
Jack buông tay khỏi chiếc cột, lao ra tránh đầu dây ròng rọc.
Nó phi qua bầu trời đêm, Ginsel cũng gắng sức căng đầu dây bên kia giữ nó. Jack đâm sầm vào mớ dây nhợ lằng nhằng nơi đầu bên kia của cột buồm mũi và thòng tay qua những sợi dây ra sức kéo lại để giữ cái mạng mình.
Đầu dây ròng rọc giờ đây lao thẳng về phía Ginsel, chỉ xém chút nữa là trúng hắn. Khối dây ấy đập trúng phải Sam đang đứng ngay sau Ginsel, hất văng viên thủy thủ bất hạnh này xuống biển.
“Sam...!” Jack gào lên, hấp tấp trèo xuống đống dây nhợ để đuổi theo.
Vừa chạm chân xuống sàn tàu, nó liền lao ngay ra lan can, nhưng chẳng thể làm gì hơn ngoài dõi theo bóng Sam đang vật lộn lúc ngoi lên lúc chìm xuống giữa những đợt sóng chất cao như núi. Với một tiếng kêu cứu thảm thiết cuối cùng, viên thủy thủ bị kéo tuột xuống đáy biển mãi mãi.
Jack thất vọng quay sang viên quản lí đang đứng ngay cạnh.
“Đành chịu thôi nhóc. Nếu đến sáng mai con tàu còn trụ được thì chúng ta sẽ cầu nguyên cho cậu ấy sau,” viên quản lí nói.
Nhận thấy vẻ chán nản trên khuôn mặt Jack, viên quản lí hơi dịu giọng.
“Lúc nãy nhóc làm tốt lắm. Giờ thì đi gặp cha đi - ông ấy đang ở trong khoang với thuyền trưởng đấy.”
Jack phóng vù xuống lối cầu thang, nhẹ người khi thoát khỏi những đợt gió bão đang gào thét điên cuồng. Khi đã ở bên trong thân tàu, cơn bão dường như không còn là mối nguy hiểm nữa, sức mạnh khủng khiếp của nó giờ chỉ còn là tiếng gió rít ù ù. Jack vòng qua những chiếc giường xếp để đến giường của cha nó phía cuối tàu. Nó nhẹ nhàng bước vào căn phòng nhỏ hắt ra thứ ánh sáng mờ mờ.
Cha nó đang cúi người xuống một chiếc bàn, chăm chú nghiên cứu các trang hải đồ với thuyền trưởng.
“Anh có trách nhiệm phải đưa chúng ta thoát khỏi tình thế này đấy, hoa tiêu!” Thuyền trưởng gầm lên, đập mạnh nắm tay xuống bàn. “Anh bảo là biết hải phận này! Anh bảo chúng ta sắp gặp đất liền từ hai tuần trước! Những hai tuần trước cơ đấy! Vì Chúa, tôi có thể chèo lái con tàu này trong bão bùng khắc nghiệt, nhưng làm ơn cho tôi biết chúng ta phải đi đâu chứ! Mà có khi cái thứ quần đảo Nhật Bản đấy chắc gì đã tồn tại hả? Biết đâu nó chỉ là truyền thuyết thôi thì sao. Nhất định đây là âm mưu lừa đảo của bọn Bồ Đào Nha chết tiệt đang muốn phá hoại chúng ta.” Cũng như các thuyền viên khác trên tàu, Jack đã được nghe nói đến quần đảo Nhật Bản huyền thoại. Một vùng đất đầy ắp của cải giàu sang vô biên và những thứ gia vị mới lạ, chỉ một chuyến thông thương với Nhật cũng đủ làm tất cả bọn họ trở nên giàu có. Tuy nhiên đến giờ mới chỉ có người Bồ Đào Nha là đã từng đặt chân lên quần đảo ấy, và họ còn quyết định giữ bí mật cả tuyến đường.
“Quần đảo Nhật Bản là có thật, thưa thuyền trưởng,” John Fletcher lên tiếng, từ tốn mở một cuốn sổ tay lớn bọc bìa da. “Hải đồ của tôi chỉ rõ quần đảo này nằm giữa khoảng vĩ độ ba mươi và bốn mươi về phía bắc. Theo như tính toán thì chúng ta chỉ còn cách bờ biển vài dặm nữa thôi. Đây này.”
John chỉ vào phần bản đồ được phác thô ở một trang trong hải đồ.
“Chúng ta đang ở khá gần với cảng Toba của Nhật - chính là chỗ này. Nhưng như vậy nghĩa là chúng ta đang cách điểm thông thương ở Nagasaki đến vài trăm dặm. Ngài thấy đấy, thuyền trưởng, cơn bão đã đẩy chúng ta chệch khỏi hướng đi ban đầu. Nhưng đó chưa phải là mối nguy hiểm duy nhất đâu - tôi được kể là vùng này có rất nhiều bọn cướp biển, cảng Toba không phải là một địa điểm thân thiện cho lắm nên không chừng họ nghĩ chúng ta cũng là một loại cướp biển đấy. Tệ hơn nữa là một hoa tiêu ở Bantam có cho tôi biết rằng các giáo sĩ dòng Tên người Bồ Đào Nha đã xây dựng các nhà thờ Công giáo tại đây. Chúng đã đầu độc tư tưởng người dân địa phương rồi. Dù chúng ta có cập bến an toàn đi nữa cũng khó tránh khỏi bị giết như những kẻ Tin lành dị giáo!”
Một tiếng động lớn vang lên trầm sâu trong lòng tàu, theo sau là một chuỗi âm thanh của các thớ gỗ nghiến vào nhau khi một cơn sóng khổng lồ xô đập ngang thành tàu Alexandria.
“Với cơn bão cỡ này thì chúng ta phải cập bờ bằng mọi giá thôi, hoa tiêu. Có thể chúng ta đang phải lựa chọn giữa một bên là ác quỷ và bên kia là đại dương sâu thẳm John à, nhưng tôi thà thử vận may của mình với bọn giáo sĩ quỷ dữ dòng Tên còn hơn!”
“Thuyền trưởng, tôi có ý kiến. Theo hải đồ của tôi thì có mấy vùng vịnh kín đáo cách đây khoảng hai dặm về phía Toba. Ở đó khá an toàn và tách biệt, mặc dù để vào đó chúng ta sẽ phải vượt qua dãy đá ngầm nguy hiểm này.”
Jack dõi theo hướng tay cha chỉ vào một chuỗi nhỏ những nét vẽ nhọn trên tấm bản đồ.
Ánh nhìn sắc lẹm của vị thuyền trưởng xoáy sâu vào mắt John. “Theo anh chúng ta có vượt qua được không?”
John đặt tay lên cuộn hải đồ. “Nếu Chúa phù hộ chúng ta thì có thể.”
Ngay khi viên thuyền trưởng quay người đi, ông bắt gặp Jack. “Tốt hơn hết là nhóc nên hi vọng cha nhóc nói đúng, vận mệnh của cả con tàu này và các thủy thủ đang nằm trong tay ông ấy đấy.”
Nói rồi ông lao nhanh đi, bỏ lại sau lưng Jack và cha nó.
John cẩn thận quấn lớp vải dầu bảo vệ xung quanh hải đồ lại rồi bước đến bên chiếc giường xếp nhỏ trong góc phòng. Ông nhấc tấm đệm dày lên, kéo ngăn ngầm trượt ra, để hải đồ vào rồi đẩy chặt ngăn ngầm lại.
“Nhớ nhé Jack, bí mật nho nhỏ này là của riêng chúng ta thôi đấy.” Ông nháy mắt đầy ẩn ý với nó trong lúc đập đập cho tấm đệm phẳng lại. “Tấm hải đồ này cực kì quan trọng, không thể để ở ngoài được. Chỉ cần nghe tin chúng ta đã đến được quần đảo Nhật là họ sẽ biết ngay trên thuyền chúng ta có một tấm bản đồ.”
Không thấy Jack nói gì, ông lo lắng quan sát nó. “Có chuyện gì thế?”
“Chúng ta sẽ không đến được chỗ đó phải không cha?” Jack hỏi thẳng.
“Có chứ con trai,” vừa nói ông vừa kéo Jack lại gần. “Con đã thả được lá buồm mũi ra cơ mà. Với những thủy thủ tài giỏi như con, chúng ta nhất định sẽ làm được.”
Jack gắng đáp lại nụ cười của cha chứ thật ra trong lòng nó đang sợ chết được. Tàu Alexandria đã gặp hết trận bão này đến trận bão khác, và mặc dù cha nó tuyên bố họ đang tới rất gần điểm đến rồi, nó vẫn có cảm giác như thể sẽ không bao giờ còn bước đi trên mặt đất được nữa. Đó là một nỗi sợ sâu thẳm và đen tối hơn nhiều so với những gì nó cảm nhận khi phải leo lên buồm hay trong bất cứ thời điểm nào trên chuyến hành trình khổ ải này đến giờ. Cha cúi xuống nhìn thẳng vào mắt nó.
“Đừng tuyệt vọng, Jack. Biển khơi là một người tình bão tố mà, cha đã từng gặp những cơn bão còn khủng khiếp hơn thế này nhiều mà vẫn qua được đấy thôi. Lần này chúng ta cũng sẽ thế.”
Jack đi gần bên cha khi hai người quay trở lại boong lái. Sự hiện diện của cha phần nào làm nó cảm thấy như được bảo vệ khỏi cơn bão khắc nghiệt, niềm tin vững chắc không gì lay chuyển nổi của ông giúp nó có thêm hi vọng giữa chốn tuyệt cùng.
“Không gì bằng để một cơn bão tốt bụng lau sàn tàu hộ nhỉ?” Cha nó đùa với thuyền phó thứ ba vẫn đang đứng dũng cảm vật lộn với bánh lái, đến cả khuôn mặt cũng đỏ bừng lên như màu bộ râu của ông. “Chúng ta sẽ đi về phía bắc theo hướng tây bắc. Nhưng phải cẩn thận vì phía trước có nhiều dải đá ngầm lắm. Thông báo lại cho mấy người canh gác như thế để họ cảnh giác.”
Mặc kệ niềm tin của cha nó vào hướng họ đang tiến lên, biển khơi vẫn tiếp tục trải dài vô tận, hết lớp sóng này nối tiếp lớp sóng kia không ngừng xô đập vào mạn tàu Alexandria, cả sự tự tin của Jack cũng cạn dần theo dòng cát đang trút xuống trong chiếc đồng hồ la bàn.
Không phải đến tận lúc số cát ấy trút hết xuống lần thứ hai thì tiếng hô “Đất liền!” mới vang lên. Một làn sóng thở phào nhẹ nhõm lan khắp đoàn thủy thú. Họ đã phải chiến đấu với thời tiết khắc nghiệt suốt nửa đêm. Giờ thì tia hi vọng đang lóe lên với họ nơi mũi đất hoặc bờ vịnh trú ẩn nào đó phía trước, một cơ hội tuy mỏng manh rằng họ có thể thoát khỏi cơn bão.
Nhưng ngay khi niềm tin và hi vọng chỉ vừa lóe lên, chúng đã lập tức bị một tiếng hô thứ hai từ người canh gác đâm toạc.
“Đá ngầm đầu mạn phải!”
Rồi không lâu sau đó...
“Đá ngầm đầu mạn trái!”
Cha Jack bắt đầu hò hét chỉ dẫn phương hướng cho thuyền phó thứ ba.
“Quay gấp về bên phải!... Giờ tiếp tục giữ vững hướng đi. Tiếp... Tiếp... Tiếp...”
Tàu Alexandria liên tục trồi lên hụp xuống trước các đợt sóng ồ ạt và gờ đá ngầm trong lúc lao nhanh về phía một dải đất rộng tối màu ở xa.
“QUAY GẤP VỀ BÊN TRÁI!” cha nó hét lên, lao người vào cùng xoay bánh lái.
Chiếc đuôi lái bên dưới ngập sâu trong vùng biển dậy sóng. Boong tàu nghiêng hẳn sang bên một cách đáng sợ. Cả con tàu ngoặt sang hướng khác... nhưng quá muộn. Tàu Alexandria đã va chạm với đá ngầm. Dây kéo buồm đứt, cột buồm mũi nứt toác và đổ ụp xuống.
“CẮT DÂY NGAY!” Thuyền trưởng ra lệnh, con tàu tròng trành dữ dội khi phải kéo lê cây cột.
Với cây rìu trên tay, các thủy thủ nhanh chóng di chuyển đến nơi có các sợi dây thừng chằng buộc. Họ chặt đứt chúng, cây cột được thả trôi khỏi tàu, nhưng con tàu vẫn không ngừng lắc lư dữ dội. Hiển nhiên bởi vì thân tàu đã bị thủng.
Tàu Alexandria đang chìm dần!