
“Anh chơi ăn gian!” cô bé la lên.
“Đâu có!” Jack phân bua, nó đang quỳ bên cạnh em gái trong khu vườn sau căn nhà gỗ của cha mẹ.
“Có! Anh không vỗ tay trước khi nhặt đốt xương.”
Mặc dù đã cố tỏ vẻ vô tội hết cỡ nhưng Jack cũng không đánh lừa được Jess nên nó không kêu ca gì nữa. Cô bé Jess bảy tuổi, gầy nhỏng, có tròng mắt xanh nhạt và bộ tóc màu vàng sáng. Jack rất yêu quý em gái và nó cũng biết cô bé rất nguyên tắc. Ngày thường cô bé khá dễ bảo, nhưng trong lúc chơi trò nhặt Đốt Xương là cực kì nghiêm túc và khó tính chẳng khác gì bà mẹ với công việc nhà.
Jack cúi xuống nhặt năm đốt xương cừu dưới đất lên chơi lại. Những đốt nhỏ chỉ cỡ viên sỏi, các góc cạnh đều bị mòn đi vì anh em nó đã chơi suốt cả mùa hè. Mặc dù đang giữa nắng nóng, những đốt xương trắng vẫn lạnh toát một cách kì lạ trong tay nó.
“Đố anh vơ được một lúc hai cái như em đấy!” Jess thách thức.
Nhận lời thách đấu, Jack hất bốn đốt xương xuống
đất. Sau đó nó tung cao đốt thứ năm lên trời, vỗ hai tay vào nhau rồi vơ một đốt ra khỏi đám cỏ trước khi bắt gọn một đốt đang rơi xuống, vẫn giữ nguyên đốt vừa nhặt trong tay, nó lặp lại quá trình đó cho đến khi thu được cả năm đốt về.
“Vơ một,” Jack nói.
Chẳng tỏ vẻ chú ý, Jess chán nản với tay ngắt một bông cúc dại trong đám cỏ.
Jack lại hất bốn đốt xương xuống. Sau đó, nó vơ hai đốt một lúc và dễ dàng hoàn thành lượt chơi.
“Vơ hai!” Jack tuyên bố rồi lại hất bốn đốt xương xuống nền cỏ. Nó tung một đốt lên cao, vỗ tay rồi vơ ba đốt một lúc trước khi bắt lấy đốt xương đang rơi xuống.
“Vơ ba!” Jess không kìm được phải kinh ngạc thốt lên.
Cười toe toét, Jack lại hất bốn đốt xương xuống cỏ, chuẩn bị cho lượt cuối.
Từ đằng xa có tiếng sấm ì ùng lan nhanh trên bầu trời u ám. Bầu không khí trở nên ngột ngạt và oi bức trước cơn giông mùa hè đang đến gần. Jack phớt lờ sự thay đổi ấy, nó đang bận tập trung để vượt qua lần thử thách vơ bốn đốt cùng lúc.
Nó tung đốt xương thứ năm lên thật cao rồi vỗ tay đúng lúc có tiếng ầm rất lớn nổ vang. Một tia sét rạch ngang lóe sáng cả bầu trời. Tia sét đánh trúng vào đỉnh đồi phía xa làm cái cây ở đó lập tức bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa rực đỏ như màu máu trên nền trời đen xì mây giông. Dù vậy, Jack vẫn đang quá mải chơi đến mức không để ý gì đến xung quanh. Nó vơ cả bốn đốt xương rải trên cỏ trước khi bắt thêm đốt thứ năm đang rơi xuống cách mặt đất khoảng một gang tay.
“Thắng rồi! Anh làm được rồi! Vơ bốn này!” Jack hét to hào hứng.
Nó ngước lên đắc thắng, Jess đã biến mất.
Cả mặt trời cũng biến mất. Chỉ còn tầng tầng lớp lớp mây giông đen kịt che phủ bầu trời đang sôi sục tiếng sấm.
Nó ngước nhìn lên, hoang mang trước cảnh thời tiết đột ngột trở nên đáng sợ. Đúng lúc đó nó chợt cảm thấy có thứ gì đang bò lổm ngổm bên trong nắm tay, như thể những đốt xương đang chuyển động.
Ngập ngừng, nó mở nắm tay ra.
Jack há hốc miệng kinh hãi. Bốn con bọ cạp đen nhỏ xíu đang bò khắp bàn tay nó.
Chúng bao vây đốt xương trắng duy nhất còn lại, liên tục chĩa đuôi vào tấn công, trên đầu mỗi chiếc móc của chúng đều thấm đẫm chất kịch độc.
Bỗng một con trong số chúng quay ra, bò nhanh lên phần cẳng tay Jack. Hoảng hốt, nó điên cuồng vẩy tay làm bốn con bọ cạp rơi xuống nền cỏ rồi cắm đầu chạy một mạch về phía ngôi nhà.
“Mẹ! Mẹ ơi!” nó la lên, ý nghĩ về Jess chợt hiện ra trong đầu. Cô bé đâu rồi?
Từng hạt mưa lớn bắt đầu trút xuống, cả khu vườn ngập chìm trong bóng tối. Nó chỉ lờ mờ thấy năm đốt xương nằm lăn lóc trên nền cỏ, nhưng không hề thấy bất cứ dấu hiệu gì của Jess hay bọn bọ cạp.
“Jess ơi? Mẹ ơi?” nó hét muốn lủng phổi.
Vẫn không có tiếng trả lời.
Thế rồi đột nhiên có tiếng hát khe khẽ của mẹ nó vang lên từ phía trong bếp:
“Đàn ông tiểu nhân
Như vườn đầy cỏ dại
Rồi cỏ mọc lên
Như bầu trời đầy tuyết…”
Nó phóng như bay theo dãy hành lang hẹp để đến phòng bếp.
Căn nhà gỗ chìm trong một màu tối tăm, u ám và ẩm thấp như một cái hầm mộ. Một vệt sáng lờ mờ len qua khe cửa căn phòng bếp. Bên trong, tiếng mẹ nó lúc lên cao, lúc xuống dần như tiếng thở dài của gió:
“Tuyết bắt đầu rơi
Như chim trên bờ tường
Chim bắt đầu bay
Như diều hâu tung cánh…”
Jack ghé mắt nhòm qua khe cửa, mẹ nó đang ngồi quay lưng ra phía cửa, trên người đeo tấm tạp dề và đang xắt khoai tây thành từng miếng bằng một con dao cỡ lớn. Qua ánh sáng chập chờn từ cây nến duy nhất trong phòng, cái bóng của con dao hắt lên tường trông kì quái như bóng của một thanh kiếm samurai.
“Sấm chớp đì đoàng
Như mãnh sư gõ cửa…”
Jack đẩy tay mở cửa phòng bếp. Tiếng ồn khi cánh cửa bị kéo lê trên nền sàn lát đá không hề khiến mẹ nó quay đầu lại.
“Cánh cửa tung ra
Như lưng vừa bị quất…”
“Mẹ! Sao mẹ không trả lời con?”
Cơn mưa nặng hạt ngoài trời giờ đang trút xuống rào rào như âm thanh của chảo cá rán đầy mỡ. Jack bước vào trong bếp tiến lại gần chỗ mẹ. Mẹ nó vẫn quay lưng về phía nó với các ngón tay thoăn thoắt đưa dao gọt vỏ hết củ khoai tây này đến củ khoai tây khác.
“Nỗi đau lan tỏa
Như dao cắm vào tim…”
Jack đưa tay giật giật tấm tạp dề. “Mẹ ơi? Mẹ không sao chứ?”
Chợt nó nghe thấy tiếng hét thất thanh vang lên từ phòng khác, đúng lúc đó mẹ nó quay lại, giọng bà đột nhiên trở nên the thé và đay nghiến:
“Và khi tim rỉ máu
Mày sẽ chết, chết, chết chắc.”
Ngay trước mặt nó là hai hốc mắt nhăn nhúm trên khuôn mặt một mụ phù thủy già, những con rận lổm ngổm bò trong đám tóc xám bóng nhẫy. Kẻ mà vài giây trước nó còn tưởng là mẹ giờ đang giơ dao kề vào cổ nó, trên lưỡi dao còn dính một lát khoai tây như thể một miếng da vừa mới cắt ra.
“Ngươi chết chắc rồi, ngoại quốc” mụ rít lên, hơi thở thối rữa phả ra khiến Jack muốn ọe.
Nó hoảng hốt vùng chạy và la hét giữa giọng cười cay độc văng vẳng phía sau.
Jack nghe thấy tiếng thét đau đớn của Jess vọng ra từ trong nhà, lập tức nó lao vào phòng khách.
Chiếc ghế bành nơi cha nó vẫn ngồi giờ đang quay về phía lò sưởi. Ánh lửa chập chờn hắt lên một bóng người bị che kín đang ngồi trên ghế.
“Cha ơi?” Jack ngập ngừng ướm hỏi.
“Không đâu ngoại quốc ạ. Cha ngươi chết rồi.”
Một ngón tay xương xẩu thò ra khỏi chiếc găng tay màu đen chỉ vào cái xác vô hồn đang nằm ngoẹo đầu trong vững máu trên nền sàn gỗ phía góc bên kia căn phòng. Xác của cha nó. Jack giật mình sững lại trước hình ảnh quá mức tàn nhẫn. Đột ngột, sàn nhà chao đảo như thể đang trên một con tàu.
Bóng người che kín ấy bật nhảy từ chiếc ghế ra bậu cửa sổ có gắn chấn song, trong tay kẻ lạ mặt là bé Jess đang bị giữ chặt.
Tim Jack như ngừng đập.
Nó chợt nhận ra con mắt xanh lét độc nhất đang chĩa vào mình qua khe hở trên miếng vải trùm kín mặt đối phương. Cái bóng vận bộ trang phục shinobi shozoku đen đúa của ninja ấy chính là Độc Nhãn Long.
Độc Nhãn Long! Kẻ đã giết cha nó, truy sát nó, giờ lại bắt cóc em gái nó.
“Không!” Jack hét lên, lao tới cứu em gái.
Đột nhiên, trên các bức tường vây quanh Jack, những tên ninja giấu mặt hiện nguyên hình, như những con nhện đen khổng lồ, truy cản nó. Jack tung hết sức bình sinh chiến đấu với ninja, nhưng cứ hạ được tên này thì ngay lập tức lại có tên khác hiện ra.
“Hẹn gặp lần sau, ngoại quốc!” Độc Nhãn Long rít lên, quay đầu chạy và biến mất giữa cơn bão. “Chuyện về cuốn hải đồ vẫn chưa xong đâu.”