
Jack để tay lính gác dẫn độ qua hành lang đến phòng khách có tấm lụa thêu hạc trắng. Vừa bước vào phòng. Jack vội vã quỳ xuống rồi gặp người cúi thấp cho đến khi đầu chạm tới tấm chiếu tatami để tỏ lòng tôn kính trước lãnh chúa.
“Vậy là cháu đã bị bắt lại khi đang ở khu Sàn Sơn Ca của ta?”
Lãnh chúa Takatomi ngồi khoanh chân trên chiếc bục bằng gỗ cây tuyết tùng, hai bên là sáu vị samurai hộ vệ xếp thành hàng ngang, bất động như sáu bức tượng bằng đá.
“Vâng ạ,” Jack thú nhận.
“Xuất sắc!” ông khen nó với nụ cười mãn nguyện. “Sàn Sơn Ca là thiết bị bảo vệ an ninh mới được lắp trong thành của ta. Nó là thứ ta tự hào nhất đấy. Chỉ cần sức ép bằng một bước chân thôi là lập tức những bản lề kim loại bên dưới sàn sẽ tạo ra những âm thanh như tiếng chim hót. Vì vậy không kẻ nào có thể băng qua mà không bị phát hiện. Ta thấy trò chơi “Trốn tìm” nho nhỏ vừa rồi đã chứng minh được tính hiệu quả của nó.”
“Thưa cha, còn một điều con muốn biết,” Emi lên tiếng, lúc này cô bé đang quỳ giữa Yamato và Akiko, “là làm thế nào mà Jack lại thoát được khỏi căn phòng này.”
Jack tự mỉm cười. Vị lãnh chúa đã thách thức bọn trẻ tìm cách thoát khỏi tòa thành của mình mà không bị phát hiện. Dù không tránh được hết các bẫy trên đường đi nhưng Jack là đứa trốn được khỏi sự truy đuổi của nhóm lính canh lâu nhất bọn.
“Emi,” giọng lãnh chúa có vẻ trách móc, “ta thật không tin là chính con gái mình lại không nhận ra còn một lối cửa khác đấy.”
Jack nhìn sang bên và thấy lãnh chúa đang ra dấu vào một bức tường trống trơn phía bên phải. Bọn trẻ sửng sốt xem xét bức tường. Lãnh chúa Takatomi vẩy tay ra hiệu, một vị samurai hộ vệ tiến tới ấn tay vào ô tường chính giữa. Một tiếng kịch nhẹ vang lên, bức tường liền xoay theo trục chính tâm.
Vị samurai biến mất trong nháy mắt.
Lát sau bức tường xoay tiếp, vị samurai xuất hiện trở lại trong phòng. Jack, Akiko, Yamato và Emi cùng nhìn nhau sững sờ trước cánh cửa bí mật. Thậm chí cả khi bây giờ đã biết có cánh cửa mật ở đó thì trước mắt bọn trẻ bức tường vẫn chỉ giống một khối kết dính không thể tháo gỡ.
“Như ta đã nói rồi đấy các cháu, hiện giờ Thành Nijo được trang bị nhiều đồ chuyên dụng phòng chống-ninja. Tuy nhiên cẩn trọng không bao giờ là thừa cả. Lần nào tiếp khách trong căn phòng này ta cũng bố trí sẵn hộ vệ trong cánh cửa đó.”
“Vậy ra đó là cách giúp cậu thoát được,” vừa nói Emi vừa khẽ lắc đầu như thể vẫn chưa tin hẳn. “Thật không thể tin được là cả nhóm chỉ có mỗi cậu phát hiện ra cánh cửa này.”
Jack định đính chính lại lời cô bé nhưng sau đó lại thôi. Rõ ràng vị lãnh chúa cho rằng không một ai phát hiện ra cái lỗ bí mật phía sau bức tường treo tấm lụa con hạc.
Đó là bí mật của lãnh chúa Takatomi.
Giờ thì đó cũng là bí mật của Jack.
“Thôi, nói về trò chơi thế đủ rồi,” vị lãnh chúa dõng dạc. “Giờ là thời gian cho buổi trà đạo.”
* * *
“Đôi khi người chủ trì sự kiện này phải mất đến mấy ngày kiểm tra kĩ lưỡng từng chi tiết để đảm bảo có được một buổi lễ hoàn hảo,” Emi lén thì thầm giải thích.
Cả bọn cùng bước vào roji. Đó là một khu vườn nhỏ được chăm sóc cẩn thận. Tuy không có cây hoa nào nhưng cả khu vườn luôn thấm đẫm nước khiến cho cả những phiến đá rêu phong, bụi cây dương xỉ và hàng đá rải nền đường đều lấp lánh như sương buổi sớm. Emi dẫn cả bọn băng qua khu vườn rồi tự mình ngồi xuống chiếc ghế dài, sau đó ra hiệu cho Jack, Akiko và Yamato cùng ngồi cạnh.
“Chúng ta sẽ đợi ở đây,” Emi nhẹ nhàng lên tiếng, “để gột rửa bụi trần tục ra khỏi chúng ta.”
Jack mỗi lúc càng có cảm giác cần cẩn trọng. Tuy không hứng thú với trà xanh nhưng nó biết trà đạo là một trong những buổi lễ quan trọng nhất của người Nhật. Mặc dù Emi đã cố gắng giải thích nghi thức này nhưng nó vẫn gần như không hiểu được những gì cô bé nói bởi có quá nhiều ý nghĩa biểu trưng đi kèm với mỗi hành động, mỗi cử chỉ, mỗi thời điểm.
“Bốn nguyên tắc căn bản nhất trong nghi thức trà đạo là,” cô bé giải thích, “hòa hợp, kính trọng, thanh khiết và tĩnh lặng. Ở mức độ cao nhất, cậu sẽ cảm nhận được những phẩm chất đó trong chính trái tim và tâm khảm mình.”
Khi cùng ngồi trên băng ghế lặng lẽ thưởng thức vẻ thanh bình của khu vườn, Jack dần hiểu ra phần nào ý nghĩa của những việc mà Emi đã nói với nó. Âm thanh róc rách êm ái của dòng nước như tiếng chuông ngân nga từ đằng xa vọng lại, vẻ mộc mạc giản dị của khu vườn khiến tâm trí nó dịu đi. Cảnh vật nơi đây toát lên vẻ kì ảo đến mức Jack có cảm giác như thể tâm trí nó đang dần bay bổng.
“Nhớ nhé Jack,” giọng Emi thì thầm sau hồi im lặng, “lúc vào trong nhớ đừng dẫm lên mép của các tấm chiếu. Đừng đi vào hay chạm vào tấm tatami ở chỗ lò nấu nước. Cậu phải quỳ trong tư thế tọa thiền tuyệt đối suốt buổi lễ, cũng đừng quên khen ngợi bức thư họa treo trên tường, nhìn ngắm kĩ ấm nước và lò nấu nước, hãy đưa ra những lời nhận xét tốt đẹp về muỗng múc trà và hũ trà khi cậu được phép xem xét chúng.”
“Chỉ có vậy thôi ấy hả?” Jack thốt lên, đầu nó chỉ muốn nổ tung vì có quá nhiều quy ước phải nhớ.
“Đừng lo lắng, cứ làm theo tớ ấy,” Akiko nhẹ nhàng lên tiếng khi thấy Jack tỏ vẻ như đang sắp đối mặt với nguy hiểm.
Cô bé nhìn Jack dịu dàng khiến nó cảm thấy an tâm trở lại. Có Akiko bên cạnh, nó sẽ tránh được những cử chỉ sai lầm nghiêm trọng nhất.
“Từ giờ mọi người phải im lặng,” Emi thì thầm báo hiệu và chỉnh lại bộ kimono cho phẳng phiu khi thấy bóng cha xuất hiện.
Trong bộ kimono màu trắng bình dị, lãnh chúa Takatomi rảo bước trên con đường rải đá đen. Ông dừng bên một tảng đá lớn được khoét trũng bề mặt và hơi giống chiếc chén to hứng đầy thứ nước trong vắt từ dòng suối chảy vào. Jack quan sát vị lãnh chúa dùng chiếc gáo gỗ nhỏ dựng bên cạnh chén đá, múc một gáo nước lên rửa hai tay và miệng. Sau khi đã hoàn thành nghi thức thanh tẩy, ông tiếp tục sải bước qua Trung Môn Quan [6] rồi im lặng đón chào các vị khách của mình bằng cử chỉ cúi chào nhã nhặn. Bọn trẻ cùng đáp lại bằng hành động tương tự rồi nối gót lãnh chúa bước vào Trung Môn Quan, chiếc cổng mà Emi đã giải thích trước với Jack là biểu tượng của lối đi giữa thế giới trần tục và thế giới tâm linh của trà đạo.
Lần lượt từng người trong nhóm cầm gáo gỗ lên múc nước rửa tay và miệng rồi tiếp tục đi theo lối dẫn tới Trà Thất [7] . Lối vào căn nhà chỉ cao vỏn vẹn vài foot [8] nên bọn nó buộc phải cúi người khi bước qua. Emi đã giải thích từ trước rằng cách xây lối vào như vậy sẽ khiến tất cả mọi người đều phải cúi đầu, và đó là cách nhắc nhở mọi người rằng một khi đã tham gia nghi thức trà đạo thì ai cũng như ai, không phân biệt quyền danh địa vị. Ngoài ra cách xây đó cũng ngầm ám chỉ samurai không được mang theo kiếm.
Jack đi sau cùng. Nó cởi dép rồi cúi người chui qua cửa. Ngay khi vừa đứng thẳng dậy, cảnh tượng trước mắt khiến nó phải há hốc miệng giật mình kinh ngạc. Toàn bộ căn phòng nhỏ hình vuông đều được dát vàng. Nó thấy chẳng khác nào mình đang đứng giữa một thỏi vàng khổng lồ. Thậm chí trần phòng cũng được dát vàng. Vật trang trí duy nhất của căn phòng là bức thư pháp treo trong góc khuất. Các tấm chiếu tatami ở đây không có màu vàng mà được trải dọc theo tấm vải mỏng màu đỏ thẫm khiến cho vẻ lộng lẫy của Trà Thất choáng ngợp mọi giác quan của nó.
Qua lời kể của Akiko, Jack vốn mường tượng Trà Thất là một căn phòng giản dị với màu chủ đạo nhạt nhòa trong căn nhà gỗ đơn sơ. Trong khi đó căn phòng này lộng lẫy hơn những gì nó nghĩ tới.
Akiko và Yamato cũng đang lặng người trước Trà Thất, còn lãnh chúa Takatomi thì tỏ rõ vẻ hài lòng trước phản ứng của bọn trẻ. Ông ra hiệu cho chúng quỳ xuống cùng tham dự buổi lễ.
Emi bước tới góc khuất của căn phòng, từ tốn và ngưỡng mộ ngắm nhìn một bức thư họa rồi trở về ngồi quỳ trước lò nấu nước, hào hứng xem xét chiếc ấm. Akiko và Yamato làm theo nghi thức, rồi đến lượt Jack cố gắng bắt chước cử chỉ điệu bộ của các bạn.
Jack bước ra góc khuất và xem xét bức thư họa. Đó là một bức thủy mặc tinh tế vẽ một con chim bói cá đậu trên nhánh cây trơ trọi, bên phải bức tranh có dòng Hán tự viết thảo theo hàng dọc.
“Những Hán tự đó là Ichi-go, Ichi-e: Nhất kì, Nhất hội,” lãnh chúa Takatomi giải thích. “Bức thư họa đó nhắc nhở ta rằng mỗi buổi trà đạo là một sự kiện độc nhất, vì thế cần phải biết thưởng thức những gì nó mang lại.”
Mọi người cùng cúi đầu tán dương lời cắt nghĩa uyên thâm của lãnh chúa.
“Những chữ vừa rồi cũng có thể được hiểu theo nghĩa “Cơ hội duy nhất trong đời”. Điều đó nhắc nhở ta rằng trong bất cứ mối giao tranh nào giữa sự sống và cái chết, ta chỉ có duy nhất một cơ hội thôi, phải biết đưa tay ra nắm chặt lấy nó.”
Ichi-go, Ichi-e, Jack lặng lẽ lặp lại. Lời lãnh chúa hoàn toàn đúng. Jack hiểu hơn ai hết sự mỏng manh của cuộc sống bởi nó đã phải trải qua mất mát quá nhiều.
Lãnh chúa ra hiệu cho Jack trở về chỗ ngồi cùng các bạn, sau đó ông châm một viên than nhỏ vào lò nấu nước và cho thêm một nén nhang. Mùi hương nồng của gỗ đàn hương nhanh chóng bện giữa không gian.
Qua cánh cửa kín đáo phía bên phải, lãnh chúa lui vào căn phòng chuẩn bị để lấy một bát trà màu đen có sẵn cây đánh trà, một mảnh vải lanh trắng và một muỗng múc trà dẹt màu ngà. Khi đã trở lại phòng ngoài, ông tỉ mỉ bày các đồ vật cẩn thận bên cạnh chiếc chậu đựng nước khá to hình bầu dục được đặt sẵn trên tấm chiếu tatami trải giữa phòng.
Tiếp theo, lãnh chúa Takatomi lại mang ra chiếc bát đựng nước thứ hai cùng một chiếc gáo múc nước bằng tre và một chiếc nắp tre màu xanh lá cây. Đóng cánh cửa shoji phía sau lưng, vị lãnh chúa chuẩn bị thế tọa thiền.
Theo các quy tắc truyền thống, lãnh chúa rút một mảnh lụa màu tím nhạt từ chiếc thắt lưng obi rồi bắt đầu thực hiện nghi thức thanh tẩy muỗng và ấm trà. Trong lúc thực hiện, vị lãnh chúa thể hiện sự tập trung cao độ qua từng cử chỉ nắn nót, tỉ mỉ, cẩn thận, chính xác và mang nặng tính biểu trưng mà Jack không thể hiểu được.
Khi lãnh chúa múc nước nóng từ ấm vào bát trà, ông cất giọng giải thích lần nữa. “Nước pha trà đích thực phải là loại nước trong vắt và sâu thẳm như tâm hồn.”
Và rồi buổi lễ trà đạo bắt đầu.