
“Sao con không ra mặt bảo vệ danh dự cho các bạn mình?” thầy Masamoto đùng đùng nổi giận.
Yamato trả lời bằng một giọng lí nhí đến không thể nghe được.
“Ta đã thấy con rút lui! Nếu là Tenno, nó sẽ không đời nào làm như thế,” ông tiếp tục, giọng bừng bừng lửa giận. “Sao con không giúp Jack? Chẳng phải con còn nợ nó chính mạng sống của mình hay sao? Nó đã cứu con. Ta thấy Jack còn ra dáng võ sĩ hơn con gấp nhiều lần đấy.”
Tiếng thổn thức khẽ vang lên cùng câu mấp máy môi lí nhí xin lỗi.
“Con vứt dũng khí, danh dự, tinh thần quả cảm đi đâu hết rồi? Lẽ ra chính con mới là đứa phải thượng đài trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí, phải đứng ra bảo vệ danh dự cho trường của ta đấy chứ không phải Jack đâu!”
Giọng thầy Masamoto như lạc đi cùng tiếng tách trà rơi loảng xoảng từ trên mặt bàn xuống đất.
“Con đã làm mất mặt chính con và cả cái gia đình này! Hãy suy nghĩ thật kĩ xem phải làm như thế nào mới xứng với cái họ Masamoto của mình rồi hẵng trở lại đây trả lời rõ ràng cho ta! Giờ thì ra ngay!”
Cánh cửa giấy mở ra, Yamato xuất hiện với gương mặt đỏ bừng đầy nước mắt vì xấu hổ. Cậu cố tránh ánh nhìn kinh ngạc từ ba đứa Jack, Akiko và Saburo đang quỳ trước cửa Phượng Hoàng Đường. Tòa nhà này là phòng tập riêng của thầy Masamoto, chỉ những học viên xuất sắc nhất mới được gọi đến đây để thầy truyền thụ tuyệt kĩ “Nhị Thiên” mà thôi.
“Xin lỗi nhé, Yamato...” Jack mở lời, tỏ ý muốn giúp đỡ cậu ta phần nào.
Ngay lập tức Yamato ném về phía Jack cái nhìn dữ tợn khiến nó không nói gì được nữa. Cậu ta nhanh chóng bước đi, không thèm quay lại nhìn bọn Jack lấy một lần.
“Không phải lỗi của cậu đâu Jack à,” Akiko khẽ nói.
“Đúng là lỗi của tớ mà. Nếu tớ không đến ngôi trường này thì cậu ta đâu có bị...”
“VÀO ĐI!” Thầy Masamoto lớn tiếng gọi.
Ba đứa bọn nó lấm lét nhìn nhau đầy sợ hãi. Sau vụ ẩu đả ở lễ hội ngắm hoa, thầy Masamoto đã kéo cả bọn về trường rồi ra lệnh cho chúng ngay lập tức về phòng ngủ. Gần như bọn chúng đều mất ngủ cả đêm vì thầy Masamoto đã yêu cầu phải trình diện ngay khi trời hửng sáng. Kiku và Yori thì được tha vì hai đứa không tham gia vào trận đánh, còn Jack thì đã được Akiko cảnh báo rằng bị gọi đến Phượng Hoàng Đường trước cả bữa sáng thế này chỉ có thể đồng nghĩa với việc chúng sẽ bị trừng phạt.
Có điều cả bọn vẫn chưa dám tưởng tượng mức độ trừng phạt ấy sẽ đến đâu.
“Chính Tọa!” ông lên tiếng khi chúng bước vào phòng, cả ba đều cúi gập người xuống thấp nhất có thể.
Thầy Masamoto ngồi trên tấm bục cạnh chiếc bàn nhỏ đen bóng. Một gia nhân đang dọn dẹp phần nước trà loang ra trên nền nhà, người khác thì đang đặt lên bàn của ông một ấm trà mới ủ.
Phía sau lưng thầy Masamoto là một tấm tranh lụa sơn hình một con phượng hoàng lửa đang tung cánh; đầu cánh của nó rực lửa còn cái mỏ thì đang hướng thẳng lên trời. Lúc này trông thầy Masamoto cũng nóng như núi lửa, vết sẹo đỏ rực trên mặt ông phập phồng hệt như dung nham nóng chảy. Chờ đến khi cô hầu gái ra khỏi phòng ông mới bắt đầu nói. Trong lúc đó, Jack, Akiko và Saburo vẫn đang run rẩy cúi đầu sát đất.
“Ngồi dậy đi!”
Thầy Masamoto đưa mắt nhìn thật kĩ cả ba đứa như thể đang tính toán mức độ hình phạt mà chúng có thể chịu đựng được. Một lúc sau, ông hít một hơi thật sâu khiến miệng Jack khô hết cả lại vì chết điếng.
“Xuất sắc!” ông cất giọng, một nụ cười thoáng hiện qua khuôn mặt giận dữ. “Ta rất ấn tượng với những gì các trò vừa thể hiện tối qua.”
Cả ba đứa nhìn nhau ngơ ngác. Vậy là chúng sẽ không phải chịu phạt?
“Saburo, trò được tha tội say xỉn tối qua. Ta đánh giá cao lòng trung thành với bạn bè cũng như cú gạt chân nhanh như cắt mà trò đã dùng để đối phó với thằng nhóc Raiden đó. Trò đã chứng minh cho ta thấy mình vẫn có thể chiến đấu dù đang ở trong tình trạng say xỉn.”
Saburo hối hả cúi lạy, không kìm được vẻ nhẹ nhõm ra mặt khi được tha tội.
“Akiko, trò rất xứng đáng với danh hiệu nữ võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Chỉ có những chiến binh dũng cảm nhất mới dám đứng lên đương đầu với mối hiểm nguy như thế,” thầy Masamoto nhận xét, giọng tràn đầy niềm tự hào. “Tuy kẻ địch của Jack to gần gấp đôi trò nhưng trò vẫn không hề ngần ngại. Cũng hơi tiếc khi tên đầu bò đấy đã không ngã gục trước đòn mawashi-geri xuất sắc của trò, nhưng không sao, ta dám chắc hôm nay hắn sẽ ê ẩm cả người cho xem.”
Akiko cúi lạy, khẽ thở ra một tiếng nhẹ nhõm vì cô bé cũng đã được tha tội.
“Còn trò nữa đấy Jack,” thầy Masamoto từ tốn nhấp một ngụm sencha.
Jack biết nó chính là nguyên nhân của cuộc ẩu đả, do đó nhất định không có chuyện dễ dàng thoát được vụ này. Nó đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với cơn thịnh nộ của ông.
Thời khắc phán quyết của nó tiếp tục kéo dài thêm ít lâu nữa vì thầy Masamoto vẫn chậm rãi nhâm nhi tách trà khiến bụng nó bắt đầu thắt lại cứng ngắc vì lo lắng.
“Trò luôn vượt qua cả kì vọng của ta,” cuối cùng ông cũng lên tiếng. “Kĩ năng chiến đấu của trò đã được cải thiện đáng kể. Trò cũng rất trung thành với bạn bè, lại có lòng can đảm của một mãnh sư. Thật không ngờ một người không sinh trưởng trong gia đình có truyền thống Võ Sĩ Đạo lại thể hiện được như thế.”
“Dạ, thưa thầy,” Jack đáp, cảm giác nhẹ nhõm vì được ân xá tràn ngập khắp cơ thể nó.
Akiko lên tiếng trong khi vẫn đang cúi lạy, “Thưa thầy, em có việc muốn hỏi ạ.”
“Gì thế trò Akiko?”
“Như vậy có nghĩa là thầy đã chứng kiến toàn bộ diễn biến cuộc ẩu đả tối qua ạ?”
“Đúng thế.”
“Vậy sao thầy không ngăn chặn cuộc chiến xảy ra?” Jack cắt ngang, vô cùng sửng sốt với điều mình vừa nghe thấy.
“Ta thấy các trò có đủ khả năng tự đối phó với việc đó đấy chứ,” thầy Masamoto lại nhấp thêm một ngụm sencha nữa. “Với lại, ta cũng muốn biết năng lực của các trò khi đối mặt với sức ép ra sao. Muốn biết chính xác năng lực của một võ sĩ thì phải quan sát khi anh ta đương đầu với thử thách chứ không phải những gì anh ta thể hiện trên võ đường. Đòn mae-geri thực hiện trong lúc bị siết chặt của trò là một ví dụ tiêu biểu, rất sáng tạo và hiệu quả.”
Cả bọn cùng nhìn nhau kinh hoàng. Thầy Masamoto chỉ xem sự việc hôm qua như bài kiểm tra võ thuật nho nhỏ, trong khi đối với chúng thì đó là cả một cuộc chiến sinh tử.
“Giờ thì, chúng ta sẽ bàn về cuộc Tha Lưu Tỉ Thí sắp tới. Có lẽ Akiko đã giải thích cho trò thế nào là Tha Lưu Tỉ Thí rồi Jack nhỉ?”
Trên đường trở về trường hôm qua, Akiko đã giải thích cho Jack về việc đó với giọng run run vì vẫn còn chưa hết kinh hãi: “Tha Lưu Tỉ Thí là một cuộc thi đấu giữa hai trường võ thuật khác nhau. Tuy những học viên được chọn sẽ tham gia các phần thi võ thuật đã định sẵn để xác định trường nào giỏi hơn, nhưng thật ra những cuộc tỉ thí dạng này còn hàm chứa nhiều ý nghĩa hơn thế. Tha Lưu Tỉ Thí là cuộc đối đầu của niềm kiêu hãnh. Trường thắng cuộc sẽ được vinh danh giỏi nhất toàn vùng Kyoto, và người đứng đầu trường sẽ được hưởng niềm vinh hạnh hiếm hoi là tiếp kiến Thiên Hoàng. Chắc chắn thầy Masamoto sẽ không bao giờ chấp nhận thua cuộc đâu.”
Jack gật đầu xác nhận với thầy Masamoto.
“Tốt,” thầy Masamoto tiếp tục nói sau khi đặt tách trà xuống bàn. “Vậy chắc trò đã hiểu rõ tầm quan trọng của sự kiện này, cũng như nhận thức được việc chúng ta buộc phải thắng.”
“Nhưng làm sao bọn em thắng nổi ạ?” Saburo buột miệng. “Vừa nãy thầy cũng đã nói chúng to gần gấp đôi bọn em đấy thôi. Chưa kể nếu tối qua thầy không kịp ngăn lại thì có lẽ bọn em đã...”
“Đủ rồi!” thầy Masamoto lên tiếng cắt ngang lời Saburo. “Các trò không được phép thất bại! Dẹp ý nghĩ thua cuộc ra khỏi đầu ngay lập tức. Ta không muốn nghe thấy từ đó thêm một lần nào nữa. Hơn nữa, trở ngại càng lớn thì vinh quang sẽ càng tỏa rạng.”
“Dạ, thưa thầy Masamoto,” bọn nó đành phải vâng lời dù trong đầu vẫn còn rất nghi ngại.
“May mắn là ta đã thỏa thuận được đủ thời gian để giúp các trò hoàn thiện hơn về kĩ năng. Đúng là bọn chúng to hơn các trò. Nhưng nên nhớ càng to thì khi ngã sẽ càng đau, nhất định chúng sẽ ngã nếu các trò biết sử dụng đúng các kĩ thuật cần thiết.”
Jack nghĩ thầm, hôm qua Akiko nói đúng thật. Trong từ điển của thầy Masamoto không có chỗ cho từ thất bại. Rõ ràng thầy ấy muốn bọn nó phải thắng.
“Ta đã bàn bạc với những võ sư khác về việc sẽ tăng cường thêm giờ học mỗi buổi tối dành riêng cho các trò từ giờ đến lúc diễn ra cuộc tỉ thí. Các trò sẽ phải nỗ lực luyện tập gấp đôi những học viên còn lại.”
“Dạ, nhưng mà...” Saburo lưỡng lự.
“Thôi không nói nữa! Hãy hành động như một võ sĩ đích thực và các trò sẽ là người chiến thắng.”
Sau đó thầy cho cả bọn lui ra khỏi phòng. Bọn nó liền cúi chào ròi rời khỏi khu sảnh đường.
Bên ngoài, Kazuki và Nobu đang quỳ gối chờ đến lượt. Mặt Nobu tái mét vì khiếp sợ còn Kazuki thì lần đầu tiên không còn đủ can đảm khiêu khích Jack. Rõ ràng cậu ta đang lo lắng cho bản thân mình đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến Jack nữa.
Jack, Akiko và Saburo cùng đến Điệp Trùng Đường dùng bữa sáng trong yên lặng, nhiệm vụ vừa được giao khiến chúng vẫn còn choáng váng đến mức không thốt lên nổi lời nào.
Cả ngày hôm đó, Jack, Akiko và Saburo liên tục bị vây quanh bởi các học viên khác cùng những câu hỏi xoay quanh vấn đề chúng sẽ tham dự cuộc Tha Lưu Tỉ Thí nhằm bảo vệ thanh danh của trường. Trước đó tin đồn vốn đã lan nhanh khắp trường, giờ đây lại được tận miệng những nhân vật chính xác nhận khiến mọi học viên đều muốn kết bạn với ba đứa để tăng thêm uy thế với chúng bạn.
Bỗng nhiên Jack được công nhận là một võ sinh bình đẳng như mọi người. Họ không còn gọi nó là Jack ngoại quốc hay thì thầm sau lưng khi đi ngang qua nó nữa. Tin nó quả cảm chiến đấu với cặp song sinh nhà Seto đến từ Hokkaido đã đến tai tất cả học viên khiến tất cả mọi người đều muốn làm bạn với một người dũng cảm như nó.
Đến bữa tối hôm đó thì vụ ẩu đả ở lễ hội ngắm hoa đã thực sự trở thành một dạng truyền thuyết. Cặp sinh đôi Seto giờ đã trở thành những tên khổng lồ cao gấp đôi người thường, tay cầm gậy. Akiko trong câu chuyện bay lượn khắp nơi, liên tục tung ra nào là vô ảnh cước, bán nguyệt cước, tân các cước khắp các hướng. Jack thì được kể thành một samurai có khả năng chiến đấu không cần hít thở không khí. Còn Saburo có kĩ năng túy quyền vô địch đã tiêu diệt Raiden Thần sấm mà không cần mở mắt.
Jack nghi ngờ phần lớn những lời kể phóng đại đó bắt nguồn từ chính Saburo chứ không phải ai khác. Ngay từ bữa sáng Saburo đã thao thao bất tuyệt kể lại câu chuyện rồi phổng mũi lên trước những lời tán dương của mọi người. Rõ ràng cậu chàng đã ra vẻ quá mức với vụ việc lần này trong lúc Akiko và Jack hoàn toàn thờ ơ. Trong đầu hai đứa bọn nó lúc này không còn gì khác ngoài ý nghĩ lo lắng về những tháng ngày gian khổ trước mắt.
Sau bữa tối, cả ba lại phải đến Đại Phật Đường dự bài giảng đầu tiên của thầy Yamada về Tha Lưu Tỉ Thí. Trên đường, chúng giáp mặt với Kazuki và Nobu đang đi theo hướng ngược lại. Hai đứa này cố tình làm ngơ bọn Jack.
“Tụi nó đi đâu thế nhỉ?” Jack tò mò, ngạc nhiên khi không thấy Kazuki cất vang điệp khúc mỉa mai “Jack ngoại quốc” quen thuộc.
“Họ đến Vũ Đức Điện đấy,” Akiko đáp.
“Ủa? Thế hai đứa nó cũng tập luyện thêm à?”
“Còn lâu á!” Saburo bật cười. “Cậu chưa nghe nói gì à? Đó là hình phạt của thầy Masamoto dành cho bọn nó vì tội bôi nhọ thanh danh của trường. Giờ bọn nó phải lau chùi toàn bộ khuôn viên trường, từ sàn cho đến trần nhà, tất tần tật.”
“Thật không? Thế thì phải đến mấy ngày làm không hết việc ấy!” Jack hỏi lại, không giấu nổi nụ cười khoái chí.
“Cũng chưa lâu bằng vụ phải lau từng viên gạch của khu sân trong này đâu,” vừa cười gian hệt nó Saburo vừa nói. “Chưa kể tụi nó còn phải cào sạch sỏi ở khu Nam Thiền Viên mà chỉ được dùng đũa thôi ấy! Dám cá hàng tuần cũng chưa xong ấy chứ!”
Jack thầm nghĩ tình hình này sẽ giúp nó thoát được Kazuki một thời gian. Rõ ràng trong lúc này nó đã đủ bận và không muốn phải đối phó với những lời châm chọc của hắn chút nào.
Cả bọn bước lên bậc thềm tiến vào Đại Phật Đường. Thầy Yamada đã yên vị trên tấm đệm của mình với nén hương đốt sẵn, xung quanh thắp đầy những nến.
“Nào, các con lại đây. Chính Tọa!” thầy Yamada lên tiếng chào ba đứa, giọng thầy âm vang khắp cả sảnh đường rộng lớn.
Jack, Akiko cùng Saburo ngồi xuống ba tấm đệm ngay phía dưới chỗ thầy Yamada ngồi.
“Vậy ra đây là ba chiến binh uy dũng của trường đấy hử?” thầy Yamada nói với giọng cường điệu cùng đôi mắt lấp lánh hóm hỉnh. “Thật hân hạnh được làm công tác chuẩn bị tư tưởng trước khi cả ba lên đường chiến đấu nhỉ?”
Thầy Yamada thắp một nén hương khác, loại làm từ cây tùng và một loại nhựa cây màu đỏ mà thầy gọi là “Máu rồng”. Thực ra đó là nhựa chiết xuất từ cây mây, đặc mùi hương gỗ khiến tâm trí Jack trở nên lâng lâng.
Thầy Yamada bắt đầu nhắm hờ mắt rồi mấp máy môi lẩm nhẩm nói với chính mình, chìm vào trạng thái xuất thần. Giờ thì Jack, Akiko và Saburo đã quá quen với việc này nên chúng cũng nhanh chóng tiến hành tọa thiền.
“Jack này, điều gì khiến con cảm thấy sợ hãi?” thầy Yamada cất tiếng hỏi sau đó vài phút, vẫn chìm trong trạng thái xuất thần.
“Dạ…” Jack đáp lại, câu hỏi bất ngờ từ thầy Yamada vừa kéo tuột nó ra khỏi trạng thái nhập tâm đã đến phẩm thứ năm - tri thức tự nhiên - giai đoạn người tọa thiền có thể nhìn nhận cuộc sống dưới ánh sáng đích thực.
“Nào, nào. Cứ nói những gì con nhìn thấy. Con sợ những gì?”
Giọng thầy Yamada vang vọng đều đều trong đầu Jack, mùi hương từ nén nhang đã giúp tăng cường các giác quan của nó. Bất chợt những suy nghĩ âm u trong đầu nó dần hiển hiện thành hình ảnh, những khuôn mặt, những cơn ác mộng dần hiện rõ.
“Chìm... Con rất sợ... bị chìm... bị kéo xuống... đáy đại dương sâu thẳm,” Jack trả lời, run run như đang trải qua cơn ác mộng thật sự.
“Tốt. Tốt lắm con trai. Con còn thấy gì nữa?”
“Mẹ con... Con sợ... Mẹ rời bỏ con... chết dần chết mòn... một mình...” Jack rên rỉ trong nỗi sợ hãi, hơi giật nhẹ trong cơn mê. “Ginsel... Con thấy Ginsel... dao cắm trên lưng...”
Từ sâu thẳm trong tâm trí Jack, màn sương mù màu xanh đặc lại dần thành hình một con mắt.
“Một con mắt... giờ là một con mắt màu xanh... như mắt rồng. Mắt của Độc Nhãn Long... đang lơ lửng trên cha của con... con không giúp được ông ấy... ông ấy đang hấp hối,” Jack lắp bắp, nó mở bừng mắt cố thoát khỏi cảnh tượng ám ảnh ấy. “Cái chết... Con sợ... cái chết!”
“Jack à, không việc gì phải sợ cái chết cả,” thầy Yamada bình tĩnh nói. Đôi mắt của thầy mở ra nhìn thẳng vào Jack, hút lấy Jack khiến nó tưởng như đang chìm dần trong mắt thầy.
“Cái chết luôn phổ biến hơn sự sống,” thầy Yamada tiếp tục, giọng nói ấm áp của ông vang lên bên tai nó. “Mọi người đều phải chết, nhưng không phải ai cũng sống. Mẹ con. Ginsel. Cha con. Hãy để họ đi, con trai ạ.”
“Con... Con không hiểu,” Jack lắp bắp, choáng ngợp trước mực sâu triết lí từ những lời thầy Yamada vừa nói. Nó cố kiềm chế không thốt ra tiếng nức nở vì sợ Akiko và Saburo sẽ khinh nó yếu đuối.
“Cái chết không nên là nỗi sợ lớn nhất của con. Nỗi sợ lớn nhất của con phải là hành động dám liều mình đánh đổi để tìm thấy sự tồn tại đích thực. Kể cả khi chết đi rồi, điều quan trọng nhất vẫn là con đã từng sống ra sao Jack ạ,” thầy Yamada giải thích cho nó, đôi mắt thầy dường như chứa đầy ắp tri thức. “Đó mới là điều cốt lõi. Thầy Masamoto đã kể với ta rằng cha con đã hi sinh để bảo vệ mạng sống cho con. Đó chính là thứ xứng đáng để hi sinh nhất. Con đừng sợ, vì cha con vẫn sống, và sẽ mãi sống trong trái tim con.”
Khi những lời nói ấy vang đến tai Jack cũng là lúc nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nó. Bao nhiêu đau đớn, cô đơn, nỗi thống khổ và sầu thảm những tháng ngày qua cùng lúc tràn qua cơ thể nó như một dòng sông. Giờ nó chẳng quan tâm Akiko hay Saburo có nghe thấy tiếng nó khóc hay không nữa.
Rồi tiếng thổn thức của nó cũng nguôi dần.
Jack đưa tay lau mắt, chợt thấy toàn thân mình nhẹ bẫng, thanh thản và dễ chịu, như thể bờ vai nó vừa được bỏ bớt đi phần gánh nặng vô hình. Giờ nó cảm thấy như đang được quấn quanh bởi một một lớp chăn thanh tịnh ấm áp.
Akiko và Saburo, lúc này đã bị tiếng khóc nức nở của Jack kéo ra khỏi trạng thái nhập tâm, đều lặng lẽ nhìn nó đầy cảm thông. Thầy Yamada vươn người về phía trước với khuôn mặt ngời sáng lộ rõ vẻ hài lòng, cất tiếng nói với cả bọn.
“Thầy không biết cách đánh bại người khác, thầy chỉ biết cách chiến thắng chính bản thân mình,” ông thì thầm, dường như muốn kéo chúng lại gần hơn bằng lời nói. “Đối thủ thực sự và nguy hiểm nhất mà chúng ta phải đối mặt trong cuộc đời là cơn nóng giận, nỗi sợ hãi, sự hoang mang, nghi ngờ và tuyệt vọng. Chỉ khi nào hóa giải được những đòn tấn công đến từ bên trong bản thân mỗi người, chúng ta mới có thể thực sự chiến thắng những thế lực bên ngoài được.”
Thầy Yamada chăm chú quan sát từng đứa một để đảm bảo cả ba đều hiểu rõ ý thầy muốn nói.
“Thắng được nỗi sợ hãi của bản thân, các con sẽ chiến thắng tất cả. Đó chính là bài học của chúng ta hôm nay.”
Thầy Yamada cúi chào rồi ra hiệu giải tán lớp học. Akiko cùng Saburo cũng cúi chào thầy rồi trở ra cửa, nhưng Jack vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
“Tớ muốn hỏi thầy Yamada vài điều,” Jack nói khi bắt gặp ánh mắt lo lắng của hai người bạn. “Xong việc tớ sẽ đuổi theo các cậu ngay.”
“Vậy bọn mình chờ cậu ở chỗ bậc thềm nhé,” Akiko nói rồi cùng Saburo đi ra ngoài.
“Sao hả Jack?” thầy Yamada hỏi một cách quan tâm. “Có điều gì làm con thấy phiền lòng à?”
“Dạ thưa thầy... sáng hôm qua con có một...”
“Ảo mộng phải không?” Thầy Yamada nối tiếp câu nói của nó.
“Vâng, sao thầy biết ạ?”
“Chuyện đó cũng thường xảy ra vào thời điểm này. Một khi được giải phóng, trí não con người sẽ ẩn chứa sức mạnh vô cùng to lớn con trai ạ. Vậy con đã thấy gì?”
Jack kể lại giấc mơ về con quỷ màu đỏ điên cuồng tấn công con bướm.
“Có rất nhiều cách lí giải cho giấc mơ đó của con,” thầy Yamada đáp sau một hồi trầm ngâm. “Ý nghĩa thực sự của nó ẩn sâu dưới tầng tầng lớp lớp trong trí não con. Chỉ một mình con mới có thể tháo gỡ được tất cả. Phải tìm ra chiếc chìa khóa giải mã điều bí ẩn ấy, con trai ạ.”
Jack thấy vô cùng thất vọng. Nó những mong vị thiền sư già sẽ có thể cho nó đáp án. Thế nhưng thầy Yamada vẫn tiếp tục trả lời mờ mịt hệt như mọi khi.
“Có lẽ chō-geri chính là chiếc chìa khóa...” thầy Yamada lẩm bẩm, có vẻ như đang nói với chính mình hơn là với Jack.
“Chō-geri ạ? ” Jack lập tức hỏi ngay, nó chợt thấy tràn đầy hi vọng.
“Đúng, là chō-geri. Đôi khi phương pháp tìm đến sự thấu hiểu tinh thần lại đến từ thể xác. Ảo mộng của con có hình ảnh của bướm. Những chuyển động của nó đã luôn tránh được con quỷ. Có lẽ chō-geri sẽ giúp con hiểu rõ vấn đề hơn nữa.”
“Vậy con có thể tìm chō-geri gì đấy ở đâu ạ?”
“Vấn đề không phải là “ở đâu” mà là “làm thế nào” Jack ạ. Chō-geri là một tuyệt kĩ võ thuật Trung Hoa đã thất truyền từ lâu. Cái tên chō-geri - Điệp Trùng Cước - bắt nguồn từ hình ảnh cú đá trên không với tứ chi dang rộng tựa như cánh bướm đang bay. Đó là đòn thế có thể xuyên phá mọi đòn tấn công. Tương truyền chō-geri là thế võ không thể truy cản.”
“Nếu không ai còn biết đến thế võ đó thì thầy nói với con nó là chìa khóa để làm gì ạ?” Jack thắc mắc, nó bắt đầu thấy hoảng loạn khi cứ phải nghe hết bí ấn này đến bí ẩn khác từ thầy Yamada.
“Ta đâu có nói là không ai biết,” vị thầy đáp gọn, nói đoạn ông quan sát Jack hồi lâu. Jack có cảm giác khó chịu như thể vị võ sư già đang nhìn xuyên thấu vào linh hồn nó vậy.
“Ta có thể dạy con,” cuối cùng ông cũng lên tiếng, “tuy nhiên có thể kĩ năng của con vẫn còn chưa đủ.”
“Nh-nhưng mà...” Jack lắp bắp, giọng nó lộ rõ vẻ ngờ vực. “Thật không phải phép khi nói thế này, nhưng thầy cao tuổi rồi sao có thể truyền thụ võ thuật được ạ?”
“Ôi chà, đúng là sự mù quáng của tuổi trẻ,” vừa đáp lại, thầy Yamada vừa chống gậy đứng lên.
Jack đang định xin lỗi vị võ sư già thì bất chợt ông buông gậy, phóng thẳng lên không trung.
Ngực ông nở rộng, tay vung hình vòng cung, chân dang rộng, thực hiện cú nhảy vượt qua hẳn đầu Jack. Thầy Yamada nhào lộn trên không rồi đáp xuống nhẹ nhàng trên tấm đệm của ông.
Jack há hốc mồm trong lúc vị thầy chậm rãi điều chỉnh lại bộ kimono, nhặt gậy lên và chuẩn bị ra khỏi phòng.
“Sao thầy làm được thế ạ? Sao thầy có thể làm như vậy được ạ?” Jack hỏi dồn, sửng sốt trước thân thủ nhanh nhẹn hiếm có của vị võ sư già.
“Đừng bao giờ đánh giá một thanh kiếm chỉ qua lớp vỏ bên ngoài của nó. Ta là một nhà sư, Jack ạ. Nhưng ta còn là gì nữa?” thầy Yamada trả lời một cách khó hiểu. Ngay sau đó ông thổi nến rồi khuất dần vào bóng tối.
Luồng khói hương còn sót lại xoắn tít lên như một bóng ma lơ lửng trong không trung sau khi thầy Yamada rời khỏi.
Jack bước ra ngoài Đại Phật Đường, trong lòng vẫn chưa hết sửng sốt và bàng hoàng, hoang mang với vị sư già lọm khọm lại có thể tung cú nhảy tựa như bướm bay trên không trung, sau đó chỉ để lại cho nó một câu trả lời đầy bí hiểm.
Nhìn thấy Akiko và Saburo vẫn ngồi chờ trên bậc thềm, nó liền chạy đến chỗ hai đứa.
“Cậu không sao chứ?” Akiko hỏi nó, rõ ràng cô bé sợ bài học vừa rồi đã làm ảnh hưởng quá sâu sắc đến Jack.
“Tớ không sao. Nhưng cậu sẽ không thể tin được chuyện tớ vừa thấy đâu...” Jack đáp lại, nó bắt đầu kể với hai đứa bạn về thân thủ nhanh nhẹn đến sửng sốt của thầy Yamada.
“Trời Phật ơi, Jack à, đến tớ còn biết nữa là!” Saburo thốt lên. “Thầy ấy là một tăng binh!”
“Tăng binh? Nhưng chẳng phải tất cả các võ tăng đó đều bị Lãnh chúa Nobunaga tiêu diệt hết rồi sao?”
“Thì đúng vậy, nhưng không phải tất cả bọn họ đều bị tiêu diệt,” Saburo đáp trong lúc nhìn về hướng Đại Phật Đường đầy ngưỡng mộ. “Dám cá thầy Yamada có thể giết người chỉ bằng nội lực thôi đấy!”
“Hình như Kiku đến kìa,” Jack thông báo khi thấy bóng dáng cô bé nhỏ nhắn đang chạy qua khoảng sân hướng về phía chúng từ Sư Tử Đường.
Kiku phóng nhanh lên các bậc thang.
“Có chuyên gì thế?” Akiko vội hỏi, lo lắng với vẻ cấp bách hiện rõ trên mặt Kiku.
“Yamato, cậu ấy bỏ đi rồi!”