
“Theo tin điều tra của chúng ta thì Độc Nhãn Long đã được phái cử đến để hạ độc Lãnh chúa Takatomi,” ngày hôm sau thầy Masamoto giải thích cho bọn nó trong Phượng Hoàng Đường.
Ông vẫn ngồi trên chiếc bục có hình con phượng hoàng trong lửa đỏ nguy nga tráng lệ. Bên phải ông là thầy Hosokawa và thầy Yamada, bên trái là thầy Kyuzo và cô Yosa.
Jack ngồi quỳ giữa Akiko và Yamato đang băng bó khắp người trên nền sàn thấp phía dưới. Yamato đã cực kì may mắn vì chiếc shuriken đó không hề tẩm độc, và mặc dù phải hứng chịu vết thương sâu nơi ngực nhưng sức khỏe của cậu vẫn sẽ dần hồi phục.
“Nhưng ai đã ra lệnh cho hắn làm vậy ạ?” Jack hỏi.
Thầy Masamoto nhấp một ngụm sencha rồi trầm ngâm nhìn chiếc cốc.
“Điều đó thì chúng ta vẫn chưa biết. Đây rất có thể là dấu hiệu của những biến cố sắp tới sẽ xảy ra,” ông đáp lại một cách nghiêm trọng. “Vì vậy mà Lãnh chúa Takatomi đã tăng cường lượng lính hộ vệ cũng như trang bị thêm các hệ thống phòng thủ cần thiết bên trong thành. Do có lệnh triệu tập về Edo nên ngài cũng nhờ ta gửi lời xin lỗi đến mọi người vì đã không thể có mặt tại đây tối nay. Ngài đánh giá rất cao nỗ lực của tất cả các trò trong việc ngăn chặn tên ninja vừa rồi và muốn nhờ ta thay mặt gửi đến các trò món quà này như là kỉ vật.”
Một người hầu bước vào căn phòng đem theo ba chiếc hộp và đặt từng chiếc xuống trước mặt các Samurai trẻ tuổi. Jack đưa mắt xem xét. Chiếc của nó là một hộp gỗ sơn mài hình chữ nhật nhỏ với thành gỗ khá dày. Mặt trên chiếc hộp được trạm trổ tinh xảo bằng vàng và bạc dát mỏng, ở giữa khắc hình một cây hoa sakura đẹp một cách tinh tế với những bông hoa nổi bật màu ngà. Một sợi dây gai dầu được gắn vào đầu trên cùng của chiếc hộp. Đầu kia của sợi dây là chiếc then cài nhỏ màu ngà khắc nổi hình đầu sư tử. Nó tò mò đưa mắt nhìn sang.
Cả hai người kia cũng nhận được món quà tương tự nhưng trang trí khác hình, đầu sợi dây gai của Yamato có then cài hình con khỉ còn của Akiko là hình một con đại bàng thu nhỏ.
“Jack, cái đó được gọi là inro ,” thầy Masamoto giải thích khi thấy cái nhìn hoang mang trên mặt nó. “Chúng được dùng để đựng các vật nhỏ như thuốc, tiền, bút lông và mực. Cái đầu sư tử nhỏ màu ngà đó được gọi là nestuke. Chỉ cần móc nó vòng qua phần thắt lưng obi là inro sẽ không bị rơi.”
Jack cầm chiếc inro cùng chiếc netsuke màu ngà được trạm trổ tinh tế lên xem. Nó vốn thường thắc mắc không biết người Nhật để đồ ở đâu khi bộ kimono của họ không hề có túi đựng. Nhìn vào món quà, nó thấy chiếc inro bao gồm nhiều ngăn nhỏ xíu được cố định gọn gàng trên nhau. Nó luồn chiếc netsuke hình đầu sư tử qua obi để giữ chặt inro ngang thắt lưng.
“Ngài Takatomi đã kéo dài thời gian bảo trợ kinh phí cho trường ta đến vô thời hạn,” thầy Masamoto tiếp tục, “và ngài cũng đề nghị xây thêm cho trường chúng ta một gian tập luyện mới, đặt tên là Taka-no-ma, Ưng Điểu Đường. Chính ta cũng cảm kích các trò vì việc này. Một lần nữa, các trò đã đem về thanh danh to lớn cho trường chúng ta. Để tỏ lòng cảm kích trước hành động đó, ta cũng muốn tặng các trò một món quà.”
Ba người hầu nữa vào phòng. Mỗi người nâng theo một chiếc hộp sơn mài lớn và đặt xuống phía trước chiếc bục.
“Yamato, lần này con đã chứng minh bản thân xứng đáng là một thành viên trong gia tộc Masamoto thực thụ bằng chính dòng máu của mình. Ta thật sự tự hào khi gọi con là con trai ta. Hãy lên nhận cặp daishō này như là món quà thể hiện sự tôn trọng của ta.”
Yamato quỳ trước bục Masamoto và cúi người xuống một cách khó khăn, vết thương nơi ngực đã khiến cậu không thể thực hiện tư thế cúi gập người thể hiện lòng kính trọng cao nhất trong những dịp này. Thầy Masamoto mở nắp chiếc hộp đầu tiên rồi lấy ra thứ được đựng ở bên trong.
“Hẳn con cũng nhận ra cặp daishō này phải không Yamato. Chúng chính là cặp kiếm của Tenno. Giờ con đã chứng minh bản thân mình vượt qua mọi hoài nghi ngờ vực, con xứng đáng có được chúng.”
Cắn răng chịu đau, Yamato đưa tay đón lấy kiếm dài katana và kiếm ngắn wakizashi. Hai thanh kiếm tạo nên một cặp daishõ, đem đến quyền uy trong xã hội và sự kính trọng cho những samurai nào được mang nó. Được ban cho cặp daishō cũng đồng nghĩa với nhận được đặc ân to lớn.
Trong một chốc, điều duy nhất mà Yamato có thể làm chỉ là ngắm nhìn đôi kiếm với lớp vỏ bao màu đen sáng lóa như phản xạ ánh sáng từ lưỡi kiếm bên trong. Sau đó Yamato lui về vị trí của mình bên cạnh Jack và Akiko. Jack bắt gặp ánh mắt cậu ta tràn đầy niềm tự hào và kiêu hãnh.
“Akiko, trò hãy đến trước chỗ cô Yosa. Cô ấy muốn được tự tay trao tặng trò món quà của mình.”
Akiko đứng dậy rồi tiến tới cúi gập người xuống thấp trước cô Yosa.
“Akiko, em sở hữu đôi mắt của loài chim ưng cùng nét uyển chuyển của loài đại bàng,” vừa nói cô Yosa vừa kéo chiếc hộp lại gần hơn rồi cẩn thận nhấc lên mấy món đồ bên trong. “Em xứng đáng mang theo bên mình cây cung và mũi tên của ta. Hãy nhận lấy món quà này như là bằng chúng thể hiện sự công nhận của ta trước những kĩ năng của em với tư cách là một Cung thủ.”
Akiko gần như sững người đến mức quên mất rằng phải cúi xuống để đáp lại. Cô run run đón lấy chiếc cung tre dài và những mũi tên gắn lông chim ưng từ tay cô Yosa.
“Cây cung của ta sẽ còn giúp được em nhiều hơn nữa, Akiko ạ. Hẳn em cũng biết, chiếc cung chính là một phần linh hồn của người đã tạo ra nó. Giờ nó là của em, ta mong rằng nó cũng sẽ bảo vệ em như đã từng bảo vệ ta.”
“Cảm ơn cô rất nhiều, thưa cô Yosa,” Akiko nói như thở ra trong lúc giữ trên tay cây cung và mũi tên bằng tất cả sự tôn kính, sau đó cô lui trở về chỗ của mình.
“Cuối cùng là con, Jack à,” thầy Masamoto nói một cách đường bệ. “Ai mà ngờ được một cậu bé ngoại quốc suýt chết đuối trong vụ chìm tàu khi xưa lại có thể trở thành một người quan trọng đến thế? Nếu còn sống, cha của con nhất định sẽ cảm thấy tự hào về con bây giờ lắm.”
Đột nhiên Jack thấy mắt nó cay xè khi nghe Masamoto nhắc về cha nó. Jack cắn chặt môi, phải cố gắng lắm nó mới ngăn được mình không vỡ òa trong nước mắt.
“Con đã cứu mạng Yamato,” Masamoto tiếp tục. “Đến hai lần, nếu ta không nhầm. Con đã học ngôn ngữ của chúng ta, vinh danh phong tục tập quán của chúng ta. Trên hết là con đã phá được âm mưu thủ đoạn ám sát của tên Độc Nhãn Long, không chỉ một, mà đến ba lần. Nếu Lãnh chúa có được một đội quân gồm những người như con thì dù là kẻ thù nào cũng sẽ bị đánh bại dễ như trở bàn tay. Lại đây nào.”
Jack quỳ gối cúi người một cách tôn kính trước mặt thầy Masamoto.
Tất cả các vị võ sư đều đáp lại cái cúi người của nó. Thầy Hosokawa và cô Yosa nghiêm trang gật đầu công nhận công lao của nó. Thầy Kyuzo thì vẫn là cử chỉ cúi đầu cụt lủn thường ngày của mình, còn thầy Yamada thì ân cần mỉm cười với Jack.
“Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều điều phía trước mà con cần phải học, Jack ạ,” thầy Masamoto lại tiếp tục, giọng ông đột nhiên trở nên nghiêm nghị. “Con giống như một mầm cây nhỏ bé. Con mới đặt được hòn đá đầu tiên. Con đã bước được bước đi đầu tiên. Trước mặt con vẫn là cả quãng đường dài để đến được cái đích là tinh thần Võ Sĩ Đạo. Nhưng như ta đã nói ngay từ buổi đầu khai giảng, chúng ta ở đây là để giúp con thực hiện hành trình ấy. Cũng vì lẽ đó, ta chính thức tặng con cặp kiếm đầu tiên mà ta đã dùng.”
Trước ánh nhìn sửng sốt trên khuôn mặt các vị võ sư cùng cái nín thở của Akiko và Yamato, Jack chắc mẩm rằng đây phải là một điều cực kì vinh dự và chưa hề có tiền lệ. Thầy Masamoto mở nắp chiếc hộp sơn mài trước mặt rồi nâng hai thanh kiếm bảo vật lên.
Khác với Phỉ Thúy Ngọc Kiếm, hai thanh kiếm này không được chạm khắc trang trí nhiều. Lớp vỏ bao của chúng phản chiếu một màu đen tuyền không chút vẩn gợn. Trên bao kiếm chỉ khảm duy nhất biểu tượng gia huy phượng hoàng nhỏ màu vàng gần phía cán. Rõ ràng hai thanh kiếm này không phải chỉ để trưng bày cho đẹp mà là thứ vũ khí thật sự của một chiến binh.
“Nghe đây Jack, kiếm chính là linh hồn của một samurai,” thầy Masamoto trang trọng tuyên bố trong lúc nâng cặp kiếm về phía Jack, đôi mắt ông nhìn thẳng vào nó một cách nghiêm nghị.
“Vì lẽ đó, mang trên mình đôi kiếm này cũng đồng nghĩa với việc con sẽ phải gánh trên vai trách nhiệm to lớn,” thầy Masamoto tiếp tục trong lúc tay vẫn không rời cặp kiếm, tạo thành cảnh tượng cả ông và Jack cùng đỡ lấy hai thanh kiếm trên tay. “Không bao giờ được phép để kiếm rơi vào tay kẻ thù. Phải luôn giữ vững tinh thần và nguyên tắc sống theo con đường Võ Sĩ Đạo. Nghĩa, Dũng, Nhân, Lễ, Chân, Danh, Trung. Con hiểu chứ?”
“Vâng, thưa cha. Cảm ơn cha rất nhiều,” Jack đáp lại bằng cả tấm lòng.
Nó đỡ lấy đôi kiếm từ tay thầy Masamoto. Ngay lập tức đôi tay nó bị ghì xuống bởi sức nặng của phần trách nhiệm mà nó sẽ mang trên mình. Jack gập người cúi thấp rồi lùi trở lại vị trí cũ giữa Akiko và Yamato với cặp kiếm ở bên.
“Được rồi, buổi gặp mặt hôm nay kết thúc ở đây. Mọi người cũng nên về phòng nghỉ ngơi, trừ Yamato ở lại. Ta muốn dành chút thời gian hàn huyên với con,” thầy Masamoto tuyên bố, phía bên khuôn mặt không sẹo của ông bừng lên nụ cười hân hoan rạng rỡ.
Những người khác cùng cúi chào rồi kính cẩn rời khỏi Phượng Hoàng Đường.
Jack cùng Akiko lững thững đi vào Nam Thiền Viên trong lúc chờ Yamato. Hai đứa dừng chân đứng giữa hai tảng đá cao, im lặng ngước mắt chăm chăm nhìn lên bầu trời đêm. Đêm nay trăng tuy khuyết nhưng vẫn sáng rõ, còn hai ngày nữa là đến trăng tròn, từng ngôi sao như những điểm sáng lấp lánh trên nền trời đen.
“Thấy ngôi sao kia không, cái sáng nhất trên trời ấy. Đó là Spica,” Jack lên tiếng sau một hồi im lìm trôi qua.
“Cái nào cơ?” Akiko hỏi. “Tớ thấy sao nào mà chẳng giống nhau.”
“Từ chiếc cán của chòm sao Bắc Đẩu, chòm ở ngay phía trên bọn mình này, kéo dài đường cong từ chiếc cán theo hình vòng cung sẽ đến sao Arcturus, từ đó dịch chuyển tiếp sẽ đến sao Spica,” vừa nói Jack vừa hướng ánh mắt Akiko theo đầu ngón tay nó đến vị trí các sao. “Cái ở phía bên trái kia là sao Regulus, bên cạnh là sao Bellatrix. Còn cái đang nhấp nháy kia là sao Mộc, mà thật ra cũng không phải là sao nữa, phải gọi là hành tinh mới đúng.”
“Sao cậu biết được từng ấy thế?” Akiko quay đầu về phía Jack hỏi.
“Cha tớ dạy tớ đấy. Ông nói nếu muốn trở thành hoa tiêu thì phải biết cách định hướng tàu theo các vì sao.”
“Vậy cậu biết cách không?”
“Đủ để dẫn tàu trở lại cảng,” Jack trả lời, thở ra một tiếng buồn rầu. “Mà cũng có thể đủ để trở về nhà.”
“Cậu vẫn còn muốn về nhà?”
Jack quay sang nhìn Akiko. Ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt đen tuyền của cô bé khiến nó khẽ rùng mình trong thoáng chốc.
Phải, nó vẫn muốn được trở về nhà. Nó nhớ da diết những cánh đồng xanh mướt mải xứ Anh quốc vào mùa xuân, cảm giác ấm cúng sum vầy cả nhà bên bếp lửa mùa đông cùng bao nhiêu câu chuyện hồi hộp trên hành trình đi biển mà cha nó đã kể. Nó nhớ tha thiết cái âm thanh ồn ào lộn xộn của Luân Đôn, tiếng rao hàng, tiếng xe kéo, tiếng búa lò rèn gõ đinh tai trên đường phố. Bụng nó cồn cào nhớ đến lớp thịt bò, pa-tê cùng những lát bánh mì phết bơ dày uỵch. Đầu óc nó như phát cuồng lên vì muốn nói tiếng Anh. Nhưng điều khiến nó nhớ đến day dứt chính là gia đình nó. Giờ nó chỉ còn Jess là thành viên duy nhất còn lại trong gia đình. Nó cần phải tìm đến chỗ con bé, chăm lo cho con bé.
Dù biết vậy nhưng khi đứng cạnh Akiko dưới bầu trời sao, lần đầu tiên Jack có cảm giác rằng có thể nó cũng thuộc về Nhật Bản.
“Dù ở đâu đi nữa, hãy luôn nhớ rằng chính những người bạn của con sẽ tạo ra cuộc sống của con,” mẹ nó đã từng nói như thế khi gia đình nó cứ phải chuyển nhà qua lại giữa Rotterdam và Limehouse vì lí do công việc của cha. Lúc đó nó mới chỉ bảy tuổi và vẫn ghét cay ghét đắng việc chuyển nhà. Nhưng giờ thì nó đã hiểu những gì mẹ nó muốn nói. Trên mảnh đất Nhật Bản này, nó đã gặp được những người bạn. Những người bạn thật sự. Saburo, Yori, Kiku, Yamato, và trên tất cả là Akiko.
“Akiko à!” một tiếng gọi vang lên.
Tiếng cô Yosa.
“Chúng ta nói chuyện một lát được không? Cô cần phải giải thích cho em biết những đặc điểm của cây cung ấy.”
“Vâng, thưa cô,” Akiko trả lời rồi quay về phía Jack trước khi rời đi. “Tớ biết cậu nhớ gia đình ở Anh quốc nhiều lắm, nhưng Jack à, nơi đây cũng có thể trở thành ngôi nhà thứ hai của cậu ở Nhật mà.”
Cô bé mỉm cười ấm áp với nó, cúi chào rồi rời đi.
Jack lại ngước nhìn lên bầu trời sao. Nó cố làm dịu đi thứ cảm xúc hỗn độn trong lòng và cảm giác chỉ chực khóc bằng việc tiếp tục chỉ tên các ngôi sao mà nó nhớ. Một tay nó đặt hờ lên đôi kiếm mới, ngón tay khẽ mân mê phần cán.
Trong khoảnh khắc cảm xúc dâng trào, nó rút thanh katana ra khỏi bao, giơ lên giữa ánh trăng sáng. Lòng thầm thán phục đường kiếm cong tuyệt tác, Jack xoay thanh kiếm trong không trung, cảm nhận sức nặng và đánh giá điểm cân bằng của kiếm, vẫn cần phải một thời gian nữa để thanh kiếm có thể trở thành một phần kéo dài từ cánh tay nó giống như thanh kiếm gỗ. Dù vậy, nó vẫn nghĩ mình đủ tự tin thử một vài đường chém.
Jack cắt dọc mảnh trăng làm đôi, đâm thủng ngôi Bellatrix rồi cắt ngang một ngôi sao băng trên trời. Xoay nhanh sang bên cạnh, Jack nâng mũi kiếm lên trong tư thế sẵn sàng cho lần tấn công sắp tới, Độc Nhãn Long đã ở trước mắt. Hắn đứng trong bóng tối. Bất động. Chờ thời cơ tấn công.
“Không bao giờ được phép do dự.”
Lần này Jack sẽ không do dự. Nó nâng thanh kiếm lên quá đầu rồi lao tới Độc Nhãn Long, thực hiện đòn tấn công như vũ bão.
“Jack!” tiếng thầy Yamada hét lên từ phía sau.
Độc Nhãn Long hiện nguyên hình trở lại là tảng đá, Jack ngay lập tức xoay người lại.
“Con đang làm gì thế?” vị thầy Thiền môn cất tiếng hỏi, ông tựa mình trên chiếc gậy chống trong bóng tối cùng ánh mắt đầy thách thức.
“Con chỉ đang...” Jack trả lời, mắt liếc về phía tảng đá, “tập kata thôi ạ.”
“Với một tảng đá à?”
“Không, không hẳn ạ,” Jack nói, xẹp hết cả khí thế. “Con đang tưởng tượng tảng đá đó là Độc Nhãn Long. Con sẽ giết hắn để trả mối thù của mình.”
“Trả thù chẳng khác nào hành động tự sát. Nó sẽ ăn dần ăn mòn con người con cho đến khi không còn gì nữa mới thôi,” vừa quan sát nó thầy Yamada vừa nói thẳng ra sự thật như thể điều đó rõ rành rành như mặt trăng trên bầu trời đêm.
“Nhưng hắn đã giết cha của con!”
“Đúng vậy. Hiển nhiên hắn sẽ phải trả giá cho hành động tội lỗi của mình, không ở kiếp này thì cũng ở kiếp sau. Nhưng đừng cho rằng có thanh kiếm đó trong tay là con cũng có được thứ quyền uy tối thượng ấy. Không bao giờ được phép quên tinh thần Võ Sĩ Đạo. Đầu tiên là Nghĩa, con phải biết phân biệt điều gì là sai và điều gì là đúng. Đó mới là điều quan trọng nhất của một samurai.”
Ông nắm lấy tay Jack rồi chậm rãi dẫn nó đi dọc theo con đường đến chỗ cây thông già nơi góc vườn, chiếc cành nặng nề của cây ghì xuống chiếc cọc đỡ.
“Nhân có nghĩa là lòng trắc ẩn của con đối với những kẻ khác. “Nhân” sẽ gắn kết tất cả lại với nhau. Trên con đường hành đạo không có chỗ chứa chấp cho sự giận dữ hay cơn thịnh nộ. Trong tinh thần Võ Đạo chân chính không có kẻ thù. Võ Đạo chân chính phải là thứ kết nối tình cảm giữa người với người. Con đường Võ Sĩ Đạo không phải là con đường hủy diệt và chết chóc. Đó phải là con đường nuôi dưỡng sự sống. Bảo vệ sự sống.”
Vị thầy giáo dừng lại ngay chỗ cây thông già rồi quay lại đối diện với Jack.
“Như thầy Masamoto đã nói, tuy mới chỉ bước những bước đầu tiên trên hành trình học hỏi tinh thần Võ Sĩ Đạo nhưng con cũng cần phải học Kiếm Đạo nữa, Jack à.”
Thầy Yamada nở một nụ cười khó hiểu, đôi mắt sắc lẹm của ông lấp lánh như hai ngôi sao thu nhỏ. Thế rồi vị thầy khuất dần trong màn đêm phía sau cây thông già, để lại Jack một mình giữa bầu trời xứ Nhật.
Ngước mắt nhìn lên, Jack bắt gặp một vệt sao băng bay vút qua nền trời.
Ngôi sao nhỏ bừng cháy giữa trời rồi vụt tắt, để lại một vệt sáng mờ dần trên màn đêm như lửa than hồng.
Chính trong thời điểm đó, Jack đã đạt đến khoảnh khắc đốn ngộ, sáng rõ như ánh sao. Nó cũng đang đi trên con đường không biết đích đến, không biết số phận của mình ra sao. Nhưng nó đã quyết định hành trình của mình, và sẽ chẳng bao giờ quay lại.
Nó đã chọn... Con Đường Của Một Chiến Binh.