
Jack cố trèo xuống nhanh nhất có thể. Nhưng bờ giếng trơn trượt rất khó bám chắc tay. Bên dưới, Akiko đã gần xuống đến đáy.
Nghe tiếng những tên Xích Quỷ vọng xuống từ bên trên, nó càng tăng tốc. Càng xuống sâu mọi thứ càng tối mờ mịt khiến nó hụt chân, và thế là bất chấp kinh nghiệm đi biển nhiều năm của mình, Jack không bám nổi vào bờ đá nhầy nhụa nữa. Nó rơi luôn xuống giếng, va cả vào Akiko.
Hai đứa rơi tõm xuống nước, Jack chìm sâu dưới đáy. Nó điên cuồng bơi lên, nhưng tấm áo giáp quá nặng cứ kéo nó xuống. Jack thử đạp chân phóng người lên, nhưng cũng không được. Tình thế của nó lúc này chẳng khác nào một cái thuyền đã thả mỏ neo.
Akiko luồn tay cởi dây buộc giáp ra, giải thoát nó khỏi cục nợ nặng nề. Jack nhanh chóng rũ nốt mớ cầu vai, găng tay rồi trồi ngay lên há miệng thở hồng hộc.
Lúc định thần xong, Jack ngó quanh nhưng chỉ thấy bốn bề là tường đá kiên cố. “Đường hầm đó ở đâu?” nó bắt đầu hoang mang.
“Ngay dưới nước đó,” Akiko vừa đáp vừa rũ bỏ mẩu giáp cuối cùng ra khỏi người. “Lúc nãy lặn xuống tìm cậu tớ đã vô tình nhìn thấy. Có lẽ đây chính là lí do bọn ninja không dám dùng lối đi này.”
“Vậy giờ bọn mình làm sao thoát ra đây?”
“Bơi.”
“Cậu đang giỡn hay sao thế!” Jack hoảng hồn nhìn Akiko. “Làm sao bơi nổi.”
“Cũng không xa đến thế đâu,” cô bé nghiêm túc trả lời. “Nhà giếng này vốn cũng ngay cạnh tường sân trong mà. Những lúc lặn cùng mấy cô mò trai tớ còn bơi xa hơn thế này cơ.
“Nhưng tớ đâu phải cậu đâu, Akiko,” nó nhắc nhở cô bé, bắt đầu thấy rùng mình dưới cái lạnh của nước. “Chết chìm là cơn ác mộng tồi tệ nhất của một thằng thủy thủ đó.”
“Nhưng bọn mình đâu còn cách nào khác?”
Jack im lặng không đáp. Nó vừa nhớ ra một điều rất khủng khiếp.
“Cuốn hải đồ!” nó hốt hoảng. “Lúc tháo giáp tớ quên lấy nó lại rồi.”
“Đừng lo, để tớ đi lấy cho. Lấy món ấy dễ hơn mò ngọc trai nhiều mà.”
Nói đoạn cô bé hít một hơi thật sâu rồi lặn xuống dòng nước.
Thế là Jack ở lại một mình trong bóng tối, âm thanh duy nhất lọt vào tai là tiếng nước vỗ vào bờ giếng, thi thoảng mới có thêm giọng bọn võ sĩ bên trên la hét vọng xuống bầu bạn. Phải rất lâu sau mới thấy Akiko qua trở lên, trong tay là cái giỏ và cuốn hải đồ của nó.
“Của cậu này!” cô bé cười tươi. “Nhưng nước vào làm sao dùng được nữa?”
“Không sợ, đã có lớp giấy dầu bọc bên ngoài rồi mà,” Jack đáp rồi đón lấy cái giỏ từ tay cô bé.
Bất chợt, một hòn đá to rơi xuống ngay giữa hai đứa.
“Chúng đây rồi!”
Lại thêm một tảng nữa rơi ra từ vách tường, suýt chút nữa đã đập luôn vào đầu Jack.
Jack tự nguyện không cần Akiko khích lệ nữa. “Xuống hầm thôi,” nó nói rồi cố lấy tinh thần cho một đường bơi rất dài.
“Hít một thơi thật sâu, và nhớ phải bình tĩnh nhé,” Akiko hướng dẫn.
Rất nhiều đất cát tiếp tục rơi xuống lúc cả hai đứa lặn vào lòng nước. Akiko bơi trước dẫn đường. Khu đường hầm này tối đen như mực, chỉ có cách dùng tay mò đường chứ không thể nhìn bằng mắt. Thật là một trải nghiệm bơi lặn kinh khủng. Jack không biết đâu là lối ra, cũng như phải bơi bao xa thì tới đích nữa.
Jack cố đạp chân nhanh nhất có thể nhưng vẫn không theo kịp Akiko. Lúc mất liên lạc với cô bé, nó cũng bắt đầu hoảng loạn. Nỗi sợ hãi phải chịu cảnh chết chìm khiến Jack ngộp thở, tim đập mạnh, tai lùng bùng, sức ép đè nặng lên phổi. Nó không chịu nổi nữa phải há mồm thở ra, hậu quả là nuốt luôn vào hàng đống nước lạnh.
Jack bỗng thấy nhẹ nhõm đến lạ lùng. Nó biết mình sẽ chẳng bao giờ đến được phía bên kia đường hầm, nên chẳng buồn bơi nữa, thả lỏng toàn thân, để mặc không khí thoát ra ngoài thành bong bóng. Điều kì lạ là bây giờ nó lại thấy bị chìm như thế này cũng hay. Chí ít cũng còn giữ được hải đồ bên người. Nó có thể gửi trả lại cho cha. Và sắp được gặp lại mẹ rồi.
Jack đã hoàn toàn chấp nhận số phận của mình.
Từ đâu một đôi môi ấm áp ngậm lấy, bơm không khí vào miệng nó. Như thể vừa được uống tiên đơn, Jack không còn đờ đẫn nữa. Hóa ra lúc nãy nó đã suýt ngất nên mới có tư tưởng buông xuôi. Thật ra Jack vẫn còn khao khát cuộc sống lắm.
Akiko rời môi nắm cổ tay nó kéo đi theo đường hầm.
Một lúc sau, hai đứa trồi lên được bề mặt lòng hào nội thành.
Jack thở hồng hộc như trâu.
“Tớ cứ tưởng đã mất cậu rồi chứ,” Akiko vẫn còn quẫn trí.
“Vừa nãy... cậu...” Jack vừa nói vừa ho sặc sụa cả nước ra ngoài.
“Suỵt!” Akiko ngăn nó lại. “Quân địch có mặt ở khắp nơi đấy.”
Nhìn sang phía bên kia bờ, Jack thấy khoảng vài trăm binh sĩ chạy băng qua. Ngay cạnh nó và Akiko cũng đầy những xác chết nổi lềnh bềnh như gỗ mục trôi sông. Jack phải cố lắm mới không la lên khi nhìn thấy các xác không đầu trôi trước mặt, nó lấy lại bình tĩnh rồi cùng Akiko bơi thật nhẹ nhàng sang phía bên kia hào.
Hai đứa trồi lên mặt nước rồi lao ngay vào tòa nhà gần đó ẩn náu. Lúc đã xác định mọi thứ vẫn an toàn, chúng mới tiếp tục di chuyển về phía bờ tường ngoại thành. Ẩn mình trong bóng tối, di chuyển thật nhẹ nhàng qua các góc sân và đường đá. Hành trình này rất chậm chạp khi chúng cứ phải liên tục tránh mặt địch quân.
Bất thình lình, một toán Xích Quỷ hành quân tuần tra ngay trước mặt chúng. Akiko vội vàng kéo Jack vào ngay chuồng ngựa bên cạnh. Con ngựa bên trong thấy động hốt hoảng, cũng may Akiko nhẹ nhàng xoa bờm mới dỗ được nó vừa kịp lúc bọn võ sĩ giáp đỏ đi qua.
“Hú hồn,” Jack thở phào nhẹ nhõm.
“Cứ tiếp tục như thế này là quá nguy hiểm,” Akiko thì thầm. “Bọn chúng rải quân khắp các đài quan sát rồi.”
Nói đoạn cô bé nhìn sang một góc tối trên đường.
“Tớ có ý này,” Akiko nói rồi phóng ra khỏi chuồng ngựa để Jack lại một mình.
Một lúc sau, cô bé quay về, tay kéo theo xác một tay ashigaru phe Lãnh chúa Kamakura bị chết trong trận công thành.
“Hóa thuật,” cô bé lên tiếng khi thấy gương mặt ngu ngơ của Jack. “Kĩ thuật hóa trang của ninja.”