Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
bướm và ác quỷ
logo

Vẫn chưa đến giữa trưa mà Vũ Đức Điện đã nóng đến ngột ngạt. Học viên hai trường giờ đây đang xếp thành hàng dài ở đại sảnh tự quạt lấy quạt để như hàng trăm chú bướm vỗ cánh, số đông khác thì cố nhòm vào phía trong qua lớp cửa sổ mỏng.

Thầy Masamoto bước vào ngay lúc Jack, Akiko và Saburo đang chuẩn bị cho vòng tiếp theo. Ông chúc mừng Akiko về màn trình diễn xuất sắc của cô trong phần thi Cung Thuật vừa qua và động viên từng đứa trước khi bước vào các trận đấu Thể Thuật sắp tới.

“Hãy ghi nhớ trong tim phẩm chất thứ hai của Võ Sĩ Đạo,” thầy Masamoto hân hoan đưa ra lời răn dạy trước khi bước về chỗ ngồi của ông trong Vũ Đức Điện. “Dũng khí!”

“Nói thì hoa mĩ thật,” Saburo quay sang nói với Jack sau khi thầy Masamoto đã rời khỏi, “giờ thì bọn mình đâu cần dũng khí, cái mình cần là kì tích thì có!”

Jack nhún vai ngao ngán đáp lại Saburo trong lúc thay bộ võ phục mới rồi thắt chặt dải đai lưng màu xanh. Chuẩn bị xong xuôi, Jack, Akiko và Saburo cùng bước vào Vũ Đức Điện đứng thành hàng trước bục hành lễ.

Thầy Masamoto và ngài Kamakura đã ngồi sẵn trong góc vòng cung của sảnh đường, trông như hai ông vua đang chờ các võ sĩ giác đấu của họ ra tỉ thí vậy. Ngài Kamakura có vẻ không còn hào hứng như lúc nãy nữa, trong khi từ thầy Masamoto tỏa ra một vẻ tự tin điềm tĩnh sau khi trường của ông giành chiến thắng ở phần thi đầu tiên.

“Vòng thứ hai là Thể Thuật!’ Vị giám khảo đến từ Hoàng Gia thông báo, sau đó ông đưa mắt về phía Raiden nhấn mạnh, “Đây không phải là trận đấu sinh tử. Thắng thua sẽ chỉ được tính dựa trên điểm số, đối thủ bỏ cuộc hay bị đánh nốc ao.”

Raiden nhún vai hung bạo, rõ ràng hắn không hề có ý định tuân theo điều luật nào cả.

“Trong mỗi trận, điểm sẽ được trao cho người thực hiện tốt được một kĩ thuật. Ippon là điểm cao nhất, tương đương với một điểm trọn vẹn dành cho người thực hiện được kĩ thuật một cách hoàn hảo. Người được điểm này sẽ thắng cuộc. Waza-ari tương đương với nửa điểm, được trao cho những đòn thế gần như hoàn hảo. Hai Waza-ari sẽ bằng một Ippon. Yoku Koka là điểm dành cho những kĩ thuật đơn giản. Hai loại điểm này sẽ chỉ được tính đến nếu không ai giành được thắng lợi tuyệt đối sau thời gian một nén hương. Trường nào có nhiều lượt đấu thắng sẽ là trường thắng cuộc ở phần thi này.”

Đám đông ngay lập tức hô vang như cả đàn sư tử gầm lên khắp Vũ Đức Điện.

“Trận đầu tiên, Akiko đấu với Moriko. Cả hai vào vị trí!”

Gương mặt Akiko tái nhợt đi khi nghe vị giám khảo xướng lên tên mình.

“Sẽ ổn thôi mà Akiko,” Jack động viên cô bé. “Cứ nhớ đến điều thầy Kyuzo luôn nói: “Thắng lợi ngày mai bắt đầu từ nỗ lực hôm nay.” Ba tháng qua tụi mình đã tập luyện rất chăm chỉ mà, nhất định cậu sẽ giành phần thắng thôi.”

Điều nó vừa nói hoàn toàn là sự thật. Thầy Kyuzo là người nghiêm khắc nhất trong số các võ sư, đến mức chúng có cảm tưởng thầy ấy bực mình vì bị bắt phải dạy thêm vào buổi tối nên trút giận lên chúng bằng tất cả các bài tập hà khắc nhất có thể vậy. Suốt thời gian qua, thầy Kyuzo không ngừng bắt bọn nó phải luyện tập quần quật hết kĩ năng này đến kĩ năng khác. Tuy nhiên thầy chỉ toàn hướng dẫn những kĩ năng cơ bản nhất trong Thể Thuật.

“Sao thầy không dạy bọn em đòn liên hoàn cước ren-geri ấy ạ?” một lần Saburo đã thắc mắc như thế và kết quả là cậu chàng bị phạt chống đẩy năm mươi cái vì tội dám có ý kiến. Trong lúc cậu ta mải thi hành án phạt thì thầy Kyuzo đã giải thích như sau, “Tất cả những điều các em cần đều nằm trong các chiêu thức cơ bản nhất. Liên hoàn cước quá dễ bị phản công. Một cú đánh hoặc gạt đòn chuẩn xác còn hiệu quả hơn gấp nhiều lần. Ta nhắc lại lần nữa, chỉ có những đòn thế cơ bản mới dùng được trong chiến đấu.”

Và giờ chính là lúc để chiến đấu. Khi hai người bước lên sàn đấu đối mặt với nhau, cô gái bên trường Liễu Sinh khẽ rít lên, nhe hàm răng đen đầy đe dọa.

“Thi lễ!” vị giám khảo ra hiệu, hai cô gái cúi chào thầy Masamoto cùng ngài Kamakura rồi quay trở lại chào lẫn nhau. Tiếp đến, giám khảo thắp một nén hương trong chậu đồng rồi hô lớn, “Bắt đầu!”

Ngay lập tức, Moriko phóng đến chỗ Akiko tung ra một cú đá trực diện, rồi một cú đá vòng, kết thúc bằng đòn đá hậu. Akiko lùi lại đỡ đòn, chờ cơ hội phản lại thế tấn công liên tục của đối phương. Akiko đỡ được cú đá đầu tiên, tránh được cú thứ hai, nhưng không may bị cú đá thứ ba trúng ngay vào hông khiến cô bé ngã lăn xuống sàn. Moriko lập tức nhảy đến tấn công liên tiếp bằng đòn dẫm chân fumi-komi.

“DỪNG!” vị giám khảo hét to, ngăn đòn tấn công tàn bạo của Moriko lại. “Điểm Waza-ari cho Moriko!”

Phía trường Liễu Sinh hô vang tán thưởng nhiệt liệt còn khuôn mặt Jack thì điên tiết đến mức tím tái cả đi. Nó ghét phải nhìn Akiko chiến đấu một mình thế này. Giờ nó chỉ ước gì có thể xông ngay đến bảo vệ cô bé như lần trước cô đã bảo vệ nó vậy.

“Thi lễ!” vị giám khảo ra lệnh, hai cô gái lại cúi chào nhau. “Bắt đầu!”

Moriko lại lao lên tấn công chớp nhoáng, nhưng lần này Akiko đã chuẩn bị sẵn. Cô lướt người tránh sang một bên chặn rồi giữ chặt chân Moriko sau khi cô nàng tung ra cú đá vòng, đồng thời tấn công bằng nửa dưới lòng bàn tay vào ngực kết hợp gạt chân trụ đối phương. Đòn phản công đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả, tiếc là Moriko vẫn kịp bám lấy Akiko khi ngã xuống khiến đòn thế mất đi phần hoàn hảo.

“DỪNG!” vị giám khảo hô to, lao vào ngăn giữa hai thí sinh. “Điểm Waza-ari cho Akiko!”

Đến lượt các học viên trường Nhị Thiên Nhất Lưu bùng nổ. Trận đấu lại trở về thế cân bằng.

“Thi lễ!” vị giám khảo ra lệnh, hai cô gái lại cúi chào nhau. “Bắt đầu!”

Lần này Moriko giữ khoảng cách với đối phương.

Họ bước vòng thủ thế, mặt đối mặt. Moriko rít lên như một con mèo đen. Cả hai tung vài đòn giả trước khi Moriko bất ngờ túm lấy ống tay Akiko. Akiko tìm cách phản đòn. Cả hai cô gái đều túm lẫn nhau, cố tìm thời cơ sơ hở tung đòn quật vai đối thủ. Akiko chớp được thời cơ tung đòn quăng hông o-goshi. Moriko liền chùng hông xuống, chuyển trọng tâm ngăn không cho Akiko thực hiện cú nâng rồi từ phía sau giật mạnh tóc Akiko.

Chỉ có Jack cùng số ít người khác là nhìn thấy trò chơi bẩn này. Nắm tóc là một trong những điều bị cấm trong luật, tuy nhiên Moriko đã ranh mãnh dùng cơ thể che động tác này của mình. Akiko bị rơi vào thế khó. Moriko liền gạt chân từ phía sau rồi kéo tóc khiến cô bé bị vật xuống.

“DỪNG! Điểm Waza-ari cho Moriko!” vị giám khảo ra phán quyết, rõ ràng đã không nhìn thấy trò gian lận của Moriko. “Lượt đầu tiên, trường Liễu Sinh thắng!” “Không thể tin được!” Jack tức giận thốt lên trong lúc Akiko khuỵu gối xuống bên cạnh. “Sao ông ấy có thể không thấy trò bẩn đó chứ?”

“Đừng bận tâm về trận đấu của tớ nữa. Dù sao cũng qua rồi,” Akiko đáp, mặt cô vẫn còn đỏ ửng, nóng bừng vì cố sức. “Hãy cứ tập trung cho trận đấu của cậu. Nhất định cậu phải thắng đấy.”

“Trận thứ hai. Raiden đấu với Jack. Cả hai bước lên!”

Tim Jack ngưng đập mất một nhịp. Vậy là nó phải đấu với Raiden.

“Cố lên Jack,” Yori thì thầm với nó trong lúc ngồi quỳ phía sau cả bọn cùng các bạn khác trong lớp.

“Cố lên nha bạn Jack,” giọng Emi ấm áp vang lên.

Giọng điệu ve vãn của cô bé khiến Akiko phải quay lại nhìn chằm chằm với ánh mắt đầy kinh ngạc.

“Cảm ơn cậu,” Jack trả lời, nở được một nụ cười tàm tạm để đáp lại. Lần đầu tiên Emi để ý đến mình, Jack thầm nghĩ.

Thế rồi nó bắt gặp cái nhìn của Kazuki khiến ý nghĩ dễ thương vừa hiện qua trong đầu nó liền vụt tắt. Kazuki đang làm cử chỉ ra hiệu cắt cổ nó.

Từ sau lễ hội ngắm hoa đến giờ, tay đối thủ cũ này vẫn còn giữ mối căm hận trong lòng, nhất là khi cả trường đã không còn khinh Jack là ngoại quốc nữa mà còn tôn vinh nó như một vị anh hùng trong khi Kazuki thì bị lãng quên, thế nên cu cậu rất đắc ý với trận đánh sắp diễn ra của Jack. Không đời nào Jack thắng nổi Raiden, và Kazuki biết rõ chẳng ai lại đi thích một kẻ thua cuộc bao giờ.

Jack bước đến trung tâm Vũ Đức Điện. Sức nóng ngay lập tức khiến nó cảm thấy yếu hẳn. Không có lấy một chút không khí trong lành nào, sàn gỗ thì như lò nung vì ánh nắng thiêu đốt.

Bỗng nhiên Jack thấy sảnh đường sao mà rộng lớn thế. Nó thấy mình như một con kiến nhỏ sắp sửa đối mặt với tên khổng lồ Raiden vậy. Trong khi đó, đối thủ của nó đang nhăn nhở lắc đầu qua lại khiến từng khớp xương phát ra tiếng kêu răng rắc thật dễ sợ.

Jack sắp bị xé thành từng mảnh.

Nó liếc nhìn về phía bạn bè mình. Ngay cả khuôn mặt của họ cũng phản chiếu nỗi sợ của nó chẳng khác nào một tấm gương.

Nó thấy thầy Yamada, thầy Kyuzo và thầy Hosokawa cùng đứng ở phía sau. Thầy Yamada khẽ gật đầu rồi đưa tay ám chỉ nó so sánh kích cỡ của thầy Kyuzo và thầy Hosokawa. Jack hiểu ý thầy Yamada ngay lập tức; ông muốn nói với nó rằng kích cỡ chưa bao giờ là vấn đề đối với thầy Kyuzo. Và nó cũng vậy.

“Thi lễ!” vị giám khảo lên tiếng.

Jack và Raiden chào thầy Masamato và ngài Kamakura, rồi hai đứa quay lại cúi đầu chào nhau một cái cụt lủn. Vị giám khảo chờ nén hương tiếp theo được đốt cháy rồi mới hô, “Bắt đầu!”

Jack quyết định đấu theo kiểu được ăn cả, ngã về không nên ngay khi Raiden phóng tới, nó tung ra một đòn đá trực tiếp rồi nối tiếp theo sau đó bằng một cú đá xoay người. Raiden dễ dàng gạt phắt đòn tấn công của nó sang bên, ngay sau đó hắn tung ra một cú đánh bằng cẳng tay khiến Jack văng lên không trung rồi rơi phịch xuống sàn.

“DỪNG!” vị giám khảo hô lớn. “Điểm Koka cho Raiden!”

Jack lảo đảo lấy lại thăng bằng, tuy có hơi choáng váng nhưng không thấy đau. Akiko và Saburo vẫn nhìn nó bằng ánh mắt động viên cổ vũ, nhưng chẳng mấy ích gì khi ngay phía sau hai đứa là bộ mặt hể hả của Kazuki và điệu bộ giả bị treo cổ của Nobu.

“Bắt đầu!”

Jack chỉ vừa kịp thủ thế khi Raiden dậm chân lao về phía nó. Jack thốt lên một tiếng rồi cố tránh, tuy nhiên chân nó đã bị chặn. Raiden vung tay tung một đòn đấm móc trái. Jack hụp người xuống, cảm nhận cú đánh sượt qua đầu. Nhưng ngay khi nó vừa ngẩng lên thì Raiden lại tung luôn một cú đấm bằng tay phải vào chính giữa mặt nó.

Jack đỡ đòn tấn công bằng thế khóa cao age-uke chắc nịch. Dù vậy nó cũng nhận thấy nếu không thoát được, chẳng chóng thì chày nó cũng trúng đòn.

Jack khuỵu gối, dùng hết sức bình sinh đấm mạnh vào đùi Raiden. Nó đã nhắm ngay vào vùng thần kinh cảm giác thầy Kyuzo đã dạy trong quá trình luyện tập. Raiden rú lên đau đớn và thả chân Jack ra. Tuy nhiên ngay trong lúc láo đảo lùi lại phía sau, hắn đã kịp tung một cú tát bằng mu bàn tay vào thẳng má Jack, đòn đánh thô thiển nhưng rất mạnh.

Jack lại bị đánh văng qua sàn một lần nữa.

“DỪNG!” tiếng vị giám khảo. “Điểm Koka cho Raiden!”

“Jack ơi, cố lên. Tớ biết cậu làm được mà,” Akiko động viên nó, nhưng chỉ cần nghe tiếng rên rỉ thiểu não từ phía học viên trường Nhị Thiên Nhất Lưu là đủ thấy cơ hội của nó nhỏ nhoi đến dường nào.

Ở lần tấn công thứ ba này Jack cầm cự được lâu hơn một chút, nhưng rồi nó cũng dính phải một đòn cẳng tay vào ngay cổ.

“DỪNG!” tiếng vị giám khảo. “Điểm Koka cho Raiden!”

Lần này nó nằm luôn một đống, vị giám khảo bắt đầu đếm.

“Một... hai...”

Đòn thượng cẳng tay vừa rồi của Raiden đã khiến Jack bị đánh đo ván đến mất luôn cả cảm giác. Nó nằm đó, trong đầu chỉ ước gì mọi chuyện đã chấm dứt. Đầu nó bưng bưng, rung lên vì đau nhức. Âm thanh cổ vũ giờ chỉ còn là những tiếng lạo xạo ồn ào hỗn tạp vo ve bên tai. Ý nghĩ từ bỏ lại càng trở nên thực tế hơn bao giờ hết. Nó chẳng có cơ may nào thắng trận cả. Ngay lúc này đây, nó chỉ hi vọng có thể toàn vẹn sống sót trở về là đã may mắn lắm rồi.

“Ba...”

Bỗng một giọng nói vang lên át tiếng ồn từ đám đông.

“Bảy lần ngã xuống, tám lần bật lên!”

Jack lắc lắc đầu, cố làm cho mình tỉnh táo trở lại. Nó dần nhận ra quang cảnh sảnh đường, giọng nói cũng trở nên rõ ràng hơn.

“Bốn...”

“Bảy lần ngã xuống, tám lần bật lên!”

Là Yori. Cậu bé đang la lớn về phía Jack. “Bảy lần ngã xuống, tám lần bật lên!”

“Năm...”

Yori đang động viên nó đừng vội bỏ cuộc. Cùng một lúc, tất cả những bài học đã qua bất chợt ùa vào đầu Jack. Nó không thể chịu thua như thế này được.

“Sáu...”

Jack cố dẹp bỏ những ngờ vực và sợ hãi trong lòng. Lời thầy Yamada lại vang lên trong đầu nó. “Để được bước lên, người ta trước hết phải nằm xuống.”

“Bảy…”

“Bảy lần ngã xuống, tám lần bật lên!”

Giờ nó còn nghe thấy cả tiếng Saburo và Akiko đồng thanh cùng Yori và một vài học viên khác nữa.

“Tám...”

Nó không thể chấp nhận thua cuộc khi chưa cố gắng hết sức như vậy được.

“Chín...”

Jack buộc cơ thể mình phải đứng dậy. Đám đông gào lên cuồng nhiệt, háo hức muốn xem cảnh thằng ngoại quốc bị đánh bay lên một lần nữa. Vị giám khảo ngừng đếm. Jack loạng choạng bước về vị trí.

“Bắt đầu!” vị giám khảo ngay lập tức ra hiệu, Jack còn chưa kịp có thời gian hồi phục.

Raiden lại rầm rập lao đến.

Jack đỡ được đòn đầu tiên của hắn.

Cơ thể nặng nề của Raiden lao vượt qua nó. Hắn xoay người lại rồi tiếp tục nhào tới tấn công. Jack tung được một đòn vào be sườn Raiden, cùng lúc, cú đấm như búa bổ cúa hắn cũng đã găm thẳng vào ngực Jack khiến nó văng ngược ra sau, rơi phịch xuống ngay cạnh Akiko.

“DỪNG!” tiếng vị giám khảo. “Điểm Koka cho Raiden!”

Akiko trông như sắp phát điên lên vì lo lắng, tuy nhiên Jack vẫn gượng dậy cố đấu tiếp.

“DỪNG!” vị giám khảo hô lớn khi nó lại bị đấm văng xuống sàn như một cái bị bông. “Điếm Koka cho Raiden!”

Lợi dụng trạng thái đã yếu đi nhiều của Jack, Raiden thực hiện một cú đá móc ura mawashi-geri khiến be sường Jack bị chấn thương mạnh.

“DỪNG!” giọng vị giám khảo lộ rõ vẻ lo lắng khi ông ngăn Raiden lại. “Điểm Yoku cho Raiden!”

Jack thấy nó vẫn còn may vì nền sàn rất đàn hồi, tất nhiên cú va chạm cũng khiến nó đau nhức. Nó lại gượng mình đứng dậy, người lắc lư như con búp bê Daruma. Giờ thì nó thấy biết ơn việc thầy Kyuzo đã liên tục bắt nó làm mục tiêu để người khác tập trong suốt khoảng thời gian địa ngục vừa qua. Sức bền cơ thể nó đã được cải thiện đáng kể, đúng như những gì Akiko từng nói.

“Thời gian còn lại là nửa nén hương,” vị giám khảo thông báo. “Bắt đầu!”

Raiden giờ đây đã bắt đầu thở nặng nhọc vì thấm mệt do phải thi đấu quá lâu. Rõ ràng từ đầu hắn chỉ định kết thúc ngay trong một lượt đánh. Lúc này mặt hắn đỏ bừng, mồ hôi tuôn ra trông hệt như một con lợn rừng.

Jack nhận thấy Raiden đã chậm đi ít nhiều vì nó đã có thể dễ dàng đỡ các đòn đấm vòng mawashi-zuki của hắn. Bất chợt một luồng suy nghĩ lóe lên trong đầu Jack. Raiden đổ mồ hôi ròng ròng, người đỏ rực lên vì mệt không phải là hình ảnh của một con lợn rừng mà là một con quỷ. Hắn chính là con quỷ màu đỏ trong ảo mộng của nó!

Đã quá mệt đế có thể tung ra một đòn thế đàng hoàng, Raiden bèn dùng sức túm lấy Jack rồi ném nó văng dọc chiều ngang võ đường. Jack bị trượt lưng dọc trên mặt sàn rồi dừng ngay dưới chân thầy Yamada.

“DỪNG!” vị giám khảo lên tiếng. “Điểm Koka cho Raiden!”

Các học viên bên trường Liễu Sinh hò reo cuồng nhiệt. Chỉ chưa đầy nửa nén hương nữa thôi là họ sẽ dành phần thắng. Tên ngoại quốc kia không có bất kì cơ hội đảo ngược tình thế nào cả.

Jack nhìn thẳng vào thầy Yamada, còn vị thầy thì nghiêng mình về phía nó như thể đang hành lễ.

“Thầy ơi! Raiden chính là con quỷ trong ảo mộng của con!” Jack lắp bắp thốt lên. “Vậy nghĩa là sao ạ?”

Thầy Yamada không nói gì, ông chỉ mở rồi đóng tay lại như cánh bướm. Thông điệp từ vị võ sư già đã rất rõ ràng - Jack phải hóa thân thành con bướm trong mơ.

Jack gượng đứng dậy, buộc đai lưng xanh của nó lại cho chắc. A, màu xanh! Jack bật cười khi nhận thấy giấc mơ tưởng như mập mờ của nó giờ lại trở nên vô cùng rõ ràng. Nó không thể đánh bại Raiden bằng sức, nó chỉ có thể thắng bằng kĩ năng, tốc độ và sự dẻo dai.

Jack thay đổi chiến thuật. Rõ ràng Raiden rất kém về mặt kĩ thuật, hắn ta chiến đấu hoàn toàn dựa vào sức mạnh và thể hình to lớn. Nếu Jack cũng nhanh nhẹn và có được thủ pháp lanh lợi như loài bướm thì đòn tấn công của hắn không thể nào chạm vào người nó được. Rồi sẽ đến lúc Raiden kiệt sức như con quỷ trong giấc mơ của nó. Giờ Jack chỉ hi vọng nó có đủ thời gian để dụ “con quỷ” béo này vắt kiệt sức.

“Bắt đầu!” vị giám khảo ra hiệu.

Trận đấu lại tiếp tục.

Dù muốn nhưng việc né tránh khỏi nguy hiểm khó hơn Jack nghĩ nhiều. Nó đâu thể nào cứ chạy vòng quanh võ đài được. Điều cốt lõi là nó phải giữ khoảng cách vừa phải với Raiden để dụ hắn tấn công. Nó cần triệt tiêu sinh lực của đối phương trong khi vẫn phải cố gắng không để bị trúng đòn.

Jack bắt trận đấu phải vào theo nhịp độ mà nó muốn bằng cách hết nhảy bên này lại chuyển sang bên kia. Nó luồn lách, né tránh, lăn lộn giữa cái nắng trưa hè thiêu đốt đang biến Vũ Đức Điện thành một cái lò nung cỡ bự.

Raiden điên cuồng lăn xả vào tấn công, càng lúc chuyển động của hắn càng trở nên lờ đờ trong khi Jack vẫn tránh được hết đòn này đến đòn khác. Mồ hôi của hắn tuôn ra như suối, lọt qua luôn chân mày đen rậm rơi cả vào mắt thằng bé con to lớn. Raiden đưa tay dụi mắt, hắn đã để mất cảnh giác.

Chính là cơ hội Jack vẫn đang chờ đợi.

Jack vẫn biết không một cú đá hay cú đấm bình thường nào có thể quật ngã nổi Raiden. Nó phải vượt qua cánh tay dài như vượn của đối phương rồi mới mong làm nên chuyện. Chỉ còn duy nhất một cách: thực hiện thế Điệp Trùng Cước chō-geri. “Nếu con tin mình làm được thì con sẽ làm được,” thầy Yamada đã nói vậy. Ngay lúc này đây, chính nó cũng tin là mình sẽ làm được.

Không chút chần chừ, Jack phóng luôn lên không trung. Tất cả thành quả khổ công luyện tập của nó đều hội tụ trong thời khắc này.

Jack vươn mình giữa khoảng không, tay nó mở rộng như cánh bướm để chỉnh hướng, lợi dụng Raiden mất cảnh giác, nó tung một cú đá vòng bằng chân phải vào ngay kẽ hở của mục tiêu nhằm tạo khoảng trống thuận lợi, ngay sau đó tung ra một cú đá bằng chân trái móc trúng quai hàm đối thủ. Đòn chō-geri hoàn hảo khiến cơ thể Raiden lập tức đổ gục xuống.

Cả Vũ Đức Điện im ắng đến đáng sợ.

Jack đáp xuống nhẹ nhàng ngay trên cơ thể đang rên rỉ của đối thủ vừa đúng lúc hết thời gian, chỗ tàn hương cuối cùng cũng rơi xuống chậu.

“DỪNG!” vị giám khảo kinh ngạc hô lớn. “Điểm Ippon cho Jack!”

Quả là cơ may hiếm có, Jack đã thi triển thành công thế chō-geri. Chính nó cũng không thể tin được điều mình vừa làm!

Cả Vũ Đức Điện bùng nổ trong tiếng reo vang thắng lợi trong lúc Jack loạng choạng bước về khu vực của đội, bỏ lại Raiden vẫn nằm gục dưới sàn.

“Cừ quá Jack ơi!” Saburo phấn khích chạy đến đỡ nó.

“Cậu học cú đá đó ở đâu thế?” một giọng nói vang lên từ trong đám đông.

“Đòn thế đó gọi là gì vậy?” một giọng khác thắc mắc. “Người-ngoại-quốc-bay?”

Jack bị vây quanh bởi bao nhiêu học viên khác, ai cũng muốn được nó chỉ cho tuyệt kĩ người-ngoại-quốc-bay vừa thi triển. Saburo thì vừa đẩy mọi người lại, vừa nhắc nhở họ phải giữ khoảng cách với khu vực thi đấu.

Vẫn chưa hết ngạc nhiên với thắng lợi giành được, Jack khuỵu cả xuống trong lúc những học viên khác đều muốn sáp lại gần nhất có thể với vị anh hùng mới nổi của họ.

Vị giám khảo cố tìm cách vãn hồi lại trật tự. Đám đông cũng dần bắt đầu lắng xuống, nhưng những tiếng xì xầm hào hứng thì vẫn âm ỉ không tắt được.

Sau khi tất cả đã về đúng vị trí của mình, Jack nhận ra thầy Yamada đang lịch sự đánh trống lảng trước những câu hỏi dồn dập đòi giải thích của thầy Kyuzo về cú đá tuyệt kĩ mà nó vừa thi triển, trên môi ông nở một nụ cười bí hiểm.

“Trận đấu cuối cùng. Saburo đấu với Yamato. Cả hai hãy vào vị trí!” vị giám khảo thông báo, mọi ánh nhìn lại hướng về hai võ sinh cuối cùng.

Tỉ số đang cân bằng và trận đấu này sẽ quyết định tất cả.

Nếu Saburo đánh bại được Yamato, trường Nhị Thiên Nhất Lưu sẽ giành phần thắng ở vòng này. Saburo là một chiến binh giỏi và khả năng giành chiến thắng của cậu khá cao. Tuy nhiên, Yamato vẫn là một ẩn số chưa có lời giải.

Yamato bước đến đối diện Saburo.

Saburo nở nụ cười thân thiện nhưng Yamato không thèm đế ý, ánh mắt cậu ta vô tình như thể không nhận ra người bạn cũ của mình vậy.

“Thi lễ!” vị giám khảo ra lệnh, cả hai cúi chào, nén hương được thắp lên. “Bắt đầu!”

Yamato không hề di chuyển.

Saburo thoáng chút chần chừ, cuối cùng cậu chàng quyết định tung ra một cú đá thẳng từ phía trước, đi kèm theo là một cú đấm đảo nghịch.

Yamato lạnh lùng tránh cú đá rồi đỡ cú đấm của Saburo bằng mu bàn tay. Sau đó cậu ta nhanh như cắt xoay người đến sát Saburo rồi ném luôn đối thủ bằng một đòn quăng vai uy dũng seoi-nage kết thúc trận đấu. Saburo bị quăng lên trên không trung rồi rơi phịch xuống sàn Vũ Đức Điện.

“Ippon!” vị giám khảo la to cố át tiến hò reo đắc thắng. “Vòng thi đấu thứ hai, phần thắng thuộc về trường Liễu Sinh Lưu!”

Nén hương tính giờ chỉ mới bắt đầu cháy thì trận đấu đã kết thúc.

« Lùi
Tiến »