
“Sao trò lại mang kiếm của mình đến?” thầy Hosokawa quát Jack, vị samurai này trên khuôn mặt có chòm râu nhọn dữ dằn với cái nhìn chòng chọc.
Jack cúi đầu nhìn xuống thanh katana của nó. Phần vỏ kiếm bóng loáng dưới ánh bình minh như đang phản chiếu lưỡi kiếm sắc nhọn bên trong. Hoàn toàn bất ngờ trước phản ứng giận dữ của thầy Hosokawa, Jack đành mân mê ngón tay trên phần gia huy phượng hoàng vàng khắc gần cán kiếm.
“Bởi vì… đây là tiết học Kiếm Thuật ạ, thưa thầy,” Jack đáp lại, nó nhún vai vì không thể tìm được câu trả lời nào tốt hơn.
“Thế các bạn khác có mang katana đi không?”
Jack đưa mắt nhìn một lượt các học viên khác đang đứng xếp hàng ở một bên Vũ Đức Điện. Đạo đường này là nơi bọn nó luyện tập Kiếm Thuật, loại hình chiến đấu bằng kiếm, và Thể Thuật, loại hình chiến đấu tay không. Gian sảnh này giống như một cái hang với mảng trần cao vút cùng các hàng cột trụ bằng gỗ bách mun khổng lồ đứng sừng sững cạnh hàng học viên samurai tập sự.
Jack lại một lần nữa nhận ra mình khác biệt với những học viên khác trong lớp như thế nào. Chưa đầy mười bốn tuổi nhưng nó đã cao nhất trường, tròng mắt xanh da trời và mớ tóc vàng khiến nó nổi bật hẳn lên như một đồng xu vàng giữa cả lớp toàn người tóc đen. Jack có thể đang theo đuổi quá trình luyện tập để trở thành một chiến binh samurai, nhưng đối với những người Nhật da vàng mắt hình quả hạnh thì nó luôn luôn là người xa lạ - hay nói đúng hơn là một kẻ ngoại quốc, như kẻ thù của nó vốn gọi.
Nhìn quanh, Jack nhận ra không một ai trong lớp mang thanh katana đến cả. Tất cả đều mang bên mình kiếm gỗ, loại kiếm dùng để luyện tập của bọn nó.
“Không có ai ạ, thưa thầy,” nó bối rối trả lời.
Trong lúc đó ở phía cuối hàng, một cậu học viên trông có vẻ vương giả với khuôn mặt điển trai nhưng ma mãnh cùng kiểu tóc truyền thống và cặp mắt gian xảo đang hoan hỉ trước màn bắt lỗi của Jack. Biết thừa Kazuki sẽ cực kì thích thú trước cảnh mình sẽ bị mất mặt giữa cả lớp thế này nên Jack bèn phớt lờ cậu ta.
Dù đã khá quen với các tập tục Nhật Bản như mặc kimono thay quần áo, cúi chào bất cứ khi nào gặp người khác, và gần như đụng chuyện gì cũng phải xin lỗi, nhưng Jack vẫn cực kì sợ hãi trước những lễ nghi cuộc sống thường ngày nghiêm ngặt của người Nhật.
Do ban đêm gặp toàn ác mộng nên Jack đã đến muộn bữa sáng nay và phải xin lỗi hai vị võ sư. Có vẻ như hôm nay nó còn cần phải xin lỗi cả thầy Hosokawa nữa.
Jack biết ông là một người thầy công minh, nhưng lại đòi hỏi các võ sinh phải nghiêm ngặt tuân thủ theo chuẩn mực tối cao mà ông đã đề ra. Thầy Hosokawa yêu cầu bọn nó phải có mặt đúng giờ, phục trang gọn gàng nghiêm chỉnh, chăm chỉ luyện tập. Ngoài ra ông không bao giờ chấp nhận bất cứ lời biện hộ nào.
Jack đứng giữa sàn tập, mắt nhìn như dán vào phần nền gỗ trải rộng hình chữ nhật có màu nâu vàng mật ong. “Vậy trò nghĩ sao mà lại mang thanh katana đến trong khi các bạn khác thì không?”
Nó biết cho dù có lấy lí do gì để trả lời thầy Hosokawa đi nữa, ông cũng không bao giờ chấp nhận. Người Nhật có câu “Trèo cao ngã đau”, và nó bắt đầu nhận ra giá trị của việc họ luôn tuân thủ các nguyên tắc sống của mình. Không học viên nào trong lớp đem thanh katana đến cả. Điều đó có nghĩa là, Jack đã vừa trèo cao và đang chuẩn bị ngã đau.
Trong lúc đó Yamato đang đứng gần và trông như thể sắp mở lời nói đỡ cho nó đến nơi. Tuy nhiên thầy Hosokawa đã lập tức trừng mắt cảnh báo khiến cậu chàng nghĩ lại là không nên nói gì thì hơn.
Không khí im lặng bao trùm lên lớp học như thể căn phòng vừa bị cách âm. Jack nghe thấy rõ tiếng tim đập thình thịch, đầu óc nó căng thẳng và cố tìm ra lời phân trần phù hợp.
Dù vậy, nói sự thật là câu trả lời duy nhất mà nó nghĩ đến. Sau khi chính thức đem về thắng lợi cho trường ở cuộc thi Tha Lưu Tỉ Thí cùng chiến công cản phá âm mưu hạ độc lãnh chúa Takatomi của tên Độc Nhãn Long, thầy Masamoto đã tận tay trao tặng Jack cặp kiếm daishō, hai thanh kiếm tượng trưng cho quyền uy của một samurai.
“Sau chiến thắng ở Tha Lưu Tỉ Thí,” Jack liều lĩnh mở lời, “con nghĩ mình đã được quyền sử dụng đôi kiếm ạ.”
“Được quyền? Kiếm Thuật không phải là trò chơi Jack ạ. Chiến thắng trong cuộc thi nhỏ xíu đó không đủ giúp trò trở thành một kiếm sĩ xuất chúng đâu.”
Jack lại im lìm dưới cái trừng mắt của thầy Hosokawa.
“Ta sẽ nói cho trò biết khi nào trò có thể mang thanh katana này đến lớp. Từ giờ đến lúc đó, trò sẽ chỉ được sử dụng kiếm gỗ. Hiểu chưa?”
“Dạ rồi ạ, thưa thầy,” Jack biện hộ. “Chỉ là con hi vọng mình có cơ hội dùng thanh kiếm thật một lần.”
“Một thanh kiếm thật?” ông khịt mũi. “Trò cho rằng mình đã sẵn sàng dùng tới nó?”
Jack ngập ngừng nhún vai. “Con nghĩ là vậy. Chắc thầy Masamoto cũng nghĩ vậy nên đã tặng con đôi kiếm này.”
“Trò vẫn chưa học đến lớp của thầy Masamoto đâu,” thầy Hosokawa gằn giọng, tay thầy nắm chặt cán kiếm đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. “Trò Jack, trò đang nắm giữ trong tay quyền quyết định sinh tử của kẻ khác đấy. Trò có cho rằng mình đủ khả năng chịu trách nhiệm trước hành động của bản thân chưa?”
Trước khi Jack có thể trả lời thì vị võ sư đã yêu cầu nó bước tới.
“Lại đây! Cả trò nữa, Yamato.”
Jack và Yamato giật mình bước ra khỏi hàng đến chỗ thầy Hosokawa.
“Chính tọa,” thầy ra lệnh, cả hai đứa cùng ngồi quỳ xuống. “Ta không bảo trò, Jack ạ. Ta cần trò hiểu được ý nghĩa của việc mang trên mình một thanh katana. Rút kiếm ra.”
Jack rút thanh katana của nó ra khỏi bao. Lưỡi kiếm sáng lóa, sắc lẹm đến mức tưởng như có thể cắt được cả không khí.
Hoang mang không biết thầy Hosokawa muốn nó làm gì, Jack đứng vào thế tấn. Thanh kiếm trong tay vươn ra trước mặt, nó nắm chắc phần cán kiếm bằng cả hai tay. Hai chân dang rộng, mũi kiếm ngang tầm cổ đối thủ trong tưởng tượng.
Thanh kiếm của thầy Masamoto dường như nặng hơn cả mức bình thường trong tay Jack. Qua một năm học Kiếm Thuật, thanh kiếm gỗ của Jack đã tự nhiên trở thành phần cánh tay kéo dài của nó. Nó biết rõ trọng lượng, cảm giác và đường kiếm sẽ đi như thế nào.
Nhưng thanh kiếm này thì khác. Nặng hơn, di chuyển theo bản năng nhiều hơn. Thanh kiếm này đã từng giết người, chém đôi cơ thể họ. Đột nhiên Jack cảm nhận được phần quá khứ đẫm máu trong tay mình.
Nó bắt đầu thấy hối hận vì đã hấp tấp mang thanh kiếm đến lớp mà không suy nghĩ.
Chứng kiến thanh katana run rẩy trên tay Jack, vị võ sư mỉm cười đắc ý. Ông lấy một hạt gạo từ trong hộp gỗ cá nhân inro đeo trên dải thắt lưng obi ra rồi đặt nó lên đỉnh đầu Yamato.
“Hãy cắt đôi nó,” ông ra lệnh cho Jack.
“Sao ạ?” Yamato ấp úng, trợn tròn mắt lên vì kinh hãi.
“Nhưng nó đang ở trên đầu cậu ấy -” Jack phản đối.
“Làm đi!” thầy Hosokawa tiếp tục ra lệnh, tay chỉ về phía hạt gạo nhỏ xíu.
“Nhưng… con… không thể…”
“Nếu trò nghĩ là mình đã sẵn sàng chịu trách nhiệm trước những việc như vậy thì đây là cơ hội để trò chứng minh đấy.”
“Nhưng nhỡ em giết mất cậu ấy thì sao!” Jack kinh hoàng thốt lên.
“Đây là ý nghĩa của việc mang theo bên mình một thanh kiếm. Tất yếu sẽ có người chết. Giờ cắt hạt gạo đó đi.”
“Con không làm được đâu,” Jack nói và hạ thanh katana xuống.
“Không làm được?” thầy Hosokawa quát. “Với tư cách là thầy, ta ra lệnh cho trò vung kiếm vào đầu cậu ta và chém đôi hạt gạo đó.”
Thầy Hosokawa túm hai tay Jack rồi đưa thanh kiếm trở lại đúng vị trí trực diện với đầu Yamato. Hạt gạo bé xíu nhô lên trên đầu cậu ta, một đốm trắng duy nhất giữa rừng tóc đen xung quanh.
Jack biết lưỡi kiếm của nó sẽ chém ngập đầu Yamato chẳng khác gì bổ đôi một quả dưa hấu. Hai tay nó run lẩy bẩy đến không kiểm soát được. Yamato nhìn nó với ánh mắt tuyệt vọng, mặt cắt không còn giọt máu.
“LÀM NGAY!” thầy Hosokawa hét to lần nữa và nâng cánh tay Jack lên, bắt nó phải ra đòn.
Cả lớp cũng bị cuốn vào cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt.
Akiko nhìn với vẻ hãi hùng. Bên cạnh cô là Kiku, cô bạn học viên có dáng người nhỏ nhắn với mái tóc đen dài ngang vai cùng cặp mắt màu hạt dẻ, trông cô bé như thể sắp bật khóc đến nơi. Trong lúc đó Kazuki lộ rõ vẻ hể hả, thích thú tận hưởng từng khoảnh khắc trôi qua. Hắn huých tay vào Nobu, tên đồng bọn có cái bụng sumo thu nhỏ rồi thì thầm vào tai cậu này đủ lớn để Jack có thể nghe thấy.
“Cá với mày thằng ngoại quốc đó sẽ cắt lìa tai Yamato!”
“Hoặc là chém trúng phải mũi!” Nobu hùa theo rồi nở nụ cười toét đến tận mang tai trên khuôn mặt núng nính.
Thanh kiếm dao động trong không khí. Chỉ riêng việc cầm chắc được thứ vũ khí ấy trong tay cũng đã đủ rút cạn sức lực của Jack.
“Con… không… thể,” Jack lắp bắp. “Con sẽ giết cậu ấy mất.”
Thừa nhận sự thất bại của mình. Jack hạ thanh katana xuống sàn.
“Vậy để ta làm thay trò,” thầy Hosokawa nói.
Ngay khi vừa thở phào nhẹ nhõm, Yamato liền lập tức cứng người lại trước câu nói của vị võ sư.
Chỉ trong nháy mắt, ông rút thanh kiếm của mình ra rồi vung xuống đầu Yamato. Kiku hét lên kinh hãi trước cảnh lưỡi kiếm ngập trong đám tóc. Tiếng khóc của cô bé vang vọng khắp Vũ Đức Điện.
Yamato đổ người về phía trước, đầu đập xuống nền.
Mắt Jack bắt gặp hạt gạo nhỏ xíu đã bị cắt đôi thành hai đốm trắng rơi xuống sàn võ đường.
Yamato vẫn giữ nguyên tư thế quỳ lạy run rẩy như chiếc lá trước gió bão trong lúc cố gắng tìm cách lấy lại nhịp thở của mình. Trên đầu cậu ta không có lấy một vết trầy xước. Lưỡi kiếm còn không chạm đến da đầu của cậu ấy.
Jack đứng tại chỗ bất động, choáng ngợp trước kĩ năng Kiếm Thuật thượng thừa của thầy Hosokawa. Nó thật là đồ ngốc mới đi nghi ngờ lời nhận xét của vị võ sư ấy. Giờ thì nó đã nhận thức được phần trách nhiệm nặng nề đi kèm theo cây kiếm. Sinh hay tử, vấn đề đó hoàn toàn phụ thuộc vào nó. Đây không phải là một trò chơi.
“Trò chưa đủ khả năng mang một thanh kiếm thật,” thầy Hosokawa lên tiếng, vừa tra thanh katana vào bao vừa nhìn nó với ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, “cho đến khi nào hoàn toàn kiểm soát được nó. Trò chưa đủ khả năng theo con đường Kiếm Đạo đâu.”