Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3743 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
kazuki tuyên chiến
logo

Ngày hôm đó, Kazuki không hề xuất hiện trong bữa tối.

Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân đến Kyoto, Jack mới được thoải mái. Rõ ràng Kazuki vẫn đang bận thực hiện hình phạt do cô Yosa đưa ra. Jack chỉ lo lắng duy nhất một điều là cả Yori cũng không xuất hiện trong bữa tối. Akiko kể rằng cô bé có thấy cậu ta đi về phía Đại Phật Đường nên nghĩ chắc cậu ta đến gặp thầy Yamada. Tuy nhiên khi bữa tối bắt đầu, chỉ có duy nhất một mình thầy Yamada đến.

Khi bữa tối sắp đến hồi kết thúc, Jack vẫn không thấy bóng dáng Yori đâu. Nó chắc mẩm là đã có chuyện xảy ra với cậu bạn. Nó lại càng lo hơn nữa khi thấy dáng Nobu ì ạch lạch bạch vội vàng chạy ra ngoài sảnh.

“Akiko này, tớ thấy lo cho Yori lắm. Tối nay không thấy cậu ta đến ăn gì cả.”

“Không có chuyện gì đâu mà Jack. Chắc cậu ta đang ngồi thiền đâu đó thôi. Tớ hay thấy cậu ấy ngồi thiền trong phòng cả sáng, trưa và tối mà. Cậu ấy còn có nhang làm từ gỗ đàn hương thích lắm. Tớ cũng được cậu ấy cho vài nén -”

“Tớ nói thật đấy Akiko. Rõ ràng cậu ấy đã trở thành kẻ thù của Kazuki sau buổi học Cung Thuật hôm nay rồi.”

“Jack à, đúng là Kazuki đã bị mất mặt. Nhưng cậu ta sẽ không dám làm gì Yori đâu. Điều đó đi ngược lại với danh dự của cậu ta.”

“Danh dự? Danh dự gì cơ? Cậu ta tấn công tớ mà có thấy vấn đề gì đâu.”

“Đúng thế, bởi vì cậu là...” đột nhiên Akiko trở nên lúng túng. “... người ngoại quốc. Vì vậy cậu ấy không xem cậu là người ngang hàng. Còn Yori là người Nhật chính thống đến từ một gia tộc samurai danh giá có truyền thống lâu đời.”

“Nhưng thầy Masamoto đã nhận tớ làm con nuôi cơ mà, tớ cũng đáng được hưởng cùng một sự tôn trọng như thế chứ...” Jack phân bua nhưng giọng nó đã lạc hẳn đi.

Jack có thể nhìn thấy điều đó trong mắt cô bé. Nó không đứng ngang hàng với họ. Không bao giờ, dù là trong mắt Akiko hay Yamato đi nữa. Nó nhìn quanh chiếc bàn. Saburo và Kiku thì lịch sự tránh ánh mắt nó còn Yamato thì nhìn lại nó một cách lạnh nhạt. Rõ ràng Yamato vẫn chỉ miễn cưỡng chấp nhận nó vì lời yêu cầu của cha cậu ta thôi, dù rằng đã có lần được Jack cứu mạng.

“Vậy ra danh dự chỉ để dành cho mỗi mình người Nhật thôi hả?” Jack lên giọng thách thức cả bọn. Khuôn mặt Akiko sụp xuống như một đống tuyết lở, cô cúi đầu tránh cái nhìn giận dữ của nó. “Được rồi. Tốt thôi, ít nhất thì làm ơn giữ danh dự của mấy người với Yori đi, giúp tớ tìm cậu ta.”

“Ừ, ý hay đấy,” Saburo vội lên tiếng hóa giải tình thế. “Vậy tớ và Yamato sẽ tìm cậu ấy trong Nam Thiền Viên nhé? Akiko và Kiku thử tìm trong Sư Tử Đường xem? Còn Jack, cậu kiểm tra chỗ Đại Phật Đường ha. Akiko nói có lí, không chừng cậu ta đang ngồi thiền ở đâu đó cũng nên.”

Saburo nhanh chóng đứng dậy rồi giục giã mọi người tỏa ra tìm kiếm, cả bọn cùng vội vã lao ra ngoài Điệp Trùng Đường.

Tối đó, bầu trời lạnh và chi chít sao. Nửa vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời đêm tỏa xuống sân thứ ánh sáng mờ ảo kì dị khi Jack một mình trèo lên từng bậc đá dẫn vào Đại Phật Đường.

Nó muốn gào lên bầu trời ấy. Cơn giận dữ khi buộc phải sống ở Nhật như một thứ dầu sôi chảy ùng ục trong người nó. Nó đã có thể nỗ lực vượt qua những chuyện đó, thậm chí cả chuyện Kazuki. Nhưng điều khiến nó đau đớn nhất chính là phản ứng của Akiko cùng sự thật rằng ngay đến cả cô cũng cho rằng nó quá khác biệt, rằng nó chỉ đáng đứng ở hàng phía dưới. Jack đã tưởng họ có thể trở thành những người bạn, nhưng bạn bè đâu có so đo đến chuyện khác biệt. Họ giống nhau bởi vì họ là bạn của nhau.

Jack mỉm cười cay đắng. Giờ nó bắt đầu có những ý nghĩ giống kiểu thầy Yamada hay bật ra mấy câu ngạn ngữ triết lí rồi đây. Nó cố nuốt cái cục đắng vào trong. Ít ra thì vẫn còn Yori đứng lên vì nó. Nó chỉ mong sao cậu bạn ấy sẽ không gặp phải chuyện gì.

Bước lên bậc cao nhất, Jack nghiêng người lén nhìn vào khu Đại Phật Đường tối đen. Ánh trăng chiếu ngang gian sảnh trông như các thanh chắn trong một khu nhà tù. Đúng lúc nó sắp sửa gọi tên Yori thì bỗng nghe thấy tiếng chuyện trò và một giọng nói rít lên giận dữ.

“Tao đã phải tưới mấy thứ dơ bẩn trong nhà vệ sinh vào vườn,” giọng nói tiếp tục vang lên. “Lại còn bỏ lỡ mất bữa tối và người thì hôi rình!”

“Tớ xin lỗi, Kazuki. Nhưng cậu làm như thế là không đúng...”

Jack ghé mắt nhìn qua chiếc cửa và thấy Kazuki đang đứng trước một Yori run rẩy. Nobu lừ lừ phía sau, cái bóng của cậu ta trải dài và rộng qua nền sàn. Jack nép người vào bức tường rồi từ từ men tới, vẫn giấu mình trong bóng tối.

“Không đúng? Ai thèm quan tâm tới chuyện đó hả? Hắn chỉ là một tên ngoại quốc! Hắn không đáng được đứng trong hàng ngũ của chúng ta,” Kazuki quát vào mặt Yori. “Tao thật không ngờ thằng con trai duy nhất của dòng họ Takeda, một dòng tộc đã từng đứng lên chiến đấu và đánh bại bọn người Mông cổ, lại có thể đứng ra bênh vực cho một thằng ngoại quốc như hắn đấy!”

“Nhưng thật sự cậu ấy không khác gì chúng ta mà, Kazuki...” Yori khẩn khoản.

“Sao cơ? Xem ra mày còn nhiều điều phải học thêm đấy. Chứng ta là con cháu của Amaterasu, Nữ thần Mặt trời quyền uy. Samurai chúng ta là những người được chọn để trở thành chiến binh thần thánh. Bọn ngoại quốc chẳng là cái thá gì hết. Bọn ngoại quốc tồn tại là để cho chúng ta cai trị.”

Jack bàng hoàng trước lời tuyên bố quá kiêu căng ngạo mạn của Kazuki. Máu nó sôi lên sùng sục vì sự ngu dốt của cậu ta. Không ai tài giỏi hơn ai cả. Chỉ có sự khác biệt mà thôi. Tuy nhiên, rõ ràng Kazuki cho rằng khác biệt đó thể hiện sự yếu đuối, xấu xa và lỗi lầm. Jack quyết định sẽ chen ngang. Nhưng ngay trước khi nó định tiến đến thì Kazuki đã thay đổi chiến lược.

“Tuy nhiên tao vẫn có thể chấp nhận, Yori à,” Kazuki tiếp tục nói với giọng gần như là dỗ dành. “Nể tình gia tộc mày bấy lâu nay, tao sẽ cho mày thêm một cơ hội thoát khỏi hình phạt.”

Jack trấn tĩnh lại. Có lẽ Akiko đã đúng, nó nghĩ thầm, chắc Kazuki sẽ trọng danh dự với Yori trên tư cách là một samurai. Yori hoang mang lo lắng chớp mắt nhìn Kazuki trong bóng tối.

“Mày có vẻ biết khá nhiều về Thiền. Giờ tao muốn mày trả lời một câu thiền vấn. Tao biết câu đố này đối với mày dễ như ăn cháo. Nhưng nếu không trả lời được thì mày sẽ phải chịu nhận hình phạt thôi, mà hình phạt này có thể làm ngày mai mày ăn uống hơi khó khăn đấy.”

Nobu khoái chí cười hưởng ứng lời đe dọa trong lúc bẻ khớp ngón tay răng rắc, âm thanh vang vọng khắp gian phòng. Yori thút thít.

“Thiền vấn của mày đây. Hai tay vỗ vào nhau thì tạo ra một tiếng động. Vậy tiếng động của một tay vỗ là gì?”

Mất một lát Yori lặng thinh không nói gì, hai tay siết vạt áo kimono lo lắng, trán cậu ta nhăn lại hoảng hốt tập trung suy nghĩ.

“Tiếng của một tay vỗ là gì hả, Yori?” Kazuki lặp lại câu hỏi.

“Làm ơn. Làm ơn. Tớ cần yên lặng để suy nghĩ.”

“Rất tiếc là tao đang đói và không có đủ kiên nhẫn. Trả lời đi!”

“Nó có nghĩa là... chính câu thiền vấn đó. Hai tay vỗ vào nhau... được cho là hành động tìm kiếm câu trả lời... vì thế chính cánh tay cũng trở thành câu thiền vấn... điều đó có nghĩa là cậu... với tư cách là một người thiền... cũng trở thành câu thiền vấn mà cậu đang cố tìm hiểu... Đó là âm thanh của một tay vỗ.”

“Rất tốt. Thầy Yamada hẳn sẽ chấp nhận một câu trả lời lộn xộn khó hiểu mang đầy tính triết lí như thế. Nhưng sai rồi! Đây mới là âm thanh của một tay vỗ,” nói rồi Kazuki giơ tay tát mạnh một cái vào mặt Yori khiến cậu bé ngã xuống mặt sàn rên rỉ đau đớn.

“Dừng lại!” Jack hét lên lao tới đâm sầm vào Kazuki mà không kịp suy nghĩ.

Nó huých vai vào bụng Kazuki khiến cả hai cùng ngã lộn nhào xuống giữa gian sảnh. Kazuki bị kẹp chặt đến không thể cựa quậy trong lúc Jack giơ tay đấm vào miệng cậu ta.

“Cái này là vì Yori,” Jack quát. “Còn cái này là của tao!” Đúng lúc Jack vừa giơ nắm đấm lên lần thứ hai thì Akiko và Kiku chạy như bay vào Đại Phật Đường.

“Jack!” Akiko hét.

Jack ngước nhìn lên. Chỉ chờ có thế, Kazuki vung tay đấm mạnh vào cằm Jack làm nó bật ngửa ra sau. Kazuki nhổm dậy trong lúc Jack nằm sóng soài trên nền đá. Hắn tiến đến chỗ nó với cái môi chảy máu.

“Tệ quá đấy, đồ ngoại quốc,” hắn giận dữ quát Jack rồi nhấc chân lên chuẩn bị đạp xuống.

“Không!” Akiko hét lên cảnh cáo, lao mình tới chỗ Kazuki hòng ngăn lại nhưng Nobu đã túm tóc cô giật mạnh về sau.

Phẫn nộ trước hành động của Nobu với Akiko, Jack lăn mình về phía Kazuki va mạnh vào chân cậu ta.

Bị mất thăng bằng, Kazuki ngã phịch xuống sàn.

Cả hai cùng ra sức vật lộn, ai cũng cố gắng khống chế người kia.

Kazuki xoay được lên trên Jack và khóa cánh tay trái nó. Ngay lập tức, Jack cảm nhận được áp lực của đòn khóa lên cánh tay tê liệt vì đau. Cứ mỗi lần nó cố tìm cách cử động là Kazuki lại mạnh tay hơn nữa.

Yamato chạy vào cùng với Saburo.

“Yamato, giúp Jack với!” Akiko hét lên trong lúc ra sức chống trả lại Nobu đang túm tóc.

Sợ sẽ bị Yamato tấn công, Nobu lập tức thả Akiko ra. Kiku vội chạy đến bên cô giúp đỡ nhưng Akiko đã nhanh chóng huých mạnh cùi chỏ vào bụng Nobu khiến cậu ta phải gập người xuống vì đau.

“Việc gì phải cứu một thằng ngoại quốc chứ Yamato?” Kazuki lấy hơi hét to trong lúc vật lộn. “Nhất là kẻ đó lại vừa chiếm mất vị trí của anh trai cậu nữa. Hắn chỉ là con nuôi của thầy Masamoto thôi, đúng chứ?”

Nghe thế Yamato ngập ngừng chùn bước, đứng đó nhìn chăm chăm vào Jack đang bị ghìm chặt xuống dưới Kazuki.

“Sao cậu lại để một chuyện như thế xảy ra được hả Yamato? Một thằng ngoại quốc trở thành thành viên trong gia đình. Thật nhục nhã!”

Lời nói của Kazuki vang vọng khắp các bức tường Đại Phật Đường, không ngừng dội lại âm thanh “Nhục nhã! Nhục nhã! Nhục nhã!” vào tai Yamato.

“Tôi có thể giúp cậu chấm dứt nỗi nhục này. Tôi sẽ bẻ cánh tay hắn đến mức cả thầy Masamoto cũng không thể chữa lành được. Trước giờ đâu có nhiều người một tay mà trở thành samurai được đâu, đúng không Yamato?”

Jack có thể thấy Yamato đang cân nhắc giữa các lựa chọn. Một bên là không có Jack thì Yamato sẽ có lợi như thế nào, còn bên kia là món nợ danh dự Jack đã từng cứu mạng Yamato. Nhưng đó không phải là vấn đề ở đây, chính cơn giận của cha cậu ta mới là yếu tố quyết định.

“Thầy Masamoto sẽ không phạt chúng ta đâu,” Kazuki tiếp tục lôi kéo như thể đọc được suy nghĩ của Yamato. “Có Nobu làm nhân chứng thấy thằng ngoại quốc này tấn công tôi trước. Tôi có quyền tự bảo vệ mình.”

Yamato lùi về một bước.

“Đúng thế đấy Yamato, cứ để tôi tống cổ thằng ngoại quốc này cho. Cả tôi và cậu đều biết hắn chỉ là cái gai cản đường của cậu.”

Kazuki vặn cổ tay Jack thêm một nấc nữa trong lúc nhấn mạnh câu nói. Jack bật thét lên, nỗi đau truyền khắp cánh tay nó như một thanh sắt nung nóng rực. Thế rồi đột nhiên cảm giác đó biến mất.

Akiko đã đá mạnh vào lưng Kazuki bằng một đòn mae-geri, đòn đá trực diện đơn giản nhưng cực kì hữu hiệu mà cả bọn đã được học trong giờ Thể Thuật hôm đó. Kazuki bị đẩy bật xuống nền sàn.

Cậu ta nhanh chóng bật dậy tiến tới Akiko.

Theo bản năng, Akiko giơ tay lên thủ thế nhưng Kazuki đã ngưng lại vào giây cuối cùng.

“Đồ ngốc,” vừa nói cậu ta vừa lùi lại và giơ tay lên ra hiệu đình chiến. “Bọn này chỉ chiến đấu với tụi ngoại quốc thôi. Thầy Masamoto đã tuyên bố các samurai trong trường phải tỏ ra trung nghĩa với nhau. Tao sẽ không đấu với mày.”

“Thế mà cậu vẫn đánh Jack trong khi cậu ấy cũng là một samurai,” Akiko vặn lại.

“Không. Hắn không bao giờ có thể trở thành một samurai, đến hắn cũng biết được điều đó đấy. Nhìn thử xem.”

Jack nằm trên sàn xoa xoa cánh tay trước ngực, khuôn mặt nó thâm tím và sưng lên ở chỗ Kazuki đã đánh vào. Akiko nhìn xuống Jack với đôi mắt thương cảm.

Jack không cần ai phải thương cảm. Nó chỉ đang bị đau và bị làm nhục chứ chưa bị hạ gục. Thứ nó muốn là sự công nhận của những người khác, nhưng có lẽ mong muốn đó là quá nhiều đối với nó. Jack quay mặt đi chỗ khác.

Kazuki cúi chào rồi thong thả bước ra phía cửa, Nobu vừa ôm bụng vừa ngoan ngoãn theo sau. Đưa tay lên quẹt ngang miệng lau vết máu, Kazuki quay lại đối diện với cả bọn.

“Tao không muốn bất kì kẻ nào ở đây mách lẻo với các võ sư về chuyện này đâu đấy.”

“Tôi sẽ nói với thầy Masamoto nếu cậu còn động đến Jack lần nữa,” Akiko đe dọa.

“Mày sẽ không dám làm vậy đâu. Vì điều đó cũng đồng nghĩa với việc tất cả chúng ta sẽ bị ném ra khỏi trường. Đánh nhau trong Đại Phật Đường là điều cấm kị.”

“Jack là bạn của tôi, và tôi sẽ bảo vệ cậu ấy bằng mọi giá.”

Jack không tin vào tai mình nữa. Akiko đã công khai tấm lòng trung nghĩa của cô với nó. Tất cả mọi người ở đây cũng đều nghe thấy câu nói của cô.

Akiko giúp Jack đứng thẳng dậy.

“Đừng có trở thành một đứa sính ngoại, Akiko! Lần tới tao không đảm bảo là sẽ nhẹ tay nếu mày còn xen vào chuyên này đâu,” Kazuki cảnh báo.

“Thử động vào cậu ấy xem, tôi sẽ mách thầy - cậu có quyền lựa chọn.”

Kazuki chùn bước.

Jack thấy mình không thể chịu được khi phải đánh cược trên mối nguy hiểm của Akiko. Bị đuổi khỏi Nhị Thiên Nhất Lưu đồng nghĩa với việc đời đời bị mất mặt. Đó cũng là tình huống cực kì tệ hại đối với con trai của dòng dõi Hoàng tộc.

“Tao cũng chẳng thích thú gì nếu mày phải chịu nhục cả Akiko ạ. Vì thế, để đổi lại thỏa thuận quên chuyện tối nay, tao hứa sẽ không đánh nhau với thằng ngoại quốc đó trong phạm vi trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Đồng ý chứ?”

Akiko nhìn sang Jack trước khi gật đầu đồng ý.

“Này ngoại quốc!” Kazuki hằm hè. “Tao và mày vẫn chưa xong chuyện đâu. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu thôi.”

« Lùi
Tiến »