
“Rốt cuộc thì tĩnh tâm là cái gì?” vừa lẩm bẩm Jack vừa xoa cổ hỏi khi cùng đám bạn đi lòng vòng qua các dãy phố Kyoto sau bữa trưa.
“Tớ cũng không biết rõ lắm,” Yamato thú nhận.
Jack quay sang mấy đứa kia những mong tìm được câu trả lời, tuy nhiên Akiko chỉ lắc đầu vẻ như cô bé cũng mông lung chẳng khác gì nó. Saburo bóp cằm ra chiều suy tư, dù vậy rõ ràng cũng chẳng có manh mối nào bởi chỉ lát sau cậu ta đã lại tiếp tục thưởng thức xiên gà nướng yakitori mua của người bán rong ven đường.
“Từ đó có nghĩa là “một tinh thần không thể lay chuyển”,” Kiku lên tiếng.
Cậu bạn đang lê bước bên cạnh cô, Yori cũng gật gật đầu tán thành như thể chỉ một cụm từ ấy đã đủ giải thích tất cả.
“Nhưng “một tinh thần không thể lay chuyển” có nghĩa là gì?” Jack hỏi lại.
“Cha tớ nói tĩnh tâm có nghĩa là kiểm soát được cảm xúc của bản thân,” Kiku trả lời. “Một samurai phải luôn giữ được bình tĩnh trong mọi thời điểm - thậm chí cả khi anh ta đang phải đối mặt với nguy hiểm.”
“Vậy phải làm sao mới có thể tĩnh tâm?”
“Tớ không biết… Cha tớ chỉ giỏi diễn giải mọi thứ chứ không giỏi truyền dạy.”
Kiku quay sang phía Jack cười xin lỗi vì không thể giúp gì hơn, đúng lúc đó giọng nói lanh lảnh của Yori cất lên, “Tớ nghĩ từ tĩnh tâm có phần nào đó giống với hình ảnh cây liễu.”
“Cây liễu?” Jack hoang mang nheo mày lặp lại.
“Đúng thế, như một cây liễu có bộ rễ bám sâu chặt trong lòng đất đủ để chống chọi với bão táp, nhưng lại rất mềm dẻo và linh hoạt trước những cơn gió thoảng thổi qua.”
“Nói thì dễ lắm!” Jack cười. “Cứ thử cố gắng giữ bình tĩnh khi cậu đang bị bóp cổ rồi được nghe vụ thiêu sống những ai là người ngoại quốc - và kẻ tiếp theo sẽ là cậu xem nào!”
“Jack à, đừng tin lời Kazuki,” Akiko thở dài lo lắng. “Cậu ta chỉ bịa ra những chuyện đó để hù cậu thôi.”
“Tớ xin lỗi,” Saburo chen ngang, khuôn mặt cậu ta tỏ vẻ bẽn lẽn vì cố nuốt miếng thịt cuối cùng trên xiên gà nướng, “nhưng Kazuki nói đúng đấy.”
Mọi ánh mắt cùng đổ dồn vào Saburo.
“Tớ không muốn nói với cậu chuyện này Jack à, nhưng đúng là có tin lãnh chúa Kamakura giết một thầy tu dòng Cơ Đốc đấy. Trên phố có treo biển bố cáo…”
Giọng Saburo lạc đi khi thấy khuôn mặt Jack dần dần trắng bệch.
Vừa nghe xác nhận của người bạn mà đột nhiên Jack thấy như thể ánh mặt trời ấm áp ban trưa đã vụt tắt ngấm, cơn ớn lạnh như cả tảng băng giá chạy dọc sống lưng nó. Vậy là Kazuki đã nói thật. Jack định hỏi thêm Saburo thì cả bọn rẽ vào góc phố dẫn ra một quảng trường lớn. Đột nhiên trước mặt Jack là một lưỡi kiếm sáng lóa của samurai.
Vị chiến binh vận kimono màu xanh thẫm có gia huy hình ống tre đang giơ cao lưỡi kiếm sắc lẹm trên không ở tư thế sẵn sàng tấn công. Ý nghĩ về lãnh chúa Kamakura và vị tu sĩ Cơ Đốc bị giết lập tức bay biến khỏi đầu Jack.
Lưỡi kiếm kia không hướng về Jack - mà về một vị chiến binh đầy vẻ dạn dày sương gió mặc bộ kimono nâu với gia huy trăng lưỡi liềm và sao đang đứng bất động cách đối thủ chừng độ dài ba cây kiếm.
“Đấu tay đôi kìa!” Saburo reo lên khoái chí rồi lôi Jack tránh ra xa. “Nhanh lên, lại đây, đứng xem!”
Đám đông xúm xít quanh hai đấu sĩ. Một số người thấy Jack thì liếc nhìn dò xét rồi đưa tay lên che miệng và xì xầm với nhau. Sự xuất hiện của một kẻ ngoại quốc tóc vàng xa lạ trong bộ kimono thậm chí cũng khiến vị chiến binh mặc bộ đồ xanh dù đang trong cuộc đấu sinh tử vẫn bị phân tâm và phải liếc mắt về phía nó.
Jack tảng lờ bọn họ. Nó đã quá quen thuộc cảnh hiếu kì và kì thị ở bất cứ nơi nào nó xuất hiện.
“Chào Jack. Không ngờ lại gặp cậu ở đây.”
Jack quay lại và thấy Emi, hôm nay cô bé vận bộ kimono màu xanh nước biển thanh nhã, bên cạnh cô là hai người bạn tên Cho, Kai cùng một vị samurai lớn tuổi đi theo hộ tống. Hai nhóm học viên cúi chào nhau.
“Sao họ lại đấu với nhau?” Jack hỏi Emi khi cô bé tiến đến đứng bên cạnh nó.
“Vị samurai mặc bộ đồ xanh đang trong thời gian Vũ Giả Tu Hành,” Emi đáp.
Vị samurai vừa bị phân tâm bởi sự xuất hiện của Jack có vẻ trẻ hơn đối thủ của mình vài tuổi. Đối thủ của anh ta khoảng chừng ba mươi. Bộ kimono của anh ta đầy bụi đất, từng mảnh vá sờn cũ và khuôn mặt anh cũng sạm đen mưa nắng.
“Vũ Giả Tu Hành là gì?” Jack hỏi.
“Hành trình hành hương luyện võ của một chiến binh. Khi một samurai hoàn thành khóa luyện tập của mình, họ sẽ bắt đầu một cuộc du hành trên khắp nước Nhật để đánh giá sức mạnh và trau dồi kĩ năng chiến đấu. Các chiến binh thách đấu lẫn nhau để chứng tỏ ai là người mạnh hơn.”
“Kẻ thua sẽ bị đánh bất tỉnh hoặc bị chặt tay chân, đôi khi có thể còn bị giết nữa!” Saburo cắt ngang lời giải thích, so với Jack, cậu chàng có phần hào hứng quá mức.
“Bị giết? Cách chứng tỏ bản thân này xem ra khá là ngốc nghếch.”
“Thì, không thế làm sao biết được mình có thật sự giỏi hay không?” Emi thản nhiên đáp lại.
Jack tập trung quan sát hai vị samurai giao đấu. Lúc này họ đang gườm gườm nhìn nhau, xem ra chưa ai có dấu hiệu gì tỏ vẻ sẵn sàng xông lên tấn công trước cả. Giữa trưa nắng chói chang, bên khuôn mặt của vị chiến binh áo xanh có giọt mồ hôi lăn xuống, tuy nhiên anh ta hoàn toàn phớt lờ nó.
“Sao anh ấy còn chưa tấn công?” Jack hỏi.
“Họ đang tìm cách che giấu điểm yếu của mình,” Yamato trả lời. “Cha tớ nói là thậm chí một cử động nhỏ nhất cũng có thể tiết lộ điểm yếu trong kĩ năng chiến đấu, và đối thủ có thể sẽ lợi dụng điều đó.”
Đánh hơi được sự căng thẳng giữa hai đấu thủ dần tăng cao, đám đông giờ cũng đứng yên bất động. Thậm chí đến cả những đứa trẻ xúm xít ngoài rìa cũng im ắng. Âm thanh duy nhất nghe được là tiếng chuông chùa ngân vang báo hiệu giờ tụng kinh trưa.
Vị samurai áo xanh di chuyển bồn chồn, từng đám bụi nhỏ xoáy nhẹ trên mặt đất. Trong lúc đó, đối thủ của anh ta vẫn bình tĩnh, lưỡi kiếm nằm nguyên trong vỏ.
Khi tiếng chuông chùa cuối cùng đã tắt, vị samurai lớn tuổi hơn rút thanh katana bằng một động tác êm nhẹ.
Đám đông loạng choạng lùi lại.
Cuộc chiến bắt đầu.
Hai vị samurai thận trọng thăm dò nhau.
Đột ngột vị samurai áo xanh thét lên một tiếng, “KIAI!”
Anh ta tiến về phía đối thủ với lưỡi kiếm giơ cao.
Không bận tâm đến tiếng thét ra vẻ can đảm vừa rồi, vị chiến binh lớn tuổi chỉ đơn thuần bước thế đứng tấn rộng nghiêng về phía sườn đối thủ. Cùng lúc đó, anh ta nâng kiếm qua đầu rồi hạ xuống phía sau để đối thủ không thấy được lưỡi kiếm của mình.
Vị samurai lớn tuổi hơn chờ đợi.
“KIAAAIIIIIII!”
Vị samurai áo xanh lại thét lên lần nữa để tập hợp tất cả ý chí chiến đấu trước khi tung đòn tấn công. Anh ta vung thanh kiếm xuống nhằm ngay phần cổ bị lộ của đối thủ nhằm giành chắc nhất phần thắng.
Trong khi đó vị samurai lớn tuổi hơn vẫn không hề nhúc nhích, Jack nhủ thầm anh ta chắc sẽ chết.
Thế rồi ngay đúng thời khắc cuối cùng, vị samurai lớn tuổi hơn nhanh nhẹn di chuyển tránh đường kiếm sắc lẹm, đoạn thét lên một tiếng “Kiai!” ngắn và vung kiếm chém ngang phần cơ thể không được che chắn của đối phương.
Tiếp sau đó, hai vị samurai đứng bất động, mặt đối mặt, khoảng thời gian trôi qua tưởng chừng dài như vô tận.
Không ai trong số họ dám chớp mắt.
Một thanh kiếm rỉ máu.
Một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể cái chết vừa bịt tai tất cả mọi thứ trên thế gian. Thậm chí tiếng chuông chùa cũng không còn ngân vang.
Rồi tiếng rên rỉ khẽ vang lên, vị samurai trẻ tuổi hơn nghiêng người sang bên, đổ sụp xuống nền đất và chết.
Cú va chạm của cơ thể anh ta với mặt đất đã thổi tung một đám bụi cát bay đi như thể linh hồn vị samurai bại trận đang chạy trốn.
Vị samurai lớn tuổi hơn vẫn điềm đạm thế thủ thêm một lúc nữa cho đến khi chắc chắn rằng cuộc đấu đã kết thúc. Sau đó anh ta đứng thẳng dậy, vẩy máu đối thủ ra khỏi lưỡi kiếm của mình bằng một động tác mà Jack nhận ra ngay là chiburi. Tra kiếm trở lại bao, vị samurai quay gót bước đi và không hề nhìn lại.
“Tớ nghĩ chắc đó là thứ tĩnh tâm mà thầy Kyuzo đã nhắc đến đấy,” Saburo thở hắt ra kinh ngạc. “Vị samurai đó thậm chí còn chẳng thèm chớp mắt trong khi thanh kiếm lao thẳng vào đầu.”
Jack đã không nghe được câu nói của Saburo bởi nó đang chết điếng trước vũng máu loang ra trên nền đất. Cuộc đấu tay đôi đã khiến nó nhớ lại rằng người dân Nhật có thể trở nên tàn bạo và tư thù đến mức nào. Tm tức về cái chết của vị tu sĩ kia là minh chứng rõ ràng về kế hoạch tận diệt người Cơ Đốc của lãnh chúa Kamakura. Vấn đề còn lại chỉ là Jack sẽ tồn tại được bao lâu trên vùng đất khắc nghiệt này?