
Jack gắng chống chọi với lần va chạm cuối cùng trước khi rơi xuống biển. Đột ngột, cơ thể nó bị giật mạnh lên trên. Nó nhận ra mình đang bị treo lơ lửng nơi mạn thuyền, từng lớp sóng hung tợn bên dưới không ngừng xô đẩy.
Jack ngước nhìn lên, một cánh tay xăm trổ đang nắm chắc cổ tay nó.
“Đừng lo, nhóc, tóm được mày rồi!” Vị cứu tinh của nó gằn xuống trước một cơn sóng chồm qua hòng lôi tuột nó xuống biển lần nữa. Chiếc mỏ neo xăm trổ trên cánh tay của người đó như thể cũng đang oằn xuống dưới sức kéo, Jack cảm thấy cánh tay nó như muốn đứt lìa khỏi cơ thể khi viên quản lí kéo mạnh nó lên lại tàu.
Jack nằm vật một đống dưới chân viên quản lí, miệng nó ồng ộc nước biển.
“Mày sẽ qua khỏi thôi. Cha nào con nấy, sinh ra để làm thủy thủ mà, dù chỉ chút nữa là toi đời rồi.” Viên quản lí cười mỉa với nó. “Giờ thì trả lời đi nhóc! Mày nghĩ mày đang làm cái gì thế hả?”
“Cháu... chỉ đang muốn thông báo lại cho cha thôi ạ, thưa ngài.”
“Tao không bảo mày làm thế. Đã nói phải ở trên khoang rồi cơ mà.” Viên quản lí hét lên. “Cứ cho mày là con trai của hoa tiêu đi nữa thì cũng không tránh khỏi bị phạt nếu không nghe lệnh đâu! Giờ thì đứng dậy ra chỗ cột buồm mũi tháo dây cho lá buồm mau, không tao cho một roi bây giờ!”
“Chúa phù hộ ngài,” Jack lẩm bẩm rồi vội vã quay trở lại chỗ cột buồm mũi. Nó biết lời cảnh báo từ cây roi chín đuôi không hề là chuyện đùa. Viên quản lí đã từng trừng phạt các thủy thủ khác vì có thái độ kém còn nặng nề hơn cả tội bất tuân mệnh lệnh.
Dù vậy, Jack vẫn còn ngập ngừng khi đến được mũi tàu. Cây cột buồm lúc này trông còn sừng sững hơn cả gác chuông nhà thờ và đang trồi lên hụp xuống như điên trong cơn bão. Từng ngón tay của nó tê rần vì cóng giữa cái lạnh buốt đến mức không còn cảm nhận được để mà bám, cả bộ đồ trên người nó cũng trở nên nặng trịch và vướng víu khó chịu. Nhưng nó biết càng dừng lại lâu thì cơ thể sẽ càng bị lạnh, và chẳng mấy chốc tứ chi của nó sẽ cứng đờ.
Thôi nào, nó tự động viên mình. Mày dũng cảm lắm mà.
Tuy vậy, tận sâu trong lòng, nó biết mình không hề như thế. Thật ra nó đang sợ chết đi được. Trong suốt hành trình dài dằng dặc từ nước Anh đến quần đảo Spice, nó được mọi người công nhận là một trong những thợ leo cột buồm giỏi nhất của tàu. Nhưng sự thật thì khả năng leo lên cột buồm để sửa chữa lá buồm và tháo gỡ những cuộn dây “rối mù” cao tít tắp đó chẳng phải vì nó tự tin hay có kĩ năng gì đặc biệt - tất cả hoàn toàn xuất phát từ nỗi sợ hãi.
Jack ngước nhìn lên cơn bão. Những đám mây dông đen kịt vần vũ bao trùm khắp bầu trời chắn ngang vầng trăng nhợt nhạt. Trong bóng đêm nhập nhoạng, nó chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy Ginsel và những thủy thủ khác giữa các sợi dây chằng cột buồm. Chiếc cột lắc lư dữ dội trong cơn bão và các thủy thủ bám vào dây cũng lảo đảo như những trái táo bị rung cây.
“Đừng gục ngã trước sóng gió cuộc đời,” nó nhớ lại lời dạy của cha vào cái lần đầu tiên nó phải vượt qua bài kiểm tra leo lên chiếc chòi trên đỉnh cột buồm. “Tất cả chúng ta đều phải học cách chèo lái con thuyền của chính mình, mặc cho thời tiết có ủng hộ hay không.”
Jack nhớ lại khoảng thời gian nó đã chứng kiến tất cả các thủy thủ mới gia nhập cố gắng vượt qua bài kiểm tra leo trèo kinh hoàng. Không trừ một ai, tất cả bọn họ đều hoặc cúng đờ vì sợ hãi, hoặc nôn thốc tháo mọi thứ trong bụng xuống những thủy thủ ở dưới. Lúc đến lượt Jack thì sức gió đã tăng lên đến mức cuộn dây rung lắc rào rào, bồn chồn chẳng kém gì đôi chân nó. Jack ngước nhìn người cha đang đặt tay lên vai nó, trìu mến và tin tưởng. “Cha tin ở con, con trai. Con có thể làm được mà.”
Vững tin bởi lời nói của cha, Jack lập tức bám vào cuộn dây và cứ thế leo thẳng một mạch không nhìn xuống cho đến khi với được chiếc gờ và leo vào vùng an toàn trong chiếc chòi. Dù kiệt sức nhưng vô cùng phấn khích, Jack hét lên một tiếng reo hân hoan về phía cha, lúc này nhỏ xíu như một con kiến tít dưới thân tàu. Nỗi sợ hãi đã đẩy nó lên đến tận đỉnh cột buồm. Còn lúc trèo xuống lại là chuyện khác...
Jack nắm lấy cuộn dây rồi đu mình lên trên. Nó nhanh chóng bắt nhịp vào công việc, cảm giác thoải mái do đã quá quen thuộc với việc leo trèo giúp nó có thêm chút tự tin. Hai tay nó thoăn thoắt bám lên, chẳng mấy chốc nó đã có thể thấy những lớp sóng trắng xóa va đập vào mạn thuyền. Nhưng lúc này những ngọn sóng ấy không đe dọa được nó như cơn gió bão đang giật mạnh. Nỗi sợ hãi ghìm chặt nó, sẵn sàng đẩy nó xuống màn đêm bất cứ lúc nào, còn bản năng lại bao bọc bảo vệ giúp nó tiếp tục leo cao. Chẳng mấy chốc mà nó đã đứng cạnh Ginsel trên đầu trục căng buồm.
“Jack!” Ginsel hét lên, trông hắn có vẻ kiệt sức với đôi mắt đỏ ngầu trũng xuống. “Một trong số các dây kéo bị rối rồi, không thả buồm ra được. Mày lên đó tháo nó ra đi.”
Jack ngước lên nhìn và thấy một sợi dây buồm to bị mắc vào hệ thống dây của con tàu, đầu dây cùng ròng rọc của nó bị gió quăng quật qua lại một cách nguy hiểm.
“Anh đùa à! Sao lại là em? Còn những người khác thì sao?” Jack thốt lên, hất đầu về phía hai thuyền viên đang bám cứng vào phía bên kia đầu trục chết điếng vì hãi hùng.
“Tao cũng muốn bảo Christiaan bạn mày làm lắm,” Ginsel trả lời, mắt liếc qua một đứa người Hà Lan nhỏ con cùng tuổi với Jack có đôi mắt to tròn như mắt chuột ánh lên đầy vẻ sợ hãi, “nhưng nó đâu phải Jack Fletcher. Mày là thợ leo cột buồm giỏi nhất ở đây rồi.”
“Nhưng như thế khác nào tự sát...” Jack phản đối.
“Thì cũng như đi thuyền vòng quanh thế giới ấy, vậy mà chúng ta vẫn làm được đấy thôi!” Ginsel trả lời, cố gắng nở nụ cười trấn an nó, nhưng hàm răng lởm chởm như răng cá mập chỉ càng khiến cho hắn trông có vẻ khùng hơn. “Không có lá buồm trên cùng đó thì đến thuyền trưởng cũng không cứu nổi chiếc tàu này đâu. Buộc phải thả nó ra thôi, và mày chính là người làm được việc ấy.”
“Thôi được rồi.” Jack nói, nhận thấy nó không còn sự lựa chọn nào khác. “Nhưng anh phải sẵn sàng bắt lấy em đấy!”
“Khỏi lo đi người anh em, tao chưa muốn để mất chú mày trong lúc này đâu. Cứ buộc chặt sợi thừng này quanh eo. Tao sẽ giữ đầu bên kia cho. Cầm thêm con dao của tao nữa. Mày cần lên đó cắt dây thả buồm ra mà.”
Jack thắt chặt sợi dây an toàn và kẹp lưỡi dao được mài nham nhở giữa hai hàm răng. Nó bắt đầu loay hoay trèo từ cột buồm lên cột buồm ngọn. Tận dụng số dây chằng buộc ít ỏi trên đường, Jack nép người leo dọc theo chiếc trụ để đến chỗ sợi thừng kéo buồm bị rối.
Nó phải di chuyển với tốc độ chậm đến mức không thể tin nổi, hàng ngàn cánh tay vô hình của gió bão đang ghì chặt lấy nó ra sức kéo lại. Liếc nhìn xuống, Jack chỉ có thể nhận ra bóng cha nó xa tít bên dưới boong lái. Trong một thoáng, nó thề là đã thấy cha vẫy tay với nó.
“Coi chừừừnngg!” Ginsel hét lên cảnh báo.
Jack quay lại, chỉ kịp thấy đầu dây ròng rọc từ trong cơn bão đang phi thẳng vào đầu nó. Nó quăng người sang một bên kịp tránh, nhưng bị mất thăng bằng và trượt khỏi chiếc cột.
Jack cố gắng chộp lấy các sợi thừng và bắt được dây kéo buồm trong lúc nó rơi xuống. Hai tay nó ghì chặt sợi thừng như muốn đứt toạc, từng sợi gai cứa sâu vào lòng bàn tay. Tuy vết thương đau như thiêu đốt nhưng dù sao thì nó cũng đã giữ được không để bị rơi xuống.
Cả người nó treo lơ lửng trên đấy, nghiêng ngả theo từng đợt gió.
Biển đen. Con tàu. Cánh buồm. Bầu trời đêm. Tất cả những hình ảnh đó xoay vòng vòng quanh người nó.
“Đừng lo. Tao tóm được mày rồi!” Ginsel hét lên với nó, át cả tiếng gió bão.
Hắn kéo mạnh sợi dây buộc quanh người nó và đang được vắt qua cột buồm ngọn để giúp nó đến chỗ chiếc cột. Tới nơi, nó đạp chân vào chiếc cột lấy đà rồi búng người đứng thẳng lên. Phải mất một lúc sau Jack mới lấy lại được nhịp thở của mình, nó hớp không khí vào giữa hai hàm răng vẫn đang cắn chặt con dao của Ginsel.
Ngay khi cảm giác thiêu đốt trên hai bàn tay nó dịu bớt, Jack lại tiếp tục công việc bò trườn khó nhọc trên chiếc cột. Cuối cùng nó cũng đến được nơi mà sợi dây kéo buồm đã ở gần trước mặt. Jack lấy con dao ra khỏi miệng, bắt đầu cứa mạnh vào sợi dây thừng sũng nước. Con dao cùn đến nỗi Jack phải cố gắng lắm mới làm tứa ra được các sợi dây gai nhỏ. Từng ngón tay tê buốt đến tận xương trên bàn tay đầy máu của nó trơn trượt và lóng ngóng. Một cơn gió lớn xô nó sang một bên, trong lúc Jack cố định lại vị trí của mình, ngọn gió đã cuốn phăng con dao của nó vào cơn bão.
“Khôôônng!” Jack gào lên, với tay theo vô ích.
Bao nhiêu nỗ lực vậy là tiêu tan, nó quay về hướng Ginsel. “Em mới cắt được một nửa sợi dây thôi! Giờ phải làm sao?”
Ginsel ra hiệu cho nó trở xuống với chiếc phao cứu sinh trên tay, nhưng lại một đợt gió nữa quật mạnh vào người nó như thể con tàu vừa bị mắc cạn. Cả cây cột rung lắc trên nền sàn và cánh buồm trên cùng giật mạnh sợi dây kéo. Đã bị cứa nên giờ sợi dây đứt toạc như một khúc xương vừa bị nứt gãy khiến lá buồm được trải rộng. Bật ra một âm thanh lớn, cánh buồm căng lên theo gió.
Cả con tàu lao về phía trước.
Ginsel và các thủy thủ khác hò reo khi tàu Alexandria lướt theo hướng gió và những ngọn sóng thôi đập lên boong tàu. Jack thấy nhẹ cả người trước vận may bất ngờ đến.
Nhưng niềm vui của nó ngắn chẳng tày gang.
Sau khi được giải phóng, cánh buồm liên tục đập mạnh nút đầu dây ròng rọc vào chiếc cột khiến sợi dây nhanh chóng bị đứt, cả khối ròng rọc lao thẳng vào Jack như một hòn đá. Lần này thì nó chẳng còn đường nào để tránh nữa.
“NHẢY!” Ginsel hét lên.