Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3759 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
lễ hội ngắm hoa
logo

M ột con bướm rực rỡ với đôi cánh ngũ sắc ánh xanh đậu trên đóa hoa anh đào hồng trên cây. Nó chăm chú hút mật ngọt của bông hoa, tích tụ dinh dưỡng và dần trở nên mạnh mẽ cứng cáp. Hai chiếc râu dài của nó rung rung theo làn gió.

Bất chợt một thanh sắt nặng trịch lao tới đập mạnh vào cây hoa anh đào. Con bướm nhẹ nhàng bay vụt qua, thoát chết trong gang tấc. Một con quỷ khổng lồ màu đỏ trồi lên từ trong lòng đất điên cuồng vung lắc thanh sắt, cố đánh trúng con bướm mỗi lần nó vừa đậu xuống một bông hoa.

Con bướm nhẹ nhàng lượn tránh hết cú đập này đến cú đập khác. Mồ hôi tuôn đầy trên mặt, con quỷ màu đỏ càng lúc càng lồng lên hoảng loạn với mỗi cú quật. Tức giận đến sôi máu, con quỷ tiếp tục đập liên hồi về phía con bướm cho đến khi kiệt sức đổ sầm xuống mặt đất trơ trụi, bị chính nỗ lực của mình hạ gục. Với đôi cánh ngũ sắc xanh trên mình, con bướm nhẹ nhàng bay lượn đi mắt...

Jack mở choàng mắt.

Một vệt khói từ từ xoay vòng lên trên mảng trần trong căn phòng ngủ bé tẹo của nó. Con búp bê gỗ Daruma màu đỏ đặt trên rìa khung cửa sổ hẹp bên cạnh chậu bonsai. Một con mắt màu đen của con búp bê gỗ vô hồn nhìn chăm chăm vào Jack.

Nó thở nặng nhọc, choáng váng với giấc mộng rõ ràng đến kì lạ.

Lúc này Jack có thể thường xuyên đạt được Tam Phẩm, tức là có thể làm cho tâm trí nó trống rỗng trong suốt khoảng thời gian ngồi thiền buổi sáng của mình. Phương pháp đó giúp Jack có thể suy nghĩ thông suốt cả ngày, nhưng nó chưa bao giờ trải qua một giấc mơ như vậy. Cái gì đã khiến nó thấy một con quỷ và một con bướm? Nếu giấc mơ này là điềm báo thì nó đang muốn nói đến điều gì? Chuyện xảy ra vượt quá những gì Jack đã được dạy, vì thế nó muốn đến hỏi thầy Yamada.

Jack đứng dậy duỗi người vươn vai. Với tay lấy chiếc bình nhỏ dưới khung cửa sổ, nó tưới chút nước vào chậu cây bonsai. Sáng nào nó cũng làm như lời ông cụ Uekiya đã hướng dẫn. Chắc hẳn ông cụ sẽ vui lắm, nó nhủ thầm. Dù gì nó cũng chưa làm chết cái cây mà.

Trong lúc cắt tỉa chăm sóc chậu bonsai, Jack bắt gặp một nụ hoa màu hồng nhỏ xíu đang chớm nở giống hệt như những đóa nó đã thấy trong mơ vậy. Hoa sakura.

Hoa nở có nghĩa là mùa xuân đã đến.

Jack chợt như không tin được vào mắt mình. Vậy là nó đã luyện tập ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu hơn ba tháng rồi, cũng đã ở Nhật Bản được gần chín tháng. Nó đã không được đặt chân lên mảnh đất Anh quốc gần ba năm! Cuộc sống của nó bây giờ khác xưa nhiều quá. Nó đã không còn là một đứa trẻ mơ mộng trở thành hoa tiêu như cha nữa. Giờ nó đang luyện tập để trở thành một chiến binh samurai!

Sáng nào Jack cũng dậy trước bình minh để ngồi thiền trong khoảng thời gian nửa nén hương. Sau đó cùng đi ăn những bữa sáng nhạt nhẽo lặp đi lặp lại gồm cơm và dưa muối với mọi người, thứ mà nó thà đánh đổi để được thưởng thức món thịt xông khói và trứng rán ở Anh còn hơn!

Tiếp theo mọi người cùng bắt đầu các giờ học trong ngày. Mỗi ngày có hai tiết học dài, một vào buổi sáng và một vào buổi chiều. Hôm thì là môn Kiếm Thuật và Thiền, hôm lại là Cung Thuật và Thể Thuật. Sau buổi học, nó lại cùng các học viên khác ăn tối trong Điệp Trùng Đường, các võ sư thì ngồi bàn trên cùng, như thể các chiến binh thần thánh uyên thâm đang thực hiện trách nhiệm của mình.

Sau bữa tối, các học viên được tự mình tập luyện trau dồi các kĩ năng vừa được học. Học hôm nay vì cuộc sống ngày mai là câu khẩu hiệu liên tục được khắc ghi vào đầu bọn nó.

Dù phải trải qua nếp sống theo kiểu tập thể và các quy định kỉ luật hà khắc nhưng Jack phải công nhận rằng cuộc sống của nó yên ả hơn trước đây nhiều. Bản thân lối sống này cũng khiến nó cảm thấy thoải mái. Nó đã không còn là một chiếc bánh xe lăn đi mà không có định hướng hay mục đích nữa. Giờ nó đang học cách bảo vệ chính bản thân mình, học cách sống theo tinh thần Võ Sĩ Đạo, học để trở thành một samurai thực thụ.

Nó đã có thể sử dụng thanh kiếm gỗ một cách chính xác và đầy sức mạnh. Nó đã nhuần nhuyễn được ba đòn thế tấn công đầu tiên - ba đòn thế lúc nào cũng cần đến, như thầy Hosokawa đã nói.

Nó đã có thể bắn đi một mũi tên, mặc dù chỉ có đôi lần là nó bắn trúng đích. Còn Akiko thì cứ như thể sinh ra là để tập Cung Thuật vậy.

Nó đã có thể đấm, đá, khóa và ném. Tuy mới chỉ biết những kĩ thuật hết sức cơ bản, nhưng nó phải công nhận rằng mình đã không còn là một kẻ vô dụng như trước. Lần tới gặp Độc Nhãn Long, nó sẽ không còn là một đứa trẻ yếu ớt không cứu nổi cha nữa. Nó sẽ là một chiến binh samurai!

Nhiều thứ đã thay đổi từ sau trận chiến của Jack và Kazuki trong Đại Phật Đường. Akiko đã trở thành đồng minh thân cận nhất của nó khi cô bé công khai tình bạn giữa cả hai. Yori thì thường xuyên đi cùng bọn nó, mặc dù cậu ta lúc nào cũng tỏ ra dè dặt đến mức Jack vẫn không rõ cậu ta nghĩ gì. Kiku thì tỏ ra nhiệt tình hơn, tuy rằng Jack nghĩ hành động đó là vì Akiko hơn vì tình bạn thật sự giữa nó và Kiku. Saburo thì trung lập. Cậu ta là bạn của mọi người và có thể nói chuyện với bất cứ ai miễn là họ lắng nghe. Tuy nhiên, Yamato hoàn toàn tách biệt với Jack. Giờ cậu ta ngồi cùng bàn với Kazuki, Emi và Nobu. Cậu ta vẫn nói chuyên với Akiko và những người khác nhưng hoàn toàn ngó lơ Jack. Mà thật ra nó cũng chẳng màng tới chuyện đó.

Ngược lại, Kazuki giữ đúng lời hứa để Jack được yên ổn. Mặc dù vẫn tiếp tục nhìn nó bằng ánh mắt hăm dọa và mỉa mai với cụm từ “Jack ngoại quốc” cùng đồng bọn, ngoài ra cậu ta không hề động tay vào nó. Trừ giờ Thể Thuật!

Quả là tiết học tàn nhẫn.

Trong suốt các giờ học kĩ thuật cơ bản và đấu tập, thầy Kyuzo thường xuyên làm ngơ trước việc Kazuki mạnh tay với nó. Một lần, lớp đang thực hiện kĩ thuật ude-uke, thế khóa tay từ bên trong, mỗi lần thực hiện sẽ tăng dần sức ép lên cho đến khi cánh tay của cả hai đều đau nhừ. Phải mất hơn một tuần các vết thâm tím mới tan đi được. Có lần Jack cố phàn nàn về hành vi của Kazuki nhưng thầy Kyuzo đã ngay lập tức cắt ngang bằng câu nói, “Phương pháp luyện tập đó là hoàn toàn hợp lí. Nếu đến một tí đau mà cũng không chịu nổi thì rõ ràng một kẻ ngoại quốc như cậu không trở thành samurai được đâu!”

Giọng Akiko vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.

“Jack à, cậu có đi không?”

Cô bé xuất hiện trước cửa phòng nó trong bộ kimono màu thiên thanh với họa tiết cánh bướm. Jack chớp chớp mắt. Trông cô bé y hệt như thể con bướm trong giấc mơ của nó vậy! Ngay lúc đó Kiku cũng rụt rè đến chỗ cô. Cô bạn này mặc một bộ kimono mùa xuân màu xanh ngọc phớt, tay mang theo chiếc túi nhỏ.

“Đi đâu cơ?” Jack hỏi.

“Hanami!” Akiko ngân nga đáp lại rồi nhanh chóng đi cùng Kiku.

“Hanami là gì?” Jack hỏi với theo cô bé trước tiền sảnh.

“Lễ hội ngắm hoa ấy,” Saburo thò đầu ra ngay chỗ góc rẽ mà trả lời câu hỏi của nó. Jack thấy Yori cũng đang lặng lẽ đứng chờ phía sau.

“Lễ hội ngắm hoa à? Nghe có vẻ hấp dẫn nhỉ,” Jack đáp lại, cố tỏ ra hào hứng. Nó đặt chiếc bình tưới nước xuống rồi đi theo cả bọn. Ít ra thì đây cũng là cơ hội để nó đổi gió sau quãng thời gian luyện tập, Jack nghĩ thầm.

“Quả đúng là đổi gió,” Jack thốt lên, thở sâu một hơi mãn nguyện trong lúc nằm dài trên bờ cỏ cạnh sông Kamogawa, bóng cây hoa anh đào ngả xuống như sức nặng của các cành hoa nở chi chít trên đó.

Akiko, Kiku, Yori và Saburo cũng ngồi bên cạnh nó cùng thưởng thức khoảnh khắc vui vẻ hạnh phúc. Lần đầu tiên các học viên trong trường được phép đi ra ngoài nên tất cả bọn nó đều thích thú tận hưởng tự do.

“Thích lễ hội ngắm hoa của bọn tớ chứ?” Akiko hỏi.

“Chà, nếu lễ hội này chỉ toàn là ăn uống và nghỉ ngơi thư giãn dưới bóng cây hoa anh đào thì đây đúng là lễ hội ngắm hoa tuyệt vời nhất mà tớ được tham dự đấy Akiko!” Jack đáp lại.

“Còn nhiều thứ hơn thế nữa chứ Jack!” Akiko rầy nó với một nụ cười hiền hết cỡ.

“Cậu lại bắt đầu nói giống thầy Yamada với mấy câu thiền vấn rồi đấy!” Jack vô tư đáp lại, thế là cả bọn cùng bật cười vui vẻ.

“Lễ hội ngắm hoa thật sự rất quan trọng với người dân chúng tớ,” Akiko tiếp tục. “Hoa anh đào nở chính là thời điểm để gieo vụ lúa mới và hứa hẹn vụ mùa sẽ được bội thu. Cứ trông hoa nở rộ thế này thì năm nay sẽ là một năm mùa màng tốt đấy.”

“Hoa nở cũng báo hiệu một sự khởi đầu mới, một giai đoạn mới bắt đầu trong cuộc sống nữa,” Kiku thêm vào, “đó cũng là lí do chúng ta dâng lễ vật lên các vị thánh thần cư ngụ bên trong thân cây. Thấy mấy vị samurai ở đằng kia không?”

“Có,” Jack trả lời, mắt nó dõi sang phía ba samurai đang nằm gác tay dưới gốc cây hoa anh đào. Mỗi người bọn họ đang chuyền tay nhau một bình sứ lớn và bộ dạng có vẻ đã say mèm vì uống thứ nước bên trong.

“Họ vừa dâng lên lễ vật truyền thống sake cho cây sakura, và giờ đang cùng chia sẻ lễ vật đó.”

“Sake là gì thế?” Jack hỏi.

“Rượu gạo!” Saburo hào hứng đáp. “Muốn thử không?”

“Cũng được,” Jack nói, dù có hơi ngập ngừng sau cái nhìn phản đối của Akiko.

Saburo chạy ra chỗ mấy vị samurai say xỉn rồi nhanh chóng trở lại với một chiếc cốc gỗ hình hộp đầy ắp thứ nước trong vắt. Cậu chàng liền đưa cho Jack.

Jack uống một ngụm. Vị sake ngọt và giống như nước, nhưng khi vừa xuống đến họng thì chợt trở nên gắt và nồng hơn. Nó ho mấy cái khi vị rượu sake bừng lên như thiêu đốt trong cổ họng.

“Thấy sao?” Saburo hăng hái.

“À thì, cũng không đến nỗi nặng như loại tớ uống lúc còn ở trên tàu, nhưng mà thôi, nếu cậu không phiền thì tớ chuyển qua uống nước cũng được.”

Saburo nhún vai ra hiệu không có vấn đề gì rồi một hơi nốc cạn phần còn lại trong cốc. Cậu chàng chạy đi trả chiếc cốc cho mấy vị samurai nhưng rồi lại trở về với một cốc khác đầy nguyên. Lần này cậu ta mời hai cô gái trong nhóm.

“Saburo, cậu biết quy định hường không cho phép uống rượu sake mà,” Kiku mắng.

Saburo phớt lờ Kiku, thích thú uống sạch cả cốc.

Cả ngày hôm đó bọn nó cùng nhau nghỉ ngơi thư giãn dưới gốc cây hoa anh đào, thỉnh thoảng lại thò ngón chân xuống dòng nước mát lạnh của con sông Kamogawa, còn Saburo thì cứ một lát lại trở về chỗ bọn nó với một cốc đầy rượu sake.

Hoàng hôn buông xuống, những chiếc đèn lồng được thắp lên trên các cành hoa anh đào dọc khắp đường đi trông như thể những trái cây phát sáng lơ lửng. Khoảng thời gian chạng vạng là lúc bọn nó phải trở về trường.

“Jack này,” Akiko lên tiếng hỏi, “cậu nghĩ sao về mùa hoa anh đào nở?”

“Đẹp nhưng ngắn ngủi như cuộc sống vậy,” Jack vọng lại lời của ông cụ Uekiya.

“Không! Phải nói là tàn nhanh như sắc đẹp của người phụ nữ chứ!” Saburo buột miệng nói, rõ ràng mùi vị sake đã ngấm cả vào người. Chân Saburo lảo đảo khuỵu xuống muốn đứng không nổi khiến Kiku và Yori phải xốc cậu chàng thẳng người dậy.

“Đúng thế Jack à. Như cuộc sống vậy,” Akiko tán thành, phớt lờ mấy câu say xỉn của Saburo. “Cậu đang bắt đầu suy nghĩ giống như một người Nhật rồi đấy.”

Cả bọn cùng đi bộ dọc theo bờ sông, các nhánh cây hoa sakura tạo nên một bộ giá tuyệt đẹp đỡ lấy những khóm hoa anh đào và chiếc đèn lồng thắp sáng. Jack và Akiko thong thả đi phía trước còn Kiku và Yori thì vừa đi vừa xốc cậu chàng Saburo đã say mèm theo sau.

Dưới ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc đèn lồng, trông Akiko còn đáng yêu hơn cả ngày thường nữa. Jack nhớ lại lần đầu tiên nó nhìn thấy cô bé là ở ngôi đền nơi mũi đất với con bạch mã được buộc dây bên tảng đá. Kể từ khi nó đến Nhật, Akiko đã luôn tỏ ra là một người đáng tin cậy - cô chăm sóc nó qua cơn sốt, giúp nó học tiếng Nhật, dạy nó các quy tắc ứng xử, rồi còn bảo vệ nó trước Kazuki. Làm sao nó đáp lại hết được những gì cô ấy đã làm cho nó?

Jack quay sang Akiko định mở lời, nhưng những câu từ nó muốn nói bổng trở nên rối như canh hẹ trong đầu khiến nó chỉ có thể đứng đó nhìn cô bé.

Akiko cũng dừng bước đáp lại cái nhìn của nó, tròng mắt màu gỗ mun của cô lung linh trong ánh sáng chập chờn.

“Ê Jack ngoại quốc!” một giọng nói hằm hè vang lên. “Mày nghĩ mày đang làm cái gì thế hả?”

Đột nhiên, Jack thấy lạnh hết cả sống lưng.

« Lùi
Tiến »