
Jack nằm bất động.
Cú va chạm mạnh với sàn đạo đường vừa nãy đã đánh gục tất cả sinh khí trong người nó.
“Tớ xin lỗi,” vừa nói Akiko vừa cúi xuống nhìn nó lo lắng. “Tớ không có ý ném cậu mạnh như thế.”
“Không cần… xin lỗi tớ đâu,” Jack đáp lại và há miệng hớp lấy hớp để không khí, cố gắng để không ói hết bữa sáng nay ra ngoài. “Đó là… lỗi của tớ… vì đã không tiếp đất… đúng cách.”
Akiko đã quăng nó qua vai như một bịch thóc bằng đòn seoi nage. Thật ra Jack vốn biết khả năng chiến đấu của Akiko là rất tuyệt vời. Sau lần chứng kiến cô bé một mình giải quyết hai tên ninja chỉ bằng dải thắt lưng obi, Jack đã sớm tự nhủ không bao giờ được đánh giá thấp cô.
Lẽ ra nó cũng đã có thể chủ động tiếp đất đàng hoàng nếu như Akiko không tiết lộ một tin khiến nó mất tập trung luyện tập.
“Cậu vừa nói gì cơ?” Jack hỏi lại và thận trọng ngồi dậy.
“Cậu đang trong thời gian thử thách của Tam Tố Luân Hồi.”
“Tớ không hiểu. Sao lại thế?”
“Kiku đăng kí giúp cậu rồi,” cô giải thích với nụ cười láu lỉnh. “Tớ đã nhờ cậu ấy viết tên cậu vào giấy đăng kí thay vì tên của Kiku.”
Jack nhìn chằm chằm vào Akiko như không tin được điều mình vừa nghe thấy. Cô bé đã lách luật để đăng kí giúp nó.
Nó toét miệng cười. Đột nhiên, ước mơ nắm được tuyệt kĩ Nhị Thiên lại nằm trong tầm với của nó. Giờ thì buổi tập đã có ý nghĩa thật sự. Chỉ năm người đứng đầu mới được phép tham gia Tam Tố Luân Hồi, nó biết mình sẽ phải tập luyện nhiều hơn nữa để có được một chân trong đó.
“Sao lại dừng tập?” thầy Kyuzo đứng ngay cạnh Jack cất tiếng hỏi, đôi mắt thạch anh đen của thầy nhìn như xoáy vào nó.
“Em chỉ đang nghỉ một lát thôi ạ, thưa thầy,” Jack trả lời và nhoẻn cười toét đến tận mang tai vì không che giấu nổi niềm vui sướng trước tin Akiko vừa tiết lộ.
Thầy Kyuzo nhìn nó ngờ vực dò xét. “Đứng dậy! Có bạn nào trong lớp đang nghỉ không? Trò Kazuki đằng kia có mệt không?”
Thầy hất đầu về phía học trò cưng, kẻ đang quật mạnh Saburo xuống sàn bằng đòn quăng vai seoi nage bạo lực của mình.
“Không ạ, thưa thầy,” Jack trả lời với đôi môi mím chặt.
“Thế mà trò cũng được gọi là samurai cơ đấy!” thầy Kyuzo quát Jack xối xả và đùng đùng quay gót tiến tới giữa Vũ Đức Điện.
“Dừng!” vị thầy ra lệnh.
Tất cả học viên đều ngừng tập và quỳ xuống lắng nghe lời chỉ dẫn của võ sư.
“Thể Thuật giống như nồi nước đang sôi: nếu các trò không giữ lửa thật to, nước sẽ nguội ngay lập tức!” giọng thầy ầm vang cả võ đường.
“VÂNG, THƯA THẦY!” cả lớp cùng đồng thanh hô lớn.
“Đừng để giống cậu Jack đây chỉ vừa mệt một tí đã ngưng tập!”
Jack cảm nhận được mọi ánh mắt trong đạo đường đều chĩa thẳng vào mình khiến nó muốn nổi đóa. Sao lúc nào thầy cũng lấy nó làm điển hình bêu riếu? Xung quanh nó còn có cả đống học viên khác không thực hiện nổi bài tập, thậm chí chả được một nửa nó, thậm chí có mấy người còn ngưng tập trước nó từ hồi nào rồi.
“Nếu bất cứ ai trong các trò đã ghi danh tham gia Tam Tố Luân Hồi thì những người đó cần có sức mạnh và sức bền vượt trội hơn thế. Các trò có muốn từ bỏ ngay bây giờ không?” thầy Kyuzo thách thức.
“KHÔNG Ạ, THƯA THẦY!” những học viên đang kiệt sức cố hô lớn trong hơi thở nặng nhọc và bộ võ phục ướt đẫm mồ hôi.
“Tốt. Giờ chúng ta sẽ đấu tập tự do!” ông thông báo. “Xếp hàng!”
Các học viên nhanh chóng quỳ xuống thành hàng ở một bên Vũ Đức Điện, chuẩn bị cho trận đấu tập tự do.
“Trong khoảng thời gian này, ta muốn các trò chỉ tập trung thực hành kĩ thuật quăng nage waza và kĩ thuật túm katame waza,” thầy Kyuzo nhắc đến hai kĩ thuật mà cả lớp đã học trong mấy ngày vừa qua.
“Kazuki, trò lên trước. Hãy thị phạm cho các bạn thấy kĩ thuật này.”
Kazuki bật đứng dậy rồi di chuyển đến phía bên tay phải của vị võ sư.
“Đối thủ của trò sẽ là…” thầy Kyuzo ngập ngừng cân nhắc, tay vân vê chùm râu ngay dưới cái mũi to bẹt của mình một cách hí hửng, “Jack.”
Jack biết thừa nó sẽ không có được chút thời gian nào để hồi sức. Thường thì nó khá thích thú với những trận đấu tập tự do bởi những trận đấu này luôn mang đến cho nó cảm giác hào hứng đầy thử thách. Tuy nhiên Kazuki là một kẻ thù dai. Trong các trận đấu tập loại này, người ta chỉ đấm hờ, đá hờ, quăng bạn tập một cách cẩn trọng và ngay lập tức thả ra khi bạn tập đập tay xuống đất nhắc nhở. Còn Kazuki thì chỉ cần cơ hội nhỏ nhất sẽ dùng toàn lực thực hiện các kĩ thuật đó mà không thèm để ý đến bất cứ tín hiệu nào của đối phương.
Không còn lựa chọn nào khác, Jack đành đứng dậy bước đến phía bên trái vị võ sư.
“Thi lễ!” thầy Kyuzo hô lớn, hai đứa cùng cúi chào thầy.
“Thi lễ!” thầy Kyuzo lặp lại, Jack và Kazuki buộc phải cúi chào nhau theo nghi thức.
“Bắt đầu!” vị võ sư ra hiệu, trận đấu tập bắt đầu.
Cả hai lao vào tìm cách túm lấy ve áo, ống tay hay phần đai lưng nhằm tạo lợi thế thi triển kĩ thuật.
Như một vũ điệu kinh hoàng và bạo lực, chúng tranh giành nhau từng chút một hòng áp đảo đối phương. Hai đứa lúc kéo, lúc đẩy, lúc xoay tại chỗ, lúc vần theo đường ziczac cố gắng làm đối thủ mất thăng bằng để có cơ hội thực hiện đòn quăng hoặc đòn bẫy chân.
Bên ngoài, các học viên hào hứng theo dõi diễn biến của trận đấu. Yamato và Saburo siết chặt nắm đấm trên đùi yên lặng cổ vũ, còn Akiko liên tục kéo ra kéo vào đai lưng của mình một cách lo lắng.
Thấy đối phương sơ hở, Jack lập tức xoay người về phía Kazuki chuẩn bị thực hiện đòn quăng vai seoi nage, tuy nhiên Kazuki đã nhanh chóng phản công bằng cách dịch chuyển trọng tâm rồi liền ngay đó đá một chiêu ra sau Jack và định sử dụng tiếp đòn gạt chân.
Đòn thế này sẽ thành công nếu như Jack bị mất thăng bằng, tuy nhiên nó vẫn đứng vững trên sàn tập và ngay lập tức đẩy mạnh mình vào Kazuki và phản công bằng kĩ thuật bẫy chân trong.
Kazuki có vẻ sắp bị quật ngã nhưng lại may mắn tách được chân khỏi Jack. Cậu ta lảo đảo lùi về phía sau, Jack chớp thời cơ tấn công.
Quá muộn… nó nhận ra mình vừa bị lừa.
Kazuki cố tình ra vẻ bị mất thăng bằng để nhử nó dồn toàn lực tiến tới. Giờ thì Jack rơi vào tình huống làm vật thế thân lí tưởng cho đòn quăng của đối phương.
Kazuki ngả về sau kéo Jack lên trên, đồng thời đá một chân vào bụng Jack rồi ném nó qua đầu ra xa.
Jack không có cơ hội tránh đòn quăng bụng tomoe nage của Kazuki. Đây là lần thứ hai trong ngày nó bị đập xuống nền sàn đạo đường mạnh đến lủng phổi. Ngay khi nó còn chưa kịp lấy lại hơi thở thì Kazuki đã lăn ngay lên trên rồi kẹp nó bằng đòn khóa cổ.
“Rất ấn tượng, trò Kazuki!” thầy Kyuzo cất tiếng khen ngợi từ rìa sàn tập. “Để xem trò có giữ được cậu ta suốt mười khắc thầy đếm không nhé.”
Kazuki đè mạnh, cánh tay phải kẹp chặt gáy Jack và khống chế tay Jack dưới nách. Cậu ta duỗi rộng chân và dùng cả thân hình đè lên ngực và kè chặt đầu nó.
Jack như bị đóng ghim xuống sàn.
“MỘT!” thầy Kyuzo bắt đầu đếm.
Jack nghiêng người vào Kazuki cố tìm cách thoát ra, cánh tay tự do còn lại của nó quờ quoạng tìm đai lưng của đối thủ.
“Quên ý nghĩ đó đi, ngoại quốc,” Kazuki rít vào tai Jack, “còn lâu tao mới để mày thoát!”
“HAI!”
Jack ra sức ẩn mình lật Kazuki. Nó dồn hết sức, tuy nhiên chân Kazuki duỗi quá rộng và sức nặng của cậu ta đã ngăn không cho nó cơ hội xoay người.
“BA!”
Jack nằm bất động, nó đang xuống sức.
“Đồ thảm hại!” Kazuki chế giễu nó.
“BỐN!”
Điên tiết, Jack thu sức phản công. Nó lê chân vòng xuống cặp chân đang duỗi ra của Kazuki, tìm cách quay sát đối thủ. Nó cố móc bên chân trụ của Kazuki để lật người cậu ta. Đoán biết được ý đồ của nó, Kazuki liền chuyển chân ra chỗ khác.
“Mày cần phải cố gắng hơn thế nữa cơ!”
“NĂM!”
Jack oằn lưng, cố gắng dùng chân nâng thân hình lên trên mặt sàn. Nó đã tạo được một khoảng trống giữa lưng và sàn tập và bắt đầu đẩy Kazuki nhằm thoát khỏi thế bị khóa đầu.
Kazuki tiếp tục đè mạnh xuống ngực, đẩy Jack nằm bẹp xuống sàn.
“Cứ việc giãy giụa cho thỏa thích đi. Mày thua rồi!”
“SÁU!”
Jack điên cuồng vùng vẫy, cánh tay thép của Kazuki càng kẹp chặt hơn.
“Trong khi mày còn ý thức thì,” Kazuki thì thầm vào tai Jack, “tao có tin nóng hổi đây. Một thằng ngoại quốc giống mày vừa bị lãnh chúa Kamakura thiêu sống.”