Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
thầy kyuzo
logo

Jack đang bay qua sàn.

Nền gỗ dưới đất nhanh chóng dâng lên để gặp nó. Với một tiếng rắc rợn người, nó đáp lưng xuống sàn gỗ, bao nhiêu không khí đều tan biến hết. Nó nằm một đống thở hổn hển.

Chỉ một giây sau, Yamato tiếp tục rơi phịch xuống nó rồi ngay sau đó bị Saburo bay xuống đè lên, ghì chặt cả hai xuống mặt sàn.

“Đồ ngốc!” Nó và Yamato cùng hét vào Saburo.

“Tớ xin lỗi. Chỉ là những câu thầy nói lúc nãy có hơi... khó tin,” nói rồi Saburo vừa lăn ra khỏi người bọn nó vừa xoa xoa ngực.

“Ờ, và giờ thì cậu biết câu trả lời rồi đấy!” Yamato nói, dùng chân đá Saburo lăn tiếp.

Jack ném sang Saburo cái nhìn bực tức nảy lửa. Chính vì cậu ta nên bọn nó mới phải chịu rắc rối như thế này. Trong lúc thầy Kyuzo đang giới thiệu bản thân và liệt kê một loạt những thắng lợi của mình trước nhiều đấu sĩ danh tiếng khác thì Saburo buột miệng phì cười ra vẻ không tin. Thế là thầy Kyuzo lập tức quát lên.

“Sao nào? Trò nghĩ là ta đang ba hoa để ra vẻ trước mặt người mới? Cho là người nhỏ cỡ ta không thắng nổi một chiến binh Triều Tiên cao sáu thước? Đứng dậy! Trò, Yamato và cậu ngoại quốc kia nữa,” ông nói, chỉ ngón tay nhăn nheo vào Jack. “Tấn công ta đi. Cứ việc xông lên cùng một lúc.”

Thế là ba đứa bọn nó đành phải ngượng nghịu đứng lên giữa Vũ Đức Điện nhìn thầy như mấy con thỏ chết nhát. Vị thầy nhỏ hơn cả ba đứa bọn nó, nhưng lại toát ra vẻ nguy hiểm của một con rắn đuôi chuông.

“Nào, đến đi chứ. Các trò là những samurai cơ mà!” ông châm chọc. “Để cho công bằng, ta hứa sẽ chỉ sử dụng tay phải thôi.”

Cả lớp vẫn tiếp tục khúc khích cười trước cảnh tượng dị thường đang diễn ra.

“Tấn công đi!” ông hét lên.

Cả ba đứa cùng trao đổi ánh mắt với nhau rồi nhất loạt xông lên tấn công thầy Kyuzo. Jack thậm chí còn chưa kịp chạm vào người thầy thì đã bị ném văng qua sàn rơi bịch xuống đạo đường, ngay sau đó là Yamato và Saburo cũng rơi ngay xuống chỗ nó. Cả bọn kết thúc trong cảnh thảm bại.

Sau khi đã về hàng tiếp tục ngồi quỳ gối, Jack nhận ra Kazuki đang nhếch mép cười khỉnh.

“Ta rất biết ơn cha mẹ đã ban cho ta một cơ thể nhỏ bé. Các đối thủ đánh giá thấp ta. Trò cũng đánh giá thấp ta,” ông lên giọng thách thức. “Sự việc vừa rồi đã đủ làm cho trò tâm phục khẩu phục chưa, trò Saburo?”

“Dạ rồi ạ, thưa thầy,” Saburo đáp lại, cậu ta cúi xuống xin lỗi nhanh đến mức trán đập cả vào sàn.

Thầy Kyuzo tiếp tục thuyết giảng trong lúc tung ra những cú đấm và xỉa mạnh đầu ngón tay vào chiếc cọc gỗ. Ngón tay ông cứng như thép khiến chiếc cọc không ngừng rung lắc mạnh mỗi lần trúng đòn.

“Để có thể chiến thắng đối thủ với thân hình to lớn hơn, ta đã phải tôi luyện, hoàn thiện kĩ thuật của mình và phải luyện tập gấp đôi những người khác.”

Những câu nói của ông như những cú đấm thùm thụp vào tai bọn nó cùng lúc với các cú đấm vào cọc.

“Nếu đối thủ của ta luyện tập trong một tiếng thì ta sẽ luyện hai tiếng. Nếu họ luyện hai tiếng thì ta sẽ luyện bốn tiếng. Điều cốt lõi nhất trong môn Thể Thuật chính là phải chăm chỉ nỗ lực, liên tục tập luyện và có tinh thần tự giác kỉ luật cao. Rõ chưa?”

“Rõ ạ, thưa thầy,” mỗi người trong lớp trả lời một phách.

“Ta hỏi các trò đã rõ chưa. Hãy để các vị thần cũng nghe được câu trả lời của các trò. Rõ chưa?” Thầy Kyuzo yêu cầu lần nữa.

“RÕ, THƯA THẦY!” cả lớp cùng đồng thanh, tiếng hô của họ vang dội trên khắp các bức tường.

“Mỗi lần bước ra khỏi cánh cửa đó là đã có sẵn mười nghìn kẻ thù các trò phải đối mặt rồi. Rõ chưa?”

“RÕ, THƯA THẦY!”

“Hãy coi tay và chân của các trò là vũ khí chống lại chúng. Rõ chưa?”

“RÕ, THƯA THẦY!”

“Thắng lợi ngày mai bắt đầu từ nỗ lực hôm nay. Rõ chưa?”

“RÕ, THƯA THẦY!”

“Năm đầu tiên của môn Thể Thuật sẽ chỉ tập trung vào các kĩ thuật cơ bản.”

Thầy Kyuzo tiếp tục nói với cường độ như đấm vào không khí trong lúc cũng liên tục đấm tay vào chiếc cọc gỗ.

“Làm chủ các kĩ thuật cơ bản. Đó là tất cả những gì cần thiết. Hãy thủ thế cho đúng. Thực hiện các động tác một cách chính xác. Khi đó các trò có thể chiến đấu. Kĩ thuật hoa mĩ chỉ dành cho những kẻ trình diễn rong và những người muốn lấy le với các cô gái thôi. Kĩ thuật cơ bản mới dành cho chiến trận.”

Bất chợt ông ngừng đấm tay vào chiếc cọc.

“Này cậu ngoại quốc! Lại đây,” thầy Kyuzo ra lệnh.

“Tên em là Jack ạ, thưa thầy,” Jack nói một câu cứng ngắc đáp lại ý xúc phạm của thầy.

“Rồi rồi. Cậu Jack ngoại quốc, lại đây,” ông nói, vẩy mạnh cổ tay một cái ra hiệu.

Kazuki để lộ ra một tiếng cười thích thú rồi thì thầm với Nobu câu “cậu Jack ngoại quốc”.

“Trò Kazuki!” thầy Kyuzo nói trong lúc mắt vẫn không rời Jack. “Ta tin tưởng rằng trò sẽ có cách hành xử xứng đáng với danh tiếng của cha dưới tư cách là một samurai. Chú ý vào!”

Jack đứng dậy rồi đi ra phía đối diện với thầy Kyuzo mà không hay biết ông đang muốn nó làm gì. Rõ ràng vị võ sư này khá tàn nhẫn. Lần này nó chắc chắn sẽ không đánh giá thấp ông.

“Trước khi nói đến chuyện đấm, đá hay ném thì đầu tiên phải khống chế được đối thủ đã. Chúng ta sẽ bắt đầu từ động tác túm và khóa. Chúng sẽ giúp các trò dễ dàng cảm nhận dòng năng lượng hơn là lúc tấn công.”

Vị thầy thủ thế trước Jack, ánh mắt ông lộ rõ vẻ không ưa nó.

“Hãy tóm lấy cổ tay ta như thể muốn ngăn không cho ta rút kiếm ra xem. Nào, tấn công đi!” ông ra lệnh.

Jack bước lên rồi thận trọng nắm cổ tay thầy. Ngay lập tức, cổ tay nó đau nhói khiến nó buộc phải khuỵu người quỳ xuống, tìm cách làm dịu bớt cái đau. Thầy Kyuzo mới chỉ đơn thuần quấn tay ông vào tay Jack rồi vặn xoắn nó theo hướng về phía ông, nhưng ngay lập tức Jack đã cảm nhận được sức mạnh của đòn thế.

“Đây là đòn nikkyō. Đòn thế này tạo cảm giác đau đớn qua áp lực trực tiếp lên chùm dây thần kinh từ cánh tay xuống cổ tay,” thầy Kyuzo giải thích. “Này cậu ngoại quốc, khi nào thấy đau quá không chịu được nữa thì hãy đập tay vào đùi hoặc xuống sàn.”

Ngay sau đó thầy Kyuzo tiếp tục vặn cổ tay Jack thêm một nấc nữa khiến mắt nó nhòa cả đi vì đau. Nó cuống cuồng vỗ đùi để ra hiệu và thoát khỏi áp lực của đòn thế. Qua đôi mắt nhòe nhoẹt nước vì đau, Jack thấy Kazuki đang hể hả ngắm cảnh thê thảm của nó trước mặt mọi người.

“Giờ đứng dậy rồi tấn công ta càng nhanh, càng mạnh càng tốt,” vị thầy ra lệnh.

Jack làm theo và ngay lập tức khuỵu xuống tận dưới sàn lần nữa vì sức ép đau đớn khủng khiếp lặp lại từ thế đòn đơn giản ấy. Nó lại đập tay điên cuồng vào đùi để thoát khỏi cảm giác đau.

“Như các trò vừa thấy, nhu thắng cương. Cậu Jack ngoại quốc càng cố tấn công ta bao nhiêu thì lại càng dễ bị đánh bại bấy nhiêu,” vị thầy giải thích, khóe miệng ông nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn khi ông biểu diễn lại thế khóa thêm vài lần nữa để cả lớp có thể quan sát kĩ hơn.

Sau đó, thầy Kyuzo tiếp tục thực hiện thêm các kĩ thuật khác trên Jack, ví dụ như quăng ném nó như một thứ hình nộm, sử dụng nó như bao cát tập đấm, đẩy nó ngã dúi dụi vì đứng tấn không chuẩn. Đến khi công việc làm mẫu kết thúc thì Jack đã bị quần đến mệt nhừ, mình mẩy nó chỗ nào cũng đau nhức và thâm tím.

“Giờ ta muốn các trò thực tập kĩ thuật nikkyō. Hãy đứng thành các nhóm hai người - tự quyết định xem ai sẽ là tori, người thực hiện kĩ thuật, và ai là uke, người đứng cho bạn kia thực tập. Kazuki, thử luyện với uke của ta xem? Đối tượng lí tưởng cho trò khởi động đấy.”

Jack thầm cằn nhằn ca thán trong bụng trước sự đối xử bất công rõ rành rành của vị thầy, nhưng cuối cùng nó quyết định sẽ không để điều này ảnh hưởng đến mình trước mặt Kazuki.

“Này Jack ngoại quốc, vì cậu là uke nên tôi sẽ ra tay trước,” vừa nói Kazuki vừa đưa cánh tay ra cho Jack nắm lấy.

“Nhớ nhé các trò,” thầy Kyuzo cảnh báo. “Nếu thấy kĩ thuật này quá sức chịu đựng của mình thì hãy đập tay vào đùi hoặc xuống sàn để bạn kia biết. Khi đó bạn ấy sẽ phải ngưng ngay.”

Chắc mẩm trong bụng rằng Kazuki sẽ không thể thực hiện kĩ thuật vì chưa có kinh nghiệm, Jack nắm lấy cổ tay cậu ta. Nhưng ngay sau đó nó nhận ra rõ ràng Kazuki đã từng luyện tập nikkyō từ trước. Jack khuỵu người quỳ xuống, cơ thể nó theo bản năng liên tục phản ứng tìm cách thoát khỏi nỗi đau.

Jack đập tay vào đùi nó.

Kazuki càng vặn mạnh hơn.

Jack càng đập tay mạnh hơn.

Kazuki vặn xoáy cổ tay Jack hết mức có thể. Cánh tay nó nhức buốt đến mức trào cả nước mắt xuống mặt. Kazuki hỉ hả liếc nhìn nó một cách hiểm độc.

“Đổi người,” thầy Kyuzo ra lệnh.

“Hân hạnh được tập với mày, Jack ngoại quốc,” Kazuki gằn giọng nói với nó rồi thả tay ra, thong thả quay người đi tìm nạn nhân tiếp theo.

Jack đứng đó run người giận dữ. Nó đã không có lấy dù chỉ một cơ hội trả miếng.

Ngay khi buổi học kết thúc, Jack bước ra khỏi lớp đầu tiên.

Akiko cũng vội vàng chạy ra đuổi theo nó.

“Cậu có sao không Jack?” cô hỏi.

“Đương nhiên là có! Sao thầy Kyuzo không chỉ định ai khác để thị phạm chứ?” nó nói, bùng lên trong cơn nóng giận vốn đang bị kìm nén. “Rõ ràng ông ấy không ưa tớ. Ông cũng là người ghét người ngoại quốc giống kiểu thằng Kazuki thôi.”

“Không phải thế đâu. Có lẽ lần tới thầy Kyuzo sẽ chọn bạn khác mà,” cô nói, cố gắng xoa dịu cơn nóng giận của nó. “Hơn nữa, làm uke cũng có cái tốt mà. Thầy Masamoto từng nói với tớ đó là cách tốt nhất để học hỏi đấy. Lúc đó cậu sẽ biết được cảm giác của đối phương khi mình thực hiện chính xác đòn thế.”

Jack có thể nghe thấy câu nói châm chọc “Jack ngoại quốc” kèm theo tiếng cười khúc khích của mấy học viên đi ngang qua bọn nó trên đường về ăn trưa tại Điệp Trùng Đường.

“Rồi còn cái gì mà Jack ngoại quốc nữa chứ? Tớ đâu có đi loanh quanh xúc phạm mọi người đâu!”

“Kệ đi Jack,” Akiko nói. “Họ cũng chẳng biết gì hơn đâu.”

Họ phải biết chứ, Jack nghĩ thầm. Tất cả bọn họ rồi sẽ trở thành những samurai trong tương lai cơ mà.

« Lùi
Tiến »