
“Không!” Jack hét lên, với tay túm lấy nhưng Yamato đã biến mất trong màn nước trắng xóa cuồn cuộn.
Jack trèo xuống gờ đá rồi nhảy trở lại gian Vũ Đài. Nó phải chen đẩy mấy người hành hương hiếu kì tụ tập trên phần sàn gỗ đang tò mò theo dõi sự việc để băng qua được.
“Có ai thấy cậu ấy không?” vừa hỏi nó vừa nhòm qua lan can xuống dòng nước cuộn tròn sủi bọt bên dưới.
“Không. Cậu ta ngã xuống chỗ lòng hồ và vẫn chưa thấy ngoi lên,” một trong những người hành hương lên tiếng trong lúc vẫn nhìn nó bằng ánh mắt nghi ngờ.
“Có thể cậu ta đã va vào đá,” người khác nói.
Thêm vài người nữa từ trong Bản Điện cũng chạy ra xem.
“Khoan đã, cậu ta kìa!” một người hành hương hét lên, tay chỉ vào một vùng toàn đá lởm chởm.
Yamato chỉ vừa trồi lên hớp không khí thì đã ngay lập tức bị dòng nước cuốn đi, lôi tuột xuống dưới.
“Này, cậu ta lấy Phỉ Thúy Ngọc Kiếm của chúng ta!” một vị tăng từ trong gian phòng linh thiêng bên trong Bản Điện xuất hiện. “Giữ cậu ta lại!”
Jack liếc từ trên lan can xuống. Nó ước chừng Vũ Đài cao ít nhất cũng bằng từ đầu trục căng buồm của tàu Alexandria xuống mặt nước. Nó đã từng thấy những viên thủy thủ rơi từ trên độ cao như vậy xuống biển mà vẫn còn sống. Liệu nó có thể làm được như thế?
“Ngăn cậu ta lại! Cậu ta đang giữ thanh kiếm!” vị tăng thúc giục.
Không còn thời gian cân nhắc thêm nữa, Jack lao từ trên lan can xuống mặt nước.
Gió thổi vù vù qua mặt, trong một thoáng, nó thấy mình nhẹ bẫng, gần như tĩnh lặng. Mắt nó bắt gặp hình ảnh Kyoto qua màn sương trước khi lao mình xuống vùng nước lạnh giá.
Cú va chạm dữ dội như tống hết toàn bộ không khí ra khỏi cơ thể nó, miệng nó ngậm đầy nước lạnh. Ra sức đạp chân để đẩy mình lên trên với thanh kiếm nặng trịch, nó trồi lên khỏi mặt nước ho sặc sụa mấy lần rồi mới lấy lại được bình tĩnh.
Jack nhìn quanh tìm kiếm Yamato nhưng không thấy. Há miệng hớp đầy không khí, nó lặn xuống dưới dòng nước chảy xiết.
Nó bơi về phía lòng hồ nhưng vẫn không thấy bất cứ dấu hiệu gì của Yamato, chỉ có những tảng đá lờ mờ nấp trong vùng nước tối đen cùng những cuộn xoáy nước liên tục cản nó lại, đe dọa sẽ kéo nó xuống đó mãi mãi.
Ngay lúc hai lá phổi nó bắt đầu đau rát đến không chịu nổi khiến nó đang chuẩn bị trồi lên khỏi mặt nước thì bất chợt có thứ gì đó mềm mềm chạm vào tay nó. Dù không nhìn thấy gì nhưng Jack vẫn nắm chặt, kéo thứ đó về phía mình. Một tay nó vòng quanh ôm lấy cái vật nằng nặng ấy trong khi hai chân liên tục đạp nước đẩy cả hai lên.
Jack và Yamato trồi lên khỏi mặt nước cùng lúc, nhưng ngay lập tức bị dòng nước cuốn vào vùng đá nhô lên lởm chởm rồi lại bị nhấn chìm xuống rãnh nước chảy xiết của con sông.
Nó nghe thấy tiếng nhiều người la hét trong lúc cố giữ cơ thể mình, Yamato và thanh kiếm nổi lên trên mặt nước trong dòng chảy xiết. Từng cuộn nước không ngừng đổ theo lối cửa sông, liên tục cuốn Jack và Yamato theo. Sức lực của Jack đuối dần trong lúc nó nỗ lực bơi về phía bờ, kéo theo Yamato và thanh kiếm.
Giờ thì bọn nó đã cách xa Bản Điện, ngôi chùa cũng đã khuất khỏi tầm mắt sau một khúc quanh của dòng sông. May mắn là luồng nước nơi đây đã bớt chảy xiết nên Jack bám được vào bờ sông. Với tất cả phần sức lực cuối cùng còn sót lại, nó kéo cơ thể Yamato đã mềm rũ lên bờ.
Gục xuống bên cạnh Yamato, Jack nằm bất động trong một lúc, miệng nó không ngừng há ra hớp lấy hớp để không khí như một con cá mắc cạn dưới cái nóng hừng hực của mặt trời. Trong lúc nghỉ mệt, nó thầm hỏi không biết liệu mình đã quá trễ để cứu Yamato. Ngay sau đó nó chợt nghe thấy một tiếng ho lớn sặc nước, tiếng nôn ọe, rồi tiếng thở thều thào.
“Để tôi chết đi,” Yamato rên rỉ, vén mớ tóc ướt sũng ra khỏi mắt.
“Nếu tôi vẫn cứu được cậu thì còn lâu,” vừa thở hồng hộc nó vừa nói.
“Vì sao chứ? Tôi chưa bao giờ đối tốt với cậu cả.”
“Dù sao chúng ta cũng được coi là bạn bè vì cha cậu đã yêu cầu như thế còn gì?” Jack nói, nở một nụ cười mỉa mai. “Hơn nữa cậu còn dạy tôi cách sử dụng kiếm gỗ.”
“Thì sao?”
“Cậu đã giúp tôi nhận ra rằng mình không phải là một tên ngoại quốc vô dụng,” Jack đáp lại, nó yên lặng để cụm từ xúc phạm đó lơ lửng một lúc trong bầu không khí giữa hai người.
Yamato quay sang bối rối nhìn Jack. “Cậu mà vô dụng hồi nào?”
“Hồi cha tôi bị giết, tôi đã không thể làm gì đế cứu ông ấy. Tôi chỉ là một đứa vô dụng trước những kẻ quá lão luyện như vậy,” Jack thú nhận. “Độc Nhãn Long đã cười vào mặt tôi khi tôi cố tìm cách tấn công hắn. Nhưng cậu đã chỉ cho tôi con đường Võ Sĩ Đạo, giúp tôi có được lí do để tồn tại. Đó là điều tôi luôn cảm kích.”
“Thật không hiểu nổi cậu nữa, ngoại- ... à, Jack,” Yamato ngồi hẳn lên, hai tay ôm đầu. “Tôi luôn phớt lờ cậu, thù ghét cậu, vậy mà lúc tên ninja sắp giết tôi thì cậu lại lao tới tấn công không hề nao núng bằng tất cả danh dự và lòng dũng cảm. Tôi thì không thể làm được như thế. Cậu đã hành động giống như một người anh trai, một samurai.”
“Nếu là cậu thì cậu cũng sẽ làm như vậy thôi.”
“Không... tôi không làm được đâu,” Yamato nói, nuốt nước bọt khan như thể lời nói vừa rồi là một hòn đá kẹp trong cổ họng. “Tối hôm thấy Kazuki bắt nạt cậu, tôi đã sợ đến mức không dám làm gì. Tôi biết kĩ năng chiến đấu của cậu ta tốt hơn tôi. Hẳn cậu ta cũng biết điều đó. Tôi đã không đủ can đảm để bước lên đối diện...”
Yamato quay mặt đi nhưng Jack vẫn thấy được cánh tay cậu ta đưa lên quệt ngang mắt, hai vai run lên theo từng đợt nấc đầy nước mắt.
“Đến đợt anh em song sinh nhà Seto... tôi cũng sợ đến mức không dám giúp. Tôi không muốn bị gọi là kẻ sính ngoại. Sau tối hôm đó, tôi không còn mặt mũi nào mà làm bạn với cậu nữa. Tôi không xứng đáng với cậu. Đó mới là lí do thực sự. Tôi xin lỗi...”
Jack ngả người về phía trước với khuôn mặt hoang mang bối rối. “Tôi chẳng hiểu gì cả. Sao cậu lại phải xin lỗi?”
“Jack, cậu đã cho tôi thấy con người thật của mình, còn tôi thì không thích phải đối mặt với điều đó chút nào hết. Cha nói đúng. Tôi không xứng đáng trở thành một samurai chứ chưa nói đến một thành viên trong gia tộc Masamoto. Cậu còn giống một người thừa kế dòng máu của cha hơn tôi nhiều. Cậu không hề cướp đi ông ấy, chỉ có tôi mới là người đã để mất thôi.”
“Đừng có ngu ngốc thế Yamato. Cậu chưa để mất ông ấy đâu. Ông ấy vẫn còn sống mà, đâu phải như cha tôi đã mất,” Jack nói thẳng. “Thầy Masamoto có thể nổi giận, nhưng ông ấy chẳng có lí do gì để phải xấu hổ vì cậu cả, nhất là với tinh thần chiến đấu cậu đã thể hiện hôm nay. Còn nếu vấn đề là ông ấy tự hào về tôi hay cậu hơn thì quên chuyện đó đi. Cả tên Kazuki đó cũng không đáng để chúng ta phải bận tâm. Hắn chỉ là một con heo rỗng kêu to với cái mông chó núp sau bộ lông sư tử lúc nào cũng cho mình là phải thôi!”
Nói rồi Jack toét miệng cười với Yamato, Yamato cũng yếu ớt mỉm cười đáp lại.
“Hơn nữa giờ cậu đã xin lỗi tôi, vậy là lấy lại được bộ mặt rồi còn gì?”
“Cứ cho là thế, nhưng mà -”
“Không nhưng nhị gì cả. Hôm nào mà tôi chẳng phải xin lỗi Akiko vì lỡ phạm lỗi! Cô ấy đã dạy cho tôi biết tất cả những gì cần thiết để được một người Nhật tha thứ Lần nào cô ấy cũng tha thứ cho tôi, giờ đến lượt tôi tha thứ cho cậu. Chúng ta làm bạn chứ?” vừa nói Jack vừa chìa tay ra.
“Cảm ơn cậu,” Yamato đáp lại, ngượng nghịu vì không quen với kiểu bắt tay của người Anh.
“Yamato này, cậu có quyền không ưa tôi. Tôi cũng đã chẳng thích thú gì hồi Jess mới ra đời. Con bé đã chiếm hết sự quan tâm chú ý của cha tôi. Đấy là nó còn là em gái tôi đấy! Nếu cha tôi mà lại tự nhiên đi nhận nuôi một thằng nhóc người Pháp nào đấy thì chắc tôi cũng thấy hãi lắm!” Jack thốt lên, nhăn mặt với cái ý tưởng vừa nêu ra. “Tôi không trách cậu cáu giận. Nhưng người cậu nên cáu giận không phải là tôi mà là Độc Nhãn Long. Nếu hắn không sát hại anh trai Tenno của cậu và cha tôi thì chúng ta đã không phải suýt chết đuối mà ngồi đây kể lể với thanh kiếm lấy trộm trong tay thế này đâu!”
Thế là cả hai cùng bật cười sang sảng trước tình thế tréo ngoe của bọn nó. Bầu không khí căng thẳng cũng biến mất như thể đã bị thác Âm Vũ Thanh rửa trôi.
Sau khi tiếng cười dần lắng dịu, bọn nó lại tiếp tục ngồi trong im lặng, tay ném từng hòn sỏi nhỏ xuống dòng sông, phân vân không biết nên nói gì hay làm gì sau đó.
“Chúng ta phải về thôi” cuối cùng Yamato cũng lên tiếng. “Mặt trời sắp lặn rồi, với cả còn phải cho trường Nhị Thiên Nhất Lưu biết họ đã thắng nữa.”
“Cầm lấy đi,” vừa nói Jack vừa tháo Phỉ Thúy Ngọc Kiếm nơi thắt lưng của nó ra đưa cho Yamato.
“Sao lại là tôi? Cậu mới là người lấy được cơ mà.”
“Thì thế, nhưng mà cần gì phải cho cha cậu biết điều đó, đúng không?”