Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4000 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
tam tố luân hồi
logo

“HỠI CÁC SAMURAI TRẺ TUỔI!” giọng thầy Masamoto như sấm rền vang khắp Điệp Trùng Đường, gian sảnh tổ chức tiệc tối với cái tên được đặt theo hình hàng ngàn cánh bướm lộng lẫy trang trí dọc theo các ô tường.

Ngồi quỳ thành từng hàng ngay ngắn, các samurai học viên răm rắp chờ thầy Masamoto bắt đầu bài diễn thuyết của mình. Vốn tê chân do phải ngồi quỳ quá lâu trong tư thế chính tọa, Jack chuyển trọng tâm cơ thể để có được cái nhìn rõ hơn về nghi lễ này. Thầy Masamoto vẫn ngồi trên phần bục quen thuộc của mình sau chiếc bàn thấp bằng gỗ cây tuyết tùng sơn đen. Trên bàn bày ra các cốc trà vẫn còn bốc khói nghi ngút, thứ trà xanh đắng nghét mà mấy vị samurai vẫn ưa dùng.

Thầy Masamoto nhấp một ngụm trà trong chiếc cốc của mình, sự im lặng bao trùm lên gian sảnh.

Vận chiếc kimono đỏ rực màu lửa đính gia huy phượng hoàng vàng, thầy Masamoto là người có quyền uy và được tất cả các võ sinh cùng các võ sư vô cùng kính trọng. Sức mạnh của thứ quyền uy ấy lớn đến nỗi Jack không còn băn khoăn nhiều về vết sẹo đỏ ửng làm biến dạng nửa khuôn mặt bên trái của thầy thành một mặt nạ bằng sáp nến nóng chảy. Lúc này đây, tất cả những gì đôi mắt nó thấy là hình ảnh của vị chiến binh oai dũng vô song.

Ngồi hai bên thầy Masamoto là các vị võ sư của trường Nhị Thiên Nhất Lưu cùng hai vị samurai nữa mà Jack chưa từng gặp mặt.

“Bữa tiệc tối nay được tổ chức để chào mừng vị lãnh chúa vùng Kyoto của chúng ta, lãnh chúa Takatomi Hideaki,” thầy Masamoto tuyên bố và trịnh trọng cúi đầu về phía người đàn ông ngồi bên trái.

Tất cả các võ sinh và võ sư cùng cúi đầu chào lãnh chúa.

Lần đầu Jack được diện kiến vị lãnh chúa mà nó đã cứu mạng. Đó là một người đàn ông dáng vẻ đôn hậu, đôi mắt to thuần khiết, có bộ ria như hai nét phẩy bút lông cùng cái bụng tròn hào phóng. Lãnh chúa Takatomi vận trên mình bộ lễ phục kimono hoa mĩ có thêu năm gia huy hình hạc trắng, hai hình được trang trí trên ống tay áo, hai hình trước ngực và một hình sau lưng. Lãnh chúa khẽ cúi đầu, lịch sự đáp lại cử chỉ kính trọng của thầy Masamoto.

Thầy Masamoto ngồi nghiêm ngắn lại. Sau đó các vị võ sư cùng các học viên trong trường cũng tuần tự ngồi thẳng người lên, học viên mới nhập trường là những người cuối cùng được thôi cúi chào.

“Sự hiện diện của ngài Takatomi đây chính là niềm vinh dự lớn lao đối với trường chúng ta sau chiến thắng ở cuộc Tha Lưu Tỉ Thí trước trường Liễu Sinh Lưu.”

Các học viên đồng loạt reo hò mừng rỡ.

“Và ngay sau sự kiện trường ta ngăn chặn được âm mưu ám sát, ngài đã hào phóng kéo dài thời gian bảo trợ cho trường Nhị Thiên Nhất Lưu đến vô hạn.”

Toàn thể học viên đồng thanh hô vang và vỗ tay theo nhịp ba lần.

“TAKATOMI!” BỐP! “TAKATOMI!” BỐP! “TAKATOMI!” BỐP!

Lãnh chúa nở nụ cười thân thiện, khẽ cúi đầu đáp lại.

“Vinh dự hơn nữa, ngài đã ban tặng trường ta một phòng tập mới với tên: Ưng Điểu Đường!”

Tiếng vỗ tay tán thưởng vang dội, ai cũng hân hoan bàn luận về sự kiện vừa được công bố. Một phòng tập mới được xây đồng nghĩa với khả năng có thêm bộ môn võ thuật mới được mở. Thầy Masamoto đưa tay ra hiệu vãn hồi trật tự, ngay lập tức các học viên ngừng bàn tán, tiếp tục bài diễn thuyết của mình.

“Tuy nhiên, trước khi chính thức khai màn buổi tiệc, cho phép ta giới thiệu vị khách thứ hai của chúng ta.”

Thầy Masamoto hướng sự chú ý của mọi người vào một người đàn ông to béo có cái đầu tròn và mái tóc ngắn quăn xù cùng chòm râu cũng xù quăn không kém.

“Thầy Kano đây thuộc hàng võ sư thâm hậu trong môn Bổng Thuật. Thầy ấy đến từ trường Vô Nhãn Lưu, ngôi trường anh em của chúng ta ở Osaka. Dưới sự dẫn dắt của thầy Kano, các trò sẽ được học thêm cách tự vệ và tấn công bằng gậy bổng [2] . Thầy Kano là một vị võ sư vừa tài năng lại vừa đức độ, có thể nói là tài giỏi nhất trong môn Bổng Thuật.”

Mặc dù có thân hình hộ pháp choán hết cả sự chú ý của mọi người ở phía bục ngồi của các vị võ sư, vị thầy khổng lồ này dường như lại nhún mình trước lời tán dương của thầy Masamoto. Ông cúi chào cả phòng một cách khiêm tốn, cặp mắt màu khói xám bâng quơ nhìn xuống cuối gian phòng như thể muốn tránh cái nhìn của các học viên.

Các học viên đồng loạt cúi đầu đáp lại một cách kính trọng.

“Điều cuối cùng, như một số học viên ở đây đã nhận ra, đã ba năm trôi qua kể từ lần thử thách Tam Tố Luân Hồi trước…”

Bầu không khí trong Điệp Trùng Đường bỗng chốc trở nên hào hứng hơn hẳn, tất cả võ sinh đang quỳ bên dưới đều ưỡn người thẳng lên háo hức nghe thầy Masamoto nói. Trong lúc đó, Jack vẫn chẳng hiểu thầy Masamoto đang nói về cái gì. Nó quay sang phía Akiko định nhờ cô bé giải thích, nhưng cũng như tất cả các học viên khác, cô bé đang dán mắt vào thầy Masamoto.

“Hỡi những học viên có lòng quả cảm và tài năng, đây là lúc các trò chứng minh mình xứng đáng là một samurai của trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Những trò chứng minh được điều đó sẽ được chuyển tiếp lên khóa học Nhị Thiên mà không cần tập luyện hơn nữa.”

Jack chỉ hiểu lơ mơ được ý nghĩa của Nhị Thiên. Nó đã được nghe kể rằng đó là tuyệt kĩ bí truyền của thầy Masamoto, chỉ những học viên xuất sắc nhất mới được thầy đích thân truyền thụ. Tuy nhiên, ngoài những chi tiết đó ra thì Nhị Thiên vẫn là một ẩn số.

“Tam Tố Luân Hồi, như từ đời xưa để lại, sẽ chỉ bắt đầu khi những cơn gió đầu tiên cuốn đi cánh hoa anh đào trên cành lá,” thầy Masamoto tiếp tục. “Những trò nào tin rằng mình đã sẵn sàng đối mặt với ba thử thách lớn về Tinh thần, Thể lực và Tâm hồn của Tam Tố Luân Hồi, cuối buổi tiệc tối nay hãy đăng kí tên vào danh sách của thầy Kyuzo. Vào mùa tuyết rơi đầu tiên năm nay, chúng ta sẽ tiến hành bốn bài thi chọn lọc đầu vào nhằm kiểm tra sức mạnh, kĩ năng, tinh thần và lòng dũng cảm của các trò. Năm học viên xuất sắc nhất sẽ được phép tiến vào vòng thử thách Tam Tố tiếp theo.”

Thầy Masamoto dang rộng cánh tay khiến phần ống tay của bộ kimono đỏ rực màu lửa như vừa biến thầy thành một con phượng hoàng rực lửa giống con phượng thêu trong gia huy.

“Hãy thận trọng! Tam Tố Luân Hồi không phải là thử thách đơn giản và các trò không thể coi thường. Nó đòi hỏi các trò phải thấm nhuần gốc rễ chân lí bảy đức tính Võ Sĩ Đạo, nếu còn muốn sống sót trở về.” Vị chiến binh uy dũng ngừng lời, ánh mắt ông chiếu đến từng học viên đang ngồi quỳ bên dưới. “Nói cho ta biết, tinh thần Võ Sĩ Đạo là gì?”

“Nghĩa! Dũng! Nhân! Lễ! Chân! Danh! Trung!” các học viên đồng thanh hô vang trong Điệp Trùng Đường.

Thầy Masamoto gật đầu hài lòng trước câu trả lời của học trò. “Lần này, dũng cảm sẽ là đức tính mà các trò cần nhất,” ông cảnh báo. “Trong thời gian luyện tập tới đây, hãy luôn khắc ghi câu nói này: học hôm nay vì cuộc sống ngày mai!”

Ngay sau khi thầy Masamoto kết thúc bài diễn thuyết bằng câu châm ngôn của trường, cả võ đường liền tung hô như sấm.

“MASAMOTO! MASAMOTO! MASAMOTO!”

Điệp khúc đồng thanh dần lắng xuống, các gia nhân bước vào gian phòng mang theo những chiếc bàn gỗ sơn dài bóng loáng. Họ kê những chiếc bàn này thành hai dãy dọc theo chiều dài Điệp Trùng Đường. An vị giữa Akiko và Yamato, Jack thấy háo hức khi bọn nó đã không còn phải ngồi ngay cạnh lối cửa ra vào nữa. Không còn là mấy nhóc học viên mới của trường, lúc này chỗ ngồi của bọn nó đã tiến lên trên được vài nấc gần hơn với dãy bàn đầu của các vị võ sư.

Jack vốn cực kì ưa thích các bữa tiệc tối ở đây. Vào mỗi dịp trọng đại thế này, bữa tối của võ sinh sẽ gồm nhiều món ăn ngon vốn chỉ dùng để đãi khách. Trong thực đơn sẽ luôn có món sushi [3] , đậu phụ, mì sợi, tempura [4] , canh miso, củ cải muối vàng và cà tím. Trên bàn cũng đặt các bình trà mới ủ còn bốc khói nghi ngút cùng la liệt các âu cơm đầy đến tận ngọn. Tâm điểm của bàn tiệc hôm nay là những đĩa thịt lươn thái mỏng đầy ắp, khi ăn sẽ nướng rồi nhúng vào nước sốt màu đỏ.

“Itadakimasu [5] !” thầy Masamoto lên tiếng.

“Itadakimasu!” các học viên cùng đồng thanh, cầm đũa lên và bắt đầu buổi tiệc.

Tuy trước mặt là nhiều món ăn hấp dẫn mời gọi và mọi người đang rất hào hứng thưởng thức nhưng Jack lại bị phân tâm bởi mong muốn sớm biết thêm về thử thách Tam Tố Luân Hồi thôi thúc.

“Jack này, ăn thử món lươn xem,” Saburo gợi ý, khuôn mặt mũm mĩm của cậu chàng mập ú giản dị này như có vẻ mũm mĩm hơn bởi khuôn miệng đầy ắp thức ăn.

Jack rướn mày nghi hoặc lời gợi ý của cậu bạn ngồi đối diện. Lúc này cặp lông mày rậm rạp của Saburo đang chuyển động lên xuống nhịp nhàng cùng vành miệng thích thú nhai nhồm nhoàm lát gan lươn xám thái mỏng. Món này trông chẳng có gì là ngon miệng cả. Jack nhủ thầm, tuy nhiên nó nhớ lại lần đầu tiên ăn thử sushi. Hồi đó, chỉ riêng ý niệm ăn cá sống đã khiến nó buồn nôn, còn giờ thì nó có thể thoải mái tận hưởng những thớ thịt cá thu, cá ngừ, cá hồi tươi mềm mọng nước. Tuy nhiên, gan lươn lại là món mới lạ và khác thường.

“Món này bổ lắm đấy,” Akiko giúp Saburo làm yên lòng Jack và đơm cơm vào bát mình, tuy vậy cô bé không hề động đũa tới đĩa lươn.

Jack ngập ngừng gắp một lát gan lươn màu xám rồi đưa vào miệng. Chỉ vừa mới cắn một miếng nó đã suýt mắc nghẹn bởi chất đặc quánh sền sệt, như thể bỗng chốc miếng gan ấy đã vỡ ra thành cả nghìn con lươn bò lổm ngổm trên lưỡi nó.

Jack cố gắng rặn ra nụ cười trên vẻ mặt nhăn nhó, sau đó tiếp tục nhai để không phụ lòng Akiko mời mọc. Dẫu sao cũng hi vọng thứ gan lươn này sẽ có lợi cho sức khỏe của mình, Jack nhủ thầm.

“À, lần này có ai xung phong tham gia thử thách Tam Tố Luân Hồi không đấy?” Saburo miệng vẫn đầy thức ăn, lúng búng hỏi vấn đề mọi người đang rất quan tâm.

“Chắc chắn không có tớ!” Kiku trả lời. “Nghe đâu lần trước đã có người mất mạng.”

Bên cạnh cô bé là Yori. Cậu học viên nhỏ nhắn này tròn mắt sợ hãi lắc đầu quầy quậy thay việc trả lời cho câu hỏi của Saburo.

“Đó chỉ là lời đồn của các võ sư để làm bọn mình nhụt chí thôi,” Akiko lên tiếng trấn an các bạn rồi quay về phía Yori nhoẻn cười động viên khuyến khích.

“Đúng là thế mà. Cha tớ đã cấm tớ tham gia thử thách đó,” Kiku nói. “Ông bảo cuộc thi đó là sự liều mạng vô ích.”

“Nhưng mà cái thứ Tam Tố ấy là cái gì?” Jack thắc mắc.

“Tam Tố Luân Hồi,” Akiko đặt đũa xuống và giải thích, “là ba đỉnh cao nhất của dãy Iga, nơi các samurai tập sự phải đối mặt với ba thử thách lớn về Tinh thần, Thể lực và Tâm hồn.”

“Vậy mấy cái thử thách đó bắt mình phải làm gì?”

Akiko lắc đầu. “Tớ cũng không biết. Đó là chuyện bí mật.”

“Gì cũng được,” Yamato lên tiếng, “cha tớ chắc chắn nghĩ tớ sẽ tham gia nên coi như đành phải tự mình trải nghiệm vậy. Cậu thì sao hả Saburo? Thử không?”

“Để xem đã,” Saburo trả lời và nuốt thêm miếng lươn nữa.

“Nghĩa là “không” chứ gì. Hiển nhiên là vì sợ rồi! Cậu thì sao hả Jack?”

Jack thoáng đăm chiêu trong khi Saburo vẫn há miệng ra phân vẫn không biết có nên phản bác lại lời Yamato hay không. “Tớ chưa biết nữa. Liệu có đáng để liều mạng không? Biết là qua được thử thách đó thì sẽ được học tuyệt kĩ Nhị Thiên, nhưng mà thật ra tuyệt kĩ đó là gì thì tớ cũng chẳng rõ nữa.”

“Jack à, cậu đã được tận mắt chiêm ngưỡng tuyệt kĩ Nhị Thiên rồi đấy thôi,” Akiko nói.

Jack quay sang cô bé với vẻ hoang mang. “Hồi nào cơ?”

“Trên bờ biển ở Toba ấy. Nhớ trận chiến giữa thầy Masamoto và vị samurai tên Godai không? Thầy đã dùng cả hai thanh katana wakizashi cùng một lúc. Đó chính là tuyệt kĩ Nhị Thiên. Tuyệt kĩ này cực kì khó luyện, nhưng một khi đã thành công thì có thể coi gần như là thiên hạ vô địch rồi.”

“Cha tớ đã tham dự hơn sáu mươi trận đấu một mất một còn suốt khoảng thời gian du hành của mình,” Yamato kiêu hãnh tuyên bố. “Và chưa một lần thua cuộc.”

Jack trở nên hào hứng.

Nó vốn đã được thầy Yamada gợi ý rằng cần phải luyện tập nhiều hơn nữa để trở nên thuần thục môn Kiếm Thuật. Nếu vượt qua được thử thách Tam Tố Luân Hồi lần này, nó sẽ có cơ hội theo học cả thầy Hosokawa thầy Masamoto. Không những thế, nó còn được học cách sử dụng hai thanh kiếm cùng lúc. Đầu óc Jack tràn ngập những ý tưởng và hi vọng lớn lao. Nếu làm chủ được tuyệt kĩ Nhị Thiên, nó cũng sẽ trở thành một chiến binh bất bại như thầy Masamoto. Lúc đó thì chẳng còn lí do gì để nó phải khiếp sợ trước việc đối đầu với tên Độc Nhãn Long nữa.

“Có phải cứ qua được thử thách Tam Tố đó là sẽ được truyền dạy tuyệt kĩ Nhị Thiên không?” Jack hỏi.

“Đúng là như thế,” Akiko đáp lại.

Jack mỉm cười. Hiển nhiên Tam Tố Luân Hồi sẽ là giải pháp cho tình thế khó khăn của nó hiện nay.

”Vậy thì tớ tham gia.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »