
Jack và Yamato cùng chạy vào Đại Phật Đường.
Học viên trường Liễu Sinh hò reo ngất trời khi thấy vị chiến binh của họ mang theo bên mình Phỉ Thúy Ngọc Kiếm. Lãnh chúa Kamakura kiêu hãnh chỉnh trang lại trang phục của mình để chuẩn bị bước lên nhận lấy thanh kiếm và đăng quang chiến thắng.
Thầy Masamoto vẫn ngồi khoanh chân trên chiếc bục bên cạnh. Khuôn mặt ông đanh lại và không biểu lộ bất cứ thứ cảm xúc nào khác khi Yamato bước vào Đại Phật Đường với Ngọc Kiếm trên tay, như thể chỗ ông ngồi bây giờ đã bị thay vào bằng một hình nộm giấy Masamoto khô khốc, không còn chút dấu hiệu nào của sự sống.
Tiếng hò reo lắng xuống thành những tiếng xì xào xuýt xoa khen ngợi khi Jack và Yamato tiến đến chỗ chiếc bục và cúi chào.
Akiko và Saburo đang ngồi quỳ ở bên phải, Raiden và Moriko thì quỳ ở bên trái. Dù tuyệt vọng nhưng Akiko vẫn nhoẻn một nụ cười mừng Jack lành lặn trở về, tuy cũng không khỏi lo lắng trước thất bại của cả nhóm. Yamato bước lên phía trước với thanh kiếm trong tay. Ngài Kamakura trịnh trọng chuẩn bị đón nhận lễ vật.
Phải khó khăn lắm Jack mới thuyết phục được Yamato giữ lấy thanh kiếm, cuối cùng cậu ta cũng đồng ý với điều kiện đó sẽ là cách tốt nhất để làm hòa với cha. Bản thân Jack không màng tới danh dự của cuộc tỉ thí, được ngài Masamoto nhận nuôi đã là vinh dự quá lớn lao đối với nó rồi. Jack không muốn nó lại chính là nguyên nhân khiến gia đình họ đổ vỡ.
Yamato cúi người lần nữa rồi quỳ một chân xuống, hai tay nâng Phỉ Thúy Ngọc Kiếm lên cao quá đầu. Lãnh chúa Kamakura đưa tay ra trịnh trọng đón nhận lễ vật và chuẩn bị công bố thắng lợi của mình trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí, nhưng trước khi ông kịp chạm tay vào thanh kiếm thì Yamato đã quay người sang bên và dâng nó về phía thầy Masamoto.
“Thưa cha, con cầu xin được cha tha thứ và dâng lên cha thứ vinh quang thực thụ thuộc về trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Người lấy được thanh kiếm này không phải con mà chính là Jack.”
Một khoảng im lặng lúng túng bao trùm khắp Đại Phật Đường.
Jack há hốc miệng sửng sốt. Nó và Yamato đã không hề thỏa thuận như vậy. Đúng ra thỏa thuận chỉ là Yamato dâng kiếm lên thầy Masamoto thôi chứ không nói thêm người lấy là Jack. Bọn nó đã đồng ý để chiến thắng này thuộc về Yamato. Đó sẽ là bằng chứng thuyết phục thầy Masamoto rằng Yamato sở hữu đủ tài năng để trở thành một chiến binh samurai của dòng tộc.
Akiko cũng tròn mắt kinh ngạc, hết nhìn Yamato đang quỳ gối cúi đầu rồi đến Jack lúc này đang lắc đầu quầy quậy.
Thầy Masamoto nhìn Yamato bằng ánh mắt hoài nghi. “Có thật thế không?”
“Đúng ạ thưa cha. Nhưng Jack muốn con là người tự tay dâng lên cha thanh kiếm.”
Phớt lờ hành động phản đối của Jack, thầy Masamoto gật đầu công nhận. Mọi chuyện đã được ấn định. Ông đứng dậy đón lấy thanh kiếm từ tay Yamato.
“Trường Nhị Thiên Nhất Lưu đã chính thức chiến thắng trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí!” tiếng vị giám khảo công bố vang lên, tuy cũng đang lúng túng không kém mọi người trước tình huống bất ngờ.
Cả Đại Phật Đường ầm vang âm thanh hò reo như sấm từ trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Bên trường Liễu Sinh thì xôn xao tiếng la ó phản đối, Raiden giậm chân bình bịch xuống sàn vì giận dữ còn Moriko thì nhe răng rít lên khinh khỉnh với Akiko. Khuôn mặt ngài Kamakura đỏ lên trong cơn thịnh nộ, cổ họng ông run run như thể vừa mắc nghẹn phải một con ếch to quá cỡ.
“Đây là một sự sỉ nhục!” cuối cùng ngài Kamakura cũng quát lên, đấy mạnh vị giám khảo ngã dúi dụi xuống sàn. “Một sự sỉ nhục!”
Ngài Kamakura hất đầu chào một cái cụt lủn về phía thầy Masamoto ròi đùng đùng ra khỏi đại sảnh, các samurai trong trường vội vã đi theo. Vị giám khảo đứng dậy rồi yêu cầu mọi người trật tự. Sau khi mọi âm thanh đều đã lắng xuống, ông nhường vị trí lại cho thầy Masamoto.
“Hỡi các học viên trường Nhị Thiên Nhất Lưu!” Thầy Masamoto dõng dạc lên tiếng, trịnh trọng giơ cao Ngọc Kiếm trong tư thế của người chiến thắng. “Hôm nay, tất cả chúng ta đã được tận mắt chứng kiến những gì làm nên một samurai của trường!”
Cả Đại Phật Đường vang lên một tràng pháo tay lớn. Thầy Masamoto lại giơ tay kia lên ra hiệu im lặng. Đoạn ông bước ra khỏi chiếc bục tiến đến chỗ Jack.
“Như đầu năm ta đã nói, tất cả các samurai đều phải chiến thắng chính bản thân mình, không ngại tập luyện gian khổ, không ngừng trui rèn ý chí sắt đá. Trò Jack đây chính là minh chứng cho câu nói đó. Hôm nay, trò ấy đã chiến đấu bằng dũng khí, lòng quả cảm và đã đánh bại được đối thủ của mình, đem về vinh quang cho trường chúng ta!”
Một tràng pháo tay nữa nổi lên còn to hơn cả lúc nãy.
“Tuy nhiên Võ Sĩ Đạo không đơn thuần chỉ có lòng dũng cảm và danh dự. Con đường đó cũng không chỉ có mỗi chiến đấu và chiến tranh. Có những lúc dừng lại là điều cần thiết, nhưng hãy nhớ rằng con đường ấy sẽ còn tiếp tục. Bởi vẫn còn ba tinh hoa khác trong tinh thần Võ Sĩ Đạo là nghĩa khí, nhân đức và trung thành.”
Thầy Masamoto quay sang Yamato, ông đặt một tay lên vai người con trai.
“Trò Yamato đây đã thể hiện cho chúng ta thấy những tinh hoa đó. Hành động dám tự mình thú nhận sự thật trước toàn thể mọi người là minh chứng của lòng dũng cảm phi thường, thậm chí có phần hơn cả những gì cần thiết để lấy được thanh kiếm.”
Thầy Masamoto lại giương cao thanh kiếm sáng lóa lên trời, cả trường cùng hò reo lần nữa.
“Yamato, con đã trả lời được câu hỏi của ta,” ông tiếp tục nói trong lúc nhìn xuống Yamato với ánh mắt trìu mến mà Jack chưa bao giờ thấy. “Ta đã hỏi con điều gì làm nên một thành viên trong gia tộc Masamoto. Những gì con vừa thể hiện cũng chính là tinh thần của dòng tộc chúng ta. Con đã trân trọng và vinh danh Jack, người anh em samurai của mình. Đó là tấm lòng chính trực. Con là một thành viên đích thực của dòng họ. Ta chấp nhận lời xin lỗi của con một trăm lần và tha thiết mong con trở về trường Nhị Thiên Nhất Lưu.”
Thầy Masamoto quỳ một chân xuống ngang bằng với Yamato.
Jack như không tin được vào mắt mình, và qua cái nhìn sửng sốt trên gương mặt Akiko, nó đoán cô củng có cùng cảm giác kinh ngạc như vậy. Qua tất cả những sự việc vừa xảy ra, thầy Masamoto đã chính thức tuyên bố chấp nhận Yamato với tư cách là một người trong dòng tộc. Khoảnh khắc ấy cũng đã được tất cả những học viên còn lại ghi nhớ. Một khoảng yên lặng bao trùm lên đại sảnh khi tất cả mọi người đều cúi mình kính trọng trước hình ảnh thầy Masamoto và Yamato.
Người cha và con trai cùng cúi đầu đáp lại nhau.
“Võ Sĩ Đạo là hành trình mà người bước đi trên nó không bao giờ được phép khinh suất,” ông tuyên bố sau khi đã đứng dậy. “Như ta đã nói, Võ Sĩ Đạo là con đường phải theo đuổi cả đời. Tuy nhiên mệnh lệnh đơn giản chỉ là giữ vững con đường đà chọn. Hỡi các học viên trường Nhị Thiên Nhất Lưu - hãy vững bước!”
Cả Đại Phật Đường lại ầm vang trong tiếng vỗ tay như sấm.