Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3978 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
hải đồ
logo

Ánh bình minh mờ nhạt chiếu qua ô cửa sổ nhỏ xíu, nước mưa nhỏ giọt từ trên khe cửa xuống thềm.

Một con mắt nhìn chằm chằm vào Jack qua bóng tối nhập nhoạng.

Không phải Độc Nhãn Long.

Đó là mắt của con búp bê Daruma mà sư phụ môn Thiền, thầy Yamada đã tặng Jack và các bạn trong buổi học đầu tiên tại trường Nhị Thiên Nhất Lưu ở Kyoto.

Kể từ cái ngày định mệnh chiếc tàu buôn ba lá do cha nó dẫn đường đến Nhật Bản bị bọn ninja tấn công, Jack đã bị kẹt lại và phải tự vật lộn chiến đấu cho sự sinh tồn của nó trên mảnh đất này được hơn một năm rồi. Được huyền thoại kiếm sư và là người đã sáng lập nên ngôi trường Nhị Thiên Nhất Lưu, thầy Masamoto Takeshi giải cứu, Jack là nạn nhân duy nhất sống sót sau vụ thảm sát.

Bị thương tích, bất đồng ngôn ngữ, không người thân thích, không bạn bè, Jack không còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm theo những gì được yêu cầu. Hơn nữa, thầy Masamoto là một người chuyên quyền - và thực tế đã chứng minh qua việc nhận nuôi Jack, một đứa trẻ ngoại quốc, làm con nuôi.

Dĩ nhiên Jack luôn mong sớm được trở về nhà với Jess, đứa em gái và cũng là người thân duy nhất còn lại của nó. Tuy nhiên, ước mơ đó đã liên tiếp bị tên ninja Độc Nhãn Long, kẻ thù của nó phá hoại. Hắn muốn bằng mọi giá đoạt được cuốn hải đồ, cuốn sổ tay dẫn đường cho hoa tiêu của cha Jack. Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ không ngần ngại thủ tiêu một đứa trẻ như nó.

Con búp bê gỗ Daruma có khuôn mặt tròn vẫn chằm chằm nhìn Jack qua bóng tối. Con mắt duy nhất được tô màu như đang mỉa mai tình cảnh của nó. Jack nhớ lại thầy Yamada đã dặn các học viên tô màu vào con mắt bên phải của búp bê rồi ước - Và con mắt còn lại sẽ chỉ được tô nốt khi điều ước đó thành hiện thực. Nó thất vọng nhận ra rằng từ đầu năm, lúc nó tô màu mắt và ước với con búp bê đến giờ, vẫn chưa tiến thêm được mấy đến thời khắc thấy điều ước trở thành hiện thực.

Chán chường, nó lăn người sang bên vùi đầu vào trong tấm nệm. Xem ra các học viên khác cũng đã nghe thấy tiếng hét vang qua bức tường giấy mỏng manh ngăn căn phòng bé tí tẹo của nó trong Sư Tử Đường.

“Jack à, cậu không sao chứ?” một giọng tiếng Nhật thì thầm vang lên từ bên ngoài cánh cửa giấy.

Nó nghe thấy tiếng cửa trượt mở khẽ và nhận ra bóng dáng lờ mờ của Akiko, cô bạn thân nhất cùng em họ của cô bé, Yamato, cũng là con trai thứ của thầy Masamoto. Hai đứa nhẹ nhàng lách qua cánh cửa vào phòng, vẫn mặc trên người bộ kimono trong lúc ngủ bằng lụa màu sữa, mái tóc đen dài được buộc gọn phía sau, Akiko tiến lại gần rồi quỳ xuống bên cạnh giường Jack.

“Bọn tớ nghe thấy tiếng hét,” Akiko nói tiếp, đôi mắt hình bán nguyệt của cô lo lắng xem xét khuôn mặt tái nhợt của Jack.

“Làm bọn này cứ tưởng cậu gặp chuyện gì,” Yamato lên tiếng, cậu ta cùng tuổi với Jack, một chàng trai cứng cáp với cặp mắt màu nâu hạt dẻ cùng mái tóc đen cứng. “Mà, trông cậu cứ như vừa gặp ma ấy.”

Jack đưa cánh tay vẫn còn run rẩy lên lau trán, cố trấn tĩnh lại. Giấc mơ vừa rồi sống động hệt như chỉ vừa mới xảy ra. Hình ảnh Jess bị bắt đi vẫn còn quanh quẩn trong đầu nó.

“Tớ vừa mơ thấy Độc Nhãn Long… đột nhập vào nhà… bắt cóc em tớ…” nó nuốt nước bọt một cách khó khăn, vẫn gắng trấn tĩnh lại mình.

Akiko trông như thể đang rất muốn đưa tay ra cho nó, nhưng Jack biết các quy tắc xã giao trong xã hội đã không cho phép cô bé có bất cứ hành động nào thể hiện thái quá tình cảm. Cô đành nở một nụ cười buồn an ủi nó.

“Jack à, chỉ là mơ thôi mà,” Akiko nói.

Yamato gật đầu đồng ý rồi nói thêm, “Làm gì có chuyện tên Độc Nhãn Long ấy ở Anh Quốc được.”

“Tớ biết,” Jack thừa nhận rồi hít một hơi thật sâu, “nhưng tớ cũng đâu có ở Anh Quốc. Nếu tàu Alexandria mà không bị tấn công thì lúc này tớ đang trên đường về rồi. Vậy mà giờ tớ lại ở đây, một mình trên đất nước cách xa nhà đến nửa vòng trái đất. Chẳng có gì bảo đảm cho cuộc sống của Jess cả. Có thể ở đây tớ được cha cậu bảo vệ, còn con bé thì làm gì có ai.”

Đột nhiên mắt nó nhòe đi vì nước.

“Nhưng chẳng phải em gái cậu đang được người hàng xóm chăm sóc sao?” Akiko hỏi.

“Bà Winters ấy già lắm rồi,” Jack vừa trả lời vừa lắc đầu quầy quậy. “Bà ấy không còn sức mà làm việc nữa, chẳng chóng thì chày số tiền cha tớ gửi bà ấy cũng hết. Tệ nhất là bà ấy có thể mắc bệnh và qua đời… như mẹ tớ vậy! Lúc đó nếu không còn ai chăm sóc thì Jess sẽ bị gửi vào trại tế bần mất.”

“Trại tế bần là gì thế?”

“Một kiểu nhà tù dành cho ăn xin và trẻ mồ côi lang thang cơ nhỡ. Ở đấy con bé sẽ phải phá đá làm đường, xé tơi các đoạn dây thừng cũ, thậm chí nghiền xương làm phân bón nữa. Thức ăn thì khan hiếm nên người ở đó phải giành giật nhau từng mẩu nhỏ đồ ăn thiu thối. Làm sao con bé có thể sống được ở một nơi như vậy đây?”

Jack vùi đầu vào giữa hai lòng bàn tay. Nó thấy mình thật vô dụng khi không thể giúp gì cho người thân duy nhất còn lại của nó. Thứ cảm giác đó Jack đã từng trải qua khi cha nó cần nó giúp sức chống lại lũ ninja trèo lên tàu. Jack đấm tay vào gối, bực bội trước sự bất lực của mình. Trong lúc đó, Akiko cùng Yamato chỉ biết im lặng nhìn bạn mình trút giận.

“Tại sao tàu Alexandria lại gặp trúng bão chứ? Nếu thân tàu không bị nhấn xuống thì chắc chắn đã không bị đắm, không bị tấn công. Cha tớ cũng sẽ còn sống!”

Đến tận bây giờ Jack vẫn còn hình dung rõ sợi xích thắt cổ nhuốm đầy máu cha nó mà đồng bọn tên Độc Nhãn Long đã siết chặt, giật mạnh về phía sau trong lúc ông vật lộn để thoát ra. Jack nhớ nó đã chỉ có thể đứng đó, toàn thân cứng đờ vì sợ hãi với con dao im lìm trong tay. Há hốc miệng cố hớp không khí, từng mạch máu trên cổ như sắp vỡ nứt đến nơi, cha vùng vẫy, tuyệt vọng chới với tay về phía nó…

Nổi sung trước hình ảnh chết nhát của mình, Jack ném bay cái gối trong phòng.

“Jack à, bình tĩnh lại đi. Có bọn tớ ở đây với cậu mà, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Akiko dỗ dành. Cô bé đưa mắt lo lắng nhìn Yamato. Trước giờ bọn nó chưa bao giờ thấy Jack thế này cả.

“Không đâu, không có chuyện đó đâu,” Jack đáp, chậm rãi lắc đầu rồi dụi mắt, cố tống khứ hình ảnh kinh hoàng vẫn lởn vởn đâu đó.

“A, tớ biết lí do cậu hay gặp ác mộng rồi. Có lẽ do quyển sổ dưới tấm đệm này!” Yamato thốt lên trong lúc nhặt cuốn sổ dày cộp bọc bìa da mà cậu ta đã thấy.

Jack vội giật cuốn sổ lại.

Cuốn hải đồ của cha nó. Nó đã chẳng còn cách nào khác ngoài giấu cuốn sổ dưới tấm đệm bởi căn phòng này vốn vừa bé lại vừa đơn giản, chẳng có đồ đạc gì để che mắt. Cuốn hải đồ là mối liên kết duy nhất còn lại giữa nó và cha, vì thế mà nó luôn trân trọng từng trang giấy, từng mẩu chú thích, từng dòng chữ cha nó đã tự tay viết. Cuốn sổ chứa đựng một lượng kiến thức vô giá. Jack cũng đã thề với cha sẽ giữ bí mật cuốn hải đồ.

“Bình tĩnh nào Jack, đây chỉ là một cuốn từ điển thôi mà,” Yamato nói, chùn tay trước phản ứng hung hãn bất ngờ của nó.

Jack mở to mắt nhìn Yamato, ngạc nhiên nhận ra rằng cậu ta đã nhầm cuốn hải đồ của nó với cuốn từ điển Bồ Đào Nha - Nhật mà năm ngoái Cha Lucius đã đưa cho nó. Nó có nghĩa vụ phải đưa cuốn từ điển này cho Cha Bobadillo ở Osaka, Đấng bề trên của vị tu sĩ đã qua đời, ngay khi nó có cơ hội. Còn cuốn sổ trên tay nó lúc này không phải là từ điển. Mặc dù cả hai quyển đều được bọc bìa da giống nhau, nhưng đây là cuốn hải đồ của cha nó.

Jack chưa bao giờ tiết lộ sự thật về cuốn hải đồ với Yamato, thậm chí nó đã có lần phủ nhận sự tồn tại của cuốn sổ. Đương nhiên nó có cơ sở để làm thế. Nó đã chẳng có lí do gì để có thể tin tưởng Yamato cho đến tận khi bọn nó giành phần thắng và giảng hòa với nhau trong cuộc thi Tha Lưu Tỉ Thí giữa hai trường.

Ngay từ khi thầy Masamoto tuyên bố nhận nuôi Jack, Yamato đã có vẻ bực bội với nó. Sau khi Tenno, anh trai của Yamato bị ám sát, cậu ta đã coi lời tuyên bố đó là cách để Masamoto lấp đi khoảng trống của người con cả trong cuộc đời ông. Đối với Yamato, điều đó chẳng khác nào Jack đã cướp đi người cha của cậu ta. Phải trải qua cuộc vật lộn thập tử nhất sinh dưới lòng thác, Jack mới thuyết phục được Yamato vứt bỏ suy nghĩ đó và trở thành bằng hữu.

Nó vẫn biết nói cho Yamato về một thứ quý giá như cuốn hải đồ của cha nó là việc làm hết sức liều lĩnh. Nó cũng không thể biết được Yamato sẽ phản ứng ra sao trước bí mật này. Dù vậy, có lẽ đây là lúc nó cần phải tin tưởng vào người bạn mới của mình hơn bao giờ hết.

“Cuốn sổ này không phải là từ điển của Cha Lucius,” Jack thú nhận.

“Vậy thì nó là cái gì?” Yamato thắc mắc, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoang mang.

“Cuốn hải đồ của cha tớ.”

« Lùi
Tiến »