Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3390 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
tập bắn
logo

Một đốm trắng, không to hơn con mắt là mấy, đang lóe lên giữa ánh nắng mặt trời buổi trưa. Một tiếng chuông chùa vang lên, âm thanh ngân dài quấn quanh lớp mái ngói trường học.

Một vệt lông chim với tốc độ của một chú chim ưng lao mình xuống con mồi đang rít lên, xuyên qua khoảng không gian; rồi một tiếng phập vang lên như âm thanh tiếng tim đập một lần duy nhất, mũi tên đã cắm gọn ngay chính giữa hồng tâm của chiếc bia trắng.

Mũi tên thứ hai lao tới chỉ sau một giây rồi cắm phập vào song song với mũi tên đầu, những chiếc lông phía đuôi không ngừng rung lắc.

Cả lớp đồng thanh vỗ tay. Cô Yosa vẫn giữ nguyên thế đứng thêm một lát trong sự tập trung cao độ. Sau đó cô từ từ hạ cây cung xuống rồi tiến tới chỗ các học viên.

“Cung Thuật đòi hỏi sự kết hợp đặc biệt giữa các kĩ năng thiên bẩm của một samurai,” cô bắt đầu nói. “Đó là sự cương quyết của một chiến binh, nét uyển chuyển của một vũ công, và sự tĩnh tại trong tâm hồn của một nhà sư.”

Mọi người chăm chú lắng nghe. Địa điểm của lớp học là đầu bên kia của Nam Thiền Viên, khu vườn phía sau Đại Phật Đường. Đó là một khu vườn của vẻ sơ giản đẹp đẽ, hình chữ nhật, trải dài trên lớp cát trắng điểm xuyết những hòn đá nguyên khối cùng những khóm cây cắt tỉa vun trồng cẩn thận. Góc đối diện chỗ học trò ngồi là một cây thông già, thân cây vặn xoắn, uốn nghiêng bởi bàn tay của tự nhiên. Thân cây được đỡ bởi chiếc trụ gỗ trông như thể một cụ già đã luống tuổi. Tấm bia được đặt phía dưới thân cây, và vì ở tít góc đối diện nên đứng từ chỗ Jack nhìn ra thì trông nó chẳng lớn hơn cỡ cái đầu người là mấy. Khoảng tròn hồng tâm màu trắng nhỏ đến mức gần như không thể nhận biết được giữa hai vòng tròn đồng tâm màu đen.

“Cung tên là loại vũ khí thích hợp trong các trận chiến tầm xa. Dù là đàn ông hay phụ nữ, con trai hay con gái cũng đều có thể sử dụng vũ khí này với kết quả sát thương như nhau.”

Ngồi quỳ giữa Yamato và Akiko, Jack há hốc miệng sửng sốt trước nét đẹp uyển chuyển và kĩ thuật hoàn hảo của cô Yosa. Jack thầm nhủ nó đang được dạy bởi một thiên thần nguy hiểm.

“Tất cả các vị lãnh chúa, từ ngài Takatomo Hideaki đến ngài Kamakura Katsuro, hay thầy Masamoto Takeshi đều phải trải qua quá trình tập luyện Cung Thuật. Và đương nhiên, đây cũng chính là thứ vũ khí đã làm nên một Tomoe Gozen huyền thoại.”

Akiko sững người trước câu nói của cô Yosa. Lời đề cập đến Tomoe Gozen khiến Akiko hào hứng đến mức trông như thể đang sẵn sàng bật ra một tràng pháo tay tán thưởng bất cứ lúc nào.

“Không giống như thanh kiếm, nắm tay hay cẳng chân, chiếc cung luôn có một lực kháng cự lại về phía các em. Trong trạng thái kéo căng hết cỡ, chín phần mười chiếc cung vươn về phía trước, nhưng sau đó sẽ bật lại một nửa!”

Các học viên đều há hốc miệng kinh ngạc. Trong lúc đó, Kazuki ngồi lờ đờ nhìn quanh trông có vẻ ngán ngẩm với tiết học. Có lẽ vì môn này không đủ máu me với cậu ta, Jack nghĩ thầm.

“Quá trình làm chủ Cung Đạo cũng giống như một hình tam giác được tạo thành từ một cái đáy rộng và vững chắc, càng lên cao càng đòi hỏi những kĩ thuật tinh tế và sắc sảo hơn. Để có thể xây dựng được một nền tảng vững chắc, tất yếu các em sẽ phải bỏ thời gian ra để luyện tập. Trong những tháng tới, chúng ta sẽ cùng nhau phát triển các kĩ năng theo từng giai đoạn,” vừa nói, cô vừa nhẹ nhàng dùng ngón cái và ngón trỏ cẩn thận trau chuốt những chiếc lông định hướng gắn trên đuôi mũi tên. “Còn buổi học hôm nay sẽ dành để cho tất cả các em có cơ hội cảm nhận cung tên. Nếu thấy mình có khả năng, các em cũng có thể thử tập bắn.”

Những tiếng xì xào hào hứng vang lên giữa các học viên trước cơ hội được thử tập bắn. Akiko thậm chí còn ngồi vươn hẳn người ra phía trước như thể sẵn sàng đứng lên bắt ngay lấy cơ hội đầu tiên.

“Trước hết, các em hãy quan sát thật kĩ để có thể bắt chước theo các động tác của cô,” nói rồi cô Yosa bước lên vạch đứng. “Nguyên tắc thứ nhất trong Cung Thuật chính là tinh thần, phải coi cây cung và cơ thể các em là một.”

Cô Yosa đứng thẳng hàng, xoay người sang bên, hướng về chiếc bia. Sau đó cô điều chỉnh người để có thế đứng rộng, sao cho từ đầu xuống hai chân tạo thành một hình chữ A.

“Nguyên tắc thứ hai là cân bằng. Cân bằng chính là viên đá đầu tiên đặt nền móng cho Cung Thuật. Hãy tưởng tượng các em giống như một cái cây. Nửa thân dưới là thân và rễ, vững vàng và chắc chắn. Nửa thân trên tạo nên các cành cây, tuy linh hoạt nhưng vẫn duy trì đúng tư thế và chức năng của mình. Chính sự cân bằng này sẽ giúp các em làm nên một Cung thủ xuất chúng!”

Cô Yosa cầm dây cung bằng tay phải, tay trái cẩn thận đặt lên cán cung. Cô nâng chiếc cung còn dài hơn cả người lên cao quá đầu, chuẩn bị kéo.

“Khi kéo cung, tinh thần và cơ thể chúng ta sẽ liên tục cản trở lẫn nhau trong quá trình kiểm soát lực kéo. Vì vậy, nếu muốn bắn trúng mục tiêu một cách chính xác thì nhất thiết phải có được sự tập trung cao độ. Đây cũng là nguyên tắc thứ ba. Chỉ cần bất cứ dấu hiệu mất cân bằng nào dù nhỏ nhất như một nhịp thở sai, hay chỉ hơi mất tập trung thôi là chúng ta cũng sẽ bắn trượt.”

Cô Yosa hạ cây cung xuống ngang tầm bắn, kéo dây cung lùi hẳn qua gò má để mũi tên nằm ngang với đường mắt khiến cho vết sẹo màu đỏ hồng nằm gọn giữa khoảng dây cung và mũi tên.

“Khi tinh thần và sự cân bằng của các em được thực hiện đúng cách, mũi tên sẽ tự lao tới mục tiêu của nó. Để đạt tới cảnh giới tinh thần cao nhất, các em cần phải hòa mình vào tinh hoa của Cung Đạo.”

Cô Yosa làm một động tác thả nhẹ nhàng kết thúc quá trình giương cung và ngắm bắn. Mũi tên xé gió lao thẳng tới mục tiêu, một lần nữa cắm trúng ngay hồng tâm.

“Em nào muốn lên thử trước?” cô Yosa lên tiếng hỏi.

Cánh tay Akiko lập tức bật lên. Đánh hơi thấy cơ hội chiến thắng Akiko lần nữa, Emi cũng liền giơ tay.

“Chà, vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu với hai em nhé. Hãy sử dụng hai cây cung này. Chúng thích hợp với cỡ người và sức kéo của hai em,” cô Yosa nói, tay chỉ vào phần bên dưới chiếc giá để dụng cụ phía sau.

“Chúc cậu may mắn nha,” Kiku nói một cách thân thiện khi Emi đứng dậy tiến lên vị trí của mình.

“Chỉ những kẻ bất tài mới cần đến may mắn,” nói xong Emi phớt lờ Kiku như thể cô bé chỉ là một kẻ chuyên bợ đỡ rồi tiếp tục sải bước về phía vạch.

“Các em, ta muốn các em thử giương cung như cách ta vừa làm, nhưng đừng thả mũi tên ra trước khi ta cho phép.”

Cả hai cùng giương vũ khí lên rồi kéo dây, cây cung bao trọn cả hai người bọn họ. Khi đứng bên cạnh Akiko, Emi trông rõ là cao hơn. Dáng người mảnh khảnh của cô bé càng nổi bật hơn với mái tóc dài, thẳng mượt khác thường. Khuôn mặt cô đẹp một cách sắc sảo cùng đôi môi mỏng ấn tượng. Nhìn chung thì nét đẹp của cô phản ánh đúng đặc trưng gia huy hình con hạc của gia tộc mình - cao, mảnh dẻ và thanh tao.

“Tốt. Cả hai em đều thể hiện thế đứng có thể chấp nhận được. Giờ các em có thể tự bắn tên; hãy ngắm vào chiếc bia ở gần nhất,” vừa nói cô vừa chỉ tay vào một chiếc cách đấy chỉ khoảng mười bước chân.

Emi thả dây bắn tên, nhưng dây cung đã vướng vào tay cô bé trước khi bật lại khiến đường bay của mũi tên run rẩy yếu ớt trước khi cắm xuống phía trước chiếc bia.

Lượt bắn của Akiko tốt hơn nhiều vì mũi tên bay thẳng tắp, mặc dù vẫn bị vượt xa mục tiêu.

“Lần thử đầu tiên của hai em rất khá,” cô Yosa khen ngợi. “Hai em đã từng bắn tên lần nào chưa?”

“Dạ rồi ạ, thưa cô,” Emi thú nhận với khuôn mặt cáu kỉnh.

“Em thì chưa ạ, thưa cô,” câu trả lời của Akiko càng khiến Emi khó chịu hơn.

“Em làm ta thấy ấn tượng đấy Akiko,” cô Yosa tiếp tục. “Em vừa tỏ ra rất có năng khiếu trong việc bắn cung.”

“Em muốn thử thêm lần nữa,” Emi giận dỗi cắt ngang.

Tuy có hơi sửng sốt với giọng điệu hợm hĩnh của Emi, cô Yosa vẫn tiếp tục khen ngợi cả hai trước khi trả lời. “Ta không cấm các em cạnh tranh nhau một chút. Điều đó sẽ giúp khơi gợi tài năng của các em hơn. Nào, giờ thì cả hai hãy bước lên vạch đứng. Lần này chúng ta sẽ xem ai là người bắn trúng mục tiêu.”

Emi lại đứng vào vị trí rồi kéo dây cung và bắn một cách nhanh gọn. Mũi tên bay thẳng, cắm trúng vào vòng vạch đen ngoài cùng của chiếc bia. Ngẩng cao đầu liếc mắt nhìn xuống Akiko, Emi tự tin rằng mình đã thắng.

“Emi à, em đã làm rất tốt. Giờ chúng ta sẽ xem liệu Akiko có thể bắn tốt hơn lần trước không nhé,” cô Yosa ấn định lời thách đấu.

Akiko bước lên phía vạch.

Jack nín thở nhìn cô bé điều chỉnh chỗ đứng của mình rồi đặt tay vào dây cung. Nó có thể thấy cánh tay cô hơi run trong lúc đưa ra nắm lấy cán cung, cố gắng điều hòa nhịp thở của mình. Khuôn mặt cô ánh lên vẻ cương quyết sắt đá. Akiko trở nên kiên định, cô giương cung lên cao quá đầu rồi từ từ hạ xuống vừa phải, kéo căng sợi dây. Trong lúc đó, Jack thấy Emi đang chắc mẩm rằng Akiko sẽ bắn trượt. Hơn nữa khoảng hồng tâm của chiếc bia lại nhỏ xíu, làm sao Akiko có thể bắn trúng đây?

Akiko kéo căng sợi dây lùi qua sau gò má rồi thả tay cho mũi tên lao đi. Mũi tên xuyên qua khoảng không rồi cắm phập vào chiếc bia, gần với hồng tâm hơn mũi tên của Emi khoảng một đốt ngón tay. Jack reo lên một tiếng mừng chiến thắng, ngay lập tức các bạn khác cũng hò reo theo. Akiko cười toét miệng, nửa vui mừng nửa kinh ngạc trước kết quả của mình.

“Xuất sắc, Akiko. Giờ hai em có thể về chỗ,” cô Yosa lên tiếng. “Tiếp theo ai sẽ lên nào?”

Vài học viên khác lập tức giơ tay lên cao trong lúc Emi tỏ ra rõ là bất mãn, còn Akiko thì hân hoan trở về chỗ ngồi theo hàng của mình.

Jack dõi theo từng học viên lần lượt lên thử.

Khi đến lượt Kazuki và Nobu thì cả hai đều chọn cho mình cây cung to nhất trong chiếc giá để dụng cụ, mặc dù cô Yosa đã lên tiếng cảnh báo hai cây cung đó là quá sức đối với bọn nó. Và điều đó được chứng minh ngay lập tức với Nobu. Cậu chàng bị trượt tay khiến sợi dây đập phải gò má trong lúc bật lại. Nobu rít lên đau đớn còn những học viên khác thì hỉ hả trông thấy. Ngay cả Kazuki cũng bật cười trước sự việc xui xẻo của tên chiến hữu.

Sau đó đến lượt Jack lên.

Nó bước tới vạch đứng, tra tên vào cung rồi kéo dây. Đột ngột có thứ gì đó đập vào má nó. Bị mất tập trung, Jack trượt tay thả dây khiến mũi tên bay vuột khỏi tầm kiểm soát. Mũi tên lao tới trúng phải một tảng đá lớn rồi bật văng lại theo hướng cô Yosa đang đứng ngay bên cạnh. Mũi tên của nó đã cắm trúng chỗ chân cô Yosa, làm thủng rìa chiếc tất tabi của cô.

“DỪNG NGAY!” cô hét lên.

Không ai dám động đậy một ngón tay. Một khoảng lặng chết chóc bao trùm cả khu vườn. Jack nghe thấy rõ âm thanh loạt soạt khi cô Yosa kéo mũi tên ra khỏi mặt đất, rồi tiếng lạo xạo trên sỏi khi cô tiến lại chỗ nó.

“Jack à,” cô nói vào tai nó, “ta đã cho phép em bắn mũi tên đi chưa?”

“Dạ, thành thực xin lỗi cô, nhưng đó không phải là lỗi của em ạ.”

“Phải biết nhận lấy trách nhiệm của mình chứ! Em chính là cây cung. Em là người kiểm soát nó. Sau buổi học hãy đến gặp ta, khi đó em sẽ được biết hình phạt của mình.”

“Dạ, thưa cô Yosa,” Yori nhút nhát lên tiếng.

“Sao hả Yori?”

“Thưa cô Yosa, không phải lỗi của Jack đâu ạ. Có người đã ném đá vào bạn ấy.”

“Có đúng vậy không?” cô quay sang hỏi Jack. “Ai đã làm thế?”

“Em không biết ạ,” nó đáp lại, mặc dù thừa biết kẻ đó là ai.

“Em Yori này? Ai là người làm chuyện đó?”

Cậu học viên nhỏ con cúi đầu xuống, thì thầm tên của Kazuki một cách sợ sệt.

“Em nói gì cơ, Yori?” cô Yosa hỏi lại lần nữa vì không nghe được câu của Yori.

“Kazuki ạ, thưa cô...” Giọng Yori lạc hẳn đi.

Kazuki trừng mắt lên giận dữ trước hành động phản bội công khai và tiến đến chỗ Yori, nhưng ngay lập tức giật mình lui lại trước tiếng quát như sấm của cô Yosa. “EM KAZUKI! Em sẽ phải gặp ta sau buổi học để nhận lấy hình phạt của mình. Giờ mau đi nhặt các mũi tên ở bia!”

Kazuki vội vàng cúi xuống xin lỗi rồi nhanh chóng đến chỗ chiếc bia. Sự phẫn nộ của cô Yosa làm cậu chàng sợ hãi đến mức phải khó khăn lắm mới kéo được mũi tên ra. Nhưng ngay khi mũi tên thứ nhất vừa mới được kéo ra thì bất chợt một mũi tên khác lao tới, bay sượt qua tai cậu ta rồi ghim luôn ống tay áo kimono vào chiếc bia ngắm bắn. Kazuki lập tức xoay người lại với hai con mắt trợn tròn cùng cái miệng há ra vì kinh hãi không nói được lời nào. “Cứ thử chọc giận một con ong xem, em Kazuki, rồi con ong ấy sẽ quay lại chỗ em bằng sức mạnh của một con rồng!” giọng cô Yosa vang khắp khu vườn trong lúc cô tiếp tục tra thêm mũi tên thứ hai. “Cung Thuật là môn học cực kì nguy hiểm đối với một học viên. Đừng nghĩ rằng có thể đùa giỡn ở đây. Em có hiểu điều đó không Kazuki?”

Cô bắn mũi tên thứ hai. Kazuki thậm chí còn chưa kịp chớp mắt thì mũi tên đã xuyên qua búi tóc trên đầu cậu ta mà cắm phập vào bia. Như một con sâu bị cài vào chiếc móc, Kazuki khổ sở ra sức tìm cách thoát khỏi tình trạng nhục nhã của mình.

“Vâng, thưa cô Yosa! Moushiwake arimasen deshita! [40] cậu ta lắp bắp nói câu xin lỗi ở dạng trang trọng nhất có thể.

Jack hỉ hả trước hình phạt của đối thủ. Có lẽ từ giờ trở đi, Kazuki sẽ không dễ dàng bắt nạt nó như trước.

Jack quay sang Yori cúi đầu cảm kích, nhưng cậu ta không hề đáp lại mà chỉ ngồi quỳ ở đó nhìn chăm chăm vào khoảng không cắn môi lo lắng.

« Lùi
Tiến »