Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4910 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
trận chiến cuối cùng

❊ ❊ ❊

logo

Jack và Akiko băng qua rừng cây hướng ra hòn đảo ngoài vườn trà. Thầy Masamoto và thầy Hosokawa đang cầm chân quân địch ở chiếc cầu đằng xa, hai người liên tục vung cặp song kiếm bay lượn như sao xẹt khiến bất kì tên Xích Quỷ nào dám liều mạng xông lên đều phải chịu chết.

Ngoài đảo, cô Yosa dùng tên tấn công bọn cung thủ đứng trên tường phòng hộ, những võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu còn sống sót chạy dọc theo chiếc cầu vào khu phòng trà. Bên trong thầy Kano đã chờ sẵn, ông lần lượt hướng dẫn chúng qua một cái cửa bí mật dẫn vào mật đạo bên dưới.

Lúc hầu hết mọi người đã an toàn rời khỏi, Jack và Akiko cũng băng qua cầu. Cho, võ sinh cuối cùng trong đoàn trường vừa định băng qua cửa thì bất ngờ một tên ninja đứng trên lỗ châu mai quăng tới vật gì đó tròn tròn màu đen to cỡ nắm tay. Vật này hạ xuống một cách nặng nề rồi từ từ lăn về phía Cho. Từ thân quả sắt tròn có thể nhận thấy dây cháy hồng trong đêm.

“Hỏa đạn!” Cho thét lên kinh hãi, mắt tròn xoe lộ rõ vẻ hoảng hốt.

Thầy Kano bèn tóm lấy cô bé kéo vào mật đạo rồi đóng sầm cửa lại.

Vài giây sau, sợi bấc cháy hết, hỏa đạn phát nổ phá nát phòng trà trên đảo. Cô Yosa mất đà chao đảo, Jack và Akiko lập tức nằm xuống tìm chỗ trú ẩn, gỗ và đá bay tung tóe khắp nơi.

Thầy Masamoto lao ngay tới, ánh mắt ông vừa dữ dội vừa cảnh giác. “Con có sao không?”

“Không ạ,” Jack nói rồi đỡ Akiko đứng dậy.

“Yamato đâu rồi?” thầy Masamoto lên tiếng hỏi.

Không biết phải báo tin dữ cho cha đỡ đầu của mình như thế nào, Jack chỉ cúi gục mặt xuống tránh nhìn vào mắt ông.

“Không!” thầy Masamoto thốt lên. Nói đoạn ông lắc đầu như thể không muốn chấp nhận sự thật. “Nói với ta rằng không phải như vậy đi.”

“Yamato đã cứu mạng bọn con,” Jack giải thích. “Cậu ấy ra đi trong vinh quang. Kéo theo cả tên sát thủ Độc Nhãn Long về thế giới bên kia với mình.”

Vết sẹo trên khuôn mặt thầy Masamoto đỏ rực lên như máu, ông đau buồn đến độ thanh kiếm cầm trên tay cũng run lên bần bật.

“Yamato còn chuyển lời rằng cậu ấy hiểu rõ nhiệm vụ của một người mang họ Masamoto. Hi sinh.”

“KHÔNG, nó chẳng hiểu gì chả!” thầy Masamoto ngắt lời. “Lẽ ra ta mới là người phải hi sinh tính mạng cho nó - cho các con - như cha ruột con từng làm vậy.”

Nước mắt ứa ra trên khuôn mặt vị võ sư nghiêm khắc. “Ôi, con trai... Yamato... chàng trai quả cảm của cha. Cha... tự hào về con.”

Nói đoạn ông hít một hơi thật sâu rồi rùng mình thở hắt ra.

“Cha sẽ không để con hi sinh một cách vô ích.”

Ông đưa mắt nhìn quanh phòng trà đổ nát, gỗ và đá đã bít mất lối thoát hiểm duy nhất. Cô Yosa gượng đứng dậy, nhưng một mẩu kim loại đã ghim sâu vào chân nữ võ sư Cung Thuật. Lúc cô tập tễnh bước đến, thầy Hosokawa cũng băng cầu chạy lại. Bọn Xích Quỷ ổn định lại đội hình chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.

“Akiko,” thầy Masamoto gấp rút quay về phía cô bé. “Ở đây còn lối nào ra được không?”

Cô bé chỉ lắc đầu.

“Nghĩ xem! Nhất định con phải nghe thấy điều gì đó chứ?”

“Mấy ngày trước bọn ninja có đề cập đến đường hầm dẫn vào một cái giếng,” cô bé nhíu mày cố nhớ lại chi tiết. “Nhưng sau khi bàn bạc chúng đã quyết định bỏ ý tưởng này rồi.”

“Là Kim Thủy Tỉnh phải không?” Jack buột miệng, nhớ lại câu chuyện Yori từng kể. “Từ đó có đường thông ra bờ hào khu nội thành.”

“Tốt,” thầy Masamoto nói ngay. “Chúng ta sẽ tới chỗ cái giếng đó!”

Ba người chạy theo chiếc cầu đằng sau phòng trà, cô Yosa và thầy Hosokawa cũng bám theo ngay sau, bọn Xích Quỷ đã bắt đầu đợt tấn công mới. Tên bắn sượt qua chỗ Jack, Akiko và thầy Masamoto trong lúc họ chạy vào vườn. Bất chợt phía sau có một tiếng thét, Jack quay lại, thấy cô Yosa trúng tên ngã gục xuống đất, Bọn Xích Quỷ áp sát rất nhanh.

“Cứ chạy đi,” thầy Masamoto ra lệnh.

“Nhưng còn cô Yosa thì sao ạ?” Akiko kêu khóc đòi quay lại.

Nhưng thầy Masamoto đã nắm chặt tay cô bé. “Đã có thầy Hosokawa ở lại rồi. Thầy ấy sẽ biết phải làm gì.”

Thầy Hosokawa đưa mắt nhìn rồi cúi đầu tỏ lòng tôn kính với thầy Masamoto.

Cha đỡ đầu của Jack cũng cúi thấp đáp lễ.

Jack cảm tưởng như giây phút trao đổi qua ánh mắt của họ còn chứa đựng ý nghĩa nhiều hơn lời nói rất rất nhiều.

Đây chính là lời vĩnh biệt của vị võ sư Kiếm Thuật.

Thầy Hosokawa bèn quay lại cứu cô Yosa. Ông gầm lên một tiếng rút kiếm chém xối xả những tên Xích Quỷ dám lại gần nữ võ sư Cung Thuật. Mỗi lần cặp song kiếm trong tay ông vung lên là lại có một tên địch ngã xuống.

Bọn cung thủ từ bờ tường bắn lén vào vai ông. Bất chấp cơn đau, thầy Hosokawa vẫn đứng vững. Thêm hai tên Xích Quỷ nữa chết dưới lưỡi kiếm của vị võ sư Kiếm Thuật. Nhưng đến mũi tên thứ hai, ông khuỵu hẳn gối xuống.

Và lại một lần nữa đứng dậy vung kiếm chém tới tên võ sĩ tiếp theo. Bọn cung thủ liên tục bắn tên, nhưng thầy kiên quyết không ngã xuống.

Ông đã bảo vệ cô Yosa đến hơi thở cuối cùng, cũng như giữ chân bọn Xích Quỷ đủ lâu cho ba người Jack, Akiko, và thầy Masamoto thoát ra giếng.

“Hẹn anh kết thúc trận tỉ thí ở kiếp sau nhé, bạn của tôi,” thầy Masamoto thì thầm rồi giục Jack và Akiko vào trong. Quyết bằng mọi giá phải cứu mạng hai đứa học trò cuối cùng.

“Con chắc chứ?” thầy Masamoto nghiêng mình nhìn vào lòng giếng sâu thăm thẳm nói.

“Không ạ,” Akiko thật thà. “Nhưng chúng ta chỉ có một cách để biết thôi.”

Nói đoạn cô bé trèo lên miệng giếng rồi men theo dây thừng hạ mình xuống dưới.

Tiếng reo hò của quân địch đã đến rất gần.

“Con đi tiếp đi, Jack,” thầy Masamoto ra lệnh.

Nó trèo vào trong, cẩn thận bám chân lên tường đá trơn tuột chuẩn bị trượt xuống.

“Chúng ở đây!” một giọng nói cộc cằn vang lên.

Thầy Masamoto bèn tuốt kiếm lao về phía cửa.

“Cha không xuống sao?” Jack hoang mang.

“Không, Jack ạ. Đây sẽ là trận chiến cuối cùng của ta.”

“Nhưng chúng ta đang chạy trốn mà!”

“Với các con thì đúng,” cha đỡ đầu của nó đáp. “Nhưng ta phải ở lại.”

“Tại sao?” Jack vẫn nài nỉ, cảm giác sắp phải mất thêm một người cha nữa khiến toàn thân nó tê tái. Thầy Masamoto đã cho quá nhiều mà chẳng đòi hỏi gì ở nó cả. Không từ ngữ nào có thể diễn tả hết lòng tôn kính và tình yêu thương nó dành cho người đàn ông này. “Để con ở lại! Con mới là người phải hi sinh để bảo vệ cha.”

“Đừng lo cho ta. Ta đã sống đủ rồi, chết cũng chẳng hối nữa. Nhưng con còn trẻ, phải cố sống để còn tiếp tục trận chiến của mình.”

“Nhưng...”

“Jack, con đã đủ cứng cáp để sống cuộc đời võ sĩ,” ông nở một nụ cười tự hào chan chứa tình phụ tử. “Đó là món quà quý giá nhất mà một người thầy, người cha có thể nhận được. Con đã trưởng thành rồi, con trai ta.”

Nói đoạn ông cúi đầu chào rồi khuất dần vào bóng đêm.

“Chính là hắn!” tiếng reo hò vang lên khắp cả khu vườn.

Nối theo sau là âm thanh cả binh đoàn ầm ầm áp sát.

“Nhị Thiên Nhất Lưu vạn tuế!”

Jack không nỡ trèo xuống khỏi miệng giếng, nó muốn biết số phận cha đỡ đầu của mình sẽ ra sao.

Bên ngoài có tiếng kiếm va vào nhau, một người đổ gục xuống sàn.

Nhưng trận chiến vẫn tiếp diễn.

Thầy Masamoto rút cặp trường đoản nhị kiếm của mình ra. Không dễ gì khuất phục được tay kiếm số một Nhật Bản.

“DỪNG TAY!” một giọng cộc cằn vang lên. “Các ngươi sẽ chết sạch hết trước khi lấy được giọt máu đầu tiên của ông ta đấy.”

Jack nhận ra ngay người đang nói không ai khác chính là Lãnh chúa Kamakura.

“Để Masamoto cho ta xử lí!” ông ta hạ lệnh. “Tiếp tục truy quét, giết cho kì sạch bọn phản bội Thiên Chúa giáo!”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »