Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4082 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
sàn sơn ca
logo

“Chạy mau!” Akiko gấp gáp thì thầm với Jack vào tối hôm đó. “Họ đang đến!”

Jack bật ra khỏi chỗ ẩn trốn dưới gầm cầu thang. Nó vội vã băng qua hành lang lao vào căn phòng có bức tranh khổ lớn bằng lụa vẽ hình hai con hổ dữ dằn. Nó nghe thấy tiếng hét sau lưng và nhận ra Akiko đã bị lính gác bắt lại. Giờ nó sẽ là mục tiêu kế tiếp.

Nó trượt mở cánh cửa giấy để sang phía bên kia Mãnh Hổ Thất, liếc nhanh xuống gian sảnh, nó lao thẳng xuống khi không thấy bóng dáng ai. Đến cuối đường nó lập tức rẽ trái, sau đó chạy theo lối đầu tiên bên phải. Tòa thành của lãnh chúa chẳng khác nào mê cung với nhiều căn phòng, hành lang và lối đi rắc rối khiến Jack thậm chí chẳng biết mình đang chạy đến đâu.

Jack phải chạy trên mũi chân để hạn chế tối đa âm thanh phát ra trên sàn gỗ. Nó tiếp tục rẽ theo hành lang vòng qua hai cánh cửa giấy kép kín rồi quẹo trái. Trước mắt nó là một ngõ cụt.

Nó nghe thấy tiếng lính canh và lập tức xoay người lại. Hành lang hoàn toàn trống trải.

Jack quay lại lối cũ rồi dừng chân trước đoạn hành lang vòng sang phải. Sau đó nó cố lắng nghe xem có tiếng bước chân nào lại gần không.

Một sự im lặng chết chóc.

Lo lắng, nó nép người nhòm ra góc quanh.

Đoạn hành lang không có cửa sổ, chỉ có duy nhất một chiếc đèn lồng treo trên trần là được thắp sáng. Trong ánh sáng nhập nhoạng, nó thấy cánh cửa giấy duy nhất ở phía cuối lối đi.

Không có bóng người và tiếng động nào, Jack liền bước ra.

Bàn chân nó đột ngột biến mất dưới nền sàn gỗ.

Nó hét lên giữa lúc rơi thẳng xuống dưới. Trong nỗ lực điên cuồng, nó cố gắng quăng mình sang bên hòng bám lấy bức tường. Những ngón tay nó may mắn tìm được một mấu gỗ bắt chéo, ngay lập tức nó bám chặt vào đó để giữ mạng.

Đúng như nỗi sợ của Jack, nó đang bị treo lơ lửng trong một cái hố bẫy dưới nền sàn gỗ. Nắp hố đã được trượt sang bên để nuốt chửng bất cứ kẻ nào xâm nhập.

Jack nheo mắt nhìn xuống đáy hố. Chỉ cách nó vài bước chân là một màn đen không thể nhìn xuyên thấu. Jack nguyền rủa nó đã quá hấp tấp. Sai lầm này có thể đã làm gãy chân, hay tệ hơn là gãy cổ nó. Tất cả đều minh chứng cho một điều: chạy trốn là vô ích.

Khi đã lấy lại được bình tĩnh, nó lách người lên cho đến khi chân tìm được mặt nền phía trên.

“Nhanh lên! Lối này!”

Một tay lính gác vừa nghe thấy tiếng hét của Jack và cả nhóm tiếp tục truy đuổi.

Men theo miệng hố, Jack chạy băng băng xuống phía hành lang, nó nghe thấy tiếng chân càng lúc càng đến gần.

“Nó không có ở đây.”

Jack tăng tốc, một mắt nó dõi theo nền sàn còn mắt kia thì theo dõi hướng đi. Những tên lính canh chẳng mấy chốc sẽ rẽ tới góc quanh và phát hiện ra nó.

Đến cuối hành lang, nó lại trượt mở cánh cửa giấy rồi bước qua, sau đó nhanh chóng đóng cửa phía sau lưng lại.

Căn phòng hình chữ nhật mà Jack bước vào đủ rộng để trải hai mươi tấm chiếu tatami. Jack đoán đây hẳn phải là phòng tiếp khách hay đại loại thế. Bên rìa phòng là một chiếc bệ bằng gỗ tuyết tùng được mài bóng loáng và chỉ có duy nhất chiếc đệm ngồi tô điểm cho căn phòng. Phía sau bệ là một tấm lụa lớn vắt ngang tường thêu hình một con hạc trắng đang tung cánh. Ngoài những thứ đó ra, các mảng tường nâu vàng còn lại đều trống trơn.

Không cửa sổ. Không còn cánh cửa nào khác. Không có lối thoát.

Jack có thể nghe thấy tiếng những kẻ truy đuổi đang chạy theo lối hành lang.

Nó đã bị mắc kẹt.

Ngay sau đó. Jack nhận ra con hạc trên tấm lụa hơi chuyển động như thể vừa có làn gió nhẹ thoảng qua. Tuy nhiên căn phòng không hề có cửa sổ hay cửa ra vào, nhất định phải có thứ gì đó vừa khiến nó chuyển động.

Jack vội vàng lao về phía tấm lụa treo tường kiểm tra kĩ. Đây rồi, đằng sau tấm màn lụa là một cái lỗ bí mật. Không suy nghĩ gì thêm, Jack bò vào trong lỗ rồi kéo tấm lụa trở lại để che lối vào vừa kịp lúc tiếng cánh cửa giấy bị giật mở.

“Nó đâu?” một giọng hỏi như quát.

“Nó không thể bốc hơi được,” giọng khác đáp lại, lần này là nữ.

Jack nín thở. Nó có thể nghe được tiếng chân người đi lại trong phòng.

“Nó không có ở đây,” giọng nói thứ nhất vang lên. “Hay là nó quay lại giữa đường?”

“Tôi đã bảo lẽ ra chúng ta phải kiểm tra căn phòng thứ nhất kĩ hơn rồi mà. Đi thôi!”

Cánh cửa giấy đóng lại với tiếng trượt nhẹ, giọng nói xa dần phía hành lang. Jack thở phào nhẹ nhõm. Quả nguy hiểm. Nếu nó bị tóm thì mọi thứ sẽ chấm hết.

Trong bóng tối của cái lỗ, nó nhận ra một lối đi hẹp dẫn về phía bên trái. Chẳng còn lựa chọn nào khác, nó quay đầu trườn theo. Tuy không biết mình đang đi đâu nhưng sau một vài khúc quanh, lối đi dần trở nên sáng hơn, một luồng sáng yếu ớt hắt qua bức tường giấy mỏng và mờ đục.

“Nó biến đi đâu được nhỉ?” một giọng nói vang lên ngay gần tai nó.

Cơ thể nó cứng đơ lại, nhưng rồi nó nhận ra rằng con đường bí mật này chạy song song với một trong những hành lang chính của tòa thành. Nó có thể nhìn thấy bóng đen của những kẻ đang truy lùng mình hắt qua bức tường bằng giấy mỏng manh. Vì Jack vẫn đang nằm trong bóng tối nên họ hoàn toàn không hay biết rằng nó đang cách họ một khoảng bằng một con dao găm.

“Thử tìm dưới này xem. Nó chưa thể đi xa được.”

Jack lắng nghe tiếng bước chân đi dọc dãy hành lang trước khi tiếp tục trườn theo lối đi bí mật đến khi sững sờ vì đụng phải một lối cụt khác.

Chắc mẩm lối đi này phải dẫn tới đâu đó, Jack đưa tay mò mẫm khắp nơi tìm cửa. Nó thử trượt ô tường giấy sang bên nhưng không được. Nó lại đưa tay đẩy mạnh ô tường xem có mở được bằng cách đó không. Đột ngột phần tường bên dưới hé toang ra khiến nó ngã nhào xuống hành lang chính của tòa nhà.

“Nó kia rồi!” một tiếng hét vang lên.

Jack lập tức bật dậy trong khi mảng tường giả xoay về chỗ cũ. Nó chạy nhanh hết sức có thể, hết rẽ trái lại quẹo phải qua từng ngóc ngách của các dãy hành lang. Nhận thấy có cầu thang hẹp, nó liền phóng lên phía đó. Chỉ qua ba lần bật nhảy, Jack đã đặt chân tới bậc trên cùng. Vô tình trọng lượng của Jack đã đè lên trục bản lề bí mật khiến chiếc cầu được kích hoạt nâng cao. Phần cầu thang nối với đoạn hành lang bên dưới đã hoàn toàn biến mất vào khoảng trần.

Sững sờ trước chiếc cầu kì lạ. Jack tự cho phép mình đứng lặng yên. Không hề biết rằng Jack đang ở ngay phía trên đầu, những kẻ truy đuổi tiếp tục mải miết lao đi tìm kiếm.

Jack thận trọng lùi lại từng bước một, cây cầu hạ xuống vị trí cũ, nó băng qua con đường lúc nãy để về lại hành lang giờ đã vắng người cho đến khi tìm ra một cánh cửa mà nó chưa thử mở. Phía bên kia cánh cửa lại là một dãy hành lang dài với nền sàn gỗ bóng loáng. Cuối hành lang là cánh cửa gỗ, đó chắc chắn phải là lối ra.

Chỉ còn một quãng bằng khoảng chiều dài boong lái nữa là Jack sẽ thoát khỏi tòa thành của vị lãnh chúa. Jack lao đến phía cánh cửa gỗ, nhưng ngay khi chân nó vừa đặt xuống thì nền sàn bỗng phát ra những âm thanh như tiếng chim hót. Nó cố nhón bước nhẹ hơn, nhưng dù có rón rén đến mức nào thì âm thanh từ sàn gỗ vẫn cứ phát ra theo từng bước chân như thể chế nhạo nỗ lực thoát thân của nó.

Nó nghe thấy tiếng người chạy dồn dập mỗi lúc một gần.

Jack lao đi trong khi sàn gỗ vẫn phát ra những âm thanh mỗi lúc một lớn hơn.

“Bắt được rồi nhé!” tay lính canh nói và túm chặt lấy nó. “Cuộc chơi kết thúc rồi.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »