
Một cậu thiếu niên nhỏ trong bộ đồ trắng toát đội chiếc mũ đen như của vị sư Thần đạo nâng thanh đoản kiếm wakizashi lên cao quá đầu rồi dùng hết sức chặt mạnh.
Chỉ bằng một lần vung duy nhất, cậu ta đã cắt đôi sợi dây thừng chăng ngang, khai mào cho lễ hội Kì Viên bắt đầu.
“Tuyệt quá! Tớ chưa bao giờ được thấy lễ hội nào như thế,” Jack không ngớt lời khen tụng.
Những chiếc kiệu gỗ khổng lồ với các tấm thảm trang trí và hàng dài những chiếc đèn lồng trắng hình hồ lô trông như thể nối dài tít tắp đến tận bầu trời liên tục lướt qua chỗ bọn nó. Một số kiệu thì có người khiêng bằng vai, còn chiếc lớn nhất cỡ một cái thuyền được trang trí lộng lẫy, bên trên có các cô gái geisha với khuôn mặt trang điểm trắng toát thì được gắn thêm những chiếc bánh xe gỗ để kéo đi diễu hành qua phố.
Khi chiếc kiệu thứ nhất vừa đi đến góc phố thì những người kéo xe bắt đầu đồng thanh hô to, “Yoi! Yoi! Yoi to sei!”, tiếng hô của họ hòa nhịp với âm thanh của những chiếc trống lớn đặt phía trên kiệu, cả đoàn rước kiệu bắt đầu rẽ sang rồi dần dần khuất sau góc phố như một con rồng khổng lồ nạm ngọc.
“Lễ hội này là gì thế?” Jack hét lên hỏi, cố át thứ âm thanh ồn ào náo nhiệt của buổi lễ.
“Đây là lễ rửa tội và thanh tẩy để thần linh không trừng phạt chúng ta,” Akiko đáp lại, hôm nay cô mặc một bộ kimono màu nước biển xanh lục, điểm xuyết thêm những đóa hoa cúc. “Một cơn đại dịch đã tràn qua Kyoto bảy trăm năm về trước, vì thế mọi người đã cùng nhau tổ chức lễ hội này để cầu mong sự việc tương tự sẽ không xảy ra.”
“Anh quốc bọn tớ cũng từng có đại dịch,” Jack nói. “Ở chỗ tớ mọi người gọi nó là Cái Chết Đen.”
Đám đông xung quanh bọn nó tiếp tục ùa lên vì ai cũng muốn có được một chỗ đứng tốt để có thể ngắm hết các loại kiệu đang diễu hành qua. Emi và hai người bạn cũng ra đứng cùng bọn Jack, Akiko và Yamato trong hàng người tấp nập.
“Các chàng trai cô gái anh hùng của chúng ta hôm nay sao rồi?” Emi cất tiếng chào bọn nó, tay phe phẩy chiếc quạt giấy đỏ xua đi bầu không khí nóng nực trong lúc cố tình chen vào giữa Jack và Akiko. Akiko khẽ cau mày trước hành động chen ngang bất ngờ.
“Tuyệt lắm, cảm ơn cậu!” Jack trả lời. “Quả thật là một lễ hội hoành tráng
“Nào nào!” Yamato vội giục giã rồi tóm lấy tay Jack khi thấy biểu cảm giận dỗi của Akiko. “Tớ có biết một chỗ đứng tốt lắm.”
“Xin lỗi nhé, tớ phải đi rồi. Gặp lại sau ha?” vừa nói Jack vừa vẫy tay chào cô bạn Emi đang tỏ vẻ thất vọng khi nó bị Yamato và Akiko lôi xềnh xệch xuống cuối đám đông. Ở đó, Saburo, Yori và Kiku đang đứng chờ sẵn.
“Này, thử một cái xem!” Saburo chào bằng cách dúi vào tay nó một cái bánh nhỏ hình cá.
“Gì thế?” Jack hỏi, đưa cái bánh bột nướng lên nghi ngờ xem xét.
“Taiyaki...” Saburo trả lời qua cái miệng nhồm nhoàm toàn bánh.
“Để sau đi. Chúng ta còn cả buổi chiều tha hồ ăn uống cơ mà,” Yamato xen ngang. “Giờ phải kiếm được chỗ phía đầu đoàn diễu hành để xem đã. Theo tớ!”
Yamato dẫn cả bọn đi xuống con đường phía sau rồi vòng vèo qua một loạt các mê cung ngõ hẻm không bóng người trước khi đến được con phố lớn ngay trước Hoàng Thành.
Tại đây, hàng trăm người đã tụ hội sẵn. Dọc theo con đường là hàng dài các quầy bán những loại kẹo lạ, các xiên thịt gà nướng, sencha cùng một loạt những gian hàng lưu niệm và đồ chơi của lễ hội, từ những chiếc quạt giấy màu sắc rực rỡ đến những chiếc mặt nạ giấy kinh hoàng. Tất cả đều sẵn sàng cho đêm hội.
“Đấy! Tớ đã bảo mà Jack! Từ đây chúng ta có thể thấy cả đoàn diễu hành,” Yamato hào hứng trong lúc dẫn cả bọn lên phía trước. Kể từ sau chiến thắng trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí hôm qua và sự kiện cha con hòa giải, Yamato như lột xác thành một người hoàn toàn khác. Cậu ta đã không còn tỏ ra khó chịu hay lạnh lùng với nó nữa. Thật ra thì Jack thấy Yamato có hơi nghiêm trọng hóa tình bạn mới của bọn nó đến mức như thể cậu ta là vệ sĩ riêng, ra mặt thách thức bất kì ai dám kêu nó là ngoại quốc vậy.
Tuy nhiên không phải ai cũng thay đổi như vậy. Mặc dù lúc này Akiko, Saburo, Jack và Yamato được coi là những vị anh hùng của trường nhưng nhóm Kazuki vẫn khăng khăng đối nghịch với Jack. Nhưng dù sao thì nhóm Kazuki cũng chẳng còn dám huênh hoang như trước vì tất cả mọi người đều đang ăn mừng thắng lợi của trường trước trường Liễu Sinh Lưu.
“Kìa mọi người!” Kiku thốt lên. “Thầy Masamoto đấy!”
“Thầy ấy đi đâu thế nhỉ?” Jack hỏi.
“Đương nhiên là gặp Thiên Hoàng chứ còn gì nữa!” Kiku mơ màng trả lời với một vẻ tôn sùng. “Vị Thánh Sống của chúng ta.”
“Dù người thắng Tha Lưu Tỉ Thí là chúng ta, nhưng với tư cách là người sáng lập ra Nhị Thiên Nhất Lưu thì thầy Masamoto mới có được vinh dự diện kiến Thiên Hoàng.”
Thầy Masamoto tay cầm Phỉ Thúy Ngọc Kiếm, cùng với các thầy Yamada, thầy Kyuzo, thầy Hosokawa và cô Yosa trong y phục và biểu chương trang trọng tiến vào cánh cổng khổng lồ của Hoàng Thành rồi khuất sau dãy tường cao vút phía đông. Jack tự hỏi không biết diện kiến vị “Thánh sống” thì sẽ như thế nào.
Chiều hôm đó, cả bọn đứng ngắm đoàn kiệu diễu hành với các cô gái geisha và dàn nhạc công đi qua trong khi Jack thì được giới thiệu cho một đống các loại đồ ăn nhiều đến khủng khiếp của Nhật. Saburo xem ra có vẻ cực kì khoái chí với việc thử nghiệm khẩu vị của nó. Cậu chàng liên tục bắt nó thử hàng loạt các loại đồ ăn khác nhau, và kết quả thì cũng đa dạng chẳng kém. Jack thấy thích takoyaki, một loại bánh bột tròn có vị gừng và các mẩu mực nướng bên trong, nhưng lại thấy cái bánh nướng cuộn sữa trứng obanyaki ngọt dễ sợ. Trong lúc cả bọn lững thũng đi dọc theo phố, Saburo lại tiếp tục dúi vào tay Jack một đống các thế loại bánh rán nữa.
“Mấy cái này là bánh okonomiyaki, tên của nó có nghĩa là ‘thích gì nướng đấy’,” Akiko giải thích với một cái nhăn mặt khi Jack tọng vào miệng nó đến cái bánh thứ tư, “nhưng tớ không tin đâu. Ai mà biết được họ cho những gì vào bánh!”
“Mọi người lại đây nhanh lên,” Yamato hét gọi, vẫy tay ra hiệu cho bọn nó từ một chiếc quầy tại góc phố nhỏ. “Cửa hàng này có mấy cái mặt nạ đẹp chưa từng thấy luôn!”
“Có cái này hợp với cậu đấy Jack,” vừa nói Saburo vừa đẩy vào tay nó một cái mặt nạ quỷ đỏ xấu kinh người với bốn con mắt và hàm răng vàng ởn. “Cậu mà đeo cái đó vào trông đẹp trai phải biết!”
“Chà, còn tớ thì thấy cậu nên đeo cái này, cực hợp với kiểu oánh nhau của cậu luôn!” vừa chọc Jack vừa đưa cho Saburo mặt nạ hình một bà lão già ho hen khèn khựa với khuôn mặt nhăn nheo hõm cả vào trong.
“Ha, ha!” Saburo đáp lại bằng điệu cười nhạt như nước ốc, nhưng vẫn nhận lấy chiếc mặt nạ. “Thế còn cái này cho cậu thì sao hả Yamato?”
“Sao không? Cũng có chút thần thái đấy chứ,” Yamato nhận xét trong lúc xem qua xem lại cái mặt nạ vàng hình khuôn mặt của một kẻ điên với mái tóc đen nhọn lởm chởm.
“Còn cậu đã chọn được cái nào chưa Akiko?” Jack hỏi.
“Tớ đang định lấy cái đó,” cô bé nói, tay chỉ vào một chiếc mặt nạ cánh bướm màu vàng và đỏ.
“Được đấy, cậu mà đeo cái đó vào hẳn phải dễ thương lắm...” Jack chỉ vừa mới bắt đầu nói thì đã lập tức phải ngưng lại khi thấy cái nhìn kinh ngạc của Saburo và Kiku trước lời khen ngợi bất ngờ đầy tình cảm của nó.
“À... ít ra thì cũng hợp hơn cái... mặt nạ khuyển sư kia,” nó ấp úng kết thúc nốt câu rồi đưa tay lên phẩy phẩy cho qua chuyện.
“Cảm ơn lời khen của cậu, Jack à,” Akiko mỉm cười đáp lại rồi quay sang bên phía người bán hàng.
Jack nhẹ cả người khi Akiko đứng quay lưng lại nên không thấy khuôn mặt đang đỏ ửng cả lên của nó. Nhưng Yamato thì thấy được điều đó và nhìn nó bằng một cái nhướn mày đầy ẩn ý. Mặt trời vừa lặn là hàng loạt dãy đèn lồng trang trí trên đoàn kiệu diễu hành đều được thắp sáng khiến Kyoto chuyển mình thành chốn bồng lai tiên cảnh vào đêm. Từng cụm đèn treo lơ lửng trên đường phố trông như thể những đám mây phát sáng khổng lồ tập hợp nên bởi những vầng mặt trời nhỏ xíu. Ai ai cũng đeo trên mình những chiếc mặt nạ. Cả khu phố càng trở nên ồn ào náo nhiệt với tiếng nhạc và âm thanh chơi đùa khắp nơi.
Nhiều chiếc kiệu đã dừng lại vì người kéo đang bắt đầu chúc tụng nhau những vại sake lớn, chỉ một lát sau là âm thanh của những cuộc chè chén say sưa đã vang lên từ khắp các ngõ ngách con đường.
Trong lúc Jack, Akiko và Yamato cùng những người bạn khác đang trên đường trở lại con phố chính để ngắm pháo hoa đêm thì một nhóm samurai say khướt lảo đảo bước qua chỗ cả bọn khiến Jack phải nhảy sang bên tránh đường.
Nó va phải một người đàn ông mặc đồ đen đeo chiếc mặt nạ quỷ cũng đen thui với hai cái sừng đỏ nhọn hoắt cùng một chiếc đầu lâu khắc vào giữa trán.
“Tránh ra!” tên quỷ đen rít lên.
Jack nhìn người đàn ông qua hai khe mắt trên cái mặt nạ quỷ của mình và sững người.
Người đàn ông cáu tiết xô nó sang bên rồi hối hả đi tiếp trước khi biến mất vào con hẻm nhỏ bên đường.
“Cậu không sao chứ?” vừa hỏi Akiko vừa vội vàng đi đến chỗ nó.
“Tớ nghĩ... mình vừa gặp Độc Nhãn Long!”