
Lần đầu tiên học võ là khi anh bao nhiêu tuổi?
Tôi bắt đầu học Judo khi mới bảy tuổi, đến năm tám tuổi thì có được chiếc cúp đầu tiên. Từ đó về sau tôi tiếp tục học thêm hơn chín loại võ thuật khác nữa.
Vậy anh thích nhất môn võ nào, vì sao lại thích?
Nói chung thì tôi thích tất cả bởi mỗi môn đều dạy tôi những điều mới, nhưng môn võ ưa thích nhất phải kể đến là Thể thuật Zen Kyo Shin, đó là môn đầu tiên tôi đạt đến cấp độ đai đen mà. Môn võ này bắt nguồn từ nghệ thuật chiến đấu của các ninja - vị võ sư tôi theo học thậm chí còn được một trưởng môn phái ninja truyền thụ lại nữa cơ!
Anh đã bao giờ gặp tận mắt một chiến binh samurai chưa?
Có - Tôi là học sinh của cô Akemi Solloway, cô ấy là trưởng nữ trong một gia đình samurai có truyền thống nhiều đời giữ chức gia lão trông coi thành Iwatsuki (gần Tokyo) dưới thời Lãnh chúa Ota Dokan (1432 - 1486). Tên Akemi trong tiếng Nhật gồm hai từ ghép lại: Minh (nghĩa là tỏa sáng) và Mĩ (nghĩa là cái đẹp). Và vì không có anh em trai nên cô Akemi mang trên mình phần trách nhiệm to lớn là tiếp tục kế thừa và phát huy truyền thống tinh thần samurai từ tổ tiên.
Cuốn sách ưa thích của anh là gì?
Cuốn It của nhà văn Stephen King. It là tác phẩm rùng rợn nhất và cũng là tuyệt nhất của ông.
Anh bắt đầu viết văn từ khi nào?
Có thể nói cả cuộc đời tôi dành cho công việc viết lách, nhưng thường là viết lời cho các bản nhạc. Suốt thời thơ ấu, tôi thường tự nghĩ ra trong đầu những câu chuyện của riêng mình, nhất là trong các chuyến đi xa phải ngồi một chỗ trên ô tô để bớt đi cảm giác nhàm chán. Tuy nhiên phải đến gần đây tôi mới chính thức bắt tay vào viết truyện.
Mất bao lâu anh mới viết xong tập truyện võ sĩ đạo này?
Khoảng thời gian viết tập truyện này của tôi khá nhanh - trong vòng có hai tháng! Nói chính xác thì nội dung câu chuyện cứ tự động hiện ra trong đầu tôi một cách hoàn chỉnh, thế là chỉ còn mỗi việc viết nó ra giấy mà thôi.
Điều gì làm nên ý tưởng và nguồn động lực thúc đẩy anh viết câu chuyện này?
Trái tim và cuộc đời tôi. Chính niềm đam mê võ thuật đã khơi ngòi nên bộ ba Young Samurai này. Câu chuyện kể về một cậu bé dần trưởng thành trong cuộc sống qua quá trình tập luyện võ thuật. Đó là câu chuyện về tôi, mà cũng có thể là câu chuyện về chính bản thân bạn nữa.
Anh đã làm gì trước khi trở thành một nhà văn?
Tôi đã từng là một nhạc sĩ kiêm nhà soạn nhạc. Tôi có thể hát, chơi đàn và thổi kèn ác-mô-ni-ca. Tôi cũng đã đi biểu diễn khắp các nơi trên thế giới, xuất hiện trên các chương trình truyền hình, dạy nhạc tại Học viện Âm nhạc Đương đại, một trường khá nổi tiếng ở Guildford. Nhờ kiến thức và kinh nghiệm thực tế về âm nhạc nên tôi đã viết nên cuốn sách đầu tay về lĩnh vực viết nhạc cho Viện Hàn lâm Nhạc sĩ Anh quốc, cuốn Trái tim và Linh hồn.
Trên thế giới, những nơi nào anh yêu thích nhất?
Tôi đã có dịp chu du đến rất nhiều nơi tuyệt vời, nhưng nếu phải liệt kê thì có ba nơi để lại cho tôi nhiều kỉ niệm nhất là chơi đàn ghi-ta trên bờ biển giữa cảnh hoàng hôn ở Fiji, ngồi trong ngôi nhà trên cây giữa khu rừng rậm ở Lào, và lắng nghe tiếng chuông chùa ngân vang báo hiệu ngày mới ở Kyoto, Nhật Bản.
Món ăn ưa thích của anh là?
Sushi, vừa ngon lại vừa tốt cho sức khỏe nữa.
Vật quý giá nhắt của anh là?
Thanh kiếm samurai của tôi. Lưỡi kiếm sáng lóa như ánh chớp cùng tiếng gió rít khi vung mạnh trong không khí nghe rất đã.
Thế còn bộ phim ưa thích thì sao?
Ngọa Hổ Tàng Long. Các cảnh quay hành động đẹp như mơ, như thể các nhân vật trong phim thách thức cả trọng lực thực tế và các diễn viên uyển chuyển như các vũ công đang chiến đấu vậy. Phim còn có sự tham gia của Dương Tử Quỳnh, một trong những nữ diễn viên nổi tiếng nhất thể loại võ thuật hành động.