Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
độc nhãn long
logo

“Chắc cậu nhìn nhầm thôi. Độc Nhãn Long làm sao dám xuất hiện ở một nơi như lễ hội chứ,” Akiko nói trong lúc cả bọn chạy dọc theo con hẻm nhỏ theo sau tên quỷ đen.

“Chắc chắn là hắn mà,” Jack đáp lại. “Hắn chỉ có một mắt và con mắt đó lại màu xanh lục nữa! Theo cậu có bao nhiêu người Nhật có mắt màu xanh?”

“Chỉ một người thôi,” Yamato thừa nhận.

“Chính xác. Tớ chỉ mong hắn vẫn chưa kịp nhận ra mình.” Jack bỏ chiếc mặt nạ ra trong lúc chạy. “Mà con hẻm này dẫn tới chỗ nào?”

Nhưng ngay trước khi Yamato kịp lên tiếng thì cả bọn đã vòng đến một góc của con hẻm và nhận ra mình đang đứng đối diện Thành Nijo. Lối đi vừa rồi đã dẫn đến một trong các cổng bên của toà thành. Một chiếc cầu hẹp bắc qua con hào dẫn vào cánh cổng nhỏ.

“Liệu tên ninja của các cậu có đột nhập vào đó không?” Saburo lo lắng.

“Lại chẳng,” Jack trả lời, mắt liếc qua một lượt con đường chính vắng hoe. “Mà mọi người đâu cả rồi?”

“Tất cả đều đang đi ngắm pháo hoa chỗ gần Hoàng Thành rồi,” Kiku nói.

Jack nhìn khắp các khoảng tối hòng tìm ra bất cứ dấu hiệu gì của Độc Nhãn Long nhưng mọi thứ vẫn im lìm bất động. Vấn đề chính là đây.

“Thế còn mấy người canh gác đâu?” Jack hỏi. “Chỗ này là nơi cha Emi ở mà. Chẳng phải ngài Takatomi là Lãnh chúa của Kyoto sao? Nhất định phải có lính gác tất cả các cổng chứ?”

“Thì đúng, nhưng hôm nay là lễ Kì Viên mà,” Yori lên tiếng. “Ngài ấy hẳn đang trong lễ hội cùng đoàn tùy tùng rồi.”

“Chính xác! Quả là cơ hội ngàn vàng đối với một tên ninja,” Jack nói.

“Nhưng tại sao hắn lại muốn đột nhập vào chỗ này?” Kiku chất vấn.

“Ai biết,” Jack đáp lại bằng một cái nhún vai, “có điều chắc chắn hắn không đến để xem pháo hoa rồi. Chúng ta đi nào! Phải tìm ra mục đích của hắn là gì và ngăn hắn lại.”

“Nhưng hắn là ninja đấy!” Saburo thốt lên.

“Và chúng ta còn là samurai cơ!”

Jack phóng hết tốc lực qua con đường lớn lên chiếc cầu gỗ. Sau vài giây lưỡng lự, những người còn lại cũng chạy theo, Saburo thì giống như đang lết đằng sau cả bọn.

“Saburo này, cậu và Yori nên lại đây canh gác thì hơn,” gợi ý của Jack khiến Saburo nhẹ nhõm ra mặt.

Ba đứa còn lại cùng nó thận trọng di chuyển qua chiếc cầu gỗ hẹp nối với cánh cổng. “Liệu cổng có mở không?” Akiko thắc mắc. “Lỡ hắn trèo qua tường chứ không vào bằng cổng thì sao?”

“Thế thì chỉ có duy nhất một cách kiểm chứng thôi,” vừa nói Jack vừa đẩy chiếc cổng gỗ nặng nề.

Cánh cổng mở ra không chút khó khăn.

Jack nhòm qua cửa vào khoảng không gian tối đen như mực. Nó chẳng thấy được bất cứ thứ gì cả. Sau khi hít một hơi thật sâu và chuẩn bị tính thần đối phó với bất cứ cuộc tập kích nào có thể xảy ra, nó nhanh chóng chui vào bên trong.

Nó còn chưa bước nổi đến hai bước thì đã bị vấp phải cái gì đó và ngã úp mặt xuống nền sàn đá.

“Jack, cậu không sao chứ?” Akiko lên tiếng cảnh giác khi nghe âm thanh nó khẽ nén lại cơn đau.

“Tớ không sao,” nó thì thầm đáp lại. “Các cậu cứ vào đi. Tớ chỉ vấp phải người canh gác thôi. Anh ta chết rồi.”

Cả bọn nhận ra nó đang quỳ bên cạnh xác chết của một samurai.

“Còn một người nữa đằng sau cánh cửa ấy,” Jack nói.

Kiku khẽ hét lên một tiếng giật mình khi thấy cái xác không đầu của samurai thứ hai.

“Xem ra người này bị giết bằng chính thanh kiếm của mình,” Yamato nhận xét trong lúc Akiko kéo Kiku lại gần.

“Kiku này, cậu quay lại với hai người ngoài kia đi,” Akiko chỉ định bằng một giọng thì thầm nghiêm trọng. “Hãy báo cho thầy Masamoto biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.”

Kiku gật đầu trong im lặng rồi đi vòng qua xác vị samurai bị chặt đầu ra ngoài cổng, sau đó lập tức chạy về phía Hoàng Thành.

“Giờ sao đây?” Yamato thắc mắc.

“Chúng ta phải tìm ra và ngăn hắn lại!” Jack kết luận bằng một câu nói đáng sợ.

Nó bắt đầu xem xét khắp lượt khoảng sân trước mặt tìm một lối đi.

“Hoặc biết đâu chúng ta vẫn có thể tìm ra một người lính gác còn sống để báo động cho những người khác,” Akiko thêm vào, lo ngại trước ý định của Jack.

“Muộn rồi,” Jack nói, tay chỉ vào bóng đen lờ mờ cạnh dãy tường có lỗ châu mai. “Hắn kìa! Cạnh chỗ bức tường ở tận đầu bên kia sân ấy.”

Nhìn quanh, Jack bắt gặp thanh katana của vị samurai không đầu đang nằm trên sàn. Nó chộp lấy thanh kiếm đầy máu rồi chạy vụt về hướng Độc Nhãn Long trong lúc Yamato và Akiko vẫn còn đang nhìn chằm chằm theo nó.

“Thật điên rồ!” Akiko thốt lên. “Cậu ấy sẽ bị giết mất.”

“Có em ở đây thì chuyện đó không xảy ra đâu,” Yamato nói rồi vội lùng thanh katana của vị samurai còn lại trong bóng tối.

“Nhưng cả hai người đều chưa bao giờ dùng kiếm thật mà!”

“Đâu có sao. Một khi đã thuần thục kiếm gỗ rồi thì dùng katana cũng đâu khó lắm. A, tìm ra rồi,” Yamato reo lên khi thấy thanh kiếm thứ hai nằm im lìm sau bốt canh. “Nhanh nào! Jack đã sang đến đầu bên kia rồi đấy.”

“Hay thật! Hai người để lại cho tớ toàn kiếm ngắn không,” Akiko lầm bầm trong lúc rút đoản kiếm wakizashi của vị samurai gần nhất ra rồi vội vàng chạy theo bóng Yamato đang xa dần.

Lúc này, Jack đã ở dưới phần mái hiên tránh gió của dãy tường tòa thành. Nó thấy Độc Nhãn Long đang ẩn mình trong khoảng tối phía trước xem xét tìm lối đột nhập năm gian sảnh tạo nên khu liên hợp trung tâm. Dựa vào lối kiến trúc trang trí cực kì tình xảo và lộng lẫy của khu sảnh, nó nghĩ thầm thật đúng là tòa thành của Lãnh chúa Takatomi.

Mải mê do thám phía trước nên Độc Nhãn Long vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của Jack.

Cơ hội của nó là đây.

Jack chuyển thanh katana trong tay, điều chỉnh thế cầm. Thanh katana nặng hơn nhiều so với kiếm gỗ. Nó biết mình phải cực kì cẩn thận, không cho mũi kiếm chúc xuống để lộ sơ hở.

Jack men lại gần hơn, Độc Nhãn Long vẫn không hề hay biết mình đang bị tiếp cận.

Khi nó đã cách tên ninja chỉ khoảng mườỉ bước thì bao nhiêu nỗi căm hờn đau đớn dồn nén bấy lâu mà nó đã phải trải qua khi cha chết chợt bùng lên dữ dội.

Thời khắc đã đến! Cuối cùng Độc Nhãn Long cũng phải trả món nợ giết cha nó!

Bất chợt Jack do dự.

Nó không thể xuống tay.

“Không bao giờ được phép do dự,” Độc Nhãn Long rít lên trong lúc vẫn quay lưng về phía nó.

Ngay lập tức hắn xoay người lại cùng chiếc shuriken bạc lóe lên trong bóng tối.

“Coi chùng!” Yamato hét lên trong lúc lao vào chắn trước người Jack.

Chiếc shuriken cắm trúng ngực Yamato. Cậu ta ngã xuống, máu loang ra nền sân lát đá.

Mắt Jack bắt gặp màu đỏ của máu, cả người nó như sôi lên vì phẫn nộ. Nó hét lên một tiếng, dốc toàn sức lực lao vào Độc Nhãn Long. Thanh kiếm giơ cao rồi bổ nhào xuống kẻ tử thù bằng tất cả sức mạnh.

Độc Nhãn Long rút thanh ninjatō ra khỏi bao kiếm sau lưng, nhẹ nhàng đánh văng đường kiếm của Jack rồi lập tức phản công bằng một đòn chặt ngang cơ hoành.

Do đoán trước được nước đi, Jack liền đỡ đòn rồi nhanh chóng lao lên tấn công, vung kiếm cắt ngang mặt tên ninja một mắt. Hắn liền bật người nhảy lùi lại tránh lưỡi kiếm giơ cao, cùng lúc đạp chân đánh bật thanh katana ra khỏi tay Jack. Độc Nhãn Long đáp xuống đất cùng lúc với thanh kiếm của Jack rơi xuống sàn. Giờ nó đã không còn vũ khí và mất khả năng tự bảo vệ.

“Chàng samurai trẻ, xem ra ngươi đã tiến bộ hơn so với khi còn là một thằng ngoại quốc rồi đấy!” hắn nói một cách tôn trọng. “Có thể một ngày nào đó ngươi sẽ đáng làm đối thủ của ta. Còn nhiệm vụ của ta hôm nay không có chỗ cho ngươi. Ngoan ngoãn về nhà đi!”

“Tôi không có nhà. Ông đã giết cha tôi rồi. Nhớ chứ?” Jack gằn giọng giận dữ. “Vậy cái chết của cha tôi cũng nằm trong nhiệm vụ của ông?”

“Cha ngươi chẳng là cái gì cả. Tấm hải đồ mới là nhiệm vụ của ta!”

Jack nghi ngờ dò xét tên ninja. “Ai ra lệnh cho ông làm nhiệm vụ đó?”

“Ngươi đúng thật là cứng đầu nhỉ?” Độc Nhãn Long rít lên bực bội. “Hãy cầu nguyện là ngươi sẽ vẫn còn sống sau khi mất cánh tay phải đi!”

Độc Nhãn Long nâng thanh ninjatō lên rồi vung mạnh xuống chuẩn bị chặt đứt cánh tay phải Jack.

Bất chợt từ trong bóng tối lóe lên một tia sáng, đoản kiếm wakizashi của Akiko bay vút qua không trung lao về phía Độc Nhãn Long. Trong khoảnh khắc cuối cùng, tên ninja theo bản năng vặn người né tránh khiến đường kiếm vung xuống bị lệch đi, trượt qua phần vai của Jack chỉ một phân. Thanh wakizashi lao trúng bên sườn Độc Nhãn Long. Dù bị vết thương sâu nhưng hắn gần như không để bật ra một tiếng kêu nào. Hơi lảo đảo, tên ninja liếc mắt xuống thứ vũ khí đang thò ra từ trên người.

“Ngươi học chiêu đó từ ai thế? Masamoto à?” hắn quát lên vớỉ vẻ kinh tởm khi Akiko chạy đến bên cạnh Jack.

Tên ninja thận trọng rút lưỡi kiếm đầy máu ra rồi trừng mắt nhìn bọn nó thách thức. Hắn xoay thanh đoản kiếm lại trong tay rồi chuẩn bị phi lại vào Akiko giờ cũng đã không còn khả năng tự vệ. Đúng lúc đó, cánh cổng chính bật mở toang, thầy Masamoto và đội quân samurai nhanh chóng ùa vào khắp sân với ngọn đuốc sáng rực trên tay.

“Tỏa ra!” Thầy Masamoto ra lệnh. “Tìm bọn trẻ và giết tên ninja!”

“Hẹn gặp lần sau, ngoại quốc!” Độc Nhãn Long rít qua kẽ răng. “Chuyện tấm hải đồ vẫn chưa xong đâu.”

Tên ninja thả thanh đoản kiếm wakizashi xuống, thoăn thoắt trèo lên bức tường như một con nhện độc bốn chân nguy hiểm rồi biến mất trong màn đêm.

Phía xa, từng loạt pháo hoa bay vút lên cao rồi bùng nổ, phát ra những tia sáng rực rỡ chói lòa cả một góc rồi rơi xuống tựa mưa sao băng trên nền trời đêm.

« Lùi
Tiến »