
“J ack! Jack! Jack!”
Ánh nắng gay gắt của mùa hè khiến Jack phải nheo mắt lại. Nó vừa rời Sư Tử Đường bước vào sân trong dưới tiếng hô vang của đám học viên đang tụ tập ở đó, thầm nghĩ chắc hôm nay sẽ lại là một ngày nóng đổ lửa nữa đây.
Suốt ba tháng qua, Jack, Akiko cùng Saburo đã phải trải qua lịch trình tập luyện nghiêm ngặt đến khắc khổ. Những bài tập dồn dập khiến chúng thậm chí gần như quên luôn cả việc vắng mặt của Yamato, điều mà lúc vừa mới hay tín, đứa nào cũng cho là một biến cố ghê gớm lắm. Jack còn không nhớ nó đã ăn bao nhiêu nhát chém trong những bài luyện kiếm gỗ để tăng kĩ năng Kiếm Thuật, chẳng nhớ chúng đã bắn được bao nhiêu mũi tên bay lạc hay bị gãy trong môn Cung Thuật, và cũng không còn bất cứ phần nào trên cơ thể chúng chưa bị thâm tím bởi những bài học Thể Thuật cả.
Ngoài ra, Jack còn phải tham gia vào những buổi tập bí mật với thầy Yamada để học đòn thế chō-geri với hi vọng có thể hiểu được ý nghĩa của ảo mộng hôm đó. Tuy vậy, nó vẫn chưa làm thế nào nắm bắt được tuyệt kĩ cực kì phức tạp này. Dù đã cố gắng hoàn thành đúng như lời hướng dẫn của thầy Yamada nhưng rõ ràng kĩ năng của nó vẫn chưa đủ. Cứ với tiến độ này thì dù có cho mấy năm nữa nó củng chưa luyện thuần thục được chō-geri ấy chứ.
“Chịu thôi, con không làm nổi đâu,” Jack nói bằng giọng thiểu não khi nó đáp lưng xuống sàn đến lần thứ năm trong cùng một buổi tập khoảng một tuần trước cuộc Tha Lưu Tỉ Thí.
“Nếu con tin mình làm được thì con sẽ làm được, Jack ạ,” thầy Yamada trả lời như thể đó là điều tất yếu. “Việc con cần làm không phải là hoàn thiện kĩ năng, mà là hoàn thiện chính bản thân mình đấy con trai.”
Đó là tất cả những lời động viên ông có thể dành cho Jack. Lần này, những lời hướng dẫn mơ hồ của ông khiến nó càng thấy bực mình hơn. Chẳng lẽ vị sư già này không thấy tuyệt kĩ ấy khó quá sức đối với nó hay sao? Tối nào vị thầy cũng yêu cầu nó tập luyện chō-geri đến tận lúc toàn thân ê ẩm mới thôi.
Giờ đây, khi đang phải đứng giữa khoảng sân nóng bỏng da và bị bao quanh bởi những học viên nhiệt tình chúc may mắn cho nó, Jack chỉ cầu mong sao nỗ lực suốt ba tháng qua của chúng sẽ không trở thành vô ích. Nhưng có lẽ là đã quá trễ để lo tới những chuyên như vậy.
Ngày diễn ra cuộc Tha Lưu Tỉ Thí đã đến.
“Jack! Jack! Jack!”
Tiếng hô đồng thanh tràn ngập tai Jack khi nó băng qua khoảng sân tiến vào Nam Thiền Viên. Akiko và Saburo đã đến đó từ trước và đang đứng chờ nó cạnh một tảng đá lớn. Thầy Masamoto và Lãnh chúa Kamakura đang ngồi trên chỗ bục có bóng râm ở phía cực bắc khu vườn. Xung quanh họ là võ sư hai trường, tất cả đều vận bộ kimono lễ phục. Học viên hai bên đã đứng thành từng hàng ngay thẳng, gọn gàng hai bên vườn, trường Nhị Thiên Nhất Lưu ở phía Đông, còn trường Liễu Sinh Lưu ở phía Tây.
Tim Jack đập thình thịch thiếu điều muốn lọt cả ra ngoài.
“Xin được giới thiệu, đây là những samurai của trường Nhị Thiên Nhất Lưu!” vị giám khảo mặc bộ kimono trắng tinh với chiếc đầu hói hô lớn.
Những tiếng hô vang như sấm dậy từ phía đám đông vang lên khiến ba đứa Jack, Akiko và Saburo theo bản năng đứng sát lại gần nhau cho an tâm.
Tiếng hô giảm dần cũng là lúc thầy Masamoto và ngài Kamakura chào nhau, tuy nhiên cử chỉ lịch sự bên ngoài vẫn không thể che giấu ngọn lửa hận đang sôi sục giữa hai vị samurai uy dũng. Thầy Masamoto hôm nay trông cau có một cách lạ thường. Rõ ràng chuyện cậu con trai bỏ trốn đã khiến ông già đi trông thấy, có lẽ ngay cả những vết sẹo chiến trận ác liệt nhất cũng không thể tác động mạnh đến ông như thế. Hành động đào tẩu này đối với ông chẳng khác nào vết thương không bao giờ lành lặn được.
“Và đây là những samurai của trường Liễu Sinh Lưu!” vị giám khảo tiếp tục hô vang.
Ngay lập tức tiếng hô xung trận “Liễu Sinh! Liễu Sinh! Liễu Sinh!” liên tục vang dậy từ phía những học sinh trường Liễu Sinh Lưu ở mạn tây khu vườn.
Jack nhìn thấy cái bóng to khủng khiếp của Raiden sải bước qua khu vườn đến chỗ tảng đá đối diện. Ba tháng qua nó đã quên thằng nhóc này to lớn đến cỡ nào. Hồi ở lễ hội ngắm hoa, Jack đã nghĩ Raiden trông giống một con khỉ đột quá khổ, còn hôm nay hắn lại hệt như một con bò mộng, hung hăng và dữ tợn. Thế này mà gọi là tỉ thí gì, tàn sát thì có, Jack nhủ thầm.
Phía sau cái bóng đồ sộ của Raiden là một cô gái mảnh khảnh có mái tóc đen nhánh. Cô ta di chuyển với dáng điệu nhanh nhẹn, chính xác và nhịp nhàng như thể mỗi bước đi là một phần của thế kata cơ bản. Cô gái này có đôi mắt đen sắc nhọn cùng cặp môi mỏng trông như một vết cắt màu đỏ tươi trên khuôn mặt trắng như bột. Vẻ quyến rũ của cô đi kèm theo cả sự chết chóc như thể một con rắn độc đang nhử mồi, Jack thầm nghĩ. Thế rồi cô gái mỉm cười, để lộ hàm răng bên trong.
Tất cả đều được nhuộm đen.
Trong lúc Jack còn chưa hết kinh hãi thì võ sinh cuối cùng của trường Liễu Sinh xuất hiện. Toàn thể học viên trường Nhị Thiên Nhất Lưu bàng hoàng đến thảng thốt. Đó không phải là Toru.
Đó là Yamato.
Jack không tin nổi vào mắt mình nữa. Đó đúng là Yamato, nhưng cậu ta lại đứng bên phía trường Liễu Sinh Lưu. Đây là lần đầu tiên nó trông thấy cậu ta kể từ mùa xuân. Cũng có nhiều tin đồn trong trường về việc Yamato đã gia nhập trường Liễu Sinh Lưu, nhưng chuyện tham gia vào cuộc tỉ thí ảnh hưởng đến danh dự cha mình như thế này thì không ai lại ngờ tới cả.
Khi vừa nhận ra võ sinh cuối cùng là ai, thầy Masamoto liền bật dậy, đôi mắt trợn trừng giận dữ. Ông quay người về phía Kamakura, không nói được lời nào trong cơn giận bốc lên cao ngút. Ngài Kamakura vẫn ngồi yên vị như không có chuyện gì. Sự việc bất ngờ xảy ra đã khiến cho vị samurai vĩ đại Masamoto phải rối trí.
“Đây không phải là điều chúng ta đã hẹn. Thằng nhóc kia đâu rồi?” thầy Masamoto lên tiếng sau khi cố lấy lại bình tĩnh.
“Chà, tôi quên chưa nói với anh nhỉ? Thật thất lễ quá. Vì có sự cố nên Toru bị cha gọi về quê rồi, đành phải thay vào bằng một học viên khác của chúng tôi,” ngài Kamakura trả lời, đặc biệt nhấn mạnh những từ cuối.
“Học viên của anh? Thật không thể chấp nhận được.”
“Luật lệ Tha Lưu Tỉ Thí đã quy định rõ ràng đây là cuộc đấu giữa hai trường chứ đâu phải giữa hai nhóm học viên. Tôi hoàn toàn có quyền tự do thay đổi võ sinh tham gia thi đấu bất cứ lúc nào. Đúng vậy không anh Takeda?” ngài Kamakura quay sang nói với vị giám khảo.
“Vâng, rất chính xác, thưa ngài Kamakura,” vị giám khảo đáp, cố né tránh cái lườm rát mặt của thầy Masamoto.
“Vậy nên, trừ khi anh muốn xin hủy cuộc Tha Lưu Tỉ Thí lần này...”
“Không! Chúng ta vẫn sẽ tiến hành thi đấu.” Thầy Masamoto ngồi xuống, vẻ giận dữ lộ rõ như một lò nước đang sôi sùng sục.
Vị giám khảo giơ tay ra hiệu giữ yên lặng. Đám đông đang xì xào lập tức im phăng phắc.
“Tôi là Takeda Masato,” người đàn ông đầu hói tiếp tục nói. “Giám khảo trung lập được Hoàng Gia cử đến cuộc Tha Lưu Tỉ Thí lần này. Tôi sẽ điều hành tất cả các trận đấu diễn ra hôm nay. Quyết định của tôi là quyết định cuối cùng và không được phép tranh cãi. Vòng đầu tiên là Cung Thuật. Các samurai, hãy sẵn sàng vào vị trí!”
Đám đông vỗ tay rào rào trong lúc các tay cung trẻ tuổi đi dọc theo khu vườn.
“Sao Yamato lại theo phe bên kia?” Jack lên tiếng hỏi bằng giọng bàng hoàng khi cả ba đứa túm tụm bên cạnh phiến đá. “Sao cậu ấy lại đối đầu với bọn mình như thế?”
“Cậu cũng nghe lời thầy Masamoto hôm sau vụ ẩu đả rồi đấy thôi,” Akiko đáp. “Sau lần đó, thầy ấy không thừa nhận Yamato nữa. Cậu ấy bỏ chạy vì đã bị mất mặt một cách thảm hại và không chống đỡ nổi nỗi nhục ghê gớm đó.”
“Nhưng cũng đâu cần phải gia nhập bên trường Liễu Sinh?”
“Quá rõ rồi còn gì,” Akiko trả lời. “Cậu ấy muốn cha mình cũng phải bị mất mặt Jack ạ.”
“Thôi nào!” Cô Yosa cắt ngang. “Các em phải tập trung vào phần thi sắp tới. Đừng để bị phân tâm bởi thứ thủ thuật hèn hạ đó của họ. Hãy nhớ những gì cô đã dạy - điều quan trọng nhất trong Cung Thuật là phải tập trung tuyệt đối. Giữ thăng bằng cho thật tốt. Hợp nhất tinh thần, thể xác và cung tên làm một.”
Suốt ba tháng qua, cô Yosa đã bắt chúng phải thuộc nằm lòng những nguyên tắc ấy. Gần như cả tháng đầu tiên chúng chỉ học mỗi tư thế đứng và cầm cung cho thật chuẩn. Sau đó cô mới bắt đầu dạy chúng cách bắn cung. Akiko là đứa đầu tiên tiếp thu được kĩ thuật này, còn Saburo và Jack thì vẫn chưa thể nhắm bắn mục tiêu một cách chính xác được.
Vào những tuần cuối cùng, cô Yosa còn bắt chúng tập bắn nhiều đến mức các ngón tay phồng rộp cả lên. Một lần, cô tiến lại ngay sau Akiko, dùng phần lông đuôi mũi tên cọ vào tai khiến cô bé giật thót lên, làm cú bắn trượt mục tiêu lần đó suýt nữa đâm thẳng vào tổ chim trên cành thông già. Lúc đó cô Yosa chỉ nói, “Em không được để mình dễ bị phân tâm như thế. Phải tập trung tuyệt đối, nhớ chưa?” Buổi học tiếp theo, cô lại hét vào tai Saburo khiến mũi tên của cậu chàng lao thẳng luôn lên trời. “Tập trung vào!” cô Yosa lặp lại.
“Cuộc tỉ thí chính thức bắt đầu. Giờ là phần thi đầu tiên. Bắn cung cách mục tiêu một trăm thước,” vị giám khảo thông báo.
“Một trăm thước á!” Saburo la lên khi đang chuẩn bị cung và tên. “Năm mươi thước tớ còn chưa bắn trúng nữa là!”
“Trường nào ghi được nhiều điểm nhất sau sáu lượt bắn sẽ giành phần thắng trong vòng đấu này,” vị giám khảo tiếp tục. “Bắn trúng mục tiêu được một điểm. Trúng hồng tâm được hai điểm. Trường Liễu Sinh bắn trước.”
Cô gái với hàm răng nhuộm đen bước vào vạch mức. Tất cả mọi người đều im lặng chăm chú theo dõi. Cô lạnh lùng đặt mũi tên lên cung ròi bắn đi.
Mũi tên trúng ngay giữa hồng tâm, toàn thể học viên trường Liễu Sinh hô vang hoan hỉ. Không chút chần chừ, cô gái tiếp tục bắn mũi tên thứ hai, lần này trúng vào vòng trắng bên ngoài, cách hồng tâm chỉ một ngón tay. Cô ta liền nhăn nhó thất vọng ra mặt.
“Ba điểm cho trường Liễu Sinh.”
Saburo bước lên vạch mức. Thậm chí từ chỗ đứng của mình, Jack cũng có thể thấy tay cậu chàng đang run lên bần bật. Chỉ việc lắp tên vào cũng đã rất khó khăn.
Phát bắn đầu tiên của Saburo trật xa đến mức suýt trúng phải một học viên trong đám đông. Từ chỗ học viên bên trường Liễu Sinh vang lên tiếng cười khoái trá. Phát thứ hai cũng không khá hơn là mấy, mũi tên cắm thẳng luôn xuống đất trước khi kịp đến mục tiêu.
“Không điểm cho trường Nhị Thiên Nhất Lưu.”
“Không sao đâu, Saburo,” Jack an ủi khi thấy vẻ mặt hổ thẹn của cậu bạn. “Tớ cá tên khỉ đột kia cũng chẳng làm ăn gì được đâu.”
Ơn trời Jack đã đúng. Raiden còn không biết cách cầm cung thế nào cho chính xác. cả hai cú bắn của hắn đều bay vù qua, không chút quan tâm đến mục tiêu.
“Không điểm cho trường Liễu Sinh.”
Tiếp theo là lượt của Jack. Nó cẩn thận kiểm tra lại tư thế đến hai lần, thở thật nhịp nhàng, cẩn thận với từng động tác một. Mũi tên đầu tiên của Jack trúng vào vòng ngoài mục tiêu. Đám đông liền hò reo hưởng ứng.
Jack cố giữ tập trung, nó chờ đến khi đám đông yên hẳn rồi mới tiếp tục.
Nó nhắm kĩ rồi bắn.
Lần này cú bắn không chính xác.
Đám học viên trường Nhị Thiên rên rỉ tiếc nuối trong lúc bên kia thì hò reo ăn mừng. Vị giám khảo phải giơ tay lên ra hiệu vãn hồi trật tự.
“Một điểm cho trường Nhị Thiên Nhất Lưu.”
“Tớ xin lỗi.” Jack nói khi vòng trở lại chỗ phiến đá của đội.
“Không sao đâu. Cậu làm tốt lắm. Chúng ta vẫn còn cơ hội mà,” Akiko đáp, giọng có phần run run. Cô bé chính là cơ hội của chúng!
Yamato đứng vào vị trí. Kĩ thuật cơ bản của cậu ta rất tốt, mũi tên đầu tiên trúng vào phía ngoài mục tiêu. Học viên trường Liễu Sinh hò reo đắc thắng. Tuy nhiên Yamato lại quá tự tin ở lần bắn thứ hai. Cậu kéo cung quá mạnh khiến mũi tên trật khỏi mục tiêu cắm phập vào cây thông cuối khu vườn. Lập tức cả bọn Jack, Akiko và Saburo cùng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
“Một điểm cho trường Liễu Sinh.”
Chẳng thèm ngó ngàng gì đến bọn Jack, Yamato liền quay lại chỗ ngồi. Rõ ràng cậu ta không hề hài lòng với màn trình diễn vừa rồi của mình.
Đến lượt Akiko bước vào vạch mức.
“Giờ cậu ấy phải bắn trúng hồng tâm cả hai lần thì bọn mình mới thắng được!” Saburo thì thào tuyệt vọng. “Cậu thấy có bao giờ cậu ấy làm được vậy chưa?”
“Hôm nay sẽ được chăng?” Jack đáp lại đầy hi vọng, nó thấy Akiko hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
Trước đây Jack đã từng thấy Akiko bắn trúng hồng tâm từ khoảng cách này, nhưng đó là lần duy nhất trong suốt khóa huấn luyện đặc biệt. Giờ liệu cô bé có bắn được hai phát cùng trúng đích ở thời khắc quyết định thế này?
Lúc Akiko chuẩn bị giương cung bắn, tiếng hò reo dần chìm xuống như tiếng sóng vỗ xa bờ. Cô bé bắn đi mũi tên với một động tác thuần thục. Đường tên bay thẳng và mạnh, cắm trúng ngay giữa hồng tâm. Đám học viên trường Nhị Thiên Nhất Lưu liền hò reo vui sướng.
“Cố lên Akiko!” không kìm được bản thân, Jack cũng hét lớn.
Vị giám khảo ra hiệu giữ yên lặng, tiếng hò reo lập tức tan dần.
Akiko chuẩn bị bắn phát thứ hai, cũng là phát cuối cùng của vòng đấu này. Nếu cô bé bắn trúng hồng tâm, trường Nhị Thiên Nhất Lưu sẽ thắng vòng một.
Toàn bộ ánh mắt của đám đông quanh Nam Thiền Viên đều chăm chú hướng về phía Akiko, tạo nên thứ sức ép kinh khủng khiến đôi tay cô bé bắt đầu run rẩy. Jack cảm nhận được cô đang cố gắng chống chọi để giữ lấy sự bình tĩnh. Dần dần Akiko cũng điều hòa được nhịp thở, vững tay trở lại. Cô giương cung cao quá đầu, kéo căng chuẩn bị bắn.
“ĐỒ BẠN GÁI THẰNG NGOẠI QUỐC!” Một tiếng la lớn phát ra từ phía trường Liễu Sinh.
Tiếng la phá vỡ sự yên lặng. Trong một tích tắc, có vẻ Akiko đã bị phân tâm, cô bắt đầu gặp khó khăn trong việc giữ thăng bằng giữa tinh thần và thể xác khi lời xúc phạm kia cứ vang vọng trong đầu.
Jack tức điên người, nó biết Akiko phải giữ được trạng thái tập trung tuyệt đối trong lúc giương cung, nếu không sẽ không thể nào bắn chính xác được.
Cô đã thả mũi tên ra nhanh mất một nhịp.
Mũi tên bay đi tuy loạng choạng nhưng vẫn trúng được mục tiêu. Liệu đó có phải là hồng tâm?
Đám đông học viên cùng nín thở. Vị giám khảo chạy đến kiểm tra vị trí của mũi tên. Nó đã cắm trúng ngay chóc mé ngoài của vòng tròn hồng tâm.
“Trúng hồng tâm! Bốn điểm cho trường Nhị Thiên Nhất Lưu,” vị giám khảo tuyên bố sau khi kiểm tra kĩ dấu mũi tên.
Cả Jack và Saburo đều mừng đến mức tung luôn vài cú đấm vào không khí. Akiko đã thành công!
Akiko vinh quang cúi chào trong lúc vị giám khảo hô lớn, “Vòng thi đầu tiên, phần thắng thuộc về trường Nhị Thiên Nhất Lưu.”