
Câu nói của Kazuki như một cú đấm vào óc khiến Jack lập tức ngừng vật lộn.
Liệu có phải đây chỉ là lời chế nhạo mới của cậu ta? Kể từ buổi tối lãnh chúa Takatomi xuất hiện tới giờ. Jack vẫn chưa có dịp hỏi thầy Masamoto hay bất cứ vị võ sư nào khác về tin đồn truy sát người nước ngoài ấy. Mặc dù vậy nó cũng hơi yên tâm vì trừ Kazuki và đồng bọn của hắn ra thì chẳng học viên nào của trường tỏ vẻ biết tin lãnh chúa Kamakura đã ban bố cáo chống lại người Cơ Đốc.
“BẢY!”
“Nghe nói trước khi chết, từng mảng thịt của hắn rơi lả tả như thịt xiên heo nướng ngoài trời ấy. Tưởng tượng mày sẽ như thế đi, ngoại quốc!”
Lời chế nhạo độc ác của Kazuki đã đẩy Jack trở lại tâm trạng phản kháng. Thoáng chốc, hình ảnh trận bão đã nhấn chìm tàu Alexandria và viên thủy thủ bị sét đánh trúng lóe ra trong đầu nó, nó nhớ rõ khuôn mặt biến dạng vì đau đớn của xác chết cùng mùi thịt cháy khét muốn lộn mửa. Cơn giận của nó sôi lên sùng sục, máu nóng bùng nổ trong cơ thể.
“TÁM!”
Bằng một động tác duy nhất Jack vừa cong mình vừa vung chân vòng qua kheo sau Kazuki và nắm được đầu đối thủ bằng cánh tay chưa bị không chế. Khi các ngón tay tìm ra lỗ mũi của Kazuki, nó liền giật mạnh ra phía sau.
“CHÍN!”
Kazuki bật kêu đau đớn và ngay lập tức bị lật ngược người.
Jack xoay mình chèn lên trên đối thủ. Nó khống chế Kazuki bằng thế khóa ngực đồng thời nằm vắt ngang qua vai hắn, đẩy cùi chỏ cùng đầu gối xuống hai bên đầu Kazuki và khóa chặt.
Giờ thì đến lượt Kazuki bị đếm.
Qua đám tóc rối bù xõa kín mặt, Jack thấy ánh nhìn cổ vũ của Yamato và Saburo. Dù đang kiệt sức, nó vẫn tự cho mình quyền kín đáo mỉm cười chiến thắng.
“Một,” tiếng vị võ sư uể oải cất lên.
Kazuki bị ghì xuống sàn vẫn không thể nhúc nhích.
“Hai.”
Thừa cơ không ai nhìn thấy, Kazuki đã kịp thời giải thoát một cánh tay và bắt đầu thụi lia lịa vào phần hông Jack.
“Ba.”
Chỉ duy nhất thầy Kyuzo thấy cảnh phạm quy đó nhưng thầy lại vờ như không hay biết và để Kazuki ra tiếp một đòn bẩn khác vào Jack. Võ sư cố tình kéo dài thời gian đếm lùi.
“Bốn…”
Kazuki tiếp tục đánh. Một bên hông Jack đau nhói đến mức nó phải thả lỏng cánh tay đang ghì. Kazuki lập tức phản công bằng cách hất mạnh rồi chồm lên kẹp chặt cổ nó lần nữa.
“Cái mặt mày lúc nãy trông được lắm!” Kazuki quát lên khi đã ở trên và dùng hai tay kẹp chặt cả cổ Jack.
Kazuki định bóp mạnh cả hai cánh tay như xiết một cái đinh.
Cổ họng Jack bật lên âm thanh khục khặc choáng váng.
Khí quản của nó bị xiết chặt đến mức không thể thở được.
“Xuất sắc, trò Kazuki,” thầy Kyuzo khen ngợi, khuôn mặt hể hả khi thấy cậu học trò cưng đã trở lại vị thế áp đảo ban đầu.
Cố tình để mặc bạo lực gia tăng trong trận đấu tập, thầy Kyuzo lại quay về hướng dẫn cả lớp.
“Hãy để ý đến động tác chuyển từ thế ghìm sang thế kẹp cổ. Đây là kĩ năng cực kì hữu dụng, đảm bảo mọi đối thủ đều phải quy hàng.”
Được khích lệ, Kazuki càng giữ chặt thế kẹp cổ hơn nữa, ánh mắt cậu ta lóe lên tia sáng tàn ác.
Jack có cảm giác cổ họng nó đang bị nghiền nát. Từng mạch máu trong đầu nó đập thình thịch dưới áp lực tắc nghẽn. Hai lá phổi của nó kêu gào dưỡng khí, các góc nhìn trước mắt dần tối đen lại, nó điên cuồng đập tay xuống sàn ra hiệu đầu hàng.
Kazuki vẫn trơ mắt vô cảm trước tình cảnh hiểm nghèo của nó.
Jack mất dần trạng thái tỉnh táo.
Kazuki tiếp tục kẹp cổ nó.
Mắt nó nổ đom đóm, trong phút kinh hoàng, khuôn mặt cười của Kazuki đột nhiên hóa thành khuôn mặt của Độc Nhãn Long. Hình ảnh chiếc đầu lâu bịt mặt đen kịt với con mắt xanh lè duy nhất chập chờn trước mặt Jack.
Cử chỉ đập tay xuống sàn ra hiệu đầu hàng của Jack yếu dần, nó đang như một con cá giãy chết. Thế rồi, như thể từ dưới đáy bùn sâu, nó nghe thấy Akiko hét lên, “Thầy ơi! Kazuki giết bạn ấy mất!”
Thầy Kyuzo thoáng vẻ thích thú nhìn vệt màu xanh nhợt nhạt nổi trên môi Jack rồi nói, “Đủ rồi Kazuki. Chiến thắng của trò đã quá rõ ràng…”
Kazuki thả tay, không khí lập tức ùa vào phổi Jack.
Jack hớp lấy hớp để không khí. Ngay khi dưỡng khí vừa kịp đưa lên não thì cơn giận của nó cũng bùng phát dữ dội. Bản năng phục thù sống còn đã khiến nó tung thẳng một cú đấm vào mặt Kazuki và cậu ta ngã văng ra phía sau.
“DỪNG LẠI!” thầy Kyuzo rống lên và tóm ngay đai lưng lôi nó lên.
Ngón tay cái của ông lần đến tử huyệt ở cổ Jack rồi ấn mạnh. Toàn thân Jack tê liệt đau đớn. Nó bị treo như mớ giẻ rách. Trong mắt của những học viên dự khán xung quanh thì Jack chỉ đang kiệt sức sau trận đấu tập, còn đối với Jack thì nó có cảm tưởng như thể thầy Kyuzo vừa thọc một cây sắt nóng bỏng vào cột sống nó.
“Ta đã dạy gì nào?” thầy Kyuzo nói như thở vào mặt Jack với vẻ giận dữ khinh miệt. “Chỉ được dùng kĩ thuật quăng và túm. Từ khi nào mà đấm lại trở thành một phần của kĩ thuật quăng thế?”
“Từ khi nào… giết người… được khuyến khích trong đấu tập?” Jack đáp lại, hai hàm răng xiết chặt chống chọi với cơn đau.
Kazuki vẫn nằm giữa sàn đạo đường ôm môi bị rách, phần đai lưng hắn nhuốm màu đỏ nhợ của máu.
“Trò còn nhiều thứ phải học lắm,” thầy Kyuzo tiếp tục, “điều cơ bản đầu tiên là phải tĩnh tâm. Rõ ràng trò không đủ tĩnh tâm để làm một samurai!”
Jack chết lặng không nói được lời nào bởi cơn đau khủng khiếp cùng sự bất công của thầy Kyuzo.
“Hình phạt cho kẻ không tự kiểm soát được bản thân,” thầy Kyuzo cất tiếng dõng dạc để cả lớp cùng nghe thấy, “là trò sẽ phải trở lại đây vào bữa tối để lau sạch từng thớ sàn gỗ trong đạo đường này. Làm chưa xong thì khỏi đi ngủ. Trò hiểu chưa?”
“Nhưng thưa thầy, tối nay em phải đi dự buổi trà đạo của lãnh chúa Takatomi.”
Thầy Kyuzo trừng mắt nhìn Jack vì biết không thể bắt nó bỏ qua cuộc hẹn trọng đại đến vậy. “Vậy thì tối mai!”
“Vâng, thưa thầy,” nó trả lời gọn ghẽ.
Vị võ sư vươn người về phía trước và xoáy sâu ngón cái vào huyệt đạo trên cổ tạo thêm một cơn đau nhức dữ dội hành hạ Jack. Sau đó ông gập người thì thầm vào tai nó, “Ta không biết làm sao trò lại viết được tên vào danh sách đăng kí dự thi Tam Tố Luân Hồi, tuy nhiên hãy nhớ lấy, cá nhân ta bảo đảm để trò bị loại khỏi đợt khảo thí.”