Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 2460 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
quả cầu lửa
logo

T hái Bình Dương, tháng 8 năm 1611

Nó bừng tỉnh giấc.

"Tất cả lên boong!" Viên quản lí rống lên. "Cả mày nữa đấy Jack!"

Khuôn mặt sạm nắng của viên quản lí ló ra khỏi bóng tối hướng về phía thằng nhóc đang vội vàng nhảy khỏi cái võng đang đung đưa trên mặt sàn gỗ nơi khoang giữa con tàu.

Jack Fletcher mới chỉ mười hai nhưng đã cao hơn nhiều so với tuổi của nó, cơ thể thon gọn và săn chắc sau hai năm lênh đênh ngoài biển khơi. Khuất sau mái tóc rễ tre vàng lùm xùm là đôi mắt được thừa hưởng từ mẹ - đôi mắt màu xanh da trời trong vắt, ánh lên vẻ cương nghị và lửa nhiệt huyết vượt xa những đứa trẻ cùng lứa.

Các thủy thủ, tuy mệt mỏi trên hải trình Alexandria nhiều ngày, vẫn nhanh chóng tụt xuống chiếc giường xếp, đẩy cả Jack ra, cấp tập lên boong trên. Jack ném về phía viên quản lí một cái cười tỏ ý biết lỗi.

“Làm nhanh coi, nhóc!” Viên quản lí càu nhàu.

Đột ngột có tiếng va chạm dữ dội, rồi tiếng ván gỗ nghiến vào nhau rít lên. Jack ngã nhào xuống mặt sàn. Chiếc đèn dầu nhỏ treo trên thanh xà ngang cáu bẩn chốt giữ giữa trần rung lắc điên cuồng, ngọn lửa không ngừng cháy ì xèo.

Jack rơi phịch xuống giữa một núi những chiếc thùng tròn rỗng làm chúng lăn ra khắp sàn. Nó loạng choạng cố giữ thăng bằng trong lúc mấy thuyền viên người đầy bụi bẩn với cái bụng đói cồn cào cũng đang loạng choạng vấp lên vấp xuống đi qua nó giữa bóng tối nhập nhoạng. Chợt một bàn tay túm sau cổ áo nó, nhấc nó đứng thẳng dậy.

Chính là Ginsel.

Gã người Hà Lan có vóc dáng thấp bé nhưng chắc nịch toét miệng cười với Jack, để lộ nguyên hàm răng lởm chởm sắc nhọn làm người ta liên tưởng hắn như một con cá mập trắng. Tuy bộ dạng dữ dằn vậy chứ viên thủy thủ này lúc nào cũng đối tốt với Jack cả.

"Lại đụng phải bão lớn nữa rồi Jack à. Cứ như thể cánh cổng địa ngục mở ra trước mặt chúng ta ấy!" Ginsel lẩm bẩm. "Tốt nhất là lên boong ngay đi, trước khi viên quản lí tìm thấy mày."

Jack vội vàng theo sau Ginsel và các thủy thủ còn lại chạy rầm rập theo lối cầu thang lên trên tàu, tiến thẳng vào vùng mắt bão.

Những đám mây đen cuồn cuộn kéo đầy trời. Chẳng mấy chốc tiếng phàn nàn qua lại của các thủy thủ đã bị nhấn chìm giữa từng đợt gió bão rít lên không ngừng qua các cột buồm. Mùi muối biển xộc mạnh tận trong mũi Jack, từng hạt mưa buốt lạnh quất xối xả vào mặt nó đau rát như hàng ngàn mũi kim châm. Nhưng lúc nó còn chưa rõ tình hình thế nào thì một đợt sóng khổng lồ đã chồm lên quấn lấy chiếc thuyền.

Nước biển ngập đầy sàn tàu còn Jack ướt sũng như chuột lột. Nước dần chảy qua các lỗ thoát. Đúng lúc nó cố lấy hơi thì một đợt sóng dữ dội khác lại tràn qua khoang. Lớp sóng này còn mạnh hơn, cuốn Jack mất thăng bằng. Nó chỉ vừa kịp bám được vào lan can tàu để giữ mình không bị đẩy trôi xuống biển.

Jack vừa đứng được lên thì một tia sét lóe sáng rạch ngang bầu trời đêm, đánh thắng vào cột buồm chính. Chỉ trong khoảnh khắc, thứ ánh sáng ma quái ấy đã bao trùm cả con tàu. Chiếc tàu buôn ba lá như bị nhấn chìm trong cơn hoảng loạn. Các thuyền viên bị tách rời nhau ra, rải rác khắp sàn tàu như những mẩu gỗ trôi dạt. Tít trên đầu trục căng buồm, một nhóm các thủy thủ đang ra sức chống chọi lại với gió bão, cố gắng cuộn lá buồm chính lại trước khi nó bị cơn bão xé toạc, hay tệ hơn là có thể lật tàu.

Trên buồng lái, thuyền phó thứ ba, một người đàn ông to lớn, cao tới bảy thước với bộ râu quai nón đỏ rực đang đánh vật với bánh lái. Bên cạnh ông là thuyền trưởng Wallace dáng nghiêm nghị đang hò hét ra lệnh cho các thủy thủ, nhưng vô ích; gió đã nuốt chửng mọi chỉ thị của ông trước khi kịp đến tai các thuyền viên.

Người đàn ông còn lại trên buồng lái là một thủy thủ cao ráo lực lưỡng với mái tóc nâu đậm được cột sau gáy bằng một sợi dây mảnh. Đó chính là cha của Jack, John Fletcher, hoa tiêu của tàu Alexandria . Đôi mắt ông nhìn chăm chăm về phía đường chân trời như thể hi vọng ánh nhìn ấy sẽ xé toạc cơn bão, tìm ra dấu hiệu an toàn của đất liền phía trước.

“Này mấy người!” Viên quản lí ra lệnh, chỉ tay vào Jack, Ginsel và hai thuyền viên nữa. “Treo lên kia rồi thả lá buồm cao nhất ra. Làm ngay!”

Cả nhóm lập tức hướng đến mũi tàu, nhưng ngay khi đang băng qua khoang chính để đến cột buồm mũi thì bất thình lình, một quả cầu lửa từ đâu lao về phía họ và nhắm thẳng vào Jack.

“Coi chừng!” một viên thủy thủ hét lên.

Kinh nghiệm có được sau những cuộc tấn công tổng lực từ tàu chiến Bồ Đào Nha khiến Jack thụp người xuống theo bản năng để tránh. Nó cảm nhận được luồng khí nóng rừng rực và tiếng rít ngân dài khi quả cầu lửa bay hụt qua rồi đâm sầm xuống sàn tàu. Tuy nhiên, thật lạ là tiếng va chạm ấy chẳng giống tiếng một quả đạn súng thần công gì cả. Không hề có thứ tiếng răng rắc đáng sợ khi một vật bằng sắt va mạnh vào gỗ. Âm thanh này nông và nhẹ hẫng như thể tiếng một bó vải bị ném phịch xuống sàn. Jack nhìn xuống vật vừa rơi ngay cạnh chân mình với một nỗi kinh hoàng khiếp đảm.

Chẳng có quả cầu lửa nào cả.

Đó là cơ thể đang bốc cháy rừng rực của một thuyền viên vừa bị sét đánh chết.

Jack đứng chết điếng, một cảm giác buồn nôn dâng trào từ đáy dạ dày. Khuôn mặt xác chết hiện rõ vẻ đau đớn và bị thiêu rụi đến không còn nhận ra được nữa.

“Ôi Chúa ơi,” Ginsel thốt lên, “đến cả Thượng đế cũng bỏ rơi chúng ta!”

Nhưng trước khi Ginsel kịp nói thêm câu gì thì một đợt sóng đã chồm lên lan can, cuốn phăng thi thể ấy xuống biển.

“Jack, đi với tao!” Ginsel nói trước khuôn mặt đầy sững sờ của nó. Hắn túm lấy tay Jack rồi cố gắng lôi nó đi đến chân cột buồm mũi.

Nhưng người Jack như thể đã bám rễ tại nơi đó. Nó vẫn còn ngửi thấy rõ mùi thịt cháy khét của viên thủy thủ bị sét đánh chết như thể một miếng thịt lợn bị nướng quá tay trên xiên.

Đương nhiên đây không phải là cái chết đầu tiên mà nó chứng kiến trong suốt cuộc hành trình, và nó biết chuyện này sẽ còn tiếp diễn. Cha nó đã cảnh báo quãng đường vượt qua Đại Tây Dương và Thái Bình Dương là con đường đầy rẫy chông gai nguy hiểm. Jack đã thấy những kẻ chết vì hoại tử do lạnh cóng, chết vì bệnh máu do thiếu vitamin dài ngày, sốt nhiệt đới hay chết vì những vết thương từ dao kiếm và súng thần công. Dù quen là vậy, Jack vẫn không khỏi sững người trước sự khủng khiếp của nó.

“Thôi nào, Jack...” tiếng Ginsel thúc giục.

“Chỉ là dành cho anh ấy đôi lời cầu nguyện thôi,” cuối cùng nó cũng đáp lại được. Nó biết rõ lúc này phải hành động theo Ginsel và những thuyền viên khác, nhưng cảm giác muốn được ở bên cha trong chính khoảnh khắc này khiến nó không còn muốn làm gì nữa.

“Đi đâu đấy?” Ginsel hét to khi thấy Jack chạy về phía buồng lái. “Chúng tao đang can may treo lên kia cơ mà!”

Dù vậy, Jack đã mất tích trong cơn bão. Nó cố gắng vật lộn chống chọi trong trận chiến hỗn loạn với mưa gió để tiền về phía cha trong lúc cả con tàu trồi lên hụp xuống liên tục, nghiêng ngả trong gió bão.

Nó chỉ vừa tới được nơi cột buồm lái thì một lớp sóng khổng lồ tiếp tục đổ ụp xuống con tàu Alexandria. Đợt sóng này dữ dội đến nỗi cuốn phăng Jack qua sàn, dạt đến tận cầu thang bên mạn trái tàu.

Con tàu lắc lư thêm lần nữa khiến nó bị hất văng ra phía ngoài, ngập chìm trong biển nước đen kịt cuồn cuộn...

« Lùi
Tiến »