
Kazuki ranh mãnh nhìn Jack.
“Bộ mày điếc hả thằng ngoại quốc kia? Tao đang hỏi mày làm gì bên ngoài trường đấy?”
“Để cậu ấy yên, Kazuki. Cậu hứa rồi!” Akiko lên tiếng.
“Ồ, con bồ của thằng ngoại quốc đây mà! Xem ra nó vẫn không tự bảo vệ mình nổi nhỉ?” Kazuki móc mỉa. “Ê ngoại quốc, mày hèn tới mức để con gái ra mặt giúp đỡ à? Thấy gì không tụi bay, thằng ngoại quốc đó phải có nữ vệ sĩ đi kèm nữa chúng mày ạ!”
Kazuki vừa quay lại nói với bốn đứa đi cùng phía sau vừa cười khoái trá. Nobu cười lăn lộn đến mức cái bụng mỡ của nó rung cả lên. Hai đứa Jack không biết tên thì nhếch mép cười nhạo tỏ ý tán thành. Tuy nhiên đứa thứ tư trong băng Kazuki lại có vẻ không thoải mái chút nào, người này chỉ chăm chăm nhìn xuống đôi tất tabi như thể vừa nhận ra là chúng rất thú vị. Đó là Yamato.
“Ờ, thế mà mày vẫn bại dưới tay Akiko đấy?” Jack đáp lại một câu khiến một tên trong bọn cười như nắc nẻ.
“Chẳng qua lúc đó tao không đề phòng nó thôi,” Kazuki bật lại. “Mà mày nên lo cái thân mày trước đi ngoại quốc ạ. Giữa tao và mày vẫn còn chuyện phải giải quyết đấy.”
“Không được!” Akiko la lớn. “Tôi nói rồi đấy, tôi sẽ báo với thầy Masamoto.”
“Báo cái gì? Rằng mấy tháng trước tao với thằng ngoại quốc có xích mích ở Đại Phật Đường hả? Giờ quá muộn rồi.”
Hắn bước thêm một bước về phía Jack, làm bộ trêu tức nó.
“Hình như mày quên một điều Akiko ạ. Lời hứa của tao chỉ có hiệu lực trong khuôn viên trường thôi. Còn ở ngoài này chẳng có luật lệ gì cả. Đây không phải là vùng đất thuộc quyền quản lí của thầy Masamoto.”
“Được rồi, có giỏi thì lại đây,” Jack thách đấu. “Giải quyết luôn cho xong.”
Nó đã ngán đến tận cổ những lời châm chọc, những tiếng thì thầm sau lưng, những buổi bị bắt nạt trong lớp Thể Thuật cùng hàng tá lời hăm dọa, thách thức. Chẳng khác nào phải sống mà bị đè dưới một cái bóng vậy. Nó sẽ không bao giờ thoát ra khỏi thứ địa ngục ấy, trừ khi vấn đề giữa nó và Kazuki được giải quyết, một lần và mãi mãi.
“Nếu tao mà là mày thì tao sẽ thận trọng hơn nhiều khi muốn bắt đầu một cuộc chiến mà bản thân nắm chắc phần thua đấy đồ ngoại quốc ạ,” Kazuki đáp trả. “Hình như mày chưa gặp qua các anh họ của tao lần nào thì phải? Giới thiệu với mày đây là Raiden, tên anh ấy có nghĩa là “Thần sấm”.”
Một tên trong bọn bước tới cúi chào. Lúc đứng ngay ngắn trở lại, kích cỡ cơ thể của hắn khiến Jack cũng phải giật mình kinh ngạc. Raiden cao hơn hẳn nó một cái đầu, bắp tay hắn to và chắc nịch, chân như hai cái cột đình. Raiden cũng nhiều lông bất thường so với người Nhật. Lông mày hắn đen và rậm, nằm vắt ngang trên một cái trán gồ ra, ngực thì đầy lông cứ như muốn lọt ra khỏi bộ áo kimono.
Nếu không vì cặp mắt hơi sát nhau quá của tên Raiden thì có lẽ Jack đã sợ chết khiếp trước vẻ ngoài của hắn. Đôi mắt ấy khiến hắn trông không khác nào một con khỉ đột quá cỡ kèm theo vẻ khá đần độn.
“Còn đây là em sinh đôi của anh ấy, Toru. Tao đảm bảo mày sẽ không muốn biết tên anh ấy là gì đâu, ngoại quốc.”
Trông tên này giống hệt tên vừa nãy. Có chăng chỉ là càng thêm phần đần độn, Jack nghĩ thầm.
“Hai anh ấy đến từ Hokkaido, mà có lẽ mày cũng chẳng biết đó là chỗ nào đâu ngoại quốc nhỉ?” Kazuki tiếp tục mỉa mai, khiêu khích Jack. “Thôi để tao mở mang đầu óc cho mày một tí. Đó là hòn đảo ở cực bắc Nhật Bản. Hai anh đây là con cháu dòng họ Seto, gia tộc samurai hùng mạnh nhất, tàn bạo nhất mày có thể gặp đấy ngoại quốc ạ. Thế nên hai anh ấy mới theo học trường Liễu Sinh ở vùng Kyoto này. Đó là ngôi trường nổi tiếng chuyên đào tạo những võ sĩ ghê gớm nhất Nhật Bản, được hậu thuẫn bởi chính lãnh chúa vĩ đại Kamakura Katsuro!”
“Đây là chuyện riêng giữa tao và mày, Kazuki,” Jack ngắt lời, phát ngấy với việc Kazuki định ỷ đông bắt nạt nó. “Gửi mấy con khỉ của mày về nhà đi!”
Gầm gừ điên tiết bởi lời sỉ nhục từ Jack, Raiden và Toru liền lao tới với ý đồ rõ ràng muốn xé toạc chân tay nó ra.
“Ố? Có chuyện gì... ế?” giọng Saburo lè nhè líu cả lưỡi trong lúc cậu chàng vượt ra khỏi tầm kiểm soát của Kiku và Yori mà lao vào đứng giữa Jack và hai tay khổng lồ đang xông tới. “Ể bạn bọn này yên... Bọn này ang mở tiệc ng-ng-ngắm hoa, mấy người âu có ược mời.”
Người Saburo lảo đảo lắc lư trông giống hệt như con búp bê Daruma. Nói đoạn cậu chàng đổ ập về phía trước, đầu va vào ngực Raiden. Raiden liền vẩy tay tát cậu ta văng sang bên như thể đuổi một con ruồi.
“Úi da!” Saburo la to, lăn lông lốc sau cú đánh, máu chảy ròng ròng từ mũi. “Đau quá! Cái đồ ngu si này!”
Kiku và Yori liền chạy đến giúp đỡ nhưng Saburo đã vùng vằng gạt bọn nó sang bên. Cậu ta đứng dậy thủ thế chuẩn bị tấn công kẻ vừa động thủ. Ngay lúc đó, Raiden vung cánh tay to bự của hắn lên nhắm thaửng mặt Saburo lao tới.
“Ê! Muốn thì đánh với tao đây này!” vừa nói Jack vừa tung một đòn đá hông y oko-geri, gót chân nó nhắm thẳng vào mạn sườn Raiden.
Raiden trúng đòn loạng choạng nghiêng người sang bên khiến cú đấm của hắn trượt qua mặt Saburo hướng thẳng vào thân cây anh đào ngay gần đó. Raiden rống lên trong đau đớn. Điên tiết, hắn cuồng lên tấn công Jack bằng một chuỗi liên hoàn các cú đấm dữ dội.
Jack vội lùi lại để tránh bị đánh trúng đầu.
“Coi chừng!” Akiko la thất thanh.
Quá trễ. Toru đã ở ngay phía sau Jack. Hắn tóm chặt Jack như một con gấu giữ mồi, khóa luôn tay nó sang hông.
“Giờ thì mày thấy sao hả thằng Jack ngoại quốc kia?” Kazuki cất giọng xỉa xói nó sau một hồi thảnh thơi đứng làm khán giả. Phía sau hắn, Yamato đã lùi vào một góc khuất trong bóng tối, cố tình tránh xa khỏi màn ẩu đả càng lúc càng căng thẳng trước mặt.
Hai cánh tay của Toru dần siết chặt khiến Jack không thở được. Đúng lúc nó tưởng như mình sắp ngất đến nơi thì bất chợt cánh tay Toru buông lỏng, miệng hắn rống lên một tiếng hét đau đớn.
Akiko đã đá hắn bằng một đòn đá hậu ushiro-geri, đòn thế mạnh mẽ nhất trong Thể Thuật. Cú đánh trúng ngay be sườn Toru. Nếu là người bình thường chắc chắn sẽ đổ ụp xuống trước một đòn tấn công trực tiếp như vậy, tuy nhiên Toru chỉ hơi buông lỏng Jack rồi trừng mắt nhìn Akiko.
Thấy vậy, Akiko tiếp tục dùng đòn đá xoay người mawashi-geri để tấn công. Do lần này đã chuẩn bị sẵn tinh thần nên Toru đã quay người tránh sang bên, cùng lúc đẩy Jack vào tầm sát thương của đòn thế. Trong lúc cố gắng tránh không đá trúng phải Jack, Akiko đã bị mất thăng bằng. Toru liền dùng một tay tóm gọn bên chân bị hẫng của Akiko, tay kia vẫn siết chặt Jack. Sau khi đã kiểm soát được cả hai, Toru liền trượt cánh tay trái từ ngực lên cổ Jack nắm chặt, bắt đầu bóp cổ nó.
“Dừng lại đi mà!” Kiku gào lên trong cơn hoảng loạn, bên cạnh cô là một Yori như bị đóng băng tại chỗ với đôi mắt mở to cảnh giác. “Yamato ơi, mau giúp họ đi!”
Yamato hoàn toàn phớt lờ cô bé, càng lùi xa hơn khỏi cuộc chiến. Trong lúc đó, Kazuki và Nobu thì vô cùng hoan hỉ đứng ngoài bình luận, cổ vũ anh em Raiden tra tấn Jack.
“Hình như mày vẫn chưa học được gì ở đây thì phải, ngoại quốc nhỉ? Samurai thực thụ nào chả thoát ra được khỏi tình thế đấy,” Kazuki chế nhạo nó.
“Tới luôn đi Toru, bẻ nó ra làm hai!” Nobu la lớn.
Bàn tay Toru càng thêm siết chặt khiến Jack ngộp thở. Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất với nó lúc này, Raiden đang tiến về phía nó với hai nắm tay đưa ra sẵn sàng.
vẫn bị Toru siết chặt, Jack nhận ra rằng nó chỉ có thể tự vệ bằng chân. Nghĩ vậy nó liền dùng tay bám chặt tay Toru kéo xuống vừa đủ để lấy hơi. Ngay sau đó nó dùng luôn tay Toru làm điểm tựa để bật người lên khỏi mặt đất, cùng lúc tung ra đòn song tiền cước mae-geri bằng cả hai chân. Do hoàn toàn bất ngờ với đòn này của Jack nên Raiden không kịp phản ứng và bị lãnh trọn cú đá vào thẳng mặt. Hắn loạng choạng lùi về phía sau, đưa tay lên ôm khuôn mặt bị đá bẹp đầy những máu của mình.
Nhận thấy thời cơ, Saburo liền giơ chân ngáng đường lùi của Raiden làm hắn bị vấp và ngã nhào xuống, lăn mấy vòng đập vào thẳng gốc anh đào. Cây hoa anh đào rung mạnh trước cú va đập khiến chiếc lồng đèn giấy treo trên cành rơi xuống thẳng đầu Toru đang ở ngay dưới.
Chiếc đèn mỏng manh bị rách ngay sau vụ va chạm làm ngọn nến bên trong rơi luôn vào mái tóc bóng mỡ của Toru rồi bùng cháy sáng. Hoảng lạng, Toru lập tức thả Akiko và Jack ra rồi nhảy tưng tung khắp nơi hệt như một con gấu đang nhảy múa. Hắn điên cuồng đập tay vào chỗ đầu tóc đang cháy phừng phừng cố tìm cách dập lửa.
Saburo, Kiku cùng Yori liền bật cười rũ rượi trước cảnh Toru đang nhảy cẫng lên. Tuy nhiên niềm vui của bọn nó không kéo dài được bao lâu.
Lợi dụng tình thế hỗn loạn, Raiden đã lấy lại được thăng bằng. Hắn nắm tóc Saburo rồi lấy đà chuẩn bị đấm. Lúc này, Toru với mái đầu tỏa khói khét lẹt cũng đang tiến về phía Jack và Akiko.
Xem ra khoảng thời gian chơi đùa đã hết. Cặp sinh đôi nhà Seto quyết định kết thúc trận ẩu đả bằng đòn đánh cuối cùng.
“DỪNG TAY!” Một giọng nói đầy uy lực vang lên khiến cả nhóm samurai say xỉn đang đi ngang qua cũng phải giật mình đứng lại.
“Lạy Thần Phật, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?” vẫn là giọng nói vừa nãy chất vấn.
Thầy Masamoto bước ra từ trong bóng tối, gương mặt đầy sẹo của ông lộ rõ vẻ giận giữ. Yamato, người nãy giờ vẫn trốn ở phía sau lập tức trở nên tái nhợt, xấu hổ cúi đầu, trong khi Kazuki và Nobu thì quỳ xuống ra chiều van lơn.
“Để học trò của ta yên!” thầy Masamoto ra lệnh, cùng lúc tung một đòn nukite-uchi nhanh như chớp vào cổ Raiden.
Đòn “bạt thủ” của ông trúng ngay điểm yếu phía sau cổ khiến Raiden lập tức khuỵu cả gối xuống. Toàn thân hắn đổ sụp như một con rối bị cắt mất dây.
Vừa xoa phần đầu nơi một chỏm tóc bị bứt đứt, Saburo vừa phóng về phía Kiku và Yori. Sau đó cả bọn cùng cúi chào tôn kính trước thầy Masamoto.
“Này anh Masamoto! Đừng động vào học trò của tôi,” một giọng nói uy lực khác phát ra từ phía sau thầy Masamoto.
Một vị samurai vận kimono màu xanh và vàng sải từng bước dài về phía họ. Ánh đèn lồng dần làm lộ rõ khuôn mặt khi ông ta tiến lại gần hơn. Jack ngay lập tức nhận ra bộ mặt ấy. Chính là vị lãnh chúa trong chiếc kiệu sơn bóng nhoáng trên đường Tokaido hôm nọ, Lãnh chúa Kamakura Katsuo.
Người đàn ông này hơi thấp hơn thầy Masamoto một chút, có điều ông ta vẫn cố ngước mặt lên cao ra vẻ kẻ cả nhìn từ phía trên xuống vị thầy. Lãnh chúa Kamakura có một khuôn mặt nhọn hung tợn cùng một bộ ria mép cũng nhọn mọc ra từ cái miệng luôn mím chặt. Lướt qua cảnh tượng hiện hữu với vẻ kiêu ngạo ra mặt, cặp mắt ông ta soi xét từng học sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu bằng thái độ khinh bỉ như thẻ chúng là loài sâu hại cần phải tận diệt vậy. Từ người ông ta toát lên thứ tính cách kiêu căng và ích kỉ cực độ. Jack chợt nhớ lại cảnh ông lão buôn trà đã bị chém bêu đầu chỉ vì không kịp cúi chào lần trước.
“Anh nên quản chặt học sinh của mình trước khi tôi buộc phải tham gia đấy,” thầy Masamoto trả lời với giọng chắc nịch. “Tôi thấy hình như trường anh đang có vấn đề về kỉ luật thì phải.”
“Chỗ chúng tôi chẳng có vấn đề gì về kỉ luật cả,” Lãnh chúa Kamakura cất giọng kiêu căng, “ngược lại, hình như chỗ anh đang có vấn đề về huấn luyện thì phải. Nói thật tôi chưa từng thấy lũ trẻ nào có kĩ thuật tệ đến vậy bao giờ.”
“Kĩ thuật của bọn chúng rất tốt đấy chứ! Trò Akiko vừa rồi đã thi triển một đòn ushiro-geri cực kì xuất sắc. Tôi cũng cho rằng không có ai trong đám học sinh hiện nay của anh có thể thực hiện được đòn mae-geri trong lúc bị bóp cổ như hồi nãy đâu!”
“Thôi thôi anh Masamoto à. Cho tôi xin đi, dù sao chúng ta cũng từng là chiến hữu mà,” Lãnh chúa Kamakura lên giọng hòa giải nhưng vẫn đầy ma mãnh. “Việc này không thể giải quyết ngay ở giữa đường giữa chợ được. Hay là dùng cách truyền thống nhé. Cùng tổ chức một cuộc Tha Lưu Tỉ Thí giữa hai trường đi.”
“Tha Lưu Tỉ Thí?” thầy Masamoto hỏi lại, không kịp đề phòng.
“Ba đứa đó,” vừa nói ông ta vừa chỉ vào Jack, Akiko và Saburo với cử chỉ khiếm nhã, “tỉ thí với Raiden, Toru và một nữ học viên trường tôi, nói thật với anh chứ đứa nào chỗ tôi chẳng giỏi hơn con bé đánh đòn ushiro-geri đó!”
“Anh muốn thách đấu ở các lĩnh vực nào?” thầy Masamoto hỏi lại, tuy không hài lòng trước việc Akiko bị coi thường nhưng có vẻ khá thích thú với ý tưởng vừa nêu.
“Kiếm Thuật, Cung Thuật và Thể Thuật.”
“Vậy được,” thầy Masamoto trả lời không chút đắn đo.
Jack không hiểu điều hai người ấy đang trao đổi là gì, nhưng dựa trên khuôn mặt tái nhợt đi của Akiko và thái độ khiếp sợ khi vừa nghe nhắc đến của Saburo, nó cũng hiểu cái việc Tha Lưu Tỉ Thí này xem chừng chẳng hay ho chút nào.
“Anh có đề nghị gì về thời gian diễn ra cuộc tỉ thí nho nhỏ này chăng?” Lãnh chúa Kamakura cất tiếng hỏi.
“Ngày trước lễ Kì Viên nhé?” thầy Masamoto điềm tĩnh đáp.
“Nhưng từ giờ đến đó còn những ba tháng cơ mà!” Lãnh chúa Kamakura hỏi lại, giọng ông đầy hoài nghi.
“Qua việc hôm nay, tôi thấy lũ học trò của anh còn cần phải luyện nhiều. Dù sao chúng ta cũng muốn đây sẽ là một cuộc tỉ thí ra trò cơ mà, anh Kamakura nhỉ?” thầy Masamoto đáp lời, vừa nở một nụ cười tươi vừa cúi chào. “Với lại tôi thích nhất là ăn mừng chiến thắng bằng một lễ hội thật ra trò.”