Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3984 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
lời ước búp bê daruma
logo

“H ải đồ của cha cậu?” Yamato thốt lên, vẻ hoang mang đã được thay bằng sự hoài nghi. “Nhưng khi Độc Nhãn Long tấn công nhà chị Akiko, cậu đã bảo không biết gì về nó mà!”

“Lúc đó vì không còn cách nào khác nên tớ phải nói dối.”

Jack không dám nhìn vào mắt Yamato. Nó biết cậu ta đang cảm thấy bị lừa gạt.

Yamato quay sang Akiko. “Chị có biết về chuyện này không?”

Akiko gật đầu, khuôn mặt cô bé đỏ ửng lên vì xấu hổ.

Yamato đùng đùng nổi giận. “Không thể tin được. Đây là lí do khiến tên Độc Nhãn Long xuất đầu lộ diện sao? Vì cuốn sổ khỉ ho cò gáy này á?”

“Yamato à, lẽ ra chị có trách nhiệm phải nói với em,” Akiko lên tiếng cố gắng làm nguôi cơn giận, “nhưng chị đã hứa với Jack là sẽ giữ bí mật chuyện này.”

“Làm sao mà cuốn sổ này có thể đánh đổi được tính mạng của Chiro chứ?” nói rồi Yamato vụt đứng lên. “Có thể cô bé chỉ là thân phận người hầu kẻ hạ, nhưng cô ấy đã luôn trung thành với gia tộc chúng ta. Jack đã đẩy cả nhà chúng ta vào tình thế hiểm nghèo chỉ vì cái thứ gọi là hải đồ ấy.”

Yamato trừng mắt giận dữ nhìn Jack, nỗi hận xưa cũ nổi lên trong ánh mắt cậu ta. Càng đáng sợ hơn, Yamato quay người chuẩn bị rời đi.

“Tôi sẽ đi nói cho cha biết.”

“Làm ơn đừng nói,” Jack năn nỉ trong lúc nắm tay áo kimono của Yamato. “Nó không phải chỉ là một cuốn sổ thông thường đâu. Phải tuyệt đối giữ bí mật về nó.”

“Tại sao chứ?” Yamato hất hàm hỏi, đoạn liếc nhìn chỗ tay Jack đang bám vào một cách kinh tởm.

Jack thả tay ra, tuy nhiên Yamato vẫn không rời đi.

Jack lặng lẽ đưa cuốn sổ cho Yamato, cậu ta lật xem các trang viết, tuy không hiểu nhưng vẫn nhìn lướt qua một loạt các mẩu bản đồ đường biển, vị trí chòm sao cùng các dòng báo cáo chi tiết về hành trình kèm theo.

Trong lúc đó, Jack giải thích sự quan trọng của nội dung những gì có trong cuốn sổ bằng giọng thì thầm. “Hải đồ là cuốn sổ hướng dẫn và định vị các tuyến đường biển an toàn trên khắp thế giới. Kiến thức chứa đựng trong nó hàm chứa giá trị to lớn đến mức nhiều người sẵn sàng liều mạng để có được. Vì thế tớ đã thề với cha tớ là sẽ giữ bí mật cuốn sổ.”

“Nhưng cũng đâu có gì quan trọng đến mức ấy? Chỉ là một cuốn sổ dẫn đường thôi mà?”

“Không, không phải chỉ là một cuốn bản đồ đường biển thôi đâu. Cha tớ nói cuốn sổ này còn là một quân bài quan trọng về chính trị. Bất cứ ai có nó đều có thể kiểm soát tuyến đường biển thông thương giữa các quốc gia trên thế giới, đồng nghĩa với việc nước nào có được một cuốn sổ chính xác đến dường này, nước đó sẽ thống trị đường biển. Đó chính là lí do mà cả Anh Quốc, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đều muốn giành giật nó.”

“Thì cũng đâu có gì liên quan đến Nhật?” Yamato nói, trả lại cuốn sổ cho Jack. “Nhật Bản bọn tôi khác với Anh Quốc các cậu. Bọn tôi không có hải quân.”

“Tớ chẳng biết nữa. Thật lòng tớ cũng chẳng quan tâm đến vấn đề đảng phái chính trị. Điều duy nhất tớ mong muốn là một ngày nào đó sẽ trở về Anh Quốc để tìm Jess. Tớ thấy lo cho con bé,” Jack phân trần trong lúc mân mê ngón tay trên tấm bìa da của cuốn sổ. “Cha tớ đã dạy tớ cách sử dụng hải đồ để sau này tớ cũng sẽ trở thành một hoa tiêu như ông. Với tớ, cuốn hải đồ cũng sẽ là bảo bối cho ngày rời Nhật Bản về Anh Quốc. Nó là tương lai của tớ. Không có nó tớ không làm gì được. Cũng giống như tớ rất muốn được học tinh thần Võ Sĩ Đạo ở đây, nhưng ở đất nước tớ thì lại không cần samurai để làm gì cả.”

“Vậy sao cậu không đi luôn bây giờ?” Yamato lên giọng thách thức, nheo mắt nhìn nó.

“Yamato à, Jack đâu thể cứ thế mà đi được,” Akiko lên tiếng biện hộ cho nó. “Cha em đã tuyên bố nhận nuôi Jack đến khi cậu ấy đủ mười sáu tuổi mà. Phải được bác Masamoto cho phép cậu ấy mới đi được chứ. Hơn nữa giờ cậu ấy biết đi đâu đây?”

Yamato nhún vai.

“Nagasaki,” Jack trả lời.

Cả Akiko và Yamato cùng quay lại nhìn nó.

“Trước khi gặp phải cơn bão làm chệch hướng đi thì đó là bến cảng mà cha tớ muốn dẫn tàu đến. Có thể nơi đó sẽ có tàu đi về châu Âu, mà nếu may mắn thì có thể là về thẳng Anh Quốc.”

“Nhưng mà cậu có biết Nagasaki ở đâu không đấy Jack?” Akiko thắc mắc.

“Sơ sơ thôi… có phần bản đồ phác thảo ở đây này.”

Nó lật các trang hải đồ tìm kiếm.

“Chỗ đó nằm ở cực nam Nhật Bản, đảo Kyūshū,” Yamato lên tiếng với vẻ mất kiên nhẫn.

Akiko khẽ đặt tay lên cuốn sổ ra hiệu cho nó không phải tìm nữa. “Không có lương thực và tiền nong thì làm sao cậu đến đó được? Đi bộ từ Kyoto xuống đó cũng phải mất đến hơn tháng đấy.”

“Thế thì tốt nhất là đi ngay cho kịp nhỉ?” Yamato nói với giọng mỉa mai.

“Làm ơn thôi đi mà Yamato! Chẳng phải hai người là bạn của nhau sao?” Akiko thốt lên. “Jack không thể đơn giản cứ thế đi bộ xuống Nagasaki được. Còn Độc Nhãn Long ở ngoài đó nữa. Hắn chỉ chùn tay trước mỗi mình thầy Masamoto thôi. Ở trường, Jack sẽ được cha em bảo vệ. Còn nếu phải một mình đi xuống đó, rất có thể cậu ấy sẽ bị bắt… thậm chí bị giết nữa!”

Cả căn phòng lại chìm trong im lặng.

Jack đặt cuốn hải đồ vào chỗ cũ rồi đập đập tấm futon cho phẳng lại từ đầu đến chân. Chỗ này quả là vẫn còn quá thô sơ để có thể che giấu một thứ quý giá như cuốn hải đồ. Jack nhận ra nó cần tìm một địa điểm an toàn hơn để cất giấu trước khi tên Độc Nhãn Long trở lại.

Yamato trượt mở cánh cửa giấy sang bên chuẩn bị rời đi. Liếc mắt về phía Jack một lần nữa, cậu ta lên tiếng, “Vậy cậu có kể cho cha biết chuyện này không?”

Cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau, bầu không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng.

Cuối cùng Jack lắc đầu. “Cha tớ đã làm tất cả để giữ bí mật về cuốn sổ. Khi ở trên tàu ông đã giấu nó vào một ngăn chìm riêng biệt. Thậm chí đến Thuyền trưởng cũng không biết về cái ngăn đó. Là con trai của ông, tớ có trách nhiệm bảo vệ cuốn hải đồ,” Jack giải thích, nó biết mình phải tìm cách để Yamato hiểu được tình thế. “Là samurai, cậu cũng hiểu trách nhiệm đó mà. Cha tớ yêu cầu tớ phải thề giữ bí mật về cuốn sổ. Tớ nhất quyết giữ lời thề đó.”

Yamato khẽ gật đầu thoáng qua một cái rồi đóng cánh cửa lại sau lưng, quay về chỗ Jack.

“Giờ thì tớ hiểu tại sao cậu lại không muốn nói với ai về chuyện này,” Yamato cất lời, hai tay đã không còn siết chặt bởi cơn giận dữ bốc cao lúc trước. “Tớ chỉ khó chịu vì cậu đã không nói gì với tớ, không hề tin tưởng tớ. Nhưng mà cậu biết đấy, cậu có thể tin cậy tớ mà.”

“Cảm ơn cậu nhiều lắm, Yamato,” Jack đáp lại, thở phào nhẹ nhõm.

Yamato lại ngồi xuống bên cạnh Jack. “Nhưng tớ vẫn không hiểu sao cậu lại không nói cho cha biết. Ông có thể bảo vệ cuốn hải đồ mà.”

“Không được đâu,” Jack khăng khăng. “Ngay trước lúc Cha Lucius qua đời, ông tiết lộ rằng có người đang truy tìm cuốn hải đồ, và hắn sẵn sàng giết tớ để đoạt nó.”

“Thì tên Độc Nhãn Long chứ ai,” Yamato nói.

“Đúng là tên Độc Nhãn Long muốn lấy cuốn hải đồ,” Jack tán thành, “tuy nhiên lúc trước cậu có nói là hắn chỉ được thuê vì có khả năng hoàn thành nhiệm vụ ấy, nghĩa là có kẻ đã thuê hắn đánh cắp cuốn hải đồ. Biết đâu kẻ chủ mưu lại là người quen của thầy Masamoto thì sao. Cha Lucius chỉ là người có quen biết với kẻ chủ mưu nên tớ vẫn chưa có cơ sở để tin ai được. Vậy nên tớ cho rằng càng ít người biết về sự tồn tại của cuốn hải đồ càng tốt.”

“Ý cậu là cả cha tớ cũng không đáng tin tưởng? Cậu nghĩ ông ấy muốn đoạt lấy nó sao?” Yamato hỏi dồn, cậu ta tỏ ra bị xúc phạm trước lời nói ngụ ý của Jack.

“Không đâu!” Jack lập tức trả lời. “Tớ chỉ đang muốn nói là nếu để thầy Masamoto giữ cuốn sổ thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng của thầy, giống như cha tớ vậy. Tớ không thể liều mạng để người khác chịu nguy hiểm thay mình được. Yamato à, tớ đang cố gắng bảo vệ thầy đấy chứ. Ít nhất thì nếu tên Độc Nhãn Long đó tin rằng tớ là người duy nhất có cuốn sổ, hắn sẽ chỉ truy sát tớ thôi. Đó là lí do khiến chúng ta phải giữ bí mật chuyện này.”

Jack có thể thấy được Yamato đang cân nhắc tầm quan trọng giữa hai lựa chọn. Trong một thoáng, nó có cảm giác kinh hoàng rằng cậu ta sẽ vẫn đi nói lại với cha.

“Được rồi. Tớ hứa sẽ không nói gì cả,” Yamato đồng ý. “Nhưng điều gì khiến cậu nghĩ rằng tên Độc Nhãn Long ấy sẽ còn quay lại đây lần nữa? Từ sau lần ám sát hụt Lãnh chúa Takatomi ở lễ Kì Viên đến giờ hắn vẫn còn lặn mất tăm mất tích, mà có khi hắn chết mất xác rồi cũng nên. Chị Akiko đã giáng cho hắn một đòn khá nặng mà.”

Jack nhớ lại cái đêm Akiko đã cứu mạng nó. Bọn nó bắt gặp tên ninja đang đột nhập vào Thành Nijo, nơi ở của Lãnh chúa Takatomi, và vì thế đã lần theo. Tuy nhiên tên Độc Nhãn Long đã đánh bại Jack. Đúng lúc hắn chuẩn bị vung kiếm chặt đứt cánh tay nó thì Akiko đã phi đoản kiếm wakizashi tới hòng ngăn hắn xuống tay. Thanh kiếm cắm ngập một bên sườn hắn, dù vậy tên nmja chỉ hơi chùn bước. Chỉ đến lúc thầy Masamoto cùng nhóm samurai tiến vào, tên sát thủ mới chịu rút lui. Trước khi tẩu thoát qua bức tường thành, hắn đã không quên ném lại lời đe dọa về cuốn sổ.

Lời nói của tên ninja vẫn còn ám ảnh Jack đến tận bây giờ khiến nó biết chắc rằng Độc Nhãn Long sẽ còn trở lại. Hắn chỉ đang nấp ngoài đó, chờ đợi sơ hở của nó.

Akiko nói đúng. Ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu nó sẽ được thầy Masamoto bảo vệ. Nó bình yên ở đây. Nhưng chỉ cần bước một bước ra ngoài trường, nó sẽ bị rình rập và bao vây bởi vô vàn mối hiểm nguy. Còn nếu một mình đi xuống Nagasaki, may mắn lắm chắc nó cũng chỉ qua được vùng ngoại ô.

Nó đâu còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục luyện tập trong trường Nhị Thiên Nhất Lưu ở Kyoto. Nó sẽ phải học cả Kiếm Đạo nếu còn muốn sống sót trở về nhà.

Tuy không được lựa chọn nhưng ý tưởng về việc trui rèn kĩ năng samurai của nó ở trường khiến Jack cực kì hào hứng. Nó đã bị thu hút bởi sự kỉ luật và các đức tính của tinh thần Võ Sĩ Đạo. Ý nghĩ về việc được mang bên mình một thanh kiếm thật lại càng khiến nó vô cùng phấn khích.

“Độc Nhãn Long vẫn đang ở ngoài kia,” Jack nói. “Nhất định hắn sẽ còn quay lại.”

Với tay qua bàn , Jack cầm con búp bê Daruma lên. Nó nhìn thẳng vào mắt búp bê và lặng lẽ ước thêm lần nữa.

“Có điều, lần tới nhất định tớ sẽ không để hắn thoát.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »