
“THI LỄ!” một tiếng hô vang lên.
Bữa tối kết thúc, tất cả học viên đồng loạt đứng dậy cúi chào, các vị võ sư bước dọc theo lễ đường hướng ra cửa. Lãnh chúa Takatomi và thầy Masamoto dẫn đầu đoàn người rời khỏi Điệp Trùng Đường. Đi ngang qua chỗ Jack đứng, vị lãnh chúa dừng lại.
“Nếu ta không nhầm thì cháu là Jack đúng không? Ở đây xem ra chỉ có cháu là samurai tóc vàng duy nhất,” lãnh chúa Takatomi cất tiếng, nụ cười hiền hòa của ông mở rộng.
“Vâng, thưa thầy,” Jack đáp lại, cúi đầu thấp hơn nữa.
“Ấy, ta đâu phải là thầy,” lãnh chúa Takatomi vui vẻ cười nói. “Ta rất mong cháu cùng Akiko và Yamato đến dự buổi trà đạo ở Thành Nijo của ta vào tối mai.”
Những tiếng xì xào bàn tán lập tức nổi lên từ chỗ các học viên đang cúi chào. Thậm chí cả trên khuôn mặt luôn trong trạng thái khắc kỉ của thầy Masamoto cũng để lộ vẻ ngạc nhiên trước lời mời chưa hề có tiền lệ ấy. Một buổi trà đạo có thể coi là nơi mà nghệ thuật trà được thể hiện một cách thuần khiết và thanh tao nhất. Quá trình học hỏi, luyện tập, thực hành trà đạo thường phải mất hàng năm, có khi là cả đời người mới đạt đến mức độ thuần thục và hoàn hảo. Đối với một võ sinh, được mời đến dự buổi trà đạo do đích thân lãnh chúa chủ trì đã là một vinh dự lớn lao hiếm có, đằng này ngài lại mời kẻ ngoại quốc là Jack.
“Ta vẫn chưa có dịp nào đích thân bày tỏ sự cảm kích vì hành động ngăn chặn âm mưu của tên Độc Nhãn Long của cháu cả,” lãnh chúa Takatomi tiếp lời. “Hôm đó cả con gái ta cũng sẽ tham dự. Chắc cháu cũng biết Emi chứ? Thi thoảng con bé vẫn kể với ta về cháu đấy.”
Jack đưa mắt nhìn về phía cô bé cao ráo có thân hình mảnh khảnh, mái tóc suôn thẳng cùng cặp môi như hai cánh hoa hồng. Cô bé mỉm cười dịu dàng với nó, nụ cười ấm áp đến mức Jack phải cúi xuống lần nữa để giấu đi khuôn mặt đỏ bừng của mình. Lúc đó, Akiko cũng vừa ngước lên và bắt gặp khoảnh khắc hai người vừa đưa mắt nhìn nhau.
“Nhất định chúng sẽ rất hãnh diện vì được tham gia vào buổi trà đạo tối mai, thưa lãnh chúa,” thầy Masamoto trả lời thay Jack rồi tiễn ngài rời khỏi Điệp Trùng Đường trong đêm tối.
Đoàn võ sư vừa rời đi, cả hội trường liền ồ lên háo hức. Từng nhóm học viên tụ tập với nhau vừa bàn tán về sự kiện Tam Tố Luân Hồi vừa theo dõi xem ai sẽ là người đầu tiên bước lên đăng kí.
Thầy Kyuzo, võ sư phụ trách môn Thể Thuật có thân hình thấp bé nhưng kĩ năng chiến đấu tay không thuộc hàng thượng thừa đang ngồi với cuộn giấy da trước mặt bên chiếc bàn đặt phía trên cùng của gian sảnh. Vị thầy có vẻ mất kiên nhẫn trong lúc chờ đợi võ sinh đầu tiên lên đăng kí.
Như thường lệ, vị võ sư với tay nhặt một hạt quả trong chiếc bát nhỏ rồi nghiền nát nó bằng tay không, như thể ám chỉ ông rất muốn làm thế với ý chí của Jack bất cứ khi nào. Vị thầy này không ưa Jack. Thậm chí ông còn chẳng mảy may quan tâm đến chuyện che giấu thái độ ghét bỏ vì phải truyền dạy các tuyệt kĩ của mình cho một kẻ ngoại quốc.
Sau một hồi lưỡng lự, một cậu học viên cứng cáp có bờ vai rộng cùng khuôn mặt rám nắng bước về phía bàn đăng kí. Cậu ta cầm bút lông, chấm mực rồi viết tên mình vào tấm giấy da. Ngay sau đó, thêm ba học viên nữa bước tới khiến các học viên khác yên tâm và lần lượt đứng xếp hàng chờ đợi với niềm hi vọng.
“Đi nào,” Yamato nói và sải chân nhập vào hàng người đang dài ra.
Jack quay sang bên định nhìn Akiko lần cuối cho vững dạ thì bất ngờ nhận ra cô bé đã đứng sẵn bên trong hàng người từ bao giờ. Lẽ ra nó phải biết trước điều này chứ. Akiko đâu phải là cô gái tầm thường. Akiko là một nữ samurai, cháu gái của thầy Masamoto, lòng dũng cảm đã ăn sâu vào máu cô bé.
Nó bước đến đứng sau Akiko. Khi tiến đến gần chiếc bàn, Jack dõi theo từng cử chỉ của Akiko khi cô viết tên mình lên tấm giấy da. Những nét bút uyển chuyển tạo thành từng mẫu Hán tự trông huyền bí và đẹp đẽ. Thật ra nó không hiểu nhiều về thứ chữ tượng hình này.
Thầy Kyuzo trừng mắt nhìn Jack qua vai Akiko.
“Cậu mà cũng tham gia Tam Tố Luân Hồi ư?” thầy Kyuzo lên tiếng, kèm theo cái khịt mũi nghi ngờ sự hiện diện của nó.
“Vâng ạ, thưa thầy,” Jack đáp lại, phớt lờ câu nói mỉa mai của vị võ sư. Nó đã kiên nhẫn xếp hàng đứng chờ đến lượt viết tên vào tờ giấy đăng kí nên đương nhiên không muốn tự loại mình ra chỉ vì đối đầu với thầy Kyuzo.
“Chưa lần thử thách nào lại có một kẻ ngoại quốc tham dự cả,” thầy Kyuzo tiếp tục, rõ ràng có ý nhấn mạnh vào cụm từ không mấy hay ho khi nhắc đến người nước ngoài.
“Vậy đây sẽ là lần đầu tiên ạ, thưa thầy,” Akiko lên tiếng, vờ như không nghe thấy cụm từ xúc phạm vừa bị ném thẳng vào Jack.
“Viết tên vào đây,” thầy Kyuzo chỉ định, “bằng Hán tự.”
Jack sững lại khi nhìn vào tấm giấy. Tên của các thí sinh khác đều được viết cẩn thận bằng các mẫu tự của Nhật.
Nụ cười tàn nhẫn kéo dài trên mặt thầy Kyuzo. “Không biết viết à? Tên đăng kí phải được viết bằng Hán tự. Đó là luật lệ.”
Jack càng bực bội hơn vì những điều thầy Kyuzo nói là chính xác. Nó không biết viết Hán tự mặc dù nó biết chữ. Mẹ nó là giáo viên giỏi mà. Nhưng nó chỉ biết viết các kí tự Latin thôi. Cùng với sự giúp đỡ của Akiko và các bài học tiếng Nhật của Cha Lucius, nó đã có thể nói chuyện với mọi người bằng tiếng Nhật, tuy nhiên nó mù tịt về Hán tự. Ở Nhật Bản, Thư pháp cũng là một loại hình nghệ thuật quan trọng không kém kĩ năng chiến đấu tay không hay Kiếm Đạo. Đó là thứ mà người ta phải mất nhiều năm trời để đạt tới cảnh giới tinh thông.
Thầy Kyuzo tỏ ra hể hả trước tình cảnh khổ sở của nó.
“Tiếc nhỉ,” ông nói, “thôi thì chờ thêm ba năm nữa xem, biết đâu lúc đấy cậu lại học được cách viết tên để đăng kí. Người tiếp theo!”
Jack lập tức bị một cậu học viên đứng sau huých tay đẩy ra. Nó biết kẻ đó không ai khác ngoài Kazuki. Cậu ta luôn luôn rình rập để có cơ hội bài xích Jack kể từ ngày nó đặt chân tới ngôi trường samurai này. Tuy nhiên giờ thì Jack đã giành được sự quý trọng của nhiều học viên sau chiến thắng vang dội trước đối thủ trường Liễu Sinh Lưu nên Kazuki chỉ có thể kiếm cớ vớ vẩn để gây sự với nó.
“Nếu tao mà là mày thì tao sẽ chẳng bận tâm đến chuyện này đâu ngoại quốc ạ, ” Kazuki châm chọc và viết tên mình vào chỗ đáng lẽ phải là của Jack. “Đằng nào mày cũng đâu có còn ở đây mà tham dự được.”
Jack tiến lại gần Kazuki mặc dù cảm thấy Akiko đang muốn kéo nó tránh đi. “Ý mày là sao?”
“Bộ mày chưa nghe tin gì hả?” Kazuki hí hửng trả đũa. “Lãnh chúa Kamakura Katsuro vừa ra lệnh trục xuất bọn Cơ Đốc ra khỏi Nhật Bản rồi.”
Nobu đứng nhòm Jack qua vai Kazuki, cậu chàng đưa tay vẫy vẫy ra hiệu tiễn biệt rồi cười lăn lộn, “Vĩnh biệt nhá ngoại quốc!”
“Ngài ấy nhất định không cho tên ngoại quốc nào sống sót trên đất Nhật đâu,” Kazuki nói thêm bằng giọng hằn học rồi quay sang nhìn Nobu với ánh mắt hân hoan niềm vui chiến thắng khi là kẻ đầu tiên báo cho Jack biết tin xấu này.
“Kệ bọn nó đi Jack,” Akiko lên tiếng và lắc đầu ghê tởm. “Bọn nó chỉ bịa ra thôi.”
Dù vậy, Jack vẫn không thể không nghĩ rằng có thể có một chút sự thật trong câu chuyện Kazuki vừa kể. Kamakura là lãnh chúa của tỉnh Edo, người đứng đầu trường Liễu Sinh Lưu và luôn đối đầu với Nhị Thiên Nhất Lưu. Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài tàn ác và thù hằn đang nắm giữ quyền lực lớn. Jack nhớ lại vẻ mặt hoan hỉ của ông ta trước cảnh vị samurai dưới quyền chém bay đầu ông cụ buôn trà già cả chỉ vì không nghe thấy hiệu lệnh cúi chào. Dù Akiko đã quả quyết, Jack vẫn nhận ra thực tế lãnh chúa Kamakura có thừa khả năng ban bố lệnh trục xuất và xử tử những kẻ ngoại quốc như nó.
Nếu sự thật như vậy thì quả đúng là chuyện nó có tham gia thử thách Tam Tố Luân Hồi hay không không quan trọng nữa. Cuộc sống của nó sẽ trở nên nguy hiểm hơn trước rất nhiều. Mối hiểm nguy ấy không chỉ đến từ tên Độc Nhãn Long cùng đồng bọn mà còn đến từ lãnh chúa Kamakura và quân samurai của ông ta nữa.
Có lẽ nó nên bắt đầu lên kế hoạch đi tới Nagasaki trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn, Jack nghĩ thầm. Có điều, trước tiên nó cần tìm hiểu xem thông tin Kazuki nói là thật hay giả.
“Cậu đi đâu thế?” Akiko hỏi khi thấy Jack quay bước ra cửa Điệp Trùng Đường.
Liếc mắt nhìn tên Kazuki và Nobu vẫn đang hí hửng cười khúc khích với nhau, nó đáp lại, “Một nơi cách xa khỏi hai tên đó!”