
Nén hương tỏa ra làn khói cuối cùng rồi tắt ngóm.
“Bắt đầu!” tiếng vị giám khảo của Hoàng Gia vang lên. Jack chạy vụt ra phía cửa, Yamato theo sát bên cạnh. Tiếng hò reo càng vang dội khi cả hai lao qua cánh cửa Đại Phật Đường, nhảy hai bậc một qua dãy thềm đá. Đám đông đang tập trung bên trong khoảng sân cũng đổ xô ra như một lớp sóng khổng lồ đuổi theo sau Jack và Yamato đang chạy đua về phía cổng chính.
Vừa ra khỏi Nhị Thiên Nhất Lưu, Jack và Yamato liền quẹo trái xuống đường, đám đông học viên ùn tới đằng sau hò reo cổ vũ.
Vài học viên cố gắng chạy theo nhưng đã nhanh chóng bị Jack và Yamato bỏ lại phía sau.
Đến cuối con đường, Yamato chen lên phía trước rồi đột ngột quẹo sang hướng tắt ngang qua con hẻm. Âm thanh của đám đông học viên dần khuất phía sau, Jack vẫn tiếp tục đuổi theo sát rạt. Không phải nó sợ lạc đường, chỉ là nó không muốn để thua Yamato. Akiko đã chỉ cho nó biết đường đến thác Âm Vũ Thanh. Jack không muốn bị bỏ xa phía sau Yamato ngay khi cuộc chạy đua chỉ vừa mới bắt đầu.
Khoảng thời gian trước khi bắt đầu nghi thức Phỉ Thúy Ngọc Kiếm, Akiko và Saburo đã hối hả đẩy Jack vào Sư Tử Đường để chuẩn bị cho nó. Trong lúc Jack thay bộ kimono mới và nốc thật lực đồ ăn thức uống thì Akiko đã tranh thủ giải thích cho nó lịch sử của thanh kiếm này.
“Phỉ Thúy Ngọc Kiếm thuộc về Thiên Hoàng Kammu, vị hoàng đế đã sáng lập ra Kyoto. Tương truyền ai có được Ngọc Kiếm sẽ trở thành thiên hạ vô địch. Vì vậy Thiên Hoàng Kammu đã ra lệnh cấm để thanh kiếm được rời khỏi nơi đây để Kyoto luôn được bảo vệ. Ngài đã dâng Ngọc Kiếm lên sư Enchin của Phật giáo để thanh kiếm được cất giữ an toàn. Vị sư này đã đặt nó tại mỏm đá cao nhất của thác Âm Vũ Thanh để thanh kiếm có thể bao quát toàn bộ Kyoto và bảo vệ linh hồn của Sông Kizu.”
“Vậy cái thác ấy ở đâu?” Jack hỏi trong lúc và đầy một miệng cơm.
“Phía sau chùa Thanh Thủy Tự trong núi ấy. Cứ đi theo con dốc sau chiếc cầu lớn là cậu sẽ đến.”
“Ý cậu là cái cầu lúc chúng ta đi vào Kyoto ấy hả?”
“Đúng vậy. Con đường mà cậu phải đi nằm ở phía bên trái, vòng lên trên theo quả núi. Nó sẽ dẫn cậu đến thẳng Nhân Vương Môn. Đó là cổng chính của ngôi đền. Cậu không lạc được đâu,” cô nhấn mạnh trong lúc buộc dải thắt lưng obi cho nó.
“Đó là tuyến đường dành cho những người đi hành hương, rất dễ để nhận biết. Một khi đã tiến vào cung đường đó rồi, cậu cứ hướng thẳng phía Tam Trùng Tháp mà đi. Đó là cái tháp có ba tầng cùng một màu đỏ như cánh cổng torii ở Toba ấy. Sau đó băng qua Long Điện và cổng giữa để đến Bản Điện. Đó là khu vực chính. Từ chỗ đó, bên phải cậu sẽ thấy Vũ Đài, nơi các nhà sư thực hiện nghi thức múa trừ tà, còn bên trái chính là thác Âm Vũ Thanh có đền Phỉ Thúy Ngọc Kiếm.”
“Nghe có vẻ không khó đi lắm.”
“Đừng chủ quan Jack à. Phải có lí do thì sư Enchin mới đặt thanh kiếm ở đó chứ. Cái thác này cực kì nguy hiểm. Các vách đá luôn trơn trượt và ẩm ướt, lại còn gần như dựng đứng nữa. Rất nhiều samurai muốn được chạm tay vào thanh kiếm, nhưng chỉ vài người làm được điều đó thôi.”
Rồi chưa kịp hỏi gì thêm thì Jack đã phải vội vàng vào Đại Phật Đường để nghi thức được bắt đầu. Danh dự của trường Nhị Thiên Nhất Lưu đang đặt cả lên vai nó.
“Đi đường phải nhìn chứ!” tiếng người lái buôn nổi cáu khi Yamato và Jack lao nhanh qua quầy hàng của ông ta làm rơi cả trái cây xuống đất.
Hai đứa liên tục nhảy tránh rồi vòng vèo qua hàng loạt các dãy hàng hóa khiến mọi người đều phải giật mình. Chẳng mấy lâu sau, cả hai đã ra đến vùng ngoại ô thành phố. Jack thấy nhẹ cả người khi thoát ra khỏi bầu không khí oi bức ngột ngạt bên trong. Yamato đến được cây cầu trước tiên. Cậu ta nhanh chóng băng qua nó rồi quẹo trái hướng lên con đường hành hương. Jack ngay lập tức trông thấy đỉnh tòa Tam Trùng Tháp ló ra khỏi những ngọn cây từ phía xa.
Akiko nói đúng; nó có muốn lạc đường ở đây cũng khó vì đã có nguyên một đoàn người hành hương đang chậm rãi tiến về phía ngôi chùa. Dọc hai bên con đường đất, hàng dài những người bán rong đang bày ra nào là bùa may mắn, hương cùng thẻ bói. Các tay buôn bán danh tiếng khác thì bày bán nước uống, sencha và những bát mì nước cho vô số lữ khách hành hương vốn đã kiệt sức sau chuyến đi đường dài. Jack chạy vòng qua, tránh những gánh hàng rong của họ trên đường đuổi theo Yamato.
“Dục tốc bất đạt!” một trong số những người bán hàng rong la lên, tay vẫy vẫy tấm thẻ bói trước mặt Jack khi nó phóng qua.
Jack lao đi, càng tăng thêm tốc độ.
Yamato đã đến được khu rừng phía chân núi. Con đường tiếp tục vòng vèo bám lên sườn dốc, bị che khuất rồi lại hiện ra giữa tầng tầng lớp lớp cây rừng. Jack cảm nhận được thứ bóng râm mát lạnh khi nó chạy vào cánh rừng trên núi. Tim đập thình thịch như muốn phá vỡ cả lồng ngực, nó vẫn tiếp tục guồng chân nhanh hơn, cố sức đuổi theo Yamato. Cung đường bọn nó chạy càng lúc càng trở nên dốc hơn khi Jack quẹo qua một khúc quanh và thấy Yamato bắt đầu chậm lại.
Jack tính toán, thấy rằng nó có khả năng vượt qua Yamato nếu ở đoạn tiếp theo con đường trải thẳng. Nó dồn sức rồi tăng tốc chạy. Nhưng ngay khi vừa rẽ theo khúc quanh, bất chợt Jack đâm sầm phải một cái bụng bự mềm mềm. Nó bật văng ra sau, ngã phịch xuống nền đất đầy sỏi đá.
“Ôi chà! Từ từ thôi, chàng samurai trẻ,” nhà sư béo mập lên tiếng trong bộ áo cà sa màu vàng nghệ, tay ông xoa xoa cái bụng bự.
“Cháu xin lỗi,” Jack nói trong lúc vội vã đứng dậy, phủi bụi trên người, “nhưng cháu phải đuổi theo... đây là vấn đề danh dự.”
Jack cúi chào tạ lỗi rồi nhanh chóng phóng theo sau Yamato.
“Ôi tuổi trẻ bây giờ, háo hức muốn được giác ngộ thế đấy... Đức Phật sẽ đợi mà!” vị sư tốt bụng nói với theo cái bóng đang khuất xa dần của Jack.
Cho đến tận lúc Jack chạy nước rút vòng theo khúc cua cuối cùng vượt qua Nhân Vương Môn, nó vẫn không thấy bóng dáng Yamato đâu. Chỉ kịp lướt nhìn thoáng qua hai pho tượng khuyển sư trấn giữ lối vào, nó lại phải chạy như bay lên một chuỗi các bậc thềm bằng đá, phóng vù qua các lữ khách hành hương giật mình thon thót để tới cánh cổng thứ hai dẫn vào Tam Trùng Tháp. Ngọn tháp được sơn bằng một màu đỏ sậm, nổi bật giữa các toà kiến trúc màu nâu nhạt khác.
Yamato vẫn mất hút trong tầm mắt trong lúc Jack vội vàng lao đến Bản Điện, gian chính của một khu nhà khổng lồ và lớn hơn hẳn các khu khác.
Băng qua cánh cổng có hai pho tượng khuyển sư trấn giữ khác, nó lại bắt gặp một gian thờ nhỏ được sơn trang trí hình một con rồng màu xanh lục đang cuốn mình trên trần. Nó đang chạy qua phần điện thờ ngoài trời của Bản Điện. Đường chạy của nó tiếp tục vòng qua các lữ khách hành hương đang phủ phục trên nền đất trong nghi thức cầu nguyện. Sau đó nó hướng thẳng một mạch đến nội điện.
Bên trong gian nội điện chỉ có vài vị tăng đang hoang mang ngơ ngác trước cảnh một thằng bé ngoại quốc mặt đỏ phừng phừng thở không ra hơi, mồ hôi nhễ nhại. Họ quan sát nó với vẻ quan tâm thật lòng. Nội điện là một gian sảnh tối nhưng khá mát mẻ. Khác với các gian đền chùa khác, nơi đây được trang trí bằng vô số các lá vàng lộng lẫy xung quanh tượng Phật. Tuy nhiên Jack chỉ đủ thời gian nhìn lướt qua gian sảnh trong lúc vội vàng tìm lối ra.
“Thác Âm Vũ Thanh ở đâu ạ?” nó lên tiếng hỏi trong hoảng loạn.
Một vị tăng có màu da rám nắng cùng cơ thể mảnh khảnh ngồi trong tư thế nửa tòa sen chỉ vào cánh cửa bên tay phải. Jack vội cúi đầu cảm ơn rồi tiếp tục phóng qua cánh cửa, lao ra khoảng sân đầy nắng phía trước.
Nó nhận thấy mình đang đứng trên một miếng bục lớn bằng gỗ nhô ra ngoài hẻm núi xanh rì cây cối. Chính là Vũ Đài. Tiếng thác nước đổ xuống ầm vang vào tai nó. Qua màn nước trong vắt bắn tung tóe như sương, Jack thấy được quang cảnh của cả kinh đô Kyoto trải dài xuống tít tắp thung lũng, cả kinh thành lung linh qua màn bụi sương như một thứ ảo ảnh huy hoàng tráng lệ, một vệt cầu vồng mờ mờ vắt ngang Hoàng Thành cùng vùng trung tâm của nó.
Ngay phía bên trái Jack là thác Âm Vũ Thanh với dòng nước cuồn cuộn từ trên đỉnh dốc dựng đứng đổ xuống lòng hồ đầy đá tảng. Ước chừng cái thác cũng phải cao bằng một tòa nhà năm tầng. Bên dưới, làn nước cuộn xoáy vào nhau, sủi bọt trắng xóa cả lòng hồ trước khi êm ả chảy dọc theo hẻm núi xuống dưới Thung Lũng Kyoto.
Jack ngước nhìn lên. Mắt nó bắt gặp Yamato đang tất tả trèo lên các gờ đá gồ ghề hướng về phía một điện thờ bằng đá nhỏ xíu trên gờ thác.
Jack ước lượng cái thác này cao chừng bằng căn chòi trên đỉnh cột buồm của tàu Alexandria. Yamato thì mới trèo được có một đoạn ngắn phía trên Vũ Đài, tay chân run lẩy bẩy. Thậm chí từ chỗ mình đang đứng, Jack có thể thấy cả hai chân Yamato đang run lên cầm cập, cánh tay mò mẫm tìm điểm bám tiếp theo.
Leo qua phần tay vịn của Vũ Đài, Jack tăm tia được một rìa đá hẹp thích hợp để làm điểm xuất phát cho nó. Tuy nhiên nó sẽ phải nhảy từ khu lan can của Vũ Đài đến chỗ đó. Lòng hồ cuộn nước phía xa bên dưới sẽ là tấm đệm an toàn nếu nó có lỡ rơi xuống. Jack hít một hơi thật sâu chuẩn bị tinh thần rồi nhảy phắt sang rìa đá hẹp.
Nó gọn gàng tiếp đất xuống địa điểm đã chọn, nhưng ngay lập tức mất thăng bằng bởi bề mặt trơn tuột của gờ đá và bị trượt xuống mặt dốc dựng đứng. May mắn là tay nó đã bám được vào một mỏm đá nhô ra trên vực. Tháng ngày phải làm công việc leo cột buồm đã giúp nó rèn luyện được phản xạ ngay lập tức tìm trúng điểm bám để ngăn bị trượt xuống.
Jack cố điều hòa nhịp thở và trấn tĩnh tinh thần. Nó tự nhủ mình phải cẩn thận hơn nữa nếu còn muốn sống sót trở về.
Ngước nhìn lên, nó thấy Yamato chỉ nhích thêm được chút xíu. Như được tiếp thêm nguồn sinh lực mới, Jack bắt đầu hành trình leo trèo của mình. Nó vẫn còn cơ hội lấy được Ngọc Kiếm trước Yamato.
Sau một hồi làm quen với bề mặt trơn trượt của vực đá, Jack bắt đầu tăng tốc. Nó nhận ra leo vực đá cũng không khác với leo dây chằng cột buồm trên tàu Alexandria là mấy. Không còn sợ hãi trước độ cao của vực, Jack nhanh chóng leo đến cùng chỗ với Yamato.
“Cậu không sao chứ?” nó cất tiếng hỏi, lo lắng trước một Yamato đang run lẩy bẩy.
Yamato không nói gì mà chỉ trừng trừng nhìn nó, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu, hai mắt như dại đi vì sợ.
“Cần tôi giúp không?” Jack hỏi thêm lần nữa, nó biết thứ cảm giác khủng khiếp ấy cũng giống như lần đầu tiên nó phải trèo lên cái chòi trên đỉnh cột buồm vậy.
“Không cần, đồ ngoại quốc! Một lần là đủ lắm rồi,” cậu ta rít lên nhưng giọng thì lạc đi bởi nỗi sợ khi phải treo mình trên gờ đá trơn trượt, hai bàn tay trắng bệch vì cố bám chặt.
“Tốt thôi. Vậy cứ ở đó mà rơi đi,” Jack đáp lại rồi tiếp tục vượt lên trên. Jack nhanh chóng đến được phần gờ thác không chút khó khăn. Nó liếc mắt nhìn xuống Yamato vẫn đang bám chặt, bất động nơi vực đá rồi bước qua mấy tảng đá lớn tròn tròn được kê làm bậc thềm, tiến vào cái đền nhỏ ở giữa.
Jack chui vào và thấy thanh Ngọc Kiếm được đặt giữa một cái hốc tối lõm vào trong.
Thanh kiếm được đỡ ngang bởi một cái trụ sơn màu đỏ như hồng ngọc, phản chiếu ánh sáng của làn nước bên ngoài. Ngọc Kiếm là một thanh katana mang ý nghĩa biểu trưng, vỏ bao của nó làm bằng thứ gỗ đen tuyền có khắc hình rồng bằng vàng với một con mắt được khảm ngọc phỉ thúy xanh lục. Jack thấy lạnh hết cả sống lưng. Độc Nhãn Long. Rồng-một-mắt.
Cố giữ cho hai cánh tay không run lên, Jack nhấc thanh kiếm nặng nề ra khỏi chiếc trụ đỡ. Tay nắm chặt phần cán kiếm bằng da thuộc, nó cảm nhận được phần gồ lên của hoa văn trên lớp da cá đuối trắng. Nó rút bao kiếm, để lộ phần lưỡi kiếm bằng thép sáng lóa, sắc lẹm đến mức chỉ nhìn thôi cũng đã thấy nổi da gà. Một lớp bóng mờ hình con rồng thứ hai ánh lên trên bề mặt kiếm. Nó nhanh chóng tra thanh kiếm lại vào bao.
Jack giắt thanh Ngọc Kiếm vào phần thắt lưng obi của mình, cẩn thận cố định bao kiếm cho khỏi rơi rồi trở ra bờ vực đá.
Nhìn xuống dưới, nó thấy Yamato vẫn không hề nhúc nhích.
Nó lại trèo xuống ngang vị trí với Yamato. Lần này cậu ta thậm chí còn không nhìn nó một cái. Lúc này Yamato chỉ còn dám đứng một chỗ trong tư thế treo mình bên bờ vực thẳm, cả người cậu ta run lập cập như chiếc lá trong cơn bão.
“Nghe này, cậu bị cứng tay rồi,” Jack lên tiếng, cố thu hút sự tập trung của Yamato.
Nó đã từng chứng kiến chuyện này xảy ra với rất nhiều thuyền viên khác trên tàu Alexandria. Trong những lúc như thế, tâm trí họ như đờ đi vì sợ hãi khiến cơ thể họ càng trở nên cứng đờ bất động. Đầu óc họ bắt đầu hoa lên, dẫn đến việc chóng mặt, mất thăng bằng và cuối cùng là tuột tay rơi xuống biển, hoặc tệ hơn là rơi thẳng xuống sàn tàu.
Nhận thấy Yamato không còn khả năng bám trụ lâu hơn nữa, Jack nhủ thầm nó phải giúp cậu ta quay trở xuống thật nhanh.
“Để tôi giúp cậu. Trước tiên đưa chân phải xuống...”
“Tôi không thể...” Yamato yếu ớt lên tiếng.
“Cậu sẽ làm được. Cứ thả một chân ra rồi đặt xuống cái gờ đá nhỏ bên dưới đã.”
“Không được đâu... xa lắm...”
“Không xa chút nào hết. Tin tôi đi, cậu làm được mà.”
“Mà việc gì phải quan tâm chứ? Cậu đã cướp cha tôi rồi còn gì!” giọng Yamato đầy hằn học, cơn giận dữ bùng lên đã phá tan nỗi sợ đến bất động trên cơ thể.
“Cướp cha cậu?” Jack hoang mang hỏi lại.
“Phải, chính cậu! Nếu không có cậu thì mọi thứ đã chẳng ra nông nỗi này. Cha cũng sẽ nhận ra nỗ lực của tôi và công nhận tôi. Tôi sẽ không còn chỉ là cái bóng của anh Tenno nữa. Vậy mà cậu đã cướp đi ông ấy
“Tôi không cướp cha cậu. Chính ông ấy đã nhận nuôi tôi đấy chứ! Tôi làm gì có sự lựa chọn nào khác đâu.”
“Có đấy. Lẽ ra cậu nên chết chung với mấy người trên tàu của cậu đi!” Yamato gào lên, thả bung cơn giận dữ.
“Ờ, nếu không có tôi thì cậu cũng đã toi mạng dưới tay tên ninja đó rồi!” Jack bật lại.
“Đó mới là điều tôi đang muốn nói đấy. Lẽ ra tôi cũng đã có một cái chết danh dự như anh trai rồi. Thế mà cậu còn đến cứu tôi! Làm mất mặt tôi!”
“Dẹp cái thứ danh dự hão của người Nhật mấy người đi!” Jack bực lên gào lại. “Gì mà cứ phải mất mặt với chả không mất mặt chứ? Tôi đã cứu cậu. Tôi... là bạn cậu. Nếu muốn cướp cha cậu thì hồi đó tôi đã để cậu chết ở đấy rồi. Tôi không muốn cha cậu. Người tôi muốn là cha của tôi, nhưng ông ấy chết rồi!”
“Vậy tôi cũng nên chết đi còn hơn!” giọng Yamato trở nên dứt khoát, cậu ta đưa mắt nhìn xuống dải đá gồ ghề nhô lên bên dưới lòng hồ. “Cậu đã có thanh kiếm. Vinh quang thuộc về cậu. Dù gì bây giờ cha cũng sẽ không bao giờ còn thừa nhận tôi nữa. Tôi đã phản bội ông ấy. Dù cậu có muốn hay không thì giờ ông ấy cũng đã là của cậu!”
Vừa dứt lời, Yamato liền nhảy xuống.