chút nữa Jack đã ép được tên ninja vào góc hẹp, nhưng hắn nhanh trí kịp đá chiếc đèn dầu ra sàn khiến tấm chiếu tatami bắt lửa bùng cháy cả khu phòng hội nghị.

“Masamoto dạy mày khá đấy chứ,” Độc Nhãn Long cười nhạo, liên tục di chuyển thành vòng tròn quanh Jack và căn phòng đang bốc cháy. “Nhưng tuyệt kĩ Nhị Thiên cũng chỉ giúp mày cầm cự thêm được ít lâu thôi.”

Nói đoạn hắn phóng kiếm định đâm xuyên tim Jack. Nó nhanh chóng gạt đỡ đòn này rồi phản kích bằng đoản kiếm wakizashi, lần này chém đứt cả lớp áo phía trên ngực tên sát thủ. Một đường máu tươi dần lộ ra. Tuy vết thương chẳng mấy nghiêm trọng, nhưng Độc Nhãn Long cũng không khỏi kinh ngạc đưa mắt nhìn xuống.

Jack lợi dụng ngay thời cơ hiếm hoi vung trường kiếm chém tới. Thế nhưng phản xạ của tên sát thủ quá lợi hại, hắn lách người sang một bên tránh nhát chém khéo léo tựa như cọng rơm bay trong gió.

Có điều, hắn đã không đủ nhanh để tránh được hoàn toàn.

Lưỡi kiếm của Jack cắt đứt phăng tấm mạng che mặt của hắn.

Cho đến giờ phút này, Độc Nhãn Long vẫn luôn là cơn ác mộng một mắt đối với Jack. Nhưng giờ đây hắn đã phải lộ rõ chân tướng trước mặt nó.

Có lẽ trước đây Hattori Tatsuo đã từng là một người đàn ông rất đẹp trai, vẫn còn đó chiếc cằm vuông vức mạnh mẽ, đôi gò má thanh tú, rất xứng đáng với tước vị lãnh chúa một vùng. Có điều khuôn mặt lại vô cùng kinh khủng. Thuở nhỏ bị chứng đậu mùa nên gương mặt ông ta bị tàn phá dữ dội, thoạt nhìn có cảm giác như da thịt đã thối rữa ra vậy. Đó là còn chưa kể đến chỗ đã từng chứa con mắt bên trái bây giờ chỉ còn một cái hốc đen.

Độc Nhãn Long đưa con mắt màu xanh lục duy nhất của mình quan sát Jack.

“Nhìn thấy mặt tao cũng đồng nghĩa với nhìn thấy cái chết,” hắn gầm lên. “Nộp mạng đi, nhóc con!”

Nói đoạn tên sát thủ điên cuồng tấn công bằng Hắc Vân Kiếm, định băm vằm Jack ra cho hả giận. Jack đưa thanh trường kiếm trên tay lên đỡ.

Hai thanh gươm va mạnh vào nhau.

Hắc Vân Kiếm của Kunitome đã chặt đứt tác phẩm của thầy Jack ra làm hai đoạn.

Jack còn chưa hết bất ngờ khi thứ vũ khí sắc bén đang cầm trên tay bỗng chốc trở nên vô dụng thì nó đã lãnh trọn một đạp vào ngực.

Văng xuống tấm tatami đang bốc cháy dữ dội, Jack đau đớn la hét vì tay bị bắt lửa, không còn lựa chọn nào khác, nó đành thả cây đoản kiếm wakizashi ra nốt. Jack định lăn người thoát thân nhưng đã bị lưỡi kiếm sắc bén chặn ngay lại.

“Thằng Kunitome đó đã thề rằng đây chính là món vũ khí lợi hại nhất hắn ta rèn được,” Độc Nhãn Long khoái trá mân mê thanh Hắc Vân Kiếm của mình. “Quả nhiên không sai. Quỳ xuống, thằng ngoại quốc.”

Phải đối mặt với lưỡi kiếm chém sắt như chém bùn mà trong tay không có lấy một món vũ khí, Jack đành phải khuỵu gối theo lời hắn.

Nó đã thất bại. Dù đã bỏ công khổ luyện tuyệt kĩ Nhị Thiên. Độc Nhãn Long vẫn là một đối thủ quá sức hùng mạnh.

Tên sát thủ giơ cao thanh Hắc Vân Kiếm, dừng lại vài giây nhoẻn miệng cười nham hiểm trên khuôn mặt ghê tởm.

“Được chặt đầu mày là niềm vinh hạnh của tao.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang