Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
phỉ thúy ngọc kiếm
logo

Jack nhìn sâu vào mắt Yamato, chờ đợi đối thủ ra đòn đầu tiên.

“Kết quả của các trận đấu đa phần đã được quyết định trước cả khi rút kiếm ra,” thầy Hosokawa đã dạy Jack như vậy trong giờ Kiếm Thuật. “Thắng được tinh thần đối thủ, trò sẽ thắng được thanh kiếm của anh ta.”

Akiko đã thắng lượt đấu kiếm gỗ với Moriko bằng tỉ số ba-không, trả được món nợ bị chơi bẩn trong lần thi Thể Thuật lúc nãy. Chính việc Moriko gian lận đã khiến Akiko quyết tâm tung toàn lực chiến đấu không nương tay nữa.

Saburo thì mất hết tinh thần sau trận thua chóng vánh trước Yamato nên dễ dàng để thua Raiden với tỉ số hai-một. Cuộc Tha Lưu Tỉ Thí lại trở về thế cân bằng; cơ hội chiến thắng vẫn chia đều cho hai bên.

Trận chiến giữa Jack và Yamato sẽ quyết định tất cả.

Jack vẫn không thể tin được việc Yamato chiến đấu chống lại chính ngôi trường của cha mình. Trước ánh nhìn âm u nham hiểm trong mắt Yamato, Jack nhận ra rằng thật ra cậu ta chỉ muốn đối đầu với nó, một mình nó mà thôi.

“Làm một trận ‘đấu tự do chứ?’” Jack khiêu khích Yamato bằng lời thách đấu năm xưa.

Jack hiểu rõ cách suy nghĩ và chiến đấu của Yamato. Khi xưa, chính cậu ta là người đã dạy nó, tập với nó, quần nó tả tơi trong các trận đấu. Lần này, Jack thề sẽ khiến Yamato phải chịu thất bại.

Yamato khinh thường ra mặt, chẳng nói gì rút kiếm ra đưa lên ngang với Jack.

“Bắt đầu!” giám khảo ra hiệu.

Đòn tấn công của Yamato nhanh như rắn hổ mang. Cây kiếm gỗ của cậu ta trượt qua thanh của Jack hướng thẳng vào đầu nó.

Jack hụp xuống tránh đòn rồi vung kiếm ngang bụng Yamato. Yamato nhanh chóng phản đòn, gạt phắt đòn tấn công của Jack. Ngay lập tức Jack tăng cường sức ép bằng một đòn tấn công khác. Tuy nhiên Yamato đã đoán được từ trước nên dễ dàng bước tránh sang bên, đưa kiếm chặt ngang tay cầm vũ khí của Jack.

“DỪNG!” tiếng vị giám khảo vang lên giữa âm thanh hò reo của đám đông. “Điểm cho trường Liễu Sinh!”

“Cậu chưa ra đòn tôi đã đoán được cả rồi,” Yamato cười nhạt. “Vẫn hệt như xưa Jack nhỉ?”

“Còn cậu thì thay đổi rồi,” Jack đáp. “Cậu đã bị mất mặt.”

Giận điên lên trước lời sỉ nhục của Jack, Yamato lập tức lao vào tấn công dù giám khảo vẫn chưa ra hiệu bắt đầu. Đây chính là điều Jack đã chờ sẵn. Yamato vẫn nóng nảy như xưa, quá dễ bị xúc cảm lấn áp. Jack biết chắc điều này sẽ khiến cậu ta mất đi sự điềm tĩnh trong suy đoán.

Yamato vung kiếm chém xuống - và cậu ta đã phạm sai lầm. Yamato đã bước quá đà khiến khoảng cách lúc này giữa hai người là quá gần trong khi đang thực hiện một đòn chém ngược. Jack ngay lập tức lướt người sang bên, cùng lúc tung đòn chém mạnh vào hông Yamato.

“DỪNG!” vị giám kháo hô to trong khoảnh khắc Yamato khuyu người xuống sàn, đám đông xung quanh phát ra đủ các thứ âm thanh từ chế giễu đến cổ vũ. “Điểm cho trường Nhị Thiên Nhất Lưu!”

Giờ sẽ là điểm quyết định.

Đòn tiếp theo sẽ kết thúc cuộc Tha Lưu Tỉ Thí hôm nay. Tất cả đều nín thở. Vũ Đức Điện giờ đây yên tĩnh còn hơn một ngôi chùa, cả thầy Masamoto lẫn ngài Kamakura đều bất động chờ đợi hệt như hai vị thần bằng đá trên bệ thờ.

Trong một khoảnh khắc, thời gian như thể bị kéo dài ra mãi. Jack và Yamato đều như đang trải qua một trận chiến vô hình, cả hai đều dốc tâm suy đoán đòn tấn công mở đầu của đối thủ. Chúng bước từng bước chậm rãi, tư thế giống hệt nhau rồi cùng đưa kiếm lên, nâng mũi kiếm ngang với đối phương.

“Bắt đầu!” vị giám khảo ra hiệu.

Kiếm của chúng va vào nhau, cả hai di chuyển như đang múa, chân lướt qua nhau, người tấn công kẻ đỡ đòn, kẻ phản đòn người gạt kiếm rồi cùng xoay gót chuẩn bị tung ra đòn kết liễu.

Tay chúng va vào nhau, hai thanh kiếm gỗ cùng lúc nhắm thẳng cổ hai võ sĩ.

“Hòa!” vị giám khảo hô lớn trong niềm kinh ngạc.

Ngay cả khi đó, ánh mắt hai đứa vẫn tiếp tục cuộc chiến. Chúng vẫn chỉ là hai thằng nhóc khi xưa từng đánh nhau trên chiếc cầu nhỏ trong khu nhà của cô Hiroko ở Toba, tuy nhiên giờ đây cả hai đều phải công nhận không ai hơn ai cả, kĩ năng Kiếm Thuật của chúng hoàn toàn cân bằng.

Đám đông võ sinh hoang mang trông thấy. Làm sao Tha Lưu Tỉ Thí lại kết thúc với kết quả hòa được? Không đời nào! Vậy làm thế nào để quyết định trường giành thắng lợi sau cùng? Vị giám khảo vẫn cố gắng kêu gọi mọi người bình tĩnh.

Jack và Yamato chỉ chịu thu kiếm rồi bước xuống khi vị giám khảo xen vào giữa hai đứa. Ngay sau đó ông ta vội vàng đến chỗ thầy Masamoto và ngài Kamakura thì thầm bàn bạc với giọng điệu rất nghiêm trọng.

Đám đông bên dưới hóng tới dài cả cổ, ai cũng cố gắng lắng nghe, nhủ thầm biết đâu sẽ chộp được từ quan trọng nào đó vô tình lọt ra.

Sau vài phút đàm luận căng thẳng, vị giám khảo lại nhanh chóng rảo bước về trung tâm võ đường.

“Thưa toàn thể các samurai trường Nhị Thiên Nhất Lưu cùng toàn thể các samurai trường Liễu Sinh Lưu!” ông tuyên bố với một giọng vô cùng trang trọng. “Với quyền hạn đã được giao phó bởi Hoàng Gia, tôi xin tuyên bố chúng ta sẽ dùng đến nghi lễ Phỉ Thúy Ngọc Kiếm để giải quyết cuộc tỉ thí hôm nay.”

Đám đông bùng nổ trong tiếng ồn ào hỗn loạn khiến vị giám khảo phải hô hào đến khản cả giọng mới vãn hồi được trật tự.

“Chiếu theo chỉ dụ của Thiên Hoàng Kammu, vị Nhật hoàng đã sáng lập nên thành Kyoto, nghi lễ Phỉ Thúy Ngọc Kiếm sẽ được tiến hành để phân định thắng thua trong trường hợp xảy ra kết quả hòa trong những cuộc Tha Lưu Tỉ Thí. Chúng tôi đã đi đến thống nhất võ sinh nào lấy được Ngọc Kiếm từ thác Âm Vũ Thanh về trình cho người sáng lập trường của mình sẽ giành được phần thắng cuối cùng. Nghi lễ sẽ được bắt đầu sau bốn tuần hương nữa phía ngoài Đại Phật Đường.”

Đám đông vỡ òa trong niềm hứng khởi lên đến đỉnh điểm.

Đã từ trăm năm nay nghi lễ Phỉ Thúy Ngọc Kiếm không hề được tiến hành. Hay nói đúng hơn là không cần phải tiến hành. Trong tâm niệm của tất cả mọi người, chưa từng có cuộc tỉ thí nào lại đi đến một kết quả hòa cả.

« Lùi
Tiến »